Mắt thấy Liễu Sinh Kiếm đã chết, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Nếu để lão quỷ tử có tu vi cao thâm như vậy chạy thoát, chắc chắn sẽ là mối họa tâm phúc.
Tuy nhiên cũng có người chưa thỏa mãn, Trương Thiết Ngưu nói: "Mấy tên quỷ tử này cũng quá yếu, vốn tưởng sẽ được đánh một trận ra trò, ai ngờ lại kết thúc nhanh như vậy."
Tần Hạo Đông đáp: "Đây chẳng phải là kết quả tốt nhất sao? Hay là ngươi muốn đích thân so chiêu với Liễu Sinh Kiếm một trận? Biết thế lúc nãy đã nhường cơ hội đó cho ngươi rồi."
"Thôi bỏ đi, ta còn chưa sống đủ đâu!"
Trương Thiết Ngưu sợ đến mức rụt cổ lại. Hắn hiếu chiến nhưng không có nghĩa là không có não. Với những cao thủ như Liễu Sinh Kiếm, hạng người như hắn có mười tên cũng không đủ nhìn.
Mọi người tại hiện trường cười ồ lên. Tần Hạo Đông nói: "Hôm nay là một trận chiến viên mãn, người Oa Quốc bị tiêu diệt sạch, công ty bảo an Bảo Mẫu của chúng ta không một ai bị thương, đây mới là kết quả chúng ta muốn, đây mới là chiến tích đáng tự hào nhất!"
Mọi người vỗ tay tán thưởng, tuy cảm thấy đánh chưa đã tay nhưng ai nấy đều hiểu lời Tần Hạo Đông nói rất có lý.
"Được rồi, mọi người về cả đi, tối nay mỗi người thưởng 1 vạn tệ tiền uống rượu."
Tần Hạo Đông nói xong liền phất tay, bảo Trương Thiết Ngưu và Trần Phú Quý dẫn người rút lui, đoàn lính đánh thuê Thần Binh quay về chỗ Lâm Mạt Mạt, tiện đường hộ tống Vương Như Băng về nhà.
Nạp Lan Vô Song hỏi: "Hạo Đông, nơi này phải làm sao đây?"
Bây giờ trong thung lũng nhỏ này toàn là xác chết, thế nào cũng phải xử lý.
Tần Hạo Đông nói: "Giao cho Tiểu Tiên đi, chúng ta đừng quản nữa!"
Nhiều võ sĩ Oa Quốc đến Hoa Hạ như vậy, cũng coi là một sự kiện không nhỏ, giao cho các bộ phận đặc biệt xử lý là thích hợp nhất.
"Giao cho ta cũng được, nhưng tối nay ta đã giúp ngươi một việc lớn như vậy, sau này nhớ phải báo đáp ta đấy nhé."
Hồ Tiểu Tiên nói rồi liếc nhìn Tần Hạo Đông đầy quyến rũ, sau đó ôm lấy cổ hắn, hôn "chụt" một cái lên má.
Mặc kệ vẻ mặt đầy gượng gạo của Tần Hạo Đông, cô lại ghé sát tai hắn nói nhỏ: "Tiểu nam nhân, hôm nay không thể đền bù cho ngươi được, xảy ra chuyện lớn thế này ta còn phải về Đế Đô giải trình, đều tại ngươi cứ gây phiền phức cho ta."
Nhìn thấy ánh mắt như muốn giết người của Nạp Lan Vô Song và Tề Uyển Nhi, Tần Hạo Đông vội vàng nói: "Không sao, nơi này đành nhờ cả vào cô, ta đi đây."
Nói xong, hắn quay người bỏ chạy, Nạp Lan Vô Song và Tề Uyển Nhi đuổi theo sau.
Nhìn bóng lưng chạy trối chết của Tần Hạo Đông, Hồ Tiểu Tiên cười khúc khích, lẩm bẩm: "Tiểu nam nhân, cũng biết câu dẫn cô nàng đấy chứ."
Cô sớm đã nhìn ra tâm ý của Nạp Lan Vô Song và Tề Uyển Nhi dành cho Tần Hạo Đông, việc vừa rồi thể hiện thân mật như vậy chính là để tuyên bố chủ quyền của mình.
Sau khi ra khỏi thung lũng nhỏ, Nạp Lan Vô Song và Tề Uyển Nhi mỗi người một bên ôm lấy cánh tay Tần Hạo Đông hỏi: "Hồ Tiểu Tiên này lại là người ngươi câu dẫn từ lúc nào thế?"
Tần Hạo Đông cười gượng: "Cái gì mà câu dẫn? Nói khó nghe quá, chúng ta chỉ là bạn bè bình thường."
