Hồ Tiểu Tiên khôi phục lại tự do. Sau khi đứng vững, cô nhìn đám dây leo ăn thịt đang nằm rải rác trên mặt đất mà không thể tin nổi vào mắt mình.
Cô hỏi: "Anh làm cách nào hay vậy?"
"Đã bảo chúng là bạn của tôi mà."
Tần Hạo Đông nắm lấy tay Hồ Tiểu Tiên rồi nói: "Đi thôi, chúng ta quay về uống rượu tiếp."
Thấy Tần Hạo Đông định rời đi mà không có ý định cứu mình, mấy kẻ vẫn đang bị dây leo quấn chặt liền hoảng loạn. Đặc biệt là Lôi Thiên Thụy, người đang ở gần hốc cây nhất và sắp trở thành món điểm tâm của dây leo. Vì miệng bị dây leo bịt kín không thể kêu cứu, hắn chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ ậm ừ.
Hồ Tiểu Tiên lúc này mới sực tỉnh, kéo tay Tần Hạo Đông nói: "Hạo Đông, anh mau cứu họ xuống đi."
"Tôi với đám người này đâu có thân thiết, tại sao phải cứu?" Tần Hạo Đông cười cợt nói: "Hơn nữa dây leo ăn thịt cũng đang đói, chẳng lẽ lại bắt bạn tôi nhịn đói mãi? Dù sao cũng phải cho nó ăn chút gì đó chứ."
"Anh... lúc nào rồi mà còn đùa được." Hồ Tiểu Tiên sốt sắng: "Tuy họ không thân thiện với anh, nhưng cũng không thể để họ làm mồi cho dây leo được, dù sao đó cũng là mạng người."
Tần Hạo Đông vẫn không chút lay chuyển: "Họ tự chuốc lấy cả thôi, không trách được ai."
Hồ Tiểu Tiên không hề biết chuyện Đổng Tứ Hải và đồng bọn âm mưu hãm hại Tần Hạo Đông. Thấy Lôi Thiên Thụy sắp bị ném vào hốc cây của dây leo, cô lại rút Tử Điện bảo kiếm ra, hô lớn: "Anh không cứu thì tôi cứu!"
"Cô căn bản không phải là đối thủ của nó đâu."
"Dù vậy tôi vẫn phải cứu, dù sao họ cũng là đồng đội của tôi, có chết thì cũng phải chết cùng nhau."
Hồ Tiểu Tiên định ra tay, Tần Hạo Đông vội nắm lấy cô, bất đắc dĩ nói: "Được rồi, tôi sợ cô rồi, nể mặt cô tôi sẽ cứu họ một lần."
Nói đoạn, anh vỗ vỗ vào một sợi dây leo gần đó: "Được rồi, hôm nay mày nhịn đói đi, thả hết bọn họ xuống cho tôi."
Lần này dây leo có vẻ không tình nguyện lắm, dù đã thả người xuống nhưng đều là quăng quật một cách thô bạo, khiến Lôi Thiên Thụy và đồng bọn ngã lăn lóc trên mặt đất như những quả bầu.
Thấy đồng đội được cứu, Hồ Tiểu Tiên mới trút bỏ được gánh nặng, cô nói với Tần Hạo Đông: "Cảm ơn anh!"
Nói xong, cô nắm tay Tần Hạo Đông cùng đi về phía cô nhóc đang ngồi gặm cánh gà.
Lúc này Lôi Thiên Thụy và đám người kia lồm cồm bò dậy. Đổng Tứ Hải trừng mắt nhìn Tần Hạo Đông: "Thằng kia, rõ ràng ngươi có khả năng chế ngự dây leo, tại sao đến bây giờ mới chịu cứu chúng ta?"
Triệu Càn Khôn cũng hùa theo: "Đúng thế, lẽ ra ngươi phải cứu chúng ta từ sớm, tại sao giờ mới ra tay?"
"Đúng là lũ sói mắt trắng, không biết thế nào là ơn nghĩa." Tần Hạo Đông cười lạnh: "Tôi ra tay cứu các người đã là tốt lắm rồi, tất cả là vì nể mặt Tiểu Tiên. Chứ các người sống chết ra sao thì liên quan gì đến tôi."
