Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 210
ba ngày sau, ta sẽ phong nàng làm hậu..

❊ ❊ ❊

Thấy mông có chút đau đau, tiểu tử miệng thì cứng nói chuyện thì tức cười,lời nói của tiểu tử này trực tiếp không hề che dấu,Gia Luật Hằng cũng có chút hờn giận, nhẹ nhàng đánh lên mông hắn mấy cái trầm giọng nói: “Con còn nói thêm một câu ta liền đập nát mông con.” Hắn thuần túy chỉ muốn đe dọa hắn, dù sao bị một tiểu tử nói trúng nổi đau trong long thấy không thoải máu.

Tra Tiểu Tân biết Gia Luật Hằng sẽ không đánh hắn, lại nhìn thấy bộ dáng quật cường của Tiểu Vương Tử, không khỏi cảm thấy đau đầu.

Hai nam nhân một lớn một nhỏ khi nào thì kết thành oan gia?!

Tiểu Vương Tử xì một tiếng khinh miệt nói: “Đánh đi đánh đi, dù sao trên thế giới này ngoại trừ mẹ,cha và Tô Tiểu Lê thương con, người không có thương con nha …” Càng nói ngữ khí càng thương tâm, càng ủy khuất,con ngươi ngấn nước, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể chảy ra nước mắt.

Quả nhiên, Gia Huật Hằng nghe xong bền lòng mấy cũng mềm nhũn, ngữ khí cũng thay đổi: “Ai nói chỉ có bọn họ thương con?! Chẳng lẽ ta không thương con sao?!” Tiểu Tử này thật là mau quên! Hắn không thương tiểu tử này sau? Nếu là người khác phạm những lỗi này đã sớm chết hơn trăm lần.

Tra Tiểu Tân chỉ cảm thấy đầu lại bắt đầu đau, tiểu tử này lại diễn khổ nhục kế,Gia Luật Hằng không mắc mưu mới là lạ.

“Người một một chút cũng không thương con, động một chút là đòi đập nát mông…” Nói đến đây Tiểu Vương Tử giương khuôn mặt trắng noãn lên nhìn Gia Luật Hằng, một đôi con ngươi đen đã sớm ngập nước, làm người đau lòng.

“Ai?” Gia Luật Hằng nhìn thấy tiểu tử ấy sắp khóc trong lòng hắn vừa đau vừa hận bản thân, vì thế buông hắn ra dịu dàng dỗ: “Ngoan, không khóc a, tất cả chuyện vừa rồi chỉ là đùa giỡn với con, ta làm sao nhẫn tâm đánh mông của con nha?”

Tiểu vương tử yên lặng lau nước mắt không nói lời nào, một con mắt lại nhìn qua khe hở lén quan sát vẻ mặt biến hóa của hắn.

Thấy hắn không chịu mình, Gia Luật Hằng cũng nóng nảy, ngồi xổm xuống khẽ cười nói: “Ta hôn mẹ con là vì thích nàng, giống như con cũng thương mẹ con, không phải là ức hiếp nàng, biết không?”

“Mẹ!” Tiểu Vương Tử luôn im lặng bỗng nhiên lớn tiếng kinh kêu, Gia Luật Hằng lập tức quay đầu nhìn lại, hạ khắc ngọc tỷ trong tay không còn ngay sau đó nghe được “Bùm” một tiếng, khi hắn quay đầu nhìn thấy Tiểu Vương Tử nhăn mặt tươi cười.

“Ha ha ha, Gia Luật tiểu tử, người lại mắc mưu!”

Đáng giận! Gia Luật Hằng tức giận đến tái mặt, tiểu tử này dám diễn kịch để lừa hắn,tiểu tử này ném ngọc tỷ ném vô khe đá, nhất thời vừa tức vừa vội, bước bay đến tảng đá đưa tay lấy ra, giọng nói không vui: “Xú tiểu tử, ta sẽ đánh thật mạnh mông của con!”

“Ha ha, người cho con là ngốc tử sao, đứng ở chỗ này bị người đánh!” Tiểu Vương Tử sờ sờ cái mũi khinh thường nói, nói xong lại lộ ra đại nụ cười rực rỡ, chạy về hướng Tô Tiểu Lê mở hai tay ra: “Tiểu Lê Tử, muốn ôm ôm.” Giọng nói làm nũng không có người nào có thể kháng cự.

Tô Tiểu Lê ngẩn ra, được rồi, nàng vốn tìm hắn để tính toán! Nói qua bao nhiêu lần không được đem chuyện đái dầm là một sự kiến lý thú, làm hại nàng mỗi ngày giặt chăm, đêm qua lại tiểu ướt giường! Hơn nữa là giường của chính hắn, lần trước là giường nàng, sau đó là Tra Tiểu Tân! Tiểu hài tử này!

“Tiểu Lê Tử, muốn ôm ôm.” Tiểu Vương Tử biết Tô Tiểu Lê suy nghĩ cái gì,hắn giả bộ ngây thơ làm bộ vô tội.

