Tần Hạo Đông nói: "Tiền bối Tư Đồ không cần phải tiếc nuối, tính từ lúc ngài ám sát Ung Chính đến nay đã hơn 300 năm, triều đại nhà Thanh cũng đã diệt vong hơn một trăm năm rồi."
Trong lúc nói chuyện, lòng hắn cũng dâng lên một trận cảm khái. Sau khi Ung Chính chết, người kế vị là Càn Long. Trước thời Càn Long, vận nước Đại Thanh vô cùng hưng thịnh, ngay cả khi Khang Hy lên ngôi từ năm tám tuổi cũng có thể tạo ra một thời đại thái bình thịnh trị.
Thế nhưng từ cuối thời Càn Long, Đại Thanh bắt đầu xuống dốc. Ông ta có tất cả 17 người con trai, trong đó cũng có vài người là nhân tài, nhưng cứ hễ chọn được một người ưu tú làm thái tử, thì người con đó tuyệt đối không sống được lâu.
Cuối cùng sở dĩ chọn Gia Khánh cực kỳ tầm thường làm hoàng đế, thực sự là vì trong số những người con trai còn lại không còn ai xuất sắc, chỉ có thể chọn người tốt nhất trong số những kẻ tệ hại mà thôi.
Từ thời Gia Khánh trở về sau thì không cần phải nói, thế hệ sau kém hơn thế hệ trước, cuối cùng xuất hiện một bà già buông rèm nhiếp chính, trực tiếp đẩy Đại Thanh đến chỗ diệt vong.
Tính toán ra thì chuyện này quả thực có liên quan đến việc đứt đoạn long mạch, chỉ tiếc là hành động này của Tư Đồ Trích Tinh đã hại biết bao bách tính Hoa Hạ, cuối cùng phải chịu cảnh bị vó ngựa phương Tây giày xéo gần trăm năm.
"Đã trôi qua lâu như vậy rồi sao?" Sau khi cảm thán, Tư Đồ Trích Tinh lộ vẻ mừng rỡ: "Cuối cùng cũng báo được thù cho Nhất Nguyên Tông của ta, như vậy lão phu chết cũng có thể nhắm mắt rồi."
Tần Hạo Đông nói: "Tiền bối, câu chuyện của ngài chúng tôi cũng đã nghe xong, có phải nên để chúng tôi ra ngoài rồi không?"
"Muốn ra khỏi đây, chỉ có thể dựa vào chính các người, ta cũng lực bất tòng tâm."
Tư Đồ Trích Tinh nói: "Năm đó ta cũng không chắc chắn việc chặt đứt long mạch có hiệu quả hay không, nên muốn chọn một người truyền nhân để nhận truyền thừa. Nếu triều Thanh chưa diệt vong thì tiếp tục báo thù cho Nhất Nguyên Tông, dù triều Thanh có diệt vong thì cũng phải truyền lại tuyệt học của Nhất Nguyên Tông, nên mới thiết lập mật thất chỉ có vào không có ra này."
Hồ Tiểu Tiên sốt sắng nói: "Chỉ vào không có ra? Ý ngài là ở đây căn bản không thể ra ngoài, vậy thì làm sao báo thù cho ngài được?"
"Đương nhiên không thể nào mãi mãi không ra được." Tư Đồ Trích Tinh nói: "Môn nhân Nhất Nguyên Tông chúng ta đều tu luyện công pháp thuộc tính Hỏa, có một môn thần thông cái thế, gọi là Phượng Hoàng Chi Nhãn. Chỉ cần đạt được truyền thừa của Nhất Nguyên Tông, luyện Phượng Hoàng Chi Nhãn đến tiểu thành, là có thể làm tan chảy khối Huyền Thiết ở cửa, tự nhiên sẽ ra ngoài được."
Hồ Tiểu Tiên than thở: "Trời ơi, việc này cần bao lâu chứ?"
"Lúc đó ta chỉ một lòng muốn báo thù, đâu còn quản được nhiều như vậy." Tư Đồ Trích Tinh vừa nói vừa nhìn Hồ Tiểu Tiên, rồi lại lắc đầu: "Cô bé này tư chất không tệ, chỉ tiếc thể chất của ngươi là thuộc tính Thủy, không thích hợp để truyền thừa y bát của Nhất Nguyên Tông."
Ông lại nhìn Tần Hạo Đông, ban đầu là một trận kinh ngạc, sau đó lại lắc đầu: "Lão phu sống hơn trăm năm, chưa từng thấy thể chất thuộc tính Mộc tinh thuần đến thế này, chỉ tiếc cũng không thích hợp tu luyện công pháp của ta. Xem ra hai người các ngươi định sẵn là phải chết già trong căn hầm này rồi. Vốn dĩ lão phu còn hai món bảo vật muốn tặng cho các ngươi, giờ xem ra không cần thiết nữa."