Lôi Thiên Thụy nói: "Tần Hạo Đông, đừng quên chính chúng ta đã cứu ngươi ở cái tiệm hắc điếm đó. Nếu không phải chúng ta ra tay kịp thời, ngươi đã bị lão chủ quán béo làm thành nhân bánh bao rồi."
"Phải đó, kẻ vong ơn phụ nghĩa chính là ngươi." Những kẻ còn lại cũng nhao nhao lên.
"Các người tưởng tôi quan tâm đến mấy kẻ hạ đẳng mở tiệm hắc điếm đó sao?" Tần Hạo Đông thản nhiên nói: "Các người không đến thì chúng cũng chết thảm hơn thôi. Vả lại, người thực sự cứu tôi là Tiểu Tiên, có liên quan gì đến các người đâu?"
Tạ Tử Đan phẫn nộ: "Dù sao chúng ta cũng là đồng đội, thấy chúng ta gặp nguy hiểm thì ngươi cũng nên ra tay cứu giúp."
"Đồng đội sao?" Tần Hạo Đông cười khinh bỉ, nhìn Lôi Thiên Thụy và đám người kia: "Tôi không nhìn ra tâm địa của các người sao? Lúc cắm trại buổi trưa, các người cố tình để hướng của dây leo về phía tôi, mục đích là muốn dây leo ăn thịt tôi. Đây chính là cái gọi là đồng đội của các người à?"
Không ngờ Tần Hạo Đông đã sớm nhìn thấu tâm địa của họ. Lôi Thiên Thụy, Đổng Tứ Hải và đám người kia không khỏi lúng túng, không nói được lời nào, xem như đã mặc nhiên thừa nhận.
"Thật sao?"
Hồ Tiểu Tiên tức giận. Lúc này cô mới hiểu vì sao vừa nãy Tần Hạo Đông không muốn cứu đám người này, hóa ra tất cả đều do họ tự chuốc lấy.
Triệu Càn Khôn thẹn quá hóa giận, quát Tần Hạo Đông: "Thì đã sao? Tiểu Tiên là người mà đại ca chúng ta để mắt tới, ngươi chỉ là một tên mặt trắng tầm thường, một bác sĩ quèn thì có tư cách gì sở hữu Tiểu Tiên?"
Hồ Tiểu Tiên giận dữ: "Tôi thích ai là quyền của tôi, có liên quan gì đến các người?"
Lôi Thiên Thụy nói: "Tiểu Tiên, em đừng để bị lừa, hắn chỉ là một tên mặt trắng nhìn được mà không dùng được thôi."
Hồ Tiểu Tiên mắng: "Vô sỉ! Các người đúng là không có lương tâm, quên mất vừa nãy là ai cứu các người à?"
Đổng Tứ Hải nói: "Thì sao chứ? Nếu không phải tại hắn thì chúng ta đã không cắm trại ở chỗ dây leo này, cũng sẽ không gặp nguy hiểm."
Triệu Càn Khôn nói: "Tiểu Tiên, để ta cho em thấy thế nào là đàn ông đích thực, để em thấy tên mặt trắng này chẳng có bản lĩnh gì cả."
Nói xong, hắn rút một con dao găm, bước về phía Tần Hạo Đông.
"Ngươi dám!"
Hồ Tiểu Tiên quát lớn, rút Tử Điện kiếm ra bảo vệ phía trước Tần Hạo Đông. Tần Hạo Đông lại chẳng hề bận tâm, kéo Hồ Tiểu Tiên về phía mình: "Yên tâm đi, con tôm tép này không làm nên trò trống gì đâu."
Triệu Càn Khôn tức giận, dù sao hắn cũng là võ giả Minh Kình cửu phẩm, chẳng hề coi Tần Hạo Đông ra gì.
Thế nhưng, hắn vừa bước được mấy bước, còn chưa kịp tới gần Tần Hạo Đông, đột nhiên cảm thấy chóng mặt hoa mắt, "bịch" một tiếng ngã xuống đất. Dù ý thức vẫn tỉnh táo, nhưng cơ thể hắn dần tê liệt và mất cảm giác.
