Trương Lai Phúc tuy không thông võ đạo nhưng tính tình vô cùng cứng cỏi. Cổ tay bị bẻ gãy mà ông không hề kêu lên một tiếng, tay trái lại tung một cú đấm mạnh mẽ vào cằm của Sato Junichi.
"Đồ Chi Na nhân không biết sống chết, ta xem ngươi chống đỡ được đến bao giờ."
Sato Junichi lộ ra nụ cười tàn nhẫn, lại vươn tay chộp lấy cổ tay trái của Trương Lai Phúc. Hắn muốn bẻ gãy cả hai tay của người Hoa Hạ này.
Lại một tiếng "rắc" vang lên, theo sau là tiếng thét thảm thiết. Tuy nhiên, tiếng thét ấy không phải phát ra từ Trương Lai Phúc, mà từ Sato Junichi. Lúc này, xương tay phải của hắn đã bị gãy làm đôi.
Người ra tay đương nhiên là Tần Hạo Đông. Anh sao có thể trơ mắt nhìn lũ quỷ Nhật bắt nạt đồng bào mình trên mảnh đất Hoa Hạ? Chỉ là vì người vây xem quá đông, anh đến chậm một bước nên mới để Trương Lai Phúc bị thương ở tay phải.
Đối mặt với lũ quỷ Nhật, anh đương nhiên không khách khí, lấy đạo của người trả lại cho người, bẻ gãy tay phải của Sato Junichi.
"Baka!"
Sato Junichi không ngờ lại xuất hiện một cao thủ từ hư không, hắn lùi lại mấy bước, đứng cạnh Liễu Sinh Nguyên Bát Lang.
Liễu Sinh Nguyên Bát Lang rút ra một thanh đoản đao, chỉ thẳng vào Tần Hạo Đông quát: "Ngươi là ai? Dám ra tay với võ sĩ Đại Oa Quốc chúng ta?"
Tần Hạo Đông lạnh lùng nhìn hắn một cái, nói: "Còn dám mặt dày tự xưng là võ sĩ? Là một võ giả mà lại ra tay tàn độc với người thường, chẳng lẽ đây là tinh thần võ sĩ đạo trong truyền thuyết của các ngươi sao?"
Lý Đông Hải đã bò dậy từ dưới đất. Vốn dĩ gã nhát như cáy, nhưng thấy Tần Hạo Đông thì lại khác, dường như gã biết anh sẽ không làm gì mình, liền tiến lên quát: "Tần Hạo Đông, mày điên rồi à? Dám đánh khách quý của Oa Quốc, quỳ xuống xin lỗi ngay!"
Tần Hạo Đông đã quá ngán ngẩm cái bộ mặt hán gian này của gã, thực sự làm mất mặt tổ tiên, anh sát khí đằng đằng nói: "Cút ngay cho tao, nếu không tin tao giết mày không?"
Người vây xem ngày càng đông, họ cũng căm ghét tột độ tên hán gian Lý Đông Hải này.
"Đồ hán gian chó chết, ông đây đánh chết mày."
Lúc này, một người đàn ông trung niên trong đám đông không nén nổi cơn giận, đấm thẳng vào mặt Lý Đông Hải, tặng cho gã một cặp mắt gấu trúc.
"Mày dám đánh tao..."
Lý Đông Hải vốn còn muốn chống cự, nhưng chưa kịp nói xong, một con cua lớn đã bay tới, "bốp" một tiếng dán chặt vào mặt gã, tiếp đó là sò điệp, tôm tích, vỏ chai bia ào ào bay tới tấp vào người gã.
"Đồ hán gian, cút ngay!"
Trong chốc lát, tiếng hò hét vang dội như sấm. Lý Đông Hải biết nếu còn ở lại có khi bị đánh chết thật, chẳng đoái hoài gì đến hai tên chủ tử nữa, vội vàng chạy trối chết khỏi Lâm Giang Lâu.
Đuổi được Lý Đông Hải, cơn giận của mọi người lại tập trung vào hai tên người Oa.
"Đánh chết lũ quỷ Nhật..."
"Đánh chết nó, cho nó biết thế nào là lễ độ khi chạy đến đất Hoa Hạ làm càn..."