Tần Hạo Đông nói: "Tiền bối Tư Đồ, ngài đừng quên, ở đây chúng tôi có tới ba người."
Nghe hắn nói vậy, Tư Đồ Trích Tinh mới nhớ đến tiểu gia hỏa trong lòng Tần Hạo Đông. Sau khi quan sát kỹ lưỡng, thần niệm của ông bỗng xuất hiện sự dao động dữ dội.
"Trời ơi, tiểu nữ oa này lại là Chu Tước Thánh Thể! Tốt quá! Thực sự quá tốt rồi! Xem ra trời không tuyệt Nhất Nguyên Tông ta, Phượng Hoàng Chi Nhãn cuối cùng cũng có thể truyền lại được rồi."
Sau khi kinh ngạc vui mừng, Tư Đồ Trích Tinh lại nói: "Chu Tước Thánh Thể là thể chất số một để tu luyện công pháp thuộc tính Hỏa, chỉ tiếc là cô bé này còn quá nhỏ, thời gian của lão phu cũng không còn nhiều, muốn dạy cho con bé dường như không kịp nữa rồi."
Tần Hạo Đông nói: "Tiền bối Tư Đồ, ngài có thể truyền công pháp cho tôi, tuy tôi không thể tu luyện nhưng có thể dạy lại cho con gái tôi."
"Ừm! Cách này không tệ."
Tư Đồ Trích Tinh nói xong liền giơ tay điểm nhẹ, một tia kim quang bắn vào Nê Hoàn Cung của Tần Hạo Đông. Ông dùng thần niệm truyền thẳng phương pháp tu luyện Phượng Hoàng Chi Nhãn cho Tần Hạo Đông, tuy nhiên làm như vậy khiến thân thể ông càng thêm hư ảo, trông như sắp tan biến bất cứ lúc nào.
Tần Hạo Đông cảm thấy trong đầu có thêm một số thứ, chính là phương pháp tu luyện Phượng Hoàng Chi Nhãn.
Tư Đồ Trích Tinh nói: "Đợi lát nữa ngươi dạy lại cho tiểu nữ oa này tu luyện Phượng Hoàng Chi Nhãn. Ta sắp đi rồi, có điều gì cần nói phải nói nhanh với các ngươi."
Ông giơ tay chỉ vào một cái rương gỗ ở góc tường, nói với Tần Hạo Đông: "Ngươi mở cái rương đó ra."
Tần Hạo Đông lấy cái rương lại, mở nắp ra, chỉ thấy bên trong đặt một đầu thú hình rồng bằng đồng xanh, ngoài ra dưới đáy rương còn có hai viên đá quý trong suốt, thứ này chỉ lớn hơn hạt đậu phộng một chút, trông giống kim cương nhưng lại không phải kim cương.
Tư Đồ Trích Tinh chỉ vào hai viên đá nhỏ đó, vô cùng cảm khái nói: "Đây là hai viên Không Minh Thạch mà năm đó lão phu vô tình có được. Đừng coi thường thứ nhỏ bé này, đối với người tu chân mà nói, đây tuyệt đối là bảo vật vô giá. Nếu đeo nó trên người, không những có thể tăng tốc độ tu luyện lên gấp đôi, đồng thời còn ngăn ngừa tẩu hỏa nhập ma."
"Không Minh Thạch này vốn là một cặp, ban đầu ta định dùng để cầu hôn tiểu sư muội sau khi tu thành Nguyên Anh, không ngờ đến lúc ta xuất quan thì đã âm dương cách biệt với nàng. Giờ các ngươi vừa hay cũng là một cặp, hai viên Không Minh Thạch này tặng cho các ngươi vậy."
Nhìn Tư Đồ Trích Tinh thở dài thườn thượt, Tần Hạo Đông thầm khinh bỉ, đã thích tiểu sư muội từ lâu thì sao không cầu hôn đi, hơn trăm tuổi rồi còn làm cái trò thở dài cảm khái ở đây. Tuy nhiên sau đó hắn nghĩ lại, tuổi thọ người tu chân vượt xa người thường, kết thành Nguyên Anh có thể sống hơn 500 tuổi, tính ra hơn một trăm tuổi cũng không phải là quá lớn.