"Càn Khôn, cậu bị sao vậy?"
Đổng Tứ Hải là người thân nhất với Triệu Càn Khôn, hắn hét lên một tiếng, vừa định tiến lại đỡ Triệu Càn Khôn thì cũng "bịch" một tiếng ngã lăn ra đất.
Ngay sau đó, Lôi Thiên Thụy, Vương Nguyên Thành, Tạ Tử Đan cũng lần lượt đổ gục.
"Không ổn, trúng độc rồi!" Lôi Thiên Thụy kêu lên, vội vã vận chuyển chân khí trong đan điền để đẩy độc tố ra ngoài. Nhưng hắn kinh hãi phát hiện ra mình đã mất liên lạc với chân khí trong đan điền, cơ thể hoàn toàn không có phản ứng.
Hồ Tiểu Tiên giật mình, quay sang nhìn Tần Hạo Đông hỏi: "Chuyện này là sao?"
Lời vừa dứt, cô cũng cảm thấy chóng mặt, toàn thân tê liệt vô lực rồi ngã về phía sau. May thay Tần Hạo Đông ở ngay bên cạnh, kịp thời ôm lấy cô.
"Hạo Đông, em bị sao thế này?"
Hồ Tiểu Tiên bàng hoàng hỏi. Cô cũng cảm thấy mình đã trúng độc, nhưng cô tuyệt đối không tin là do Tần Hạo Đông làm.
Tần Hạo Đông nhẹ nhàng đặt Hồ Tiểu Tiên xuống đất: "Mọi người đều trúng độc, nhưng không phải do tôi hạ."
Triệu Càn Khôn gào lên: "Hồ đồ! Ở đây bao nhiêu người đều trúng độc, chỉ có mình ngươi không sao, còn dám nói không phải ngươi làm?"
Hồ Tiểu Tiên nói: "Anh có não không đấy? Hạo Đông có cần thiết phải hạ độc các người không? Nếu thế thì vừa nãy không cứu các người là xong, việc gì phải làm phức tạp như vậy?"
"Cái này..." Triệu Càn Khôn khựng lại, rồi lại gào lên: "Vậy tại sao chỉ có mình hắn là không sao?"
Tần Hạo Đông lười để ý đến Triệu Càn Khôn. Anh nhặt một đoạn dây leo vừa bị chặt đứt, chỉ vào những chiếc gai nhọn li ti trên đó nói với Hồ Tiểu Tiên: "Độc trên người cô là của dây leo ăn thịt."
"Khi quấn lấy con mồi, dây leo sẽ đâm những chiếc gai nhọn nhỏ xíu đó vào cơ thể con mồi để tiết ra một loại độc tố. Loại độc tố này thực chất là dịch tiêu hóa của dây leo, mục đích là để dễ tiêu hóa con mồi, nhưng đối với con người thì nó là kịch độc."
"Loại độc này lúc đầu khiến người ta cảm thấy chóng mặt, tứ chi mất khả năng vận động. Chẳng bao lâu sau cơ thể sẽ bắt đầu thối rữa cho đến khi tử vong."
Lúc này cô nhóc nói: "Ba ơi, ba mau nghĩ cách cứu dì Tiểu Tiên đi."
Hồ Tiểu Tiên cũng căng thẳng: "Hạo Đông, anh có cách nào không?"
Nếu chỉ đơn thuần là cái chết thì cô không đến nỗi sợ hãi như vậy, nhưng nghĩ đến việc cơ thể mình sẽ thối rữa trước khi chết, điều này cô không thể nào chấp nhận được.
Tần Hạo Đông nói: "Chuông buộc cổ ai người đó tháo, thuốc giải độc của dây leo chính là quả của nó. Chỉ là đối với người thường thì muốn lấy được quả dây leo là điều quá khó khăn, nhưng với tôi thì lại đơn giản vô cùng."
Nói xong, anh búng tay về phía dây leo. Ngay lập tức, một sợi dây leo cuộn lấy một quả nhỏ màu xanh đưa vào lòng bàn tay Tần Hạo Đông.
"Ăn nó đi, sẽ sớm hồi phục thôi."
