Tần Hạo Đông bị chọc cười, người quản lý sảnh này khá thú vị. Anh nhìn lướt qua bảng tên trên ngực người nọ, thấy ghi ba chữ Trương Lai Phúc.
Anh cười nói: "Bí quyết chính là đẹp trai hơn một chút, đến lúc đó mỹ nữ sẽ tự theo đuổi cậu thôi."
"Cái này... cái này thì học không được. Cái vẻ ngoài này là do cha mẹ cho, muốn thay đổi cũng không xong. Nhưng anh cứ yên tâm, em vẫn sẽ giảm giá năm mươi phần trăm cho anh."
Tần Hạo Đông có ấn tượng khá tốt với Trương Lai Phúc, anh vẫy vẫy tay với cậu ta rồi ngồi xuống đối diện Tề Uyển Nhi.
"Hai người lén lút nói gì thế?" Tề Uyển Nhi tò mò hỏi.
"Không có gì, cậu ta đòi số điện thoại của em đấy."
"Thế anh đã cho chưa?" Tề Uyển Nhi hỏi.
"Cho rồi, người ta nhiệt tình thế sao nỡ từ chối!"
Tề Uyển Nhi không hài lòng nói: "Anh... sao có thể tùy tiện cho số điện thoại của em cho người khác."
Tần Hạo Đông cười: "Anh chỉ bảo là cho rồi, chứ có nói là cho số của em đâu, anh lấy số của Trương Thiết Ngưu đưa cho cậu ta rồi."
"Anh đúng là không đứng đắn chút nào."
Trong đầu Tề Uyển Nhi đã vẽ ra viễn cảnh Trương Lai Phúc gọi điện cho Trương Thiết Ngưu, cô không nhịn được mà bật cười khanh khách. Gương mặt xinh đẹp rạng rỡ hẳn lên khiến đám giống đực xung quanh không ngừng nuốt nước bọt, ánh mắt nhìn về phía Tần Hạo Đông đầy vẻ ghen tị và hận thù.
Rất nhanh, một đĩa hải sản lớn được mang lên. Hai người vừa ăn hải sản, vừa uống bia, vừa thưởng thức phong cảnh trên sông.
Một lát sau, cửa khách sạn mở ra, ba người đàn ông bước vào. Vốn dĩ Lâm Giang Lâu lúc nào cũng đông khách, đàn ông thì không phải mỹ nữ, thường sẽ không thu hút sự chú ý của người khác. Thế nhưng ba người này lại rất khác biệt: một người Trung Quốc, hai người Nhật Bản.
Hai người Nhật Bản, một cao một thấp, nhưng người cao cũng chỉ tầm 1 mét 7, phía sau gáy để một cái đuôi sam nhỏ. Người kia còn thấp hơn, khoảng 1 mét 6, trên miệng để ria mép kiểu "phân thỏ".
Gã đàn ông Trung Quốc kia khá cao, phải đến 1 mét 8, nhưng lúc nào cũng khom lưng, mặt đầy vẻ nịnh nọt, trông còn thấp hơn cả người Nhật. Cái vẻ nô tài, khúm núm ấy kết hợp với mái tóc chải bóng lộn khiến bất cứ ai nhìn vào cũng liên tưởng ngay đến lũ Hán gian trong phim truyền hình.
Nhìn thấy ba người này, sắc mặt Tần Hạo Đông hơi thay đổi. Hai tên lùn người Nhật kia đều là võ giả, tuy cấp bậc không cao, chỉ khoảng Minh Kính ngũ lục phẩm.
"Ông Sato, ông Yagyu, đây là tửu lầu hải sản nổi tiếng nhất Giang Nam, hai vị dùng bữa ở đây thấy thế nào?" Gã đầu Hán gian nịnh nọt hỏi.
"Không tệ, cứ ở đây đi." Tên người Nhật có ria mép là Sato Junichi nói.
"Được, tôi đi đòi họ một phòng riêng ngay đây."
Gã đầu Hán gian vừa dứt lời liền quay sang đối diện với Trương Lai Phúc. Tên này giống như đã luyện qua thuật biến mặt, vừa quay người lại đã ưỡn thẳng lưng, hoàn toàn là bộ dạng vênh váo tự đắc.
"Hai vị đây là khách quý đến từ Nhật Bản, cậu phải sắp xếp phòng riêng tốt nhất cho họ."
Trương Lai Phúc nhíu mày. Cũng như bao người Trung Quốc bình thường khác, cậu không có chút thiện cảm nào với hai tên Nhật Bản này, đối với gã đầu Hán gian kia lại càng thấy buồn nôn. Tuy nhiên, vì tác phong nghề nghiệp, cậu vẫn mỉm cười nói: "Xin lỗi quý khách, ở đây chúng tôi hết phòng riêng rồi. Nếu muốn dùng bữa, ngồi ở bàn ngoài cũng như nhau thôi."
"Cái gì, ngồi bàn ngoài?" Gã đầu Hán gian lập tức như bị sỉ nhục ghê gớm, lớn tiếng kêu lên: "Cậu có biết hai vị này là thân phận gì không? Họ là khách quý đến từ Nhật Bản, sao có thể ngồi bàn ngoài được? Mau tìm cho chúng tôi phòng riêng tốt nhất đi."
Trương Lai Phúc đáp: "Thật sự xin lỗi, ở đây chúng tôi đúng là hết phòng riêng rồi. Nếu quý khách thấy phiền khi ngồi bàn ngoài thì có thể sang khách sạn khác xem sao."
"Cậu làm phục vụ kiểu gì thế? Lại dám đuổi khách ra ngoài à?" Gã đầu Hán gian quát: "Cậu đuổi một bàn khách trong phòng riêng ra là được chứ gì? Chẳng lẽ họ còn cao quý hơn hai vị khách Nhật Bản này sao?"
Trương Lai Phúc không kiêu ngạo không tự ti nói: "Thưa ông, thật sự không được. Khách sạn chúng tôi không bao giờ phân chia đẳng cấp, dù là ai đến ăn cũng như nhau cả. Nếu quý khách nhất định muốn dùng phòng riêng thì cứ ngồi ở khu nghỉ ngơi bên cạnh chờ một lát."
"Thằng nhãi, mày biết mày đang nói chuyện với ai không? Dám bắt chúng tao chờ, không muốn làm nữa hả?"
Gã đầu Hán gian vẫn còn lải nhải không thôi, lúc này tên người Nhật có đuôi sam lên tiếng: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Hắn tên là Yagyu Genpachiro, chỉ biết chút tiếng Trung đơn giản nhất nên vừa rồi không hiểu cuộc đối thoại giữa gã đầu Hán gian và Trương Lai Phúc.
Gã đầu Hán gian vội vàng dùng tiếng Nhật giải thích tình hình, đại ý là đã hết phòng riêng.
Yagyu Genpachiro nhíu mày nói: "Thôi bỏ đi, tranh cãi với lũ Chi Na hạ đẳng này sẽ làm tổn hại thân phận của chúng ta. Tìm đại một cái bàn mà ngồi thôi."
Trương Lai Phúc dường như hiểu được lời của Yagyu Genpachiro, trên mặt lộ vẻ giận dữ nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Gã đầu Hán gian quay đầu lại nói: "Hôm nay mày gặp may đấy, hai vị khách quý Nhật Bản không chấp nhặt với mày, cứ sắp xếp cho chúng tao một bàn ở đằng kia đi."
Trương Lai Phúc không nói gì, dẫn thẳng bọn