Hồ Tiểu Tiên cầm hai viên Không Minh Thạch trong tay, liếc nhìn Tần Hạo Đông, khuôn mặt đầy vẻ thẹn thùng. Nhưng sau đó nàng lại hơi lo lắng, thứ nhỏ bé này không phải nhẫn, cũng chẳng phải mặt dây chuyền, cứ cầm trên tay như vậy cũng không phải cách.
Dường như nhìn thấu tâm tư của nàng, Tư Đồ Trích Tinh nói: "Không Minh Thạch cực kỳ thần kỳ, ngươi đặt nó lên huyệt Đản Trung ở trước ngực mình là được."
Hồ Tiểu Tiên lấy một viên, làm theo lời Tư Đồ Trích Tinh, đưa vào từ cổ áo rồi đặt lên huyệt Đản Trung ở ngực, lập tức cảm thấy mát lạnh, sau đó viên Không Minh Thạch liền biến mất.
Nàng xoay người kéo cổ áo, lén nhìn vào, chỉ thấy trên ngực xuất hiện một chấm tròn ngũ sắc rực rỡ, trông như vết bớt bẩm sinh vậy.
"Thật sự rất thần kỳ, cảm ơn tiền bối."
Sau khi Hồ Tiểu Tiên cảm ơn Tư Đồ Trích Tinh, nàng đưa viên Không Minh Thạch còn lại cho Tần Hạo Đông, rồi nhìn hắn với ánh mắt dịu dàng như nước.
"Cái này..." Tần Hạo Đông hơi lúng túng nói, "Tiền bối, thứ này có thể cho con gái tôi được không?"
Tư Đồ Trích Tinh nói: "Tấm lòng làm cha của ngươi thật đáng quý, chỉ tiếc là Không Minh Thạch có thuộc tính thiên hàn, cô bé này lại là Chu Tước Thánh Thể, nếu đưa cho con bé thì chỉ vài ngày là tan chảy mất, chẳng những không có tác dụng mà còn phí phạm của trời."
"Ồ!" Tần Hạo Đông đáp một tiếng, rồi ấn thẳng viên Không Minh Thạch vào huyệt Đản Trung trên ngực mình, giống như của Hồ Tiểu Tiên, viên Không Minh Thạch lập tức hóa thành một dấu ấn ngũ sắc rực rỡ.
Má Hồ Tiểu Tiên đỏ ửng, lúc này nàng càng cảm thấy mình và Tần Hạo Đông là một cặp trời sinh.
"Các ngươi hãy trân trọng nhé, Không Minh Thạch là thứ ta tìm thấy từ một di tích thượng cổ, thứ này chắc còn nhiều công dụng, chỉ là ta chưa khám phá ra mà thôi."
Tư Đồ Trích Tinh nói xong, liền chỉ vào đầu thú hình rồng trong rương nói: "Đây là thứ ta cướp lại từ Viên Minh Viên, đầu thú này không có giá trị quá lớn, quan trọng nhất chính là viên Thượng phẩm Linh thạch bên trong."
Tần Hạo Đông thầm nghĩ, thứ này đem ra sàn đấu giá ít nhất cũng bán được vài chục triệu, trong mắt ông già này lại trở thành thứ không đáng tiền.
Hắn cầm đầu thú hình rồng trên tay, kiểm tra xong rồi nói: "Tiền bối Tư Đồ, ngài không bị người ta lừa đấy chứ, đầu thú này không có chút linh khí nào, sao có thể có Thượng phẩm Linh thạch được?"
Tư Đồ Trích Tinh nói: "Thứ này bị bí pháp độc môn của Nhất Nguyên Tông chúng ta phong ấn, nếu không thì linh khí rò rỉ ra ngoài, sớm đã bị người ta phát hiện rồi."
Ông nói xong liền truyền bí pháp giải phong ấn cho Tần Hạo Đông. Tần Hạo Đông giải phong ấn, chỉ nghe "cạch" một tiếng, đầu thú hình rồng tách làm đôi, một viên Thượng phẩm Linh thạch tỏa ánh sáng rực rỡ lộ ra trong không khí.
Đồng thời, linh khí tức thì lấp đầy toàn bộ thạch thất. Linh khí này đậm đặc hơn Trung phẩm Linh thạch cả trăm lần, gần như ngưng tụ thành thực chất, khiến Tần Hạo Đông cảm thấy da thịt hơi nhói đau, chân khí trong cơ thể lập tức vận chuyển tốc độ cao, bình cảnh Luyện Khí kỳ vốn tĩnh lặng bấy lâu nay bỗng có chút lỏng lẻo.
Chưa chủ động hấp thụ mà đã có hiệu quả như vậy, khiến Tần Hạo Đông lập tức nhìn thấy hy vọng phá vỡ Luyện Khí kỳ. Tuy nhiên lúc này không phải là lúc tu luyện, hắn đè nén sự thôi thúc trong lòng, đóng lại đầu rồng.