Tần Hạo Đông nói rồi nhét quả nhỏ màu xanh vào cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng của Hồ Tiểu Tiên. Cô cũng không chút do dự, nuốt chửng quả đó.
Thật kỳ lạ, vừa ăn xong không bao lâu, cơ thể cô dần lấy lại cảm giác. Chỉ hai ba phút sau, cô đã đứng dậy được, chân khí trong người cũng lưu thông trở lại, mọi thứ đều như trước khi trúng độc.
"Tiểu Tiên, mau nghĩ cách cứu chúng tôi với."
Người vừa nói là Triệu Càn Khôn, độc của hắn phát tác sớm nhất, lúc này dường như đã cảm nhận được cơ thể mình sắp bắt đầu thối rữa.
Hồ Tiểu Tiên cũng rất bất mãn với đám người này, nhưng dù sao họ cũng là đồng đội. Hơn nữa, lần này đại diện Hiên Viên Các đến Thần Nông Giá vẫn còn nhiệm vụ chưa hoàn thành.
"Hạo Đông, anh xem có thể cứu họ không?"
Cô nhóc nói: "Không được, họ xấu tính lắm, lúc nãy còn hung dữ với ba kìa!"
Tần Hạo Đông mỉm cười: "Tiểu Tiên, cô thấy đấy, ngay cả Đường Đường cũng nhìn ra họ không phải loại tốt lành gì. Vừa rồi tôi đã nể mặt cô mà cứu họ một lần, nhưng kết quả thì sao? Họ vẫn lấy oán báo ân. Lần này tôi sẽ không ra tay nữa, để họ tự sinh tự diệt đi."
Nghe anh nói vậy, đám người Lôi Thiên Thụy không khỏi chùng lòng. Trong khu rừng già này, nếu không được cứu chữa thì chỉ có con đường chết. Nhưng không thể trách ai được, ai bảo họ vừa rồi đã đắc tội người ta quá sâu.
Hồ Tiểu Tiên lườm họ một cái, thở dài nói: "Hạo Đông, tôi biết họ sai, nhưng dù sao cũng là một mạng người, không thể trơ mắt nhìn họ chết như vậy được. Hơn nữa tôi đến đây còn có nhiệm vụ, cần sự giúp đỡ của họ. Anh xem, nể mặt tôi cứu họ lần nữa được không?"
"Không được!" Tần Hạo Đông dứt khoát đáp: "Tiểu Tiên, cô đã nghe câu chuyện ông Đông Quách và con sói rồi chứ? Tôi không muốn phạm phải sai lầm đó thêm lần nào nữa."
Những lời Tần Hạo Đông nói đều có lý. Vừa rồi quả thực Lôi Thiên Thụy và đám người kia làm quá đáng, khiến Hồ Tiểu Tiên cũng không còn gì để nói, nhưng cô không thể trơ mắt nhìn đồng đội mình chết đi.
Cô quay sang quát họ: "Còn ngẩn người ra đó làm gì? Còn không mau xin lỗi!"
Nếu đồng đội chịu xin lỗi Tần Hạo Đông, lát nữa cô cầu xin cũng dễ nói chuyện hơn.
Lôi Thiên Thụy cũng là thiếu gia xuất thân từ tông môn, có địa vị nhất định trong Hiên Viên Các, ông nội hắn còn là một trong chín vị trưởng lão của Hiên Viên Các. Bắt hắn cúi đầu xin lỗi một bác sĩ quèn, nếu là ngày thường thì tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó. Nhưng tình thế hiện tại đã khác, nếu không cúi đầu thì chỉ có nước chết.
Đám người Triệu Càn Khôn cùng nhìn về phía Lôi Thiên Thụy, trong ánh mắt lộ rõ vẻ cầu khẩn, rõ ràng họ cũng sợ chết.
Cứ như vậy, sự kiêu ngạo và tự tôn của Lôi Thiên Thụy chỉ duy trì được chưa đầy nửa phút, cuối cùng hắn vẫn chọn cách buông bỏ lòng tự trọng để sống tiếp. Hắn nói với Tần Hạo Đông: "Bác sĩ Tần, xin lỗi, vừa rồi là tôi sai, tôi chính thức xin lỗi anh."