"Bạn bè bình thường ư? Từ khi nào bạn bè bình thường lại cởi mở đến mức này?"
"Đã là bạn bè thì có thể như vậy, vậy chúng ta cũng biểu đạt một chút nhé!"
Hai cô gái nói xong, mỗi người một bên hôn lên má hắn.
Biệt thự nhà họ Liễu Sinh ở Oa Quốc, Liễu Sinh Chân Tư ôm thanh Oa đao, ngồi im suốt cả đêm.
Sáng sớm hôm sau, cửa phòng mở ra, một người phụ nữ trẻ mặc võ phục Oa Quốc bước vào. Cô là con gái của Liễu Sinh Chân Tư, em gái của Liễu Sinh Nhất Phu - Liễu Sinh Tuyết Cơ.
Nhìn thấy con gái bước vào, Liễu Sinh Chân Tư hỏi: "Phía Đại trưởng lão đã có tin tức gì chưa?"
Liễu Sinh Tuyết Cơ lắc đầu: "Không có chút tin tức nào cả, tất cả mọi người đều mất liên lạc!"
Liễu Sinh Chân Tư trong khoảnh khắc dường như già đi hơn mười tuổi. Phái gần trăm người sang Hoa Hạ, lâu như vậy mà mất liên lạc hoàn toàn, chỉ cần nghĩ bằng gót chân cũng biết điều đó có nghĩa là gì.
Một lát sau, ông lẩm bẩm: "Hoa Hạ rốt cuộc ẩn giấu bao nhiêu thực lực? Vậy mà khiến gần trăm tinh nhuệ nhà họ Liễu chúng ta mất sạch không còn một mảnh vụn."
Liễu Sinh Tuyết Cơ nói: "Cha, cha nói xem liệu có khả năng Hoa Hạ đã xuất động tinh nhuệ của Hiên Viên Các không?"
Liễu Sinh Chân Tư lắc đầu: "Chuyện này không quá khả thi. Hiên Viên Các của Hoa Hạ tuy mạnh, nhưng họ có quá nhiều việc phải làm, không thể nào tập trung nhiều tinh lực như vậy để đối phó với nhà họ Liễu chúng ta một lần được."
"Hơn nữa, với tu vi của Đại trưởng lão, dù Hoa Hạ có xuất động cường giả cấp Tông Sư cũng có thể thoát thân, không thể nào biến mất không tiếng động như vậy được."
"Vậy rốt cuộc là chuyện gì? Hay là để con dẫn người sang Hoa Hạ một chuyến? Con không tin Hoa Hạ lại có nhiều cường giả đến thế!"
Liễu Sinh Tuyết Cơ nói, tỏa ra một khí thế mạnh mẽ, hóa ra là cường giả Ám Kình cửu phẩm.
Cô được mệnh danh là thiên tài võ đạo trăm năm có một của nhà họ Liễu. Nếu không phải là phụ nữ, thì vị trí người thừa kế gia tộc tuyệt đối không đến lượt Liễu Sinh Nhất Phu.
"Không được, tuyệt đối không được đi nữa. Trước khi nhà họ Liễu chúng ta hồi phục nguyên khí, tuyệt đối không cho phép đặt chân vào Hoa Hạ nửa bước!"
Liễu Sinh Chân Tư lập tức ngăn cản Liễu Sinh Tuyết Cơ, vô cùng khó khăn nói: "Nhà họ Liễu chúng ta hiện đã tổn thất gần một nửa thực lực, không thể chịu đựng thêm bất kỳ đả kích nào nữa. Bây giờ việc chúng ta cần làm là nhanh chóng thu hẹp thế lực, cố gắng phong tỏa tin tức này. Một khi tin tức lan ra, không biết có bao nhiêu kẻ đang chờ đợi để nuốt chửng miếng thịt béo bở là nhà họ Liễu chúng ta."
Nhà họ Liễu là thế lực mới nổi trong những năm gần đây, dựa vào võ lực mạnh mẽ. Tuy nhiên bây giờ tổn thất quá nhiều tinh nhuệ, dù có Liễu Sinh Chân Tư là cường giả cấp Tông Sư trấn giữ, nhưng vẫn khó mà dập tắt được lòng tham của các gia tộc khác.
"Cha, lẽ nào chúng ta cứ nhẫn nhịn như vậy, không làm gì cả sao?"
"Không phải không làm, mà là làm những việc chúng ta cần làm nhất lúc này." Liễu Sinh Chân Tư liếc nhìn Liễu Sinh Tuyết Cơ, "Việc cấp bách nhất của con hiện tại là nhanh chóng đột phá tu vi của mình. Chỉ cần con bước vào ngưỡng cửa Tông Sư cảnh, nhà họ Liễu chúng ta sẽ có hai cường giả cấp Tông Sư, đến lúc đó tính sổ với người Hoa Hạ cũng chưa muộn."
