"Trời ạ, đây chẳng lẽ là bút tích thật của Nhan Chân Khanh..."
"Đây chỉ là chữ của Nhan Chân Khanh thôi, có phải bút tích thật hay không còn chưa chắc chắn, không nghe người đàn bà Nhật Bản kia nói sao, có khả năng là giả..."
"Nếu là bút tích thật của Nhan Chân Khanh thì đáng giá bao nhiêu tiền nhỉ? Ít nhất phải hơn chục triệu chứ..."
Người Hoa không ai là không biết đến Nhan Chân Khanh, hôm nay những người đến xem đấu giá phần lớn đều là người yêu thích thư họa, nhất thời, tiếng bàn tán dưới đài vang lên không ngớt.
Tuy nhiên, mọi người nhanh chóng phát hiện ra vấn đề, hai bức họa này giống hệt nhau như đúc. Nếu quan sát kỹ, bức bên trái có nét chữ nhạt hơn bức bên phải một chút, ngoài ra không có bất kỳ điểm nào khác biệt.
"Này ông bạn, rốt cuộc cái nào là thật?"
"Tôi biết thế nào được, cái nào thật cái nào giả còn phải đợi chủ nhiệm Quách giám định mới biết được..."
"Tôi thấy khéo lại là đồ giả cả, chữ của Nhan Chân Khanh đâu có dễ tìm như vậy, nhỡ đâu là người ta thuê người ở Tam Lý Đồn làm giả ra thì sao..."
Trên sân khấu, Chiba Mieko mỉm cười với Quách Phong, nói: "Ông Quách, mời ông giám định, bức chữ nào là thật? Bức chữ nào là giả?"
Quách Phong gật đầu, lấy ra một đôi găng tay trắng đeo vào, sau đó lấy kính lúp bắt đầu nghiêm túc giám định.
Lúc đầu ông rất bình tĩnh tự tin, cho rằng dựa vào kinh nghiệm và kỹ năng tích lũy nhiều năm trong giới đồ cổ, chắc chắn có thể phân biệt được thật giả của hai bức chữ này. Thế nhưng theo thời gian trôi qua, sắc mặt ông ngày càng nặng nề, sau đó trên trán thậm chí đã lấm tấm mồ hôi.
Quách Phong xem đi xem lại hai bức chữ hơn chục lần, nhưng nhìn thế nào cũng thấy là thật, không tìm ra bất kỳ sơ hở nào. Nhưng điều này tuyệt đối không thể nào, dù Nhan Chân Khanh có từng viết hai bức "Khuyên học" như vậy, cũng không thể giống hệt nhau được, kích thước chữ hoàn toàn nhất quán, cứ như thể dùng máy photocopy in ra vậy. Chắc chắn trong này phải có một bức là đồ giả.
Chiba Mieko đứng một bên, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh: "Ông Quách, ông còn cần bao lâu nữa mới đưa ra kết quả giám định? Có cần tôi pha cho ông một tách trà không?"
Lời cô ta nói nghe có vẻ khách khí, thực chất lại chứa đầy sự mỉa mai.
"Đừng vội, tôi sẽ cho cô câu trả lời ngay đây!"
Trong lúc nói chuyện, Tần Hạo Đông đã bước lên sân khấu. Theo quy định, phía Hoa Hạ cũng có thể cử ba người tham gia giám định đồ cổ, chỉ cần cuối cùng đưa ra một kết quả thống nhất là được.
Nhìn thấy Tần Hạo Đông lại xuất hiện, sắc mặt Chiba Mieko hơi thay đổi. Không chỉ vì tối qua chịu thiệt trong tay người thanh niên này, mà ngay cả Liễu Sinh Ái vừa rồi cũng bại trận dưới tay anh trong buổi trà đạo. Chẳng lẽ anh ta còn am hiểu cả giám định đồ cổ nữa sao?
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, Chiba Mieko thầm lắc đầu. Thông thường mà nói, để đạt đến đỉnh cao trong bất kỳ ngành nghề nào cũng cần thời gian tôi luyện, không thể có chuyện một người thông thạo mọi kỹ năng ngành nghề, trừ khi anh ta là thần tiên.
Thấy Tần Hạo Đông lên đài, Quách Phong cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Đối với hai bức chữ này, ông thực sự bó tay, đồng thời cũng thầm cảm thấy may mắn vì mình có tầm nhìn xa khi mời Tần Hạo Đông đến trấn giữ. Nếu không, nếu người Hoa không giám định được thật giả bức chữ của chính mình thì thật là mất mặt quá lớn.
Ông nói: "Chú em Tần, cậu xem hai bức chữ này bức nào là thật, bức nào là giả?"
Tần Hạo Đông mỉm cười, nói: "Chủ nhiệm Quách, thực ra hai bức chữ này rất đơn giản, chỉ là ông bị họ lừa thôi, nói theo cách cũ là bị họ dẫn vào lối mòn rồi."
Chiba Mieko nhíu mày, nói: "Tần quân, anh nói vậy là có ý gì? Tôi lừa các anh thế nào?"
Tần Hạo Đông nói: "Thực ra rất đơn giản, hai bức chữ này vốn dĩ đều là thật. Cô cứ bắt chủ nhiệm Quách phải chọn ra bức nào là giả, đây chẳng phải là làm khó người khác sao?"
"Cái gì, hai bức chữ này đều là thật, làm sao có thể?"
"Người thanh niên này có phải đang nói nhảm không? Làm sao có thể đều là thật được, hai bức chữ lại giống hệt nhau như vậy."
"Cũng chẳng trách được, cậu thanh niên này tuổi còn trẻ mà đã có tạo nghệ cao thâm trong trà đạo như vậy, không hiểu về đồ cổ cũng là chuyện bình thường, dù sao thì con người đâu có ai hoàn hảo..."
Nghe thấy lời của Tần Hạo Đông, các khán giả có mặt tại hiện trường lập tức xôn xao.
Sắc mặt Chiba Mieko hơi biến đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình tĩnh: "Giám định đồ cổ dựa vào nhãn lực và kinh nghiệm, đừng có nói bừa. Chẳng lẽ trình độ của anh còn cao hơn cả ông Quách sao?"
Cô ta nói vậy là muốn khơi dậy mâu thuẫn giữa Tần Hạo Đông và Quách Phong. Trong mắt cô ta, Quách Phong là chủ tịch Hiệp hội Đồ cổ, chủ nhiệm Trung tâm Giám định Đồ cổ, là nhân vật lão làng trong giới đồ cổ, chắc hẳn sẽ không dễ dàng nghe theo ý kiến của Tần Hạo Đông.
Không ngờ lời cô ta vừa dứt, Quách Phong đã kiên định nói: "Tôi tin chú em Tần. Đã cậu ấy nói cả hai đều là thật thì chính là thật, kết quả giám định chúng tôi đưa ra là như vậy."
"Hả..." Chiba Mieko nói, "Ông chắc chứ? Phải biết rằng kết quả giám định chỉ có một, một khi đã xác định thì không thể thay đổi được nữa."
"Tôi chắc chắn." Giọng điệu Quách Phong vô cùng kiên quyết. Sau khi nói xong, ông quay đầu nhìn Tiền Đa Đa: "Chúng tôi đã đưa ra kết quả giám định cuối cùng, công bố đáp án đi."
Vì Quách Phong đã khẳng định, Tiền Đa Đa không còn do dự nữa, mở chiếc hộp trong tay ra, lấy từ bên trong một tấm thẻ trắng, trên đó ghi rõ cả hai bức chữ đều là chân phẩm.
Màn hình lớn công bố nội dung trên tấm thẻ, hội trường lập tức bùng nổ.
"Trời ạ, hai bức chữ này lại đều là bút tích thật của Nhan Chân Khanh, sao có thể như vậy?"
"Bọn Nhật Bản này thật quá xảo quyệt, lại đem hai món đồ thật ra để giám định, may mà cậu thanh niên này nhãn lực tốt, nếu không đã bị họ lừa rồi..."
Rõ ràng, vòng giám định đầu tiên phía Hoa Hạ lại giành chiến thắng. Quách Phong mặt mày hớn hở, nhưng cả người vẫn còn mơ màng, hỏi Tần Hạo Đông: "Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Làm sao có thể hai bức chữ giống hệt nhau mà lại đều là bút tích thật?"
Tần Hạo Đông nói: "Chủ nhiệm Quách, ông nhất thời hồ đồ rồi, chẳng lẽ quên điển cố 'Lực thấu chỉ bối' (lực xuyên thấu mặt giấy) của Hoa Hạ chúng ta sao?"