"Tiểu gia hỏa, Nhất Nguyên Tông chúng ta truyền thừa hàng ngàn năm, Phượng Hoàng Chi Nhãn chính là thần thông duy nhất, nhất định phải để tiểu nữ oa tu luyện cho tốt, đừng phụ lòng hy vọng của lão phu. Trong nhẫn trữ vật có thức ăn và nước uống, đủ cho các ngươi dùng. Lão phu đi đây, chúc các ngươi bạc đầu giai lão!"
Tư Đồ Trích Tinh nói xong, thân thể càng lúc càng nhạt, cuối cùng biến mất trong không khí.
Tần Hạo Đông và Hồ Tiểu Tiên nhìn về hướng ông biến mất, trong lòng dâng lên một nỗi buồn man mác.
"Được rồi, đừng buồn nữa, thực ra tiền bối Tư Đồ đã đi hơn 300 năm rồi, đây chỉ là một tia thần niệm ông ấy để lại mà thôi."
Tần Hạo Đông vỗ vai Hồ Tiểu Tiên, rồi cùng nàng và tiểu gia hỏa đi đến trước di hài của Tư Đồ Trích Tinh. Không biết ông già này dùng thủ pháp đặc biệt gì, dù đã chết hơn 300 năm nhưng thi thể vẫn được bảo quản rất tốt, trông vẫn sống động như thật, cứ như đang ngủ vậy.
Ba người cùng dập đầu trước Tư Đồ Trích Tinh. Tần Hạo Đông tháo một chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay di hài xuống, dùng thần thức quét qua, bên trong chứa lượng lớn thức ăn và nước uống, dù họ bị nhốt ở đây ba năm năm năm cũng đủ dùng.
"Tiểu Tiên, cái này tặng cho nàng đấy!" Tần Hạo Đông nói rồi đưa nhẫn trữ vật đến trước mặt Hồ Tiểu Tiên.
"Tôi không cần đâu, anh cứ giữ lấy đi."
Hồ Tiểu Tiên tuy chưa quen với đặc tính của nhẫn trữ vật nhưng biết đây là đồ tốt, nên đẩy trả lại cho Tần Hạo Đông.
"Cho nàng thì nàng cứ cầm lấy, tôi đã có một chiếc rồi, nếu không nàng nghĩ những thứ kia của tôi lấy từ đâu ra?"
Tần Hạo Đông vừa nói vừa nắm lấy tay Hồ Tiểu Tiên, đeo thẳng nhẫn trữ vật vào ngón tay nàng, rồi truyền thụ cách sử dụng nhẫn trữ vật cho nàng.
"Tiểu nam nhân, anh đang cầu hôn tôi đấy à?"
Hồ Tiểu Tiên nhìn Tần Hạo Đông với ánh mắt đầy tình cảm.
"Ờ..." Tần Hạo Đông lúc này mới phản ứng lại, vừa rồi không để ý, vậy mà lại đeo nhẫn trữ vật vào ngón áp út của Hồ Tiểu Tiên.
"Cái này... hay là đổi sang ngón khác đi."
Hắn vừa định đổi vị trí chiếc nhẫn, Hồ Tiểu Tiên đã nắm chặt tay lại, nũng nịu nói: "Không được đổi, vừa rồi anh đang cầu hôn tôi, bổn cô nương đồng ý rồi, sau này anh là người đàn ông của tôi, không được phép nuốt lời."
"Bên nhau! Bên nhau!"
Tiểu gia hỏa ở bên cạnh lại vỗ tay reo hò. Tần Hạo Đông nổi đầy vạch đen, bây giờ trẻ con xem tivi nhiều quá, thấy cầu hôn là hô "bên nhau", cũng chẳng nghĩ cho mẹ mình một chút.
Sau đó, Tần Hạo Đông thu di hài của Tư Đồ Trích Tinh vào trong nhẫn trữ vật. Nhận được nhiều lợi ích từ ông già này như vậy, sau khi ra ngoài phải tìm một nơi sơn thủy hữu tình để an táng ông thật long trọng.
Mọi việc đã xong, hắn gọi tiểu gia hỏa đến bên cạnh, bắt đầu dạy Đường Đường tu luyện thần thông Phượng Hoàng Chi Nhãn của Nhất Nguyên Tông.
Cấp bách nhất bây giờ là để tiểu gia hỏa tranh thủ tu luyện đến cảnh giới tiểu thành, nếu không họ bị nhốt ở đây thì chẳng ai ra ngoài được cả.