"Vậy anh trai con thì sao?" Liễu Sinh Tuyết Cơ hỏi.
"Chỉ có thể để sống chết tùy thiên mệnh, xem nó có vận may sống sót hay không. Không thể vì một mình nó mà hy sinh cả nhà họ Liễu chúng ta."
"Con biết rồi thưa cha!"
Liễu Sinh Tuyết Cơ buồn bã nói. Tuy cực kỳ không cam tâm nhưng cô biết cha nói đúng, chỉ có thể chấp nhận hiện thực này.
Liễu Sinh Chân Tư nói tiếp: "Gần đây hãy phái thêm nhân viên tình báo sang Hoa Hạ, cố gắng thu thập tin tức về Tần Hạo Đông. Một khi tìm được cơ hội thích hợp, mối thù này chúng ta vẫn phải báo."
"Cha, không phải cha nói chúng ta không thích hợp để đến Hoa Hạ sao?" Liễu Sinh Tuyết Cơ kinh ngạc hỏi.
"Hoa Hạ chúng ta quả thật không thể đến nữa, thực lực của đối phương thâm sâu khó lường. Nhưng chúng ta không đi không có nghĩa là Tần Hạo Đông không ra ngoài. Một khi hắn rời khỏi Hoa Hạ, chính là cơ hội để chúng ta ra tay báo thù."
Liễu Sinh Tuyết Cơ cúi chào, quay người rời khỏi phòng.
9 giờ sáng, phòng họp lớn của tập đoàn Lâm Thị tại Giang Nam, Tổng giám đốc Lâm Mạt Mạt chủ trì cuộc họp báo chính thức thành lập công ty TNHH Trung dược Đường Môn.
Tần Hạo Đông và Lâm Mạt Mạt cùng ngồi trên chủ tịch đài. Dưới đài chật kín người, có những phóng viên truyền thông nghe tin mà đến, cũng có những bệnh nhân bạch cầu đang vội vã chạy tới. Sau khi tìm mua "Bảo Huyết khẩu phục dịch" khắp nơi không được, những người này lập tức chuyển sự chú ý sang việc thành lập công ty TNHH Trung dược Đường Môn.
Trong truyền thuyết, chỉ cần công ty TNHH Trung dược Đường Môn sản xuất hàng loạt, bệnh tình của họ sẽ lập tức có hy vọng.
Sau khi họp báo bắt đầu, Lâm Mạt Mạt chính thức tuyên bố công ty TNHH Trung dược Đường Môn đã thành lập, sau đó bắt đầu nhận phỏng vấn từ các phương tiện truyền thông lớn.
Một phóng viên hỏi trước: "Tổng giám đốc Lâm, tôi muốn hỏi, ông chủ đứng sau công ty TNHH Trung dược Đường Môn là ai, ai chịu trách nhiệm quản lý?"
"Công ty TNHH Trung dược Đường Môn là công ty được thành lập từ sự hợp tác chính thức giữa tập đoàn Lâm Thị chúng tôi và ông Tần. Công ty đương nhiên do ông Tần và tập đoàn Lâm Thị chúng tôi cùng nắm giữ cổ phần, chức Tổng giám đốc vẫn do tôi đảm nhiệm."
"Tổng giám đốc Lâm, tỷ lệ cổ phần mà tập đoàn Lâm Thị và ông Tần nắm giữ là bao nhiêu? Có thể tiết lộ một chút không?"
Lâm Mạt Mạt mỉm cười nhẹ: "Đây là bí mật thương mại, xin thứ lỗi tôi không thể tiết lộ."
"Cô Lâm, tôi đại diện cho 4 triệu bệnh nhân bạch cầu trên toàn Hoa Hạ xin hỏi, khi nào công ty TNHH Trung dược Đường Môn có thể đi vào sản xuất hàng loạt chính thức, và khi nào sản phẩm có thể ra mắt?"
Lâm Mạt Mạt nói: "Điểm này tôi vẫn chưa thể đưa ra thời gian chính xác cho mọi người, chỉ có thể nói là càng sớm càng tốt. Bởi vì thuốc từ khâu phê duyệt đến sản xuất đều cần một quá trình, công ty TNHH Trung dược Đường Môn chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để rút ngắn quá trình này đến mức tối đa."
"Tổng giám đốc Lâm, sau khi thành lập công ty TNHH Trung dược Đường Môn sẽ sản xuất những loại thuốc gì? Sẽ không chỉ có mỗi loại Bảo Huyết khẩu phục dịch này thôi chứ?"
Lâm Mạt Mạt nói: "Hiện tại chỉ có loại thuốc này, sau này sẽ còn những loại thuốc trọng điểm khác ra mắt. Tuy nhiên có một điểm có thể khẳng định, những gì chúng tôi sản xuất đều là thuốc Đông y."
"Tổng giám đốc Lâm, tại sao công ty dược của các vị chỉ sản xuất thuốc Đông y? Lẽ nào là kỳ thị thuốc Tây sao?"
Lâm Mạt Mạt có kinh nghiệm ứng phó truyền thông cực kỳ phong phú, dù phóng viên này hỏi rất hóc búa, cô vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên: "Vị phóng viên này, tôi muốn hỏi, tại sao anh chỉ làm phóng viên mà không đi làm giáo viên? Lẽ nào là kỳ thị ngành giáo dục sao?"
Lời này vừa nói ra, trong hội trường vang lên tiếng cười ồ. Phóng viên kia mặt mày lúng túng, nhất thời không nói được lời nào.
Lâm Mạt Mạt tiếp tục nói: "Chúng tôi là công ty TNHH Trung dược Đường Môn, anh bắt một công ty Trung dược đi sản xuất thuốc Tây, cũng giống như bắt đàn ông sinh con vậy. Đây không phải vấn đề kỳ thị hay không, mà hoàn toàn là làm khó người khác."
Sau đó, nhiều phóng viên lại liên tiếp hỏi vài câu, nhưng thấy Lâm Mạt Mạt trả lời vô cùng khéo léo, hoàn toàn không moi được tin giật gân mà họ muốn, liền lập tức chĩa mũi dùi sang Tần Hạo Đông bên cạnh.
"Ông Tần, tôi muốn hỏi, loại Bảo Huyết khẩu phục dịch mà ông nghiên cứu có thực sự hiệu quả với bệnh bạch cầu không? Có tác dụng phụ nào không?"
Tần Hạo Đông nói: "Hiện tại Bảo Huyết khẩu phục dịch đã cho một trăm bệnh nhân bạch cầu dùng thử, tỷ lệ chữa khỏi là 100%, hơn nữa không hề có bất kỳ tác dụng phụ nào."
"Ông Tần, giá của Bảo Huyết khẩu phục dịch sau khi đưa vào sản xuất hàng loạt sẽ như thế nào? Liệu có bán với giá trên trời giống như các loại thuốc điều trị bạch cầu khác không?"
Tần Hạo Đông nói: "Tôi là một bác sĩ Đông y, đã liên tiếp chữa khỏi cho hai đứa trẻ bị bệnh bạch cầu. Sau đó tôi mới biết, toàn Hoa Hạ có tới 4 triệu bệnh nhân bạch cầu. Chỉ dựa vào sức cá nhân tôi không thể nào chữa khỏi hết được, vì vậy tôi mới muốn nghiên cứu một loại thuốc, giúp bệnh nhân bạch cầu trên toàn Hoa Hạ thoát khỏi bệnh tật."
"Sau đó tôi kết hợp cổ phương của Đông y Hoa Hạ, bào chế ra Bảo Huyết khẩu phục dịch. Thực tế đã chứng minh hiệu quả của loại thuốc này rất tốt."
Phóng viên kia dường như có chút không đợi nổi, lại hỏi: "Ông Tần, ông vẫn chưa trả lời thẳng vào câu hỏi của tôi, Bảo Huyết khẩu phục dịch đã có hiệu quả, nhưng giá cả sẽ thế nào?"
Tần Hạo Đông cười nói: "Thực ra tôi đã trả lời rồi. Mục đích sản xuất Bảo Huyết khẩu phục dịch là để giúp bệnh nhân bạch cầu thoát khỏi nỗi đau, giá cả đương nhiên sẽ không cao, dự kiến ban đầu là khoảng gấp đôi giá thành sản xuất. Giá cụ thể tôi chưa thể nói chắc, nhưng ít nhất có thể đảm bảo là ở mức ba con số."
"Ba con số, trời ơi, tức là chưa đến một ngàn tệ, rẻ hơn nhiều so với Bách Khang Tư Đinh."
"Cái này căn bản không thể so sánh, Bảo Huyết khẩu phục dịch là chữa khỏi một lần, Bách Khang Tư Đinh chỉ là làm giảm bệnh tình, mỗi tháng đều tốn 3 vạn tệ..."
Lúc này, lại có một phóng viên hỏi: "Ông Tần, ông cũng biết bệnh bạch cầu hiện nay là căn bệnh nan y trên toàn thế giới, Bảo Huyết khẩu phục dịch là ưu tiên đảm bảo cho thị trường Hoa Hạ hay cũng sẽ bán ra nước ngoài để kiếm ngoại tệ?"