Anh nói vậy, Quách Phong lập tức bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra các đại gia thư pháp thời xưa khi vung bút múa mực, nét chữ mạnh mẽ cứng cáp, thường có thể xuyên thấu qua tờ giấy tuyên dưới ngòi bút, xuyên thẳng xuống lớp giấy bên dưới. Nghe nói cao thủ có thể xuyên qua ba lớp giấy tuyên, như vậy có thể giải thích tại sao hai bức chữ lại giống hệt nhau mà đều là thật.
Thực ra nếu bình tĩnh suy nghĩ lại, ông cũng có thể thấu hiểu được huyền cơ trong đó, chỉ tiếc là bây giờ đang trong cuộc thi, thần kinh luôn căng thẳng, cộng thêm việc Chiba Mieko ngay từ đầu đã đưa ra sự dẫn dắt tâm lý sai lệch, khiến ông tiềm thức cho rằng trong này chắc chắn có một cái là giả.
Tần Hạo Đông nói với Chiba Mieko: "Cô Chiba, hai món bảo vật này là do cô chuẩn bị sao? Thật là tâm cơ thâm độc, tiếc là bây giờ phải thất bại rồi!"
Hóa ra Chiba Mieko tinh thông văn hóa Hoa Hạ, càng rõ hơn điển cố "Lực thấu chỉ bối" chính là nói về đại thư pháp gia Nhan Chân Khanh, cho nên mới tìm mọi cách lấy được hai bức bút tích thật của Nhan Chân Khanh để đem ra giám định.
Làm như vậy có thể "nhất tiễn song điêu", một mặt có thể đánh lạc hướng các chuyên gia giám định của phía Hoa Hạ, mặt khác, một khi phía Hoa Hạ đưa ra kết quả giám định sai lầm thì sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Hãy thử nghĩ xem, một dân tộc bị đánh bại bởi chính điển cố kinh điển của mình thì sẽ mất mặt đến mức nào.
Kế hoạch rất hoàn hảo, chỉ tiếc là cô ta đã gặp phải Tần Hạo Đông. Dưới nguyên thần mạnh mẽ, không có gì là không thể lộ diện.
Chiba Mieko hừ lạnh một tiếng, nói: "Đừng đắc ý quá sớm, đây mới chỉ là món bảo vật đầu tiên."
Nói xong, cô ta vẫy tay về phía dưới đài, hai người Nhật Bản bước lên thu dọn hai bức chữ, đồng thời bưng lên hai chiếc hộp gỗ.
Ánh mắt của mọi người đều bị thu hút bởi hai chiếc hộp gỗ này, không biết bên trong đựng thứ gì, nhìn có vẻ rất nặng nề.
Chiba Mieko mở một chiếc hộp gỗ, lấy từ bên trong ra một món đồ, lập tức cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Đây chính là một đầu thú bằng đồng, đầu dê trong mười hai con giáp!
Tần Hạo Đông trước là kinh ngạc, sau đó trong lòng vui mừng khôn xiết. Không ngờ mình lại nhanh chóng nhìn thấy đầu thú đồng mười hai con giáp nữa, anh thậm chí đã cảm nhận được pháp trận phong ấn trên đầu đồng này. Anh thầm quyết định, nhất định phải giành lấy đầu đồng này, ít nhất phải lấy được thượng phẩm linh thạch bên trong, hiện tại chỉ có thượng phẩm linh thạch mới giúp anh đột phá nhanh chóng.
Các khán giả dưới đài cũng điên cuồng xôn xao. Đầu thú mười hai con giáp có ý nghĩa vô cùng đặc biệt đối với người Hoa, hiện tại đã có tám chiếc trở về với vòng tay Hoa Hạ, bốn chiếc còn lại không rõ tung tích, trong đó có đầu dê. Không ngờ lại lưu lạc vào tay nhà Liễu Sinh của Nhật Bản.
Chiba Mieko ôm đầu đồng trong tay, mỉm cười với khán giả dưới đài: "Tôi biết thứ trong tay mình có ý nghĩa phi thường với người Hoa, hôm nay tôi sẽ cho người Hoa một cơ hội, xem các người có lấy lại được không."
Nói rồi cô ta mở chiếc hộp gỗ còn lại, lấy ra thêm một đầu dê giống hệt từ bên trong, rồi tiếp tục nói: "Đầu đồng này xuất xứ từ Viên Minh Viên của Hoa Hạ, từ rất lâu đã lưu lạc đến nhà Liễu Sinh. Để chứng minh kỹ thuật đúc của Nhật Bản chúng tôi không hề thấp hơn Hoa Hạ, nhà Liễu Sinh đã mời thợ thủ công lành nghề làm giả một chiếc."
"Theo chúng tôi thấy, đầu đồng làm giả này giống hệt đầu đồng xuất xứ từ Hoa Hạ, không có bất kỳ điểm khác biệt nào. Hôm nay tôi mang cả hai chiếc đến đây, chỉ cần chuyên gia Hoa Hạ có thể chọn ra một chiếc thật, chúng tôi lập tức tặng nó cho Hoa Hạ."
"Nếu chuyên gia Hoa Hạ không phân biệt được đâu là thật đâu là giả, thì đành chịu thôi, chỉ có thể tiếp tục lưu lại Nhật Bản chúng tôi, đồng thời cũng chứng minh kỹ thuật đúc của Nhật Bản chúng tôi không hề thua kém Hoa Hạ."
Tần Hạo Đông thầm nghĩ, xem ra lần giao lưu văn hóa này phía Nhật Bản đã chuẩn bị từ rất lâu, mỗi nước cờ đi ra đều là cái bẫy, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ khiến Hoa Hạ mất hết thể diện.
Chỉ tiếc là bọn Nhật Bản tính toán kỹ lưỡng lại không tính đến anh - một Tiên Đế trùng sinh. Hai đầu dê này trong mắt người khác không có bất kỳ điểm khác biệt nào, nhưng anh chỉ cần nhìn thoáng qua là biết một trong hai chiếc đang vận hành pháp trận phong ấn của Nhất Nguyên Tông, đâu là thật đâu là giả rõ ràng không thể nào rõ hơn được nữa.
Sắc mặt Quách Phong lập tức trở nên nặng nề. Ông hiểu rất rõ ý nghĩa của mười hai con giáp đối với Hoa Hạ, nếu để mất cơ hội lấy lại đầu dê này trong tay mình, đừng nói là dư luận, ngay cả bản thân ông cũng không thể tha thứ cho mình.
Sau khi Chiba Mieko nói xong, cô ta đặt cả hai đầu dê lên bàn, nói với Quách Phong và Tần Hạo Đông: "Hai vị bắt đầu giám định đi, đừng bỏ lỡ cơ hội quý giá này, nếu không dùng lời cổ của các người mà nói, thì sẽ không còn mặt mũi nào gặp lại phụ lão Giang Đông nữa!"
"Yên tâm đi, đồ của chúng tôi thì chúng tôi sẽ không lấy nhầm đâu." Tần Hạo Đông nói với Quách Phong: "Chủ nhiệm Quách, để tôi xem trước thế nào, nếu tôi không xác định được thì ông hãy ra tay."
Quách Phong biết Tần Hạo Đông đang giữ thể diện cho mình, ông nói: "Chú em Tần, nhất định phải lấy lại bảo vật của Hoa Hạ chúng ta."
"Yên tâm đi, tôi sẽ không làm ông thất vọng đâu."
Tần Hạo Đông nói xong bước đến trước hai đầu dê. Để phân biệt, bên trên đã dán số, chiếc có pháp trận dán số một, chiếc đồ giả dán số hai.
Ánh mắt của tất cả mọi người dưới đài đều đổ dồn vào Tần Hạo Đông, hy vọng anh có thể mang bảo vật Hoa Hạ trở về.
Tần Hạo Đông lần lượt cầm hai đầu dê lên xem, thực ra đây chỉ là làm màu cho có lệ. Sau đó, anh bỏ đầu dê số một vào lại trong hộp gỗ, những người khác nhìn đến ngây người, bao gồm cả Chiba Mieko cũng không hiểu anh đang dùng phương thức giám định gì.
Anh làm vậy tất nhiên không phải để giám định, mà là để che mắt thiên hạ. Ngay khoảnh khắc đầu dê được bỏ vào hộp gỗ, anh đã giải khai pháp trận phong ấn của Nhất Nguyên Tông, tiếp đó thần niệm khẽ động thu thượng phẩm linh thạch vào nhẫn trữ vật, sau đó lại hoàn tất phong ấn một lần nữa.