Trong tiếng hò hét, "đạn pháo hải sản" lại một lần nữa nhắm thẳng vào hai tên quỷ Nhật. Trong phút chốc, Liễu Sinh Nguyên Bát Lang và Sato Junichi bị đánh cho tơi tả.
"Người Chi Na, ta muốn giết các ngươi!"
Liễu Sinh Nguyên Bát Lang thẹn quá hóa giận, mắt lộ hung quang, giơ cao đoản đao trong tay.
Đúng lúc này, từ cửa vang lên một tiếng quát lớn: "Dừng tay cho ta!"
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một võ sĩ người Oa và một phụ nữ người Oa mặc kimono, đi guốc gỗ xuất hiện tại đại sảnh Lâm Giang Lâu.
Người phụ nữ Oa cúi chào sâu với mọi người, dùng tiếng Hoa Hạ lưu loát nói với vẻ áy náy: "Xin lỗi mọi người, tôi thay mặt họ xin lỗi tất cả."
Người phụ nữ này ngũ quan vô cùng tinh xảo, lại có nét đẹp đặc trưng của phụ nữ Oa, cộng thêm thái độ cúi đầu xin lỗi khiến bầu không khí tại hiện trường lập tức dịu đi nhiều.
Sau khi xin lỗi, người phụ nữ Oa ngẩng đầu lên, bước nhanh tới trước mặt Liễu Sinh Nguyên Bát Lang và Sato Junichi. Cô ta thay đổi hoàn toàn vẻ dịu dàng vừa rồi, giơ tay giáng hai cái tát nảy lửa vào mặt bọn chúng.
"Hai người các ngươi, dám trái lệnh lén lút chạy ra ngoài, cứ đợi đấy mà về chịu phạt."
Liễu Sinh Nguyên Bát Lang và Sato Junichi tuy bị đánh sưng mặt nhưng thái độ lại càng cung kính, cúi đầu nói: "Vâng, tiểu thư Thiên Diệp."
Người phụ nữ mặc kimono lại quay người, cúi chào mọi người một lần nữa, giọng ngọt ngào nói: "Chào mọi người, tôi là Thiên Diệp Mỹ Huệ Tử đến từ Liễu Sinh gia của Oa Quốc. Hôm nay hai thủ hạ của tôi có chỗ nào đắc tội, mong mọi người thứ lỗi. Xin mọi người yên tâm, sau khi về tôi nhất định sẽ trừng trị chúng thật nặng."
Trong khi cô ta làm những việc này, một người đàn ông Oa khác vẫn lặng lẽ đi bên cạnh. Tuy không nói gì nhưng trên mặt đầy vẻ kiêu ngạo khó che giấu. Hắn là thiếu gia của Liễu Sinh gia - Liễu Sinh Nhất Phu.
Thiên Diệp Mỹ Huệ Tử quay đầu lườm Liễu Sinh Nguyên Bát Lang và Sato Junichi: "Hai người các ngươi, mau theo ta về."
Nói xong, bốn người Oa định rời khỏi Lâm Giang Lâu. Tần Hạo Đông bước lên một bước, chặn trước mặt bọn họ, thản nhiên nói: "Đợi đã!"
Thiên Diệp Mỹ Huệ Tử quan sát Tần Hạo Đông rồi hỏi: "Vị tiên sinh này, anh còn việc gì sao?"
Tần Hạo Đông nói: "Hai thủ hạ của cô vừa công khai nhục mạ Hoa Hạ tại đây, còn đánh bị thương đồng bào của tôi. Giờ nói đi là đi, có phải hơi coi thường người Hoa Hạ chúng tôi quá không?"
Liễu Sinh Nguyên Bát Lang quát: "Ngươi cũng đã đánh bị thương Sato, còn muốn thế nào nữa?"
"Câm miệng, ai cho ngươi nói?" Thiên Diệp Mỹ Huệ Tử lườm hắn một cái, rồi nói với Tần Hạo Đông: "Tiên sinh, xin anh thứ lỗi. Tôi không biết bọn họ gây thương tích, chúng tôi sẵn sàng bồi thường. Đồng thời Mỹ Huệ Tử cũng biết chút y thuật, có thể chữa trị cho người bị thương."
Tần Hạo Đông nói: "Bồi thường chúng tôi không cần, bác sĩ chúng tôi tự có, không cần cô chữa trị."
Thiên Diệp Mỹ Huệ Tử đảo mắt một vòng, lập tức nhận ra Trương Lai Phúc bên cạnh chính là người bị thương. Cô ta nói: "Tiên sinh, có lẽ anh không rõ, thủ pháp thủ hạ tôi dùng vô cùng đặc biệt, loại xương gãy này bác sĩ thông thường không chữa được, xin hãy để tôi chữa trị cho ông ấy."
"Đã nói không cần là không cần, chút thương tích nhỏ này ở Hoa Hạ chúng tôi chẳng là gì cả."
Trương Lai Phúc vẫn đứng cạnh Tần Hạo Đông. Nói xong, anh nắm lấy tay phải của Trương Lai Phúc, hai tay dùng lực nhẹ nhàng, "rắc" một tiếng, xương tay bị gãy đã được nối lại.
Nhìn động tác thành thục của Tần Hạo Đông, đồng tử Thiên Diệp Mỹ Huệ Tử co rút lại, không ngờ chàng thanh niên trước mắt lại có y thuật cao siêu đến vậy.
Trương Lai Phúc vốn đang đau đến mức mồ hôi vã ra, mặt cắt không còn giọt máu, được Tần Hạo Đông chữa trị xong liền cảm thấy cơn đau biến mất, sắc mặt hồi phục bình thường.
"Chú em, thật sự cảm ơn cậu." Trương Lai Phúc cảm kích nói.
"Chuyện nhỏ thôi!" Tần Hạo Đông thản nhiên đáp.
Thiên Diệp Mỹ Huệ Tử nói: "Vị tiên sinh này, y thuật của anh thực sự khiến Mỹ Huệ Tử khâm phục, có thể cho tôi biết anh dùng thủ pháp gì không?"
"Không thể!" Tần Hạo Đông lạnh lùng đáp: "Những năm qua Hoa Hạ chúng tôi đã dạy cho Oa Quốc các người quá nhiều thứ, kết quả đổi lại được là gì?"
Liễu Sinh Nhất Phu quát: "Tiểu thư Mỹ Huệ Tử, tên người Hoa Hạ này quá vô lễ. Hơn nữa với y thuật của cô, việc gì phải thỉnh giáo một kẻ Hoa Hạ, chúng ta đi thôi."
Tần Hạo Đông nói: "Hai người các người có thể đi, nhưng hai tên kia thì không."
Liễu Sinh Nhất Phu giận dữ: "Với thân phận của tiểu thư Mỹ Huệ Tử mà đã xin lỗi các người rồi, còn muốn thế nào nữa?"
Tần Hạo Đông nói: "Có những việc xin lỗi là tha thứ được, nhưng có những việc không thể giải quyết bằng lời xin lỗi. Bọn chúng vừa nhục mạ Hoa Hạ, lại đánh bị thương đồng bào tôi, nhất định phải trả giá."
Người vây xem cũng hùa theo: "Nói hay lắm, đánh người của chúng ta mà muốn bỏ đi dễ dàng thế sao?"
"Nếu xin lỗi mà có tác dụng thì cần cảnh sát làm gì?"
"Ai tin cái thứ xin lỗi chó má đó, vừa nãy còn đứng đó chửi bới Hoa Hạ chúng ta đấy..."
"Các người, thực sự quá đáng!" Liễu Sinh Nhất Phu định nổi cáu nhưng bị Thiên Diệp Mỹ Huệ Tử ngăn lại. Cô ta quay đầu nói với Tần Hạo Đông: "Lỗi hôm nay đúng là do bọn họ, anh muốn bọn họ làm thế nào?"
Tần Hạo Đông lạnh lùng nói: "Là võ giả mà tự ý ra tay với người thường, phế một cánh tay. Tùy tiện nhục mạ Hoa Hạ chúng tôi, phế cánh tay còn lại. Chỉ cần bọn chúng tự phế hai tay, có thể rời khỏi đây."
Thiên Diệp Mỹ Huệ Tử lạnh mặt nói: "Điều này không thể, tôi không thể đáp ứng điều kiện của anh. Bọn họ đều là võ giả, phế hai tay sẽ hủy hoại cả đời bọn họ."
"Giờ mới biết bọn chúng là võ giả à? Lúc vừa nãy ra tay với dân thường Hoa Hạ chúng tôi, sao không nghĩ mình là võ giả đi?"
Tần Hạo Đông bá đạo nói: "Tôi đếm ba tiếng, nếu các người không tự ra tay, thì tôi sẽ ra tay."
"Nói hay lắm, chàng trai trẻ, chúng tôi ủng hộ cậu..."
"Lũ quỷ Nhật bắt nạt người Hoa Hạ chúng ta, nhất định phải cho chúng nếm mùi lợi hại..."
"Khách đến có rượu ngon, chó sói đến có súng săn. Chàng trai trẻ làm tốt lắm, đối xử với lũ quỷ Nhật không thể khách khí..."
Trong phút chốc, lòng người sục sôi, tất cả đều đứng về phía Tần Hạo Đông.
Liễu Sinh Nhất Phu gằn giọng: "Ngươi dám, không ai có thể xúc phạm tôn nghiêm võ sĩ Oa Quốc chúng ta."
Tần Hạo Đông chẳng thèm để ý, bắt đầu đếm ngược: "3... 2... 1..."
Vừa dứt tiếng, thân hình anh chớp nhoáng lao về phía Sato Junichi và Liễu Sinh Nguyên Bát Lang. Tốc độ quá nhanh, Liễu Sinh Nguyên Bát Lang còn chưa kịp phản ứng đã bị bẻ gãy cả hai cánh tay.
"Người Hoa Hạ, ngươi muốn chết!"
Liễu Sinh Nhất Phu gầm lên, tung một chưởng mạnh mẽ vào tim Tần Hạo Đông. Hắn muốn dùng kế "vây Ngụy cứu Triệu" để cứu Sato Junichi, nhưng Tần Hạo Đông chẳng hề bận tâm, chộp lấy cánh tay còn lại của Sato Junichi, "rắc" một tiếng bẻ gãy làm đôi.
"Baka!"
Liễu Sinh Nhất Phu gầm lên giận dữ, ra tay vô cùng hung ác. Khí thế của tên này rất mạnh, rõ ràng đã bước vào ngưỡng cửa võ giả Ám Kình.
Thế nhưng khi chưởng của hắn sắp chạm vào lưng Tần Hạo Đông, đột nhiên một bàn tay ngọc trắng ngần từ đâu vươn ra, nhẹ nhàng đỡ lấy chưởng của võ sĩ người Oa.
Người ra tay là Tề Uyển Nhi. Cô đối chưởng với võ sĩ người Oa, công lực hai bên ngang ngửa, đòn này bất phân thắng bại.
"Baka!"
Võ sĩ người Oa lộ vẻ kinh ngạc. Hắn vốn kiêu ngạo, tu vi đã đạt tới Ám Kình tam phẩm, không ngờ Tề Uyển Nhi mảnh mai lại có thể đỡ được một chưởng của hắn mà không hề lép vế.
Lúc này Tần Hạo Đông đã phế xong Liễu Sinh Nguyên Bát Lang và Sato Junichi, quay đầu lại thản nhiên nói: "Lần này coi như cho các người một bài học, lần sau còn dám nhục mạ Hoa Hạ - chết!"
"Baka!" Võ sĩ người Oa giận dữ, định rút đoản đao bên hông, lại bị Thiên Diệp Mỹ Huệ Tử ngăn lại.
"Liễu Sinh quân, đừng vì chuyện nhỏ mà hỏng việc lớn, đừng quên chúng ta đến đây để làm gì!"
Phải nói người phụ nữ Oa này rất có nhãn quan. Hai người Hoa Hạ trước mắt tuyệt đối không đơn giản. Đối mặt với Tề Uyển Nhi, Liễu Sinh Nhất Phu không có phần thắng lớn, huống hồ còn có một Tần Hạo Đông không nhìn thấu thực lực. Nếu lúc này ra tay chỉ chuốc lấy nhục nhã.
Tuy nhiên, Liễu Sinh Nhất Phu rõ ràng không nghĩ vậy. Hắn cho rằng Tần Hạo Đông phải dựa vào phụ nữ bảo vệ thì tu vi chắc chắn chẳng cao siêu gì.
Hắn gầm lên: "Tiểu thư Mỹ Huệ Tử, tên người Hoa Hạ đáng ghét này đã đánh bị thương võ sĩ Oa Quốc chúng ta, nhất định phải cho chúng biết tay mới được."