Tần Hạo Đông nói: "Tôi có một phương thuốc có thể chữa khỏi bệnh bạch cầu, chỉ cần điều chỉnh một chút dược liệu cần thiết là có thể đưa vào sản xuất hàng loạt."
Lâm Mạt Mạt mắt sáng rực nói: "Chúng ta hợp tác với nhau thế nào? Anh lấy kỹ thuật góp vốn, tập đoàn nhà họ Lâm chúng tôi đầu tư, cùng nhau thành lập một công ty dược phẩm lớn."
Là người đứng đầu tập đoàn nhà họ Lâm, cô đã sớm nhận ra mô hình kinh doanh chủ yếu dựa vào ngành đá quý quá đơn điệu, muốn mở rộng lĩnh vực đầu tư. Nếu thực sự có thể nghiên cứu ra loại thuốc triệt để chữa khỏi bệnh bạch cầu, đó chắc chắn là một món hời sinh lời gấp bội, vì vậy cô mới động lòng như thế.
"Hợp tác? Chưa nghĩ tới, tôi chỉ muốn tự mình thành lập một công ty dược phẩm thôi."
"Việc thành lập một công ty dược phẩm lớn chẳng phải chuyện đơn giản. Trước hết, số vốn đầu tư đã phải lên đến hàng tỷ, cộng thêm nhà xưởng, dây chuyền sản xuất, nhân viên quản lý, kênh phân phối vân vân... những thứ này anh đã chuẩn bị xong chưa?"
"Cái này... vẫn chưa."
Tần Hạo Đông không đặc biệt rành về mặt quản lý doanh nghiệp, hiện tại anh mới chỉ có một ý tưởng phác thảo và một phương thuốc.
Lâm Mạt Mạt hưng phấn nói: "Vì vậy, hợp tác đầu tư mới là kênh tốt nhất. Anh đưa ra phương thuốc, những việc khác cứ giao cho tập đoàn nhà họ Lâm chúng tôi làm, như vậy tuyệt đối là đôi bên cùng có lợi."
Tần Hạo Đông nhìn cô một cái, nói: "Rốt cuộc em là phụ nữ của anh hay là tổng giám đốc của tập đoàn nhà họ Lâm vậy?"
Lâm Mạt Mạt ôm cổ anh, làm nũng nói: "Không mâu thuẫn mà, tiền tập đoàn nhà họ Lâm kiếm được chẳng phải đều là của chúng ta sao."
Tần Hạo Đông suy nghĩ một chút, hiện tại Lâm Mạt Mạt đã là người thừa kế duy nhất của tập đoàn nhà họ Lâm, anh cũng không còn quá bài xích việc hợp tác nữa, nói: "Vậy cũng được, hợp tác cũng có thể, nhưng tôi phải nắm giữ 51% cổ phần, đảm bảo quyền khống chế tuyệt đối đối với doanh nghiệp. Thêm một điều nữa, mục đích thành lập công ty dược của tôi không phải vì lợi nhuận, vì vậy sau khi loại thuốc này ra thị trường, sẽ được bán với giá bình ổn cho người dân Trung Hoa, không thể quá bạo lợi."
Lâm Mạt Mạt nói: "Chuyện định giá đơn giản thôi. Chi phí của thuốc Đông y vốn dĩ đã thấp, chúng ta định giá hợp lý là có thể đảm bảo lợi nhuận, tuyệt đối không làm thương nhân đen đủi. Hơn nữa, chúng ta có thể phân kênh bán hàng, bán giá bình ổn cho người dân Trung Hoa chúng ta, rồi bán với giá trên trời ra nước ngoài, dù sao bệnh nhân bạch cầu cũng không chỉ có ở Trung Hoa chúng ta."
"Làm vậy có ổn không?"
Tần Hạo Đông có chút do dự nói, từ góc độ của một bác sĩ, anh không muốn phân biệt đối xử với bệnh nhân.
"Có gì mà không ổn chứ? Các công ty dược nước ngoài đều làm như vậy, nếu không thì tại sao thuốc Pacocitinib của chúng ta lại đắt như thế? Và không chỉ có mỗi công ty Wilson, các công ty dược phẩm khác khi bán cho Trung Hoa chúng ta đều tăng giá gấp trăm lần, thậm chí nghìn lần. Tại sao chúng ta lại không thể?"
"Ồ! Nói cũng đúng, vậy thì làm theo lời em nói đi."