“A, đứa nhỏ này…” Tô Tiểu Lê đưa tay ôm lấy hắn bất đắc dĩ thở dài,tay còn nhẹ nhàng vỗ mông hắn một cái, ở trong cung này,ngoại trừ nàng tức giận đánh mông hắn một cái, ngay cả Gia Luật Hằng và Tra Tiểu Tân cũng không được, cho nên Tiểu Vương Tử thường dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ nàng.

“Tiểu Lê Tử, ngày hôm qua Gia Luật tiểu tử tặng cho mẹ con món ngon, ngay tại trong phòng mẹ, con cố ý để lại một cái, chúng ta hiện tại đi mau đi.” Tiểu Vương Tử chớp hai mắt cười nói, lộ ra một hàm răng trắng muốt.

“Miệng lưỡi của tiểu tử này đúng là ngọt chết.” Tô Tiểu Lê nghe được vui vẻ ra mặt,nhìn Tra Tiểu Tân sau đó ôm hắn rời đi, khi rời đi Tiểu Vương Tử cố ý quay đầu lại nhìn Gia Luật Hằng làm mặt quỷ, vô luận hắn làm gì làm hắn tức giận, chỉ cần qua nửa canh giờ sau giống như chưa xảy ra chuyện gì, cho nên hắn phải mau mau rời đi.

Sau nửa canh giờ…

Gương mặt tuấn tú của Gia Luật Hằng chau lại thật vất vả mới lấy ra ngọc tỷ cầm đi tới Tra Tiểu Tân, miệng oán hận nói: ” tiểu tử đáng giận! Ta thế nào cũng phải đánh lên mông hắng!” Nếu bị người ta nhìn thấy đường đường là hoàng thượng Ấp quốc lại chui vào một cái hố không ngừng tìm, đây chắc là chuyện rất buồn cười?! Lúc trước gặp được Tra Tiểu Tân cũng khốn đốn, hiện tại có tiểu tử kia hắn càng khó khăn hơn,hai mẹ con nàng là khắc tinh của hắn sao.

“Ha ha,ngươi làm được sao?” Tra Tiểu Tân nhịn không được cười thành tiếng, nàng có một cổ linh tinh quái con như vậy, nhiều khi chọc nàng tức giận đến hộc máu, khả ngay sau đó dung lời nói để dụ dỗ nàng.

Gia Luật Hằng nghe xong lời của nàng đuôi lông mày nhếch lên, nắm cằm nàng cười đến ngoạn vị: “Ta đương nhiên luyến tiếc đánh con ta.” Lời nói rất rõ ràng, hắn thực đã tiểu tử đó như con hắn.

Nụ cười trên mặt của Tra Tiểu Tân cương cứng, thẳng tắp nhìn hắn.

“Ba ngày sau, ta phong nàng làm hậu.” Trong mắt của Gia Luật Hằng nhu tình như nước, ngón tay khẽ vuốt gò má bóng loáng của nàng.

Tim mãnh liệt chấn động, tuy rằng biết sẽ có một ngày như vậy, nhưng mà không nghĩ tới quá nhanh, năm đó sau khi cứu tỉnh hắn muốn lấy nàng, nàng luôn tìm cách từ chối,nói cái vẻn vẹn năm năm! Hiện tại xem ra là trốn không thoát.

“Như thế nào?” Hắn khẽ hôn giữa trán nàng nhẹ nhàng hỏi, con ngươi lóe ánh sáng bức người nhìn thẳng nàng. Hắn yêu nàng như vậy cho nên không có bắt buộc nàng, đây đã là cực hạn của hắn.

Tra Tiểu Tân dời tầm mắt nhẹ giọng nói: “Ta phải đi về.” Nhiều năm như vậy nàng mỗi ngày mỗi đêm đều muốn trở về Kỳ quốc, trở lại bên người kia,nghĩ tới tâm liền đau.

“Ha ha, nàng có thể trở về, nhưng mà Tiểu Vương Tử không thể trở về.” Gia Luật Hằng nghe được lời của nàng trong lòng không khỏi thất vọng, nhưng nụ cười vẫn hiện ở trên mặt.

Tra Tiểu Tân cảnh giác theo dõi hắn, không biết hắn có ý gì.

Gia Luật Hằng và nàng ngồi trên bàn đu dây nhẹ nhàng đưa đi đưa lại, hắn chăm chú nhìn nàng nói từng chữ: “Từ khi sinh ra ta đã cho hắn uống thuốc, nếu không có thuốc giải hắn sẽ…”

“Gia Luật Hằng!” Tra Tiểu Tân giận dữ hét lên, một đôi con ngươu nhanh chóng ẩm ướt, trời thật nóng, nhưng cả người nàng hiện tại lạnh như băng! Hắn là người yêu Tiểu Vương Tử! Nhưng lại làm ra chuyện này!

“Cho nên, gả hay là không gả, là do nàng……..” Mặc dù đoán được nàng sẽ tức giận, nhưng Gia Luật Hằng có chút thương cảm, nàng cư nhiên thật sự tin tưởng hắn sẽ làm chuyện thiếu đạo đức này sao.

Tim của Tra Tiểu Tân kịch liệt phập phồng, cắn môi không để nước mắ rơi xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »