Tần Hạo Đông nghiền ngẫm công pháp "Phượng Hoàng Chi Nhãn" từ đầu đến cuối, trong lòng lập tức dấy lên sóng to gió lớn. Nhất Nguyên Tông quả nhiên thâm sâu khó lường, lại có thể sở hữu loại đại thần thông này.
Thần thông là gì? Điều này cần phải bắt nguồn từ bản nguyên của người tu chân.
Trong giang hồ, võ giả không biết pháp thuật, còn pháp sư lại không thông võ đạo. Người tu chân chính là người kết hợp cả hai, vừa luyện võ đạo, vừa tinh thông thuật pháp.
Về mặt pháp thuật, dù là pháp thuật thượng thừa nhất cũng bắt buộc phải vận chuyển pháp quyết trước. Như vậy cần ít nhiều thời gian chuẩn bị, nhưng trong chiến đấu mọi thứ đều biến hóa trong chớp mắt, đối thủ sao có thể cho bạn nhiều thời gian chuẩn bị đến thế? Cho nên, rất nhiều pháp sư cao cấp cũng chết trong các cuộc ám sát.
Vì thế, so với pháp thuật, người tu chân thiên về sử dụng pháp bảo hơn, dù sao pháp bảo chỉ cần một niệm là động, tốc độ nhanh hơn nhiều. Pháp thuật giống như sử dụng súng đạn, luôn cần nạp đạn, ngắm bắn và mở chốt an toàn, còn pháp bảo lại giống như đao kiếm đeo bên người, rút ra là có thể đối địch.
So với pháp thuật và pháp bảo, thần thông lại có ưu thế riêng. Thần thông sau khi tu luyện thành công sẽ trở thành một loại năng lực của bản thân người tu chân, giống như tay chân bẩm sinh, hoàn toàn không cần chuẩn bị, bất cứ lúc nào cũng có thể phát động.
Hơn nữa, tính trưởng thành của thần thông cực kỳ mạnh mẽ, một khi đã nhập môn, nó sẽ tăng tiến theo cảnh giới của người tu chân. Cũng chính vì đặc tính này, số lượng và chủng loại thần thông vô cùng hiếm hoi, đặc biệt là thần thông tu luyện đôi mắt. Tần Hạo Đông ở tu chân giới 500 năm cũng chưa từng thấy qua, mà "Phượng Hoàng Chi Nhãn" trước mắt này chính là loại thần thông đó.
Ngay cả trong vô vàn thần thông, Phượng Hoàng Chi Nhãn cũng được coi là một môn thượng phẩm thần thông, tu luyện tới cực hạn có thể đốt cháy hư không. Vốn dĩ sau khi tiểu gia hỏa thức tỉnh Chu Tước Thánh Thể, con bé đang thiếu một môn công pháp tu luyện, có được Phượng Hoàng Chi Nhãn cũng xem như một cơ duyên lớn.
Sau khi hiểu rõ pháp môn của Phượng Hoàng Chi Nhãn, Tần Hạo Đông nói với tiểu gia hỏa: "Đường Đường, bây giờ ba muốn dạy con một môn thần thông sử dụng lửa, con nhất định phải học cho kỹ, nếu không chúng ta chỉ có thể ở đây, không thể về nhà được."
"Ba ơi, không phải ba nói không được tùy tiện dùng lửa sao?" Tiểu gia hỏa hỏi.
"Không được tùy tiện dùng không có nghĩa là không dùng, bây giờ chúng ta bắt buộc phải nhờ vào sự giúp đỡ của lửa mới có thể ra khỏi đây."
"Vậy tại sao ba và dì Hồ Tiểu Tiên không luyện?"
"Bởi vì chúng ta đều không thông minh bằng Đường Đường, chỉ có Đường Đường học mới là nhanh nhất thôi. Các bạn nhỏ vẫn đang đợi con về đi học đấy."
Tiểu gia hỏa nghiêm túc nói: "Ồ! Vậy được rồi, ba dạy con, con nhất định sẽ học thật kỹ, sau đó dẫn ba cùng về nhà!"
Sau khi làm công tác tư tưởng xong, Tần Hạo Đông bắt đầu tháo gỡ pháp môn Phượng Hoàng Chi Nhãn từng chút một, dạy từng bước cho tiểu gia hỏa.
Đường Đường quả không hổ danh là người sở hữu Chu Tước Thánh Thể, bẩm sinh đã thích hợp để tu luyện, rất nhanh đã nắm vững toàn bộ pháp môn Phượng Hoàng Chi Nhãn. Sau khi nắm được phương pháp, phần còn lại chính là không ngừng tu luyện nâng cao, chỉ cần đạt đến cảnh giới tiểu thành là có thể mở cửa.
Để tiểu gia hỏa ngồi một bên tu luyện, Tần Hạo Đông quay đầu nói với Hồ Tiểu Tiên: "Hiếm khi có được một viên thượng phẩm linh thạch, chúng ta cũng tranh thủ tu luyện, nâng cao tu vi đi."
Mục đích quan trọng trong chuyến đi Thần Nông Giá lần này của anh chính là đột phá bình cảnh Luyện Khí kỳ, cơ duyên hiện tại vừa đúng lúc.
Anh và Hồ Tiểu Tiên cũng khoanh chân ngồi trên mặt đất, ba người tạo thành một hình tam giác. Sau đó anh lấy thú thủ hình rồng ra, mở ra rồi đặt viên thượng phẩm linh thạch vào giữa ba người, tức thì linh khí dồi dào lại lấp đầy toàn bộ thạch thất.
Tần Hạo Đông nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển "Thanh Đế Trường Sinh Công". So với các công pháp khác, công pháp tu chân có rất nhiều ưu thế, nhưng đồng thời nhu cầu về linh khí cũng cực kỳ lớn, cho nên đến tận bây giờ anh vẫn chưa thể đột phá đến Trúc Cơ kỳ.
Hiện tại có đủ linh khí, mọi thứ đều trở nên đơn giản. Trường Sinh Chân Khí vận chuyển, linh khí xung quanh như thể chịu một lực hấp dẫn khổng lồ, nhanh chóng hội tụ về phía Tần Hạo Đông, giống như trăm sông đổ về biển. May mà có thượng phẩm linh thạch đặt ngay trước mắt, không ngừng cung cấp linh khí cho anh.
Sau khi Trường Sinh Chân Khí vận chuyển ba chu thiên, chỉ nghe trong đầu vang lên một tiếng "rắc" khẽ, chân khí trong đan điền như đang sôi trào, trong nháy mắt mạnh lên gấp mười lần, khí thế của cả người anh đột ngột tăng vọt.
Tần Hạo Đông thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng hoàn thành Trúc Cơ. Đến Trúc Cơ kỳ thì mọi việc sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều, có thể thông qua các loại đan dược để nâng cao tu vi, mặc dù tốc độ chậm đi một chút, nhưng ít nhất cũng thấy được hiệu quả.
Anh mở mắt nhìn qua, phía tiểu gia hỏa rất ổn định, đang chuyên tâm tu luyện. Còn Hồ Tiểu Tiên so với trước khi tu luyện đã có sự cải thiện lớn, đã đạt đến cảnh giới Ám Kình tam phẩm, hơn nữa vẫn chưa dừng lại.
Có Không Minh Thạch, tốc độ tu luyện của Hồ Tiểu Tiên không những tăng lên đáng kể mà còn không phải lo tẩu hỏa nhập ma, chỉ cần một lòng một dạ nâng cao tu vi là được.
Điều duy nhất đáng tiếc là ba người cùng tu luyện nên nhu cầu linh khí cực lớn, viên thượng phẩm linh thạch đã nhỏ đi một vòng so với lúc nãy.
Cơ hội hiếm có, vẫn nên tranh thủ tu luyện thôi. Sau khi cảm thán một tiếng, Tần Hạo Đông lại nhắm mắt lại. Với nguồn cung linh khí dồi dào, tốc độ nâng cao tu vi của anh rất nhanh, có kinh nghiệm tu luyện từ kiếp trước, dù không có Không Minh Thạch cũng không cần lo lắng vấn đề tẩu hỏa nhập ma.
Ám Kình nhất phẩm, Ám Kình nhị phẩm... Không biết đã qua bao lâu, tu vi của anh nhảy vọt lên Ám Kình ngũ phẩm. Khi anh chuẩn bị tiếp tục nâng cao thì cảm thấy linh khí xung quanh biến mất, như thể đã bị rút cạn.
Kết thúc trạng thái tu luyện, Tần Hạo Đông phát hiện viên thượng phẩm linh thạch trước mắt đã hoàn toàn biến mất, không khỏi thầm thở dài. Thượng phẩm linh thạch tuy tốt, nhưng cũng có lúc dùng hết.
Tuy nhiên anh vẫn khá hài lòng, có thể tu luyện từ Minh Kình cửu phẩm lên Ám Kình ngũ phẩm trong một lần, tốc độ này mà nói ra đủ để khiến các võ giả khác phát điên.
Người có tu vi tăng lên vượt bậc không chỉ có mình anh, Hồ Tiểu Tiên từ Ám Kình nhị phẩm đã tăng lên Ám Kình ngũ phẩm, lúc này dường như cũng cảm nhận được sự thiếu hụt linh khí nên đã kết thúc trạng thái tu luyện.
"Trời ơi, tu vi của mình lại tăng lên nhiều như vậy!"
Hồ Tiểu Tiên không có sự điềm tĩnh như Tần Hạo Đông, cảm nhận được sự mạnh mẽ của bản thân, cô lập tức trở nên vui sướng tột độ. Phải biết rằng khi bước vào tầng thứ Ám Kình, mỗi lần tăng một tiểu cảnh giới đều cực kỳ khó khăn, rất nhiều người cần đến một năm thậm chí vài năm.
Thế mà sau khi quen Tần Hạo Đông, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi cô đã từ Ám Kình nhất phẩm lên đến Ám Kình ngũ phẩm, nói ra chắc chắn là kinh thế hãi tục, nghe mà kinh hồn bạt vía.
Cô muốn reo hò thỏa thích, nhưng nhìn thấy tiểu gia hỏa bên cạnh vẫn đang tu luyện, cô đành kìm nén sự phấn khích trong lòng.
Hồ Tiểu Tiên ôm lấy cổ Tần Hạo Đông, hôn mạnh lên mặt anh một cái rồi thì thầm: "Hạo Đông, em đã đạt đến Ám Kình ngũ phẩm rồi."
"Tiêu tốn hết một viên thượng phẩm linh thạch, tăng lên nhiều thế này cũng là lẽ thường thôi." Tần Hạo Đông đưa tay vỗ vỗ đôi má mịn màng của cô, trêu chọc: "Nhưng anh tăng lên còn nhiều hơn em, giờ cũng là Ám Kình ngũ phẩm rồi, sau này em muốn cưỡng ép anh là không thể nữa đâu."
"Thật á, vậy thì tốt quá!" Hồ Tiểu Tiên cũng vui mừng cho sự tiến bộ của Tần Hạo Đông, sau đó lại nói: "Vậy nếu không cưỡng ép được thì đổi sang quyến rũ vậy."
Vừa nói, cô vừa đưa tay kéo cổ áo mình xuống, để lộ xương quai xanh quyến rũ và rãnh ngực sâu hun hút.
"Ưm..."
Tần Hạo Đông lập tức cảm thấy mũi nóng rực, vội vàng chuyển chủ đề: "Mau xem chúng ta đã tu luyện bao lâu rồi."
Hồ Tiểu Tiên lúc này mới buông cổ anh ra, lấy điện thoại di động ra nhìn một cái rồi kêu lên: "Trời ơi, đã qua năm ngày rồi."
Sau đó nhớ ra điều gì, cô lại nói: "Qua lâu như vậy rồi, không biết Lôi Thiên Thụy bọn họ thế nào rồi?"
Phải biết Lôi Thiên Thụy mấy người đó đang mắc kẹt trong huyễn trận, bên người không có bất kỳ nước hay thức ăn nào.
"Yên tâm đi, chắc là không chết được đâu." Tần Hạo Đông nói: "Vả lại bây giờ chúng ta cũng không ra được, có lo lắng cũng vô ích."
Nói xong anh đứng dậy, vận động tay chân rồi ghép hai nửa thú thủ hình rồng lại với nhau, sau đó dùng pháp quyết phong ấn lại. Mặc dù bên trong không còn thượng phẩm linh thạch, nhưng thứ này dù sao cũng là thú thủ mười hai con giáp chính gốc, giá trị lên tới hàng chục triệu trở lên.
Hồ Tiểu Tiên nói: "Đúng rồi Hạo Đông, em nghe nói thú thủ hình rồng đang được cất giữ trong bảo tàng ở Bảo Đảo, giờ ở đây lại có một cái, rốt cuộc cái nào thật cái nào giả?"
Tần Hạo Đông nói: "Xét từ góc độ đồ cổ thì cả hai cái đều là thật, chỉ là cái kia chắc chắn không có thượng phẩm linh thạch bên trong, có lẽ thú thủ hình rồng này sau khi bị tiền bối Tư Đồ cướp đi thì đã được đúc lại."
Vừa nói, trong lòng anh vừa động, nghĩa là ngoài thú thủ hình rồng ra, trong các thú thủ khác của mười hai con giáp đều phong ấn thượng phẩm linh thạch. Chỉ cần tìm được các thú thủ khác là có thể nâng cao tu vi thêm một bước nữa.
Nhưng đó là chuyện sau này, bây giờ quan trọng nhất là phải mau chóng ra khỏi thạch thất.
"Hạo Đông, đói rồi đúng không, chúng ta ăn cơm thôi."
Mặc dù tu luyện có thể giảm tốc độ trao đổi chất xuống mức thấp nhất, nhưng dù sao cũng đã qua năm ngày, cả hai đều hơi đói.
Hồ Tiểu Tiên vừa nói, thần niệm vừa động, một ít thịt khô và nước sạch xuất hiện trước mặt hai người. Cô bây giờ sử dụng nhẫn trữ vật đã rất thuần thục, cũng rất thích thứ này, giống như mang theo một nhà kho di động bên người, hơn nữa còn bảo quản được lâu dài.
Điều duy nhất đáng tiếc là chủng loại thức ăn mà Tư Không Trích Tinh chuẩn bị quá đơn điệu, chỉ có những thứ này.
"Thứ này không ngon, vẫn là ăn đồ của anh đi."
Tần Hạo Đông trước khi đến đã chuẩn bị rất đầy đủ, thần niệm động một cái, các loại món xào và bia xuất hiện trước mắt. Nhẫn trữ vật tương đương với một không gian ba chiều không có trục thời gian, lúc bỏ đồ vào như thế nào thì lúc lấy ra vẫn như thế ấy, cho nên những món ăn này vẫn còn nóng hổi.
"Thơm quá, ba ơi, Đường Đường đói rồi!"
Hai người vừa định ăn cơm, tiểu gia hỏa cũng kết thúc trạng thái tu luyện.
Nghe tiếng gọi của tiểu gia hỏa, Tần Hạo Đông quay đầu nhìn lại, thứ đầu tiên anh thấy chính là đôi mắt của Đường Đường. Lúc này tiểu gia hỏa đã hoàn toàn khác trước khi tu luyện, đôi đồng tử đã biến thành hai ngọn lửa màu vàng, ngọn lửa không ngừng nhảy nhót trong hốc mắt, hơn nữa còn phát ra tinh quang chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Tuy nhiên, đó chỉ là chuyện trong chớp mắt, rất nhanh tiểu gia hỏa chớp mắt một cái, ngọn lửa trong hốc mắt nhanh chóng thu liễm, biến mất không thấy đâu nữa, lại khôi phục thành đôi mắt to tròn đáng yêu. Nhưng nếu nhìn kỹ, vẫn có thể thấy hai đốm lửa nhỏ như đầu kim đang không ngừng nhảy nhót trong sâu thẳm đồng tử.
"Đường Đường, con thành công rồi!"
Tần Hạo Đông đầy kinh ngạc, mặc dù anh không tu luyện nhưng đã thuộc lòng công pháp Phượng Hoàng Chi Nhãn, từ trạng thái của tiểu gia hỏa liền nhìn ra con bé đã đạt đến cảnh giới tiểu thành.
Theo ghi chép trong công pháp của Tư Không Trích Tinh, ngay cả đệ tử thiên tài nhất của Nhất Nguyên Tông cũng phải mất hơn ba tháng mới có thể khiến Phượng Hoàng Chi Nhãn đạt đến tiểu thành. Không ngờ Đường Đường chỉ mất năm ngày đã đạt đến cảnh giới này, xem ra thiên phú tu luyện của Chu Tước Thánh Thể quả nhiên danh bất hư truyền.
"Ba ơi, Đường Đường muốn ăn sườn."
Tiểu gia hỏa nhìn đĩa sườn xào chua ngọt trước mặt mà chảy nước miếng, so với tu luyện, con bé hứng thú với đồ ăn hơn nhiều.
Hồ Tiểu Tiên nói: "Chúng ta ăn cơm trước đi, chuyện tu luyện ăn xong rồi nói sau."
Ba người cùng ngồi xuống, thưởng thức một bữa ngon lành.
Sau khi ăn xong, Tần Hạo Đông chỉ vào khối Thiên Niên Hàn Thiết phong tỏa lối vào, nói với tiểu gia hỏa: "Đường Đường, con thử xem, xem có thể mở thứ này ra không."