Tần Hạo Đông không phải là người cứng nhắc, không thể người ta nhảy dựng lên hốt tiền của anh, anh còn quay lại tặng bánh kem lớn cho họ được.
Lâm Mạt Mạt tiếp tục nói: "Nhưng chuyện cổ phần thì hơi rắc rối. Theo thông lệ thị trường, nếu anh chỉ góp vốn bằng kỹ thuật, tỷ lệ cổ phần nắm giữ nên nằm trong khoảng từ 30% đến 40%. Muốn khống chế tuyệt đối thì hơi khó, hội đồng quản trị chắc chắn khó mà đồng ý."
Tần Hạo Đông nói: "Khống chế tuyệt đối là giới hạn cuối cùng của tôi. Em hãy tìm người tính toán trước số vốn cần đầu tư, ngoài góp vốn bằng kỹ thuật, tôi có thể đầu tư thêm một khoản tiền nữa."
Anh biết rất rõ giá trị của loại thuốc có thể chữa khỏi bệnh bạch cầu, một khi loại thuốc này được nghiên cứu ra thì phải nắm trăm phần trăm trong tay mình, nếu không để bọn thương nhân đen đủi khống chế cổ phần, quay một cái lại thành công cụ để chúng vơ vét tiền của người dân Trung Hoa, vì vậy nhất định phải khống chế tuyệt đối.
Lâm Mạt Mạt nói: "Vậy cũng tốt. Hôm nay em sẽ bảo đội ngũ của em làm một bản dự thảo đầu tư, sau đó chúng ta lại bàn bạc chuyện cổ phần. Việc cấp bách trước mắt là anh phải nghiên chế ra được phương thuốc đã."
Hai người bàn bạc xong xuôi thì ôm nhau ngủ. Hôm sau, Tần Hạo Đông không cho bé con đi nhà trẻ, đưa con bé đến biệt thự nhà mình, bắt đầu nghiên chế phương thuốc chữa khỏi bệnh bạch cầu.
Là Thanh Mộc Đế Quân, anh đã hiểu biết đến tột cùng về dược tính của thảo dược Trung Hoa. Sau khi thử nghiệm vài lần, anh đã dùng vài loại thảo dược vô cùng phổ thông thay thế cho những dược liệu đắt tiền trong Bảo Huyết Đan. Tuy dược hiệu của đan dược luyện ra không thể sánh với Bảo Huyết Đan, nhưng chữa khỏi bệnh bạch cầu đã là đủ rồi.
Để tiện cho việc sản xuất hàng loạt tại doanh nghiệp, Tần Hạo Đông đã đổi dạng thuốc này thành dạng dung dịch uống. Chỉ cần lấy được dung dịch gốc do anh luyện chế, mang đến doanh nghiệp gia công thô một chút là có thể đưa ra thị trường.
Đã thay đổi từ dược tính đến hình thức, thì không thể gọi là Bảo Huyết Đan được nữa. Tần Hạo Đông suy nghĩ một chút, đặt tên cho dung dịch thuốc này là Bảo Huyết Dịch Uống.
Sau khi mọi thứ đã xong, anh lấy Cửu Long Đỉnh ra, cùng bé con bắt đầu luyện thuốc. Nửa tiếng sau, một lò Bảo Huyết Dịch Uống màu xanh lục đã ra lò. Tần Hạo Đông thử dược tính, hài lòng gật đầu, lấy dụng cụ thủy tinh đã chuẩn bị sẵn ra để đựng vào.
Cất kỹ Bảo Huyết Dịch Uống xong, Tần Hạo Đông và bé con vẫn chưa dừng lại, bắt đầu luyện chế món chính của ngày hôm nay là Trúc Cơ Đan và Tăng Nguyên Đan.
Có Trúc Cơ Đan, việc từ Minh Kình lên Ám Kình không còn là chuyện khó khăn gì nữa. Những người trong đội lính đánh thuê Thần Binh và công ty bảo vệ Ba Ba của anh đều có thể dễ dàng đột phá bình cảnh Minh Kình, vọt lên trở thành cao thủ Ám Kình.
Tác dụng của Tăng Nguyên Đan và Đại Bồi Nguyên Đan là giống nhau, đều có thể giúp võ giả nhanh chóng tăng cao tu vi, nhưng dược hiệu lại kém hơn nhiều. Đến cấp bậc Ám Kình, hiệu quả của Đại Bồi Nguyên Đan đã kém đi một chút, còn Tăng Nguyên Đan lại thích hợp nhất cho cao thủ Ám Kình sử dụng.
Chỉ có điều trước khi tu vi được tăng lên, Tần Hạo Đông không thể luyện chế Tăng Nguyên Đan, còn bây giờ thì có thể rồi.
Bận rộn cả ngày, gần tối thì hai cha con cùng nhau bước ra khỏi nhà, lúc này trong nhẫn trữ vật ngoài Bảo Huyết Dịch Uống còn có thêm một lượng lớn Trúc Cơ Đan và Tăng Nguyên Đan.
Tần Hạo Đông lái xe đưa bé con đi về phía nhà Lưu Nhã Ca, anh muốn chữa khỏi hoàn toàn cho cô bé Đậu Đậu trước, sau đó thông qua Lưu Nhã Ca đem Bảo Huyết Dịch Uống gửi đến tay những bệnh nhân bạch cầu hôm qua.
Khi anh đến cái sân nhỏ đó, từ xa đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc, nghe giọng là của Đậu Đậu, nhưng không biết tại sao con bé lại khóc thảm thiết như vậy.
Anh đỗ xe xong, dẫn bé con vào trong sân, thấy Đậu Đậu đang mặc một chiếc váy hồng phấn mới tinh, ngồi dưới đất khóc không ngừng. Lưu Nhã Ca không có ở bên cạnh, người trông Đậu Đậu là anh chàng què hôm qua, vẻ mặt đầy bi phẫn.
Tần Hạo Đông có chút ngạc nhiên, hỏi: "Đậu Đậu, con làm sao thế? Tại sao lại khóc?"
Nhìn thấy người đến là Tần Hạo Đông, Đậu Đậu lập tức như thấy người thân, nhào tới ôm chân anh khóc: "Chú Tần ơi, mẹ cháu bị kẻ xấu bắt mất rồi, chú nhất định phải cứu mẹ cháu, nhất định phải cứu mẹ cháu!"
Sắc mặt Tần Hạo Đông trầm xuống, hỏi: "Đừng vội, từ từ nói, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
"Kẻ xấu, là kẻ xấu, đến bắt mẹ cháu đi..."
Đậu Đậu dù sao cũng chỉ mới năm tuổi, nói qua nói lại cũng chỉ được đến thế.
Anh chàng què ở bên cạnh nói: "Bác sĩ Tần, Nhã Ca bị bọn cho vay nặng lãi bắt đi rồi, anh nhất định phải nghĩ cách giúp cô ấy."
Tần Hạo Đông hỏi: "Bọn cho vay nặng lãi bắt cô ấy làm gì?"
Anh chàng què nói: "Bác sĩ Tần chắc chưa biết, lần này Nhã Ca đi Ấn Độ mua thuốc Pacocitinib, đã dùng tiền vay nặng lãi. Mấy năm nay cô ấy vì chữa bệnh cho Đậu Đậu mà bán cả nhà, trong nhà không còn một đồng nào. Lần này để mua thuốc chữa bệnh cho mọi người, đã liều mạng vay của bọn cho vay nặng lãi 30 vạn tệ Trung Hoa."
Tần Hạo Đông nói: "30 vạn cũng không phải con số lớn, hôm qua không phải lấy được 200 vạn từ chỗ Hoàng Duy Lợi sao? Trả là xong."
"Nào có đơn giản như vậy, bọn cho vay nặng lãi chính là lũ ma cà rồng!" Anh chàng què phẫn nộ nói, "Nhã Ca cũng nghĩ vậy. Sáng nay cô ấy lấy 150 vạn trong số 200 vạn đó mua cho Đậu Đậu một căn nhà trong khu học chính, lại mua cho Đậu Đậu vài bộ quần áo mới, để lại hơn bốn mươi vạn chuẩn bị trả nợ nặng lãi và dùng cho cuộc sống sau này. Ai ngờ mấy kẻ đòi nợ nặng lãi kia đến, căn bản không làm theo thỏa thuận. Khi Nhã Ca vay tiền đã nói rõ là vay 30 vạn, mỗi tháng trả 10 vạn tiền lãi, một năm trả 120 vạn. Bây giờ mới vay chưa đầy một tuần, trả họ 40 vạn đã là lãi suất rất cao rồi. Ai ngờ mấy kẻ này không thỏa mãn, nhất định đòi Nhã Ca trả một lần tiền lãi của cả năm. Nhã Ca đâu còn nhiều tiền như vậy, thế là bị chúng bắt đi."
Sắc mặt Tần Hạo Đông càng thêm âm trầm, những người này đâu phải cho vay nặng lãi, rõ ràng là đang cướp tiền.
Anh hỏi: "Anh biết chị Lưu bị bắt đến chỗ nào không?"
Anh chàng què lắc đầu: "Tôi không biết, Nhã Ca bị chúng lôi lên một chiếc xe là chở đi mất."
"Bọn cho vay nặng lãi là ai? Tên gì?"
Anh chàng què nói: "Không biết tên thật, mọi người đều gọi hắn là Thái Tử, là một tên đầu sỏ lưu manh nổi tiếng, ngày thường căn bản không ai dám chọc đến hắn. Trước đây tôi từng nghe nói Thái Tử đã để mắt đến nhan sắc của Nhã Ca từ lâu, đề nghị bao nuôi cô ấy, nhưng Nhã Ca không đồng ý, tôi thấy lần này hắn chính là mượn cớ cố tình cướp người."
"Tôi biết rồi, anh ở đây trông Đậu Đậu, một lát tôi sẽ đưa chị Lưu về."
Lúc này Tần Hạo Đông đã sôi máu, Lưu Nhã Ca là một người phụ nữ xinh đẹp và lương thiện, nhưng ông trời đối xử với cô ấy sao mà bất công? Trước là cho cô ấy một gã đàn ông cặn bã, sau đó lại để con gái cô mắc bệnh bạch cầu, vất vả chịu khổ bao nhiêu năm, cuối cùng gặp được anh giúp cô chữa khỏi cho Đậu Đậu.
Tưởng rằng từ đây có thể sống tốt, ai ngờ trong chớp mắt lại bị bọn lưu manh nhắm vào. Ai bảo hồng nhan bạc mệnh, nhưng ông trời đối xử với cô ấy thực sự quá bất công!
Là tu sĩ, là phải đấu với trời. Tần Hạo Đông thầm nhủ trong lòng, chị Lưu đừng sợ! Nếu ông trời bất công, vậy tôi sẽ trả lại cho em một sự công bằng!
Anh dẫn bé con quay lại xe, móc điện thoại gọi cho Tề Uyển Nhi: "Chuyện khẩn cấp, giúp tôi định vị một số điện thoại."
Nói xong, anh báo số của Lưu Nhã Ca.
"Chờ tôi hai phút."
Tề Uyển Nhi tuy đã hơn chục ngày không gặp Tần Hạo Đông, nhưng biết anh có việc gấp, không hề lề mề, hai phút sau gọi lại: "Số điện thoại này hiện đang ở quán bar Night Eye!"
Tần Hạo Đông lái xe thẳng đến quán bar Night Eye, trong lòng thầm hạ quyết tâm, mặc kè ngươi là Thái Tử thật hay Thái Tử giả, dám bắt nạt một người phụ nữ lương thiện như vậy, hôm nay ta nhất định phải để ngươi trả giá!
Trong một căn phòng VIP sang trọng của quán bar Night Eye, một thanh niên nhếch nhác vừa nhấp một ngụm rượu vang đỏ trong ly, vừa dùng ánh mắt dâm dục nhìn chằm chằm vào thân hình gợi cảm của Lưu Nhã Ca.
Hắn chính là chủ nhân của quán bar này, kẻ tự xưng là Thái Tử của thế giới ngầm, Long Tường.
"Mỹ nữ, đây chính là rượu vang đỏ thượng hạng, có muốn cùng tôi uống một ly không?"
Long Tường vừa nói vừa đưa tay sờ vào má Lưu Nhã Ca.
"Đồ lưu manh, anh muốn làm gì?" Lưu Nhã Ca một tay hất bay bàn tay dơ bẩn của Long Tường, giận dữ nói, "Tôi vay của anh 30 vạn, mới có bảy ngày đã trả anh 10 vạn tiền lãi rồi, anh còn muốn thế nào? Tại sao lại sai người bắt tôi đến đây?"
"Con mụ khốn kiếp, đừng có không biết điều. Mày tưởng tao thèm vào mấy đồng tiền đó chắc, tao muốn là con người của mày. Tao đã để ý mày lâu lắm rồi, hôm nay tao nhất định phải chơi mày!"
Long Tường nói xong liền đập mạnh ly rượu trong tay xuống đất, rồi hung hăng lao vào Lưu Nhã Ca.