Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3153 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 206
Ta mới không thích nữ nhân! Ta thích là nam nhân!..

❊ ❊ ❊

Mộc Xuân Phong nhịn nổi đau trên người đau đi lên phía trước dùng sức cho hắn một quyền,Lâu Lan trúng quyền cả người ngã xuống đất,đầu gục xuống, Mộc Xuân Phong lập tức phái người đưa thi thể Thu Dung chuyển đi cũng căn dặng mọi người mai tang cho nàng, sau đó hắn lớn tiếng rít gào: “Nàng thực đã chết! Đã chết!”

Lâu Lan nằm trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, máu trên trán chậm rãi chảy xuống, ánh mắt lung lay.

“Đệ biết huynh muốn nhanh tìm được Tiểu Tân! Đệ cũng rất muốn tìm được! Nhưng nếu huynh tiếp tục điên điên khùng khùng như vậy, không có ý trí, cả đời này huynh sẽ không tìm được nàng!!!” Mộc Xuân Phong lớn tiếng lăng nhục, nói xong con ngươi cũng bắt đầu ẩm ướt, giọng nói trầm xuống: “Nàng sẽ không chết, sẽ không chết.” Thời điểm nói những lời này chính hắn cũng cảm thấy chột dạ,chỉ sợ nàng đã… Thu Dung là ngươi duy nhất biết chân tướng, nhưng mà nàng đã chết.

Muốn tìm một người không biết sống hay chết giống như mò kim đáy bể.

Lâu Lan lẳng lặng nghe, máu trên trán đã ngưng kết thành một dấu vết dữ tợn.

Trong long của Mộc Xuân Phong đau thắt hắn không dám nghĩ nửa, nhẹ nhàng đi lên phía trước ngồi xuống, giọng nói khàn khàn: “Vương huynh, tin tưởng đệ,đệ nhất định giúp huynh tìm được nàng.” Hắn vừa nói xong Lâu Lan đột nhiên đứng dậy chạy như điên ra ngoài,y phục màu đỏ thoáng cái biến mất không thất.

Trời sụp đất nứt.

Ngoại thành có một căn nhà cũ nát, đất ngói tường đất.

Tiếng thương nhân lui tới nối liền không dứt, bởi vì nơi này thuộc Kỳ quốc, đương nhiên là tháng trước nơi này vẫn là của Ấp quốc, chẳng qua là sau khi Lâu Lan mang binh chiếm lĩnh. Nơi này tài nguyên phong phú,lại gần đại mạc, có rất nhiều thương nhân muốn mua ngựa mua bò sẽ đến nơi này, chẳng qua nơi này thường thì cát vàng đầy trời làm cả người đều dính bụi, cho nên rất ít người chọn đến đây du ngoạn.

Chiếc bàn lầu hai,có một nam nhân khuôn mặt anh tuấn đang uống rượu trong chén, tay kia cầm một phong thơ,con ngươi thâm thúy nhìn đánh giá.

“Vương tử, tin nói như thế nào?”Một nam tử vẻ mặt quan tâm ngồi đối diện hắn hỏi,.

Gia Luật Hằng nhẹ nhàng cười đem tờ giấy cầm trong tay ném cho hắn sau đó lười nhác tựa vào ghế, nhắm lại hai mắt: “Xem ra, hiện tại Kỳ quốc chỉ là một thành không.”

“Thật tốt quá! Thật tốt quá!” Nam tử nhìn xong thư trong tay cả khuôn tươi cười, ha ha nói: “Lâu Lan Vương gia bị thê thiếp tranh giành đem cả Lâu phủ đốt sạch, nữ nhân hắn yêu nhất cũng chết trong ngọn lửa ấy! Hiện tại Lâu Lan vương nhất định là cái xác không hồn, đánh mất ý chí.” Nói xong ánh mắt sáng lên nhìn Gia Luật Hằng: “Vương tử, không bằng chúng ta nhân cơ hội đi tấn công Kỳ quốc đi?!”

Gia Luật Hằng như trước nhắm mắt lại không nói lời nào, môi nhếch lên, lá thư này mang cho hắn nhiều tin tức tốt, nhưng mà, hắn không nghĩ tới tin tức tốt sau đó là tin nàng chết, nàng tại sao… chết.

“Vương tử, chúng ta mang binh tấn công, bọn họ nhất định khó lòng phòng bị, đến lúc đó vương tử thống nhất hai nước Kỳ_Ấp,hoàn thành bá vương nghiệp!!!” Người nọ vẫn hưng phấn nói,không có phát hiện vẻ mặt của Gia Luật Hằng u ám.

Gia Luật Hằng chỉ cảm thấy thái dương thật đau,hắn cảm thấy thật khó thở.

“Vương tử, thuộc hạ nguyện ý là người đầu tiên đi.” Người kia càng nói càng dũng cảm, bắt đầu thấy chết không sờn.

“Việc đó nói sau.” Nàng mới vừa chết, hắn không có tâm tình đánh giặc, huống hồ, trong lòng hắn không tin nàng thật sự chết, nàng khả ái như vậy ông trời nhất định phù hộ, làm sao có thể dễ dàng chết. Cho nên, hắn muốn tìm nàng trước sau đó mới tấn công Kỳ quốc, hiện tại Kỳ quốc đánh hay không đánh thật đã giống nhau, hoàng thượng không có chí hướng,Lâu Lan là cái xác không hồn, quan trọng nhất bây giờ là phải tìm được nàng, đào ba thước đất cũng phải tìm, cho dù chỉ là…….Tro cốt!

Đợi cho hắn chính thức đăng cơ, sẽ cưới nàng làm hậu, dù là tro cốt.

“Vương tử…” Thấy Gia Luật Hằng đứng dậy muốn đi ra ngoài, người kia đi theo phía sau ồn ào không ngừng, kỳ quái, hiện tại đúng là thời cơ cực tốt, vương tử vì sao không tiến công?! Không thể tưởng tượng!

Hai người một trước sau khi ra khỏi phòng trọ, liền hướng xe ngựa dừng ở ven đường đi đến, người nọ đi đến cởi bỏ dây cương, miệng còn không quên tiếp tục lải nhải, Gia Luật Hằng cảm thấy phiền, che lỗ tai làm như không nghe, đúng lúc này nghe được cửa thành chỗ truyền đến một trận ồn ào, không khỏi hứng thú đi đến.

“Mẹ! Các người tại sao leo lên xe ngựa của ta nha?! Muốn hù chết ta sao! Nếu không phải trong người ta hết tiền muốn vào trong lấy thức ăn, chỉ sợ các ngươi sẽ theo ta về nhà nha!” Một nam tử khôi ngô hung dữ gào thét nữ tử quỳ trước mặt hắn.

Tô Tiểu Lê khóc cầu hắn: “Thực xin lỗi! Thực xin lỗi! Ta không phải cố ý.” Nàng và Tra Tiểu Tân liên tục ở trong xe ngựa ngây người mấy ngày, dựa vào đồ ăn trong xe ngựa mới sống đến hôm nay.

Người chung quanh lại nghị luận, có người thậm chí bắt đầu cười vang muốn nàng lấy thân báo đáp, Gia Luật Hằng không nhẹ không nặng chau lại lông mày, nàng kia nhìn qua hẳn tuổi không còn nhỏ,cũng may thân hình nhỏ gầy, khuôn mặt thanh tú, hơn nữa giờ phút này khóc sướt mướt làm cho người ta cảm thấy đáng yêu, cũng xứng với nam tử khôi ngô kia.

“Vương tử, xe chuẩn bị xong, chúng ta đi thôi.” Người nọ đã ngồi trên lưng ngựa, Gia Luật Hằng nhún nhún vai, leo lên ngựa.

Nam tử khôi nghe Tô Tiểu Lê khóc càng tức: “Bồi tiền! Ta không thích nữ nhân! Ta thích nam nhân!”

“Van cầu vị đại nhân này, xin ngươi thương xót đi, tavà tiểu thư nhà ta cũng là bất đắc dĩ.” Tô Tiểu Lê cố gắng nói.

“Mẹ, đừng nói nửa, không đền ta bắt ngươi đi báo quan!” Nam tử khôi ngô không kiên nhẫn đưa tay muốn bắt nàng.

Trong tình thế cấp bách Tô Tiểu Lê la lớn: “Tiểu thư nhà ta biết vương tử Ấp quốc Gia Luật Hằng!” Tuy rằng nhiều thành đã thuộc Kỳ quốc, nhưng người lui tới nơi đây đa phần là Ấp quốc, nhắc tới hắn, hẳn là sẽ có người trợ giúp. Quả nhiên, nàng vừa nói, hiện trường yên tĩnh một chút,chiếc xe ngựa đi qua cũng chậm lại, Gia Luật Hằng nhấc màn xe lên nhìn nàng kia, mi là mi, mắt là mắt, nhìn qua có vài phần quen thuộc nhưng mà không biết là ai, phu xe hỏi hắn có muốn dừng hay không, hắn nói không cần, lại buông mành, không khỏi cười lạnh, nàng kia thật có tâm cơ, tính dùng tên của hắn để tránh nguy hiểm.

“Mẹ! Lấy Gia Luật Hằng áp lão tử! Lão tử không sợ!”Nam tử khôi ngô vừa nghe xong càng phát cáu, cảm thấy bị nàng đùa giỡn, bước đến cỗ kiệu muốn đem Tra Tiểu Tân đang mê man lôi ra: “Lão tử hôm nay đem tiểu thư nhà ngươi mang đi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »