Ngày hôm sau, ngành dược phẩm Giang Nam xảy ra hai sự kiện lớn.
Sau khi video công khai nhận tội của Hoàng Duy Lợi, người phụ trách chi nhánh Giang Nam của công ty Wilson được đăng tải lên mạng, nó đã gây ra một làn sóng xôn xao dư luận. Với sự can thiệp điều tra từ phía cơ quan chính quyền đại diện là cục thuế, chi nhánh công ty Wilson tại Giang Nam chính thức đóng cửa hoàn toàn. Hoàng Duy Lợi cũng vì các tội danh như bắt cóc, trốn thuế... mà phải vào tù bóc lịch.
Đoạn video này cũng gián tiếp thực hiện một chiến dịch quảng cáo miễn phí cho công ty Trung dược Đường Môn, giúp mọi người biết rằng một loại thuốc Đông y có khả năng chữa khỏi hoàn toàn bệnh bạch cầu sắp sửa ra mắt.
Cũng trong ngày hôm nay, công ty TNHH Trung dược Đường Môn bắt đầu chính thức đi vào sản xuất. Theo kế hoạch mà Tần Hạo Đông đề ra, "Bảo Huyết khẩu phục dịch" được nâng cấp thành "Dưỡng Huyết đan". Tuy tên gọi và hình thức có thay đổi, nhưng công dụng vẫn hoàn toàn như cũ, đó là chữa trị dứt điểm bệnh bạch cầu.
Mọi thứ đều đi vào quỹ đạo, Tần Hạo Đông hóa thân thành một kỹ thuật viên, dẫn dắt các nhân viên kỹ thuật trên dây chuyền sản xuất để hướng dẫn công nhân làm việc.
Một ngày bận rộn trôi qua, sau giờ làm việc, vừa ăn tối xong, vốn dĩ muốn chơi với cô bé một lát thì đột nhiên anh nhận được điện thoại của Bạch Tử Bình.
"Bác sĩ Tần, anh đang ở đâu?" Giọng Bạch Tử Bình nghe rất gấp gáp.
"Tôi đang ở nhà, có chuyện gì sao?"
Ấn tượng của Tần Hạo Đông về Bạch Tử Bình khá tốt, ông chủ trường đấu chó này rất biết cách đối nhân xử thế, nếu không nhờ ông ta thì anh đã chẳng có được Đại Mao và Nhị Mao.
"Bác sĩ Tần, Đại Bạch và Nhị Bạch bị thương rồi, anh có thể qua chữa trị cho chúng không?"
"Đại Bạch, Nhị Bạch bị thương? Sao lại bị thương?"
Tần Hạo Đông hơi kinh ngạc. Đại Bạch và Nhị Bạch là giống chó Ngao Tây Tạng thuần chủng, thân hình to lớn, hung dữ vô cùng, sao lại cùng bị thương được?
Bạch Tử Bình giọng hớt hải: "Trường đấu chó của tôi xảy ra chút chuyện, Đại Bạch và Nhị Bạch bị chó khác cắn, vết thương rất nặng. Bác sĩ Tần, anh mau qua đây đi, nếu chậm trễ e là chúng không qua khỏi mất."
"Được rồi, tôi qua ngay đây."
Tần Hạo Đông nói xong liền cúp máy. Nghĩ đến việc Đại Bạch và Nhị Bạch bị thương, hiện trường chắc chắn sẽ rất máu me nên anh không dẫn cô bé theo, một mình lái xe lao thẳng đến trường đấu chó.
Đường đi đã quá quen thuộc, anh trực tiếp đến chuồng chó của Đại Bạch và Nhị Bạch. Khi đến nơi, chỉ thấy Bạch Tử Bình và vài người trông giống bác sĩ thú y đang đứng canh ở đó.
"Bác sĩ Tần, anh đến rồi, mau xem giúp chúng đi!"
Giọng Bạch Tử Bình đầy khẩn thiết. Vừa rồi mấy bác sĩ thú y đều đã "phán án tử" cho Đại Bạch và Nhị Bạch, bây giờ Tần Hạo Đông chính là hy vọng cuối cùng của ông ta.
"Đừng lo, có tôi ở đây, chúng không chết được đâu."
Tần Hạo Đông nói rồi mở cửa chuồng, trực tiếp bước vào. Vừa nhìn thấy Đại Bạch và Nhị Bạch, anh đã giật mình, vết thương này quả thực quá nặng.
Toàn thân Đại Bạch đẫm máu, có đến hàng chục vết thương lớn nhỏ, cơ thể bị máu nhuộm đỏ sẫm, đang nằm bẹp dưới đất, hơi thở thoi thóp. Vết thương của Nhị Bạch còn nặng hơn, trên cổ có một vết rách dài tới mười phân, gần như đã chạm đến khí quản.
Hai con Ngao Tây Tạng bị thương nghiêm trọng như vậy, xem ra nếu Tần Hạo Đông chậm một bước nữa thì đúng là mất mạng thật.
Tình thế cấp bách, anh vội lấy ra hai viên "Cường Gân Tráng Cốt đan" cho Đại Bạch và Nhị Bạch uống, sau đó lấy "Khứ Cốt Sinh Cơ cao" ra bắt đầu chữa trị vết thương ngoài da cho chúng.
Cho uống thuốc, đắp thuốc, châm cứu, hàng loạt thủ đoạn được tung ra. Đại Bạch và Nhị Bạch dần hồi phục sinh khí. 20 phút sau, các vết thương trên bề mặt cơ thể đã bắt đầu đóng vảy, chúng thậm chí còn từ từ đứng dậy được.
Mấy bác sĩ thú y đứng xem ban đầu vốn không coi trọng Tần Hạo Đông, cho rằng vị bác sĩ trẻ tuổi này chỉ đến gây rối, nhất là khi thấy anh dùng phương pháp Đông y lên cơ thể chó, họ càng thêm khinh thường. Thú y và Đông y vốn là hai ngành khác biệt, cách chữa trị cho người sao có thể áp dụng cho chó?
Thế nhưng sự thật đã khiến họ phải kinh ngạc đến mức rớt cả kính. Chứng kiến cảnh Đại Bạch và Nhị Bạch từ chỗ thoi thóp sắp chết, không những giữ được mạng sống mà còn dần hồi phục khả năng vận động, điều này thực sự vượt xa trí tưởng tượng của họ.
Ánh mắt những người này nhìn Tần Hạo Đông lập tức thay đổi. Hèn gì Bạch Tử Bình lại coi trọng người thanh niên này như vậy, hóa ra người ta thực sự có bản lĩnh thật.
Thấy hai con chó cưng được cứu sống, Bạch Tử Bình trút được gánh nặng, bảo nhân viên huấn luyện chó chăm sóc Đại Bạch và Nhị Bạch, rồi cung kính mời Tần Hạo Đông vào văn phòng ông chủ.
Pha một tách trà đặt trước mặt Tần Hạo Đông, Bạch Tử Bình nói: "Hôm nay nhờ có anh ra tay, nếu không thì Đại Bạch và Nhị Bạch tiêu đời rồi."
Tần Hạo Đông nhấp một ngụm trà, nói: "Ông chủ Bạch, rốt cuộc là chuyện gì thế này? Tại sao ông lại đem Đại Bạch và Nhị Bạch đi đấu chó?"
Bạch Tử Bình thở dài: "Tôi cũng không muốn đâu, nhưng thực sự là không còn cách nào khác."
Nói rồi, ông ta kể lại đầu đuôi sự việc.
Hôm nay có người dẫn theo hơn mười con chó đến trường đấu của ông ta khiêu chiến. Chuyện này trước đây cũng thường xuyên xảy ra nên ban đầu Bạch Tử Bình không mấy bận tâm.
Ai ngờ lần này lại khác hẳn mọi khi, những con chó mà kẻ đó mang đến quá hung dữ. Chó của trường đấu tuy cũng là những con chó chiến dày dạn kinh nghiệm, nhưng mười trận thì thua chín, cuối cùng những con chó đấu cấp cao đều chết hoặc bị thương, không còn con nào có thể dùng được.
Bị dồn vào đường cùng, Bạch Tử Bình mới phải mang Đại Bạch và Nhị Bạch ra. Không ngờ với sự hung dữ của chúng mà cuối cùng vẫn thua trận, lại còn bị thương nặng đến thế này.
Kể xong, Bạch Tử Bình lại thở dài: "Anh Tần, lần này tôi thiệt hại lớn quá. Nguồn thu nhập quan trọng của trường đấu là tổ chức cá cược. Hôm nay thua liên tiếp nhiều trận như vậy, chỉ riêng tiền cược bồi thường đã hơn một trăm triệu, chưa kể những con chó đấu bị thương và bị cắn chết, tổng thiệt hại không thể đong đếm được."
Tần Hạo Đông nhấp thêm một ngụm trà, điềm nhiên nói: "Ông chủ Bạch, thực ra ông đã bị người ta chơi xỏ rồi."
"Chơi xỏ? Ý anh là sao?"
Trong ánh mắt Bạch Tử Bình lóe lên tia lạnh lẽo.
Trường đấu chó cũng là một loại hình kinh doanh ngầm, bản thân ông ta cũng chẳng phải kẻ hiền lành gì, hơn nữa còn có mối quan hệ không thể tách rời với "ông trùm ngầm" Long Hải Sinh của Giang Nam. Ông ta chưa từng nghĩ có kẻ dám đến trường đấu của mình để chơi xỏ.
Tần Hạo Đông nói: "Vừa rồi lúc chữa trị cho Đại Bạch và Nhị Bạch, tôi phát hiện ra chúng đều bị trúng độc."
"Trúng độc? Điều này không thể nào!"
Bạch Tử Bình nói: "Tuy rằng một số kẻ có ý đồ xấu sẽ dùng vài thủ đoạn đê tiện khi đấu chó, như bôi thuốc độc lên lông chó, nhưng trường đấu của tôi kiểm tra rất nghiêm ngặt. Mỗi con chó trước khi vào đấu đều phải lấy máu xét nghiệm, lông cũng phải kiểm tra kỹ lưỡng, không thể nào có chuyện bị hạ độc được."
Ông ta vô cùng tự tin về khía cạnh này, chính vì quản lý nghiêm ngặt, uy tín cao nên trường đấu của ông ta mới ngày càng lớn mạnh, nói "tiền vào như nước" cũng không hề quá lời.
Cũng chính vì vậy, sau thất bại thảm hại hôm nay, ông ta không hề nghĩ nhiều đến chuyện này.
Tần Hạo Đông nói: "Độc tố tìm thấy trong cơ thể Đại Bạch và Nhị Bạch rất đặc biệt, trước đây tôi chưa từng thấy qua. Nhưng có một điểm chắc chắn, đây là loại thuốc độc có tính chất gây tê."
"Chó của ông nhiễm loại độc này sẽ khiến tốc độ phản xạ giảm đi, sức bền giảm sút, sức mạnh cũng bị suy yếu ở các mức độ khác nhau. Đây chính là nguyên nhân quan trọng khiến Đại Bạch và Nhị Bạch thảm bại, nếu không với sự hung dữ của Ngao Tây Tạng, dù có thua cũng không đến mức thê thảm như vậy."
Nếu là người khác nói những lời này, có lẽ Bạch Tử Bình còn nghi ngờ, nhưng ông ta tin tưởng tuyệt đối vào y thuật của Tần Hạo Đông. Ông ta nói: "Sao lại thế được? Trước khi thi đấu chúng tôi đều đã kiểm tra nghiêm ngặt, chẳng lẽ trong nội bộ có kẻ phản bội?"
Tần Hạo Đông nói: "Không phải vấn đề nội gián, mà là thủ đoạn kỹ thuật của các ông còn lạc hậu, không phát hiện ra loại độc tố này. Vừa rồi tôi đã nói, đây là loại độc mới nhất, tôi cũng chưa từng thấy qua, thứ này chắc chắn không phải độc tố tự nhiên mà là được tổng hợp nhân tạo."
Loại thuốc này thực sự khiến anh cảm thấy rất đặc biệt, nếu không nhờ vào cảm nhận của Nguyên thần mạnh mẽ, chắc chắn anh đã không phát hiện ra.
Bạch Tử Bình giận dữ: "Khốn kiếp, dám hạ độc lên chó của ta, lão tử nhất định phải tìm nó tính sổ!"
Tần Hạo Đông nói: "Loại độc tố này rất đặc biệt, chỉ mình tôi có thể nhìn ra, với trình độ y tế của thành phố Giang Nam thì không ai phát hiện được. Ông không có bằng chứng thì sao nói người ta hạ độc? Đây cũng là lý do đối phương không hề sợ hãi."
"Cái này..."
Bạch Tử Bình nhất thời không nói được gì.
Ông ta tuy có thế lực, nhưng thực lực đối phương cũng không kém. Hơn nữa, ông ta mở trường đấu chó dựa vào uy tín, nếu thua mà đổ lỗi đối phương hạ độc nhưng không đưa ra được bằng chứng, thì sau này ai còn dám đến đây nữa? E là chẳng mấy ngày nữa trường đấu phải đóng cửa.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, một thanh niên bước vào, theo sau là bốn năm tên vệ sĩ.
"Ông chủ Bạch, không phải tôi nói ông chứ, chó ở chỗ ông thật sự quá tệ. Tôi còn chưa chơi đã mà bên ông đã không còn con nào ra hồn rồi."
Thanh niên vừa nói vừa cười lớn đầy ngạo mạn. Cười được nửa chừng, đột nhiên dừng bặt vì hắn nhìn thấy Tần Hạo Đông đang ngồi bên cạnh.
Tần Hạo Đông cũng nhận ra gã thanh niên kiêu ngạo này, chính là đại thiếu gia Trương gia - Trương Đại Chí, kẻ đã bị anh chỉnh đốn vài lần. Đồng thời anh cũng hiểu ra, chính tên này là kẻ đã dùng thuốc trên người lũ chó.
"Sao ngươi lại ở đây?"
Trương Đại Chí nghiến răng nghiến lợi nói.
Hắn đã hận Tần Hạo Đông tận xương tủy, chỉ vì kiêng dè thế lực của nhà họ Nạp Lan nên không dám đi gây sự, không ngờ hôm nay lại đụng mặt ở đây.
Tần Hạo Đông mỉm cười: "Ông chủ Bạch là bạn tôi, tại sao tôi không thể đến?"
Biết được Trương Đại Chí đã hạ độc lên chó của mình, Bạch Tử Bình đương nhiên không có thái độ tốt, lạnh lùng nói: "Trương Đại Chí, ngươi đến đây làm gì?"
Trương Đại Chí dời ánh mắt khỏi Tần Hạo Đông, nói: "Ông chủ Bạch, nói thật với ông, tôi đã chấm cái trường đấu chó này rồi. Năm trăm triệu tệ, bán cho tôi thế nào?"
Sắc mặt Bạch Tử Bình lập tức tối sầm lại. Bây giờ ông ta đã hiểu, mục đích Trương Đại Chí đến chơi xỏ mình không chỉ để kiếm tiền cược, mà là nhắm vào trường đấu chó của ông ta.
Ông ta lạnh lùng đáp: "Trương Đại Chí, ngươi đang nói đùa à? Đừng nói là tôi không có ý định bán, cho dù có bán thì giá trị cũng ít nhất trên một tỷ tệ, sao có thể bán cho ngươi với giá năm trăm triệu?"
Trương Đại Chí cười hì hì: "Ông nói đúng, nếu là trước đây thì trường đấu này đáng giá một tỷ, nhưng bây giờ thì khác rồi. Chó của ông quá tệ, tất cả đều thua chó của tôi. Trường đấu mà chó quá tệ thì đương nhiên không bán được giá cao, nên tôi cho ông năm trăm triệu đã là tốt lắm rồi, nếu để đến mai thì chỉ còn ba trăm triệu thôi."
"Trương Đại Chí, ngươi cút ra ngoài cho ta!" Bạch Tử Bình mặt mày xanh mét, "Trường đấu chó thế nào là chuyện của ta, không liên quan gì đến ngươi cả."
Trương Đại Chí cười nói: "Ông chủ Bạch, làm ăn thì phải bình tĩnh, ông làm vậy là không đúng rồi."
"Từ hôm nay trở đi, ngày nào tôi cũng sẽ mang chó đến đây. Ông có con chó nào tôi sẽ cắn chết con đó, xem ông chống cự được mấy ngày. Đến lúc đó trường đấu rộng lớn thế này mà không có nổi một con chó ra sân, xem ông còn mặt mũi nào mà mở cửa nữa."
Nói đoạn, hắn nhìn sang Tần Hạo Đông: "Thằng mặt trắng, tao không biết mày đến đây làm gì? Nếu có chó thì cứ mang ra đấu đi, xem chó của tao có cắn chết mày không!"
Nói xong, hắn cười cuồng dại rồi rời khỏi đó.