Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2974 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 221
vì sao giết nàng..

❊ ❊ ❊

Cả người Gia Luật Hằng đều lạnh lẽo, nhìn một góc tử sam trong tay còn có dáng vẻ nàng chết đi thật thê thảm, thở hổn hển, thật lâu sau mới ngẩng đầu lên nhìn trời điên cuồng gào thét ra tiếng: “A!!!” Hai tay nắm chặt có thể nổi lên gân xanh, đó là cảm xúc đau khổ.

Mộc vương phủ.

Trải qua một mùa đông giá rét, cành liễu màu xanh, hồ đường ta chảy, ngẫu nhiên còn có thể nhìn thấy con cá chơi đùa.

Mộc Xuân Phong đi qua hành lang dài thấy một màn như vậy tâm trạng không khỏi thả lỏng một chút, từ khi Ninh Thanh một lần nữa trở về hắn dường như không cảm thấy cô độc, hai người nồng tình mật ý, như keo như sơn. Nghĩ đến liền cảm thấy hạnh phúc mĩ mãn, chẳng qua là một ngày không tìm được Tra Tiểu Tân trong lòng hắn vẫn rất lo lắng, bất quá, đi tới cửa hắn yên tâm.

“Vương huynh.” Đi vào thì nhìn thấy Lâu Lan ngồi ở bên cạnh bàn vẫn không nhúc nhích, tóc đen, hồng y, Phong Thần tuấn lãng. Tuyệt không giống dáng vẻ suy sút lúc trước, Mộc Xuân Phong nhất thời chợt ngẩn ra, nhưng trên mặt lập tức lộ ra nụ cười, huynh ấy khỏe là tốt rồi.

Lâu Lan không thấy hắn, chẳng qua chỉ nói: “Tiểu Tân ở đâu?” Nếu không phải hắn phái người đi tìm nơi Tiểu Tân rơi xuống, hiện tại chỉ sợ hắn còn tìm kiếm Tiểu Tân chung quanh, tuy rằng thanh âm nhàn nhạt, lại che dấu không được tưởng niệm đến nàng.

“Nàng ở Ấpquốc, trong tay của Gia Luật Hằng.” Mộc Xuân Phong ngưng mi nói, thanh âm có một chút trầm trọng.

“Ta đi tìm nàng trở về.” Lâu Lan nghe được trong mắt không nén được mừng như điên, đứng dậy liền muốn đi ra ngoài.

Mộc Xuân Phong mở miệng nói: “Hiện tại Kỳ, Ấp hai nước đang đánh giặc.Nếu muốn cứu Tiểu Tân trở về, cần phải, đánh hạ Ấp quốc.” Đúng vậy, mấy năm liên tục chiến tranh Kỳ quốc chỉ còn lại có một cái xác, hiện tại đi cứu nàng không thể nghi ngờ là không biết lượng sức. Chỉ có cách đoạt lại hết mới có thể cứu nàng!

Lâu Lan yên lặng nghe, thật lâu sau, nheo lại mắt phượng hẹp dài, buồn bã nói: “Ấp quốc.”

Tuy rằng hắn cái gì cũng chưa nói nhưng Mộc Xuân Phong biết hắn đã hạ quyết tâm tấn công Ấp quốc, nghĩ vậy không khỏi buông tâm, khóe môi gợi lên ý cười, có Lâu Lan quân ta nhất định thắng!!!

Gia Luật Hằng, ngươi cứ chờ xem!!!

Liên tục sáu năm chiến sự bởi vì Lâu Lan suy sút mà lần lượt bại,tuy nhiên, ngay tại một tháng trước thế chiến đột nhiên nghịch chuyển, binh lính Ấp quốc lại nhìn đến một người đã biến mất ở trên chiến trường đột nhiên xuất hiện chính là Lâu Lan, chỉ huy chiến đấu. Lâu Lan lại xuất hiện chẳng những đem tất cả thành mất đu từng cái từng cái đoạt lại, hơn nữa so với chiến tranh lúc trước.

Tiêu diệt hết tất cả lực lượng.

Mà về phương diện khác, hoàng thượng Kỳ quốc xa hoa dâm dật, hàng đêm ca hát mặc kệ triều chính nuôi một đám đại thần tham lam, mặc kệ dân chúng sống chết, trong lúc dân chúng lầm than, oán giận liên tục. Rốt cục, Mộc Xuân Phong dẫn dắt binh lính bức cung đoạt vị, đem hoàng thượng nhốt đánh vào thiên lao, tất cả đại lão thần nhất trí đề cử người khác làm hoàng đế, chăm chỉ vì dân, toàn bộ dân chúng Kỳ quốc đều chúc mừng.

Tất cả đều đi theo hướng tốt.

Ấp quốc, hoàng cung, Hằng Dương Điện.

Từ khi Lục Uyển chết Gia Luật Hằng liền đem bản thân nhốt tại trong phòng vẻn vẹn hơn mười ngày cũng không ra cửa, chính sự trong triều cũng không quản.

“Tiểu Tân, muội vào xem hắn đi, dù sao, hắn đã cứu Tiểu Vương Tử cũng cứu muội.” Tô Tiểu Lê ở bên khuyên nhủ, biết nàng có chủ ý nên khuyên nàng.

Tra Tiểu Tân có vài phần do dự: “Nhưng mà tâm trạng hắn nhất định đang đau khổ, nếu ta vào như vậy có phải không tốt lắm không?” Dù sao hắn hiện tại ở vì nàng mới giết Lục Uyển.Nếu không phải vì nàng, hắn cũng sẽ không giết Lục Uyển.

Tô Tiểu Lê cầm tay nàng: “Tiểu Tân, tin tưởng ta, hiện tại người có thể an ủi hắn chỉ có muội.”

Nhẹ nhàng một câu nói lại như sấm đánh ở trên người Tra Tiểu Tân, thật lâu sau, nàng nhẹ nhàng gõ, mang theo tâm trạng nặng nề đi vào, mới vừa đi vào liền nhìn thấy hắn ngồi ở cửa sổ kinh ngạc ngẩn người, mới mười ngày không gặp mà mặt hắn xanh mét, tóc hỗn độn, cằm cũng đầy rây, thập phần suy sút.

Tra Tiểu Tân điều chỉnh suy nghĩ lung tung của mình, đi đến bên người hắn nhẹ giọng nói: “Gia Luật Hằng…”

Gia Luật Hằng bất động, làm như không nghe thấy.

Tâm trạng của Tra Tiểu Tân ngưng trọng, ngồi cũng không xong đứng cũng không được, nhìn hắn cũng không phải không nhìn hắn cũng không phải, rối rắm trong chốc lát ngồi song song với hắn, hít sâu một hơi nói: “Ta biết ngươi rất khổ sở, nếu ngươi rất khổ sở,thì nói ra đi.” Để trong lòng sớm hay muộn sẽ nghẹn chết.

“… Ta giết nàng.” Thật lâu thật lâu sau Gia Luật Hằng mới mở miệng nói một câu như vậy, thanh âm khàn khàn dường như không nghe thấy.

“Gia Luật Hằng…” Tra Tiểu Tân nhẹ nhàng gọi hắn, ánh mắt ẩm ướt. Nàng hiểu loại cảm giác này, nếu ngày đó người nhảy xuống là Lâu Lan chỉ sợ nàng đã sớm điên rồi. Nghĩ vậy trong lòng lại tự trách, nếu không phải nàng, Lục Uyển cũng sẽ không thể như thế, nghĩ đến càng áy náy nói: “Thực xin lỗi, là ta.”

“Là ta.” Hắn tiếp nhận nói, thanh âm trầm trọng.

Tra Tiểu Tân không đành lòng nhìn hắn một cái, chỉ thấy con ngươi của hắn buồn rầu.

“Vì sao, vì sao giết nàng, vì sao…” Gia Luật Hằng lặp lại không ngừng, thanh âm đè nén tràn đầy đau khổ.

Tra Tiểu Tân nhẹ giọng nói: “Gia Luật Hằng…”

Gia Luật Hằng ôm chặt lấy nàng không tiếng động nghẹn ngào, giống đứa nhỏ giống khóc lên,Tra Tiểu Tân chỉ cảm thấy trái tim giống như bị người ta ném vụn rất là khó chịu

Lần đầu tiên hắn ôm nàng khóc, là lúc phụ hoàng hắn chết.

Lần thứ hai hắn ôm nàng khóc, là lúc Lục Uyển chết.

Lão Thiên,Tra Tiểu Tân không dám suy nghĩ nửa.

Sinh ly tử biệt là chuyện tàn khốc nhất trong cuộc sống.

Nàng vô pháp tưởng tượng.

“Ngươi còn có ta, còn có Tiểu Vương Tử.” Vùng vẫy thật lâu nàng mới nhẹ giọng an ủi, đúng vậy, hắn không cho nàng đi, nàng cũng chỉ có thể ở lại Ấp quốc,ở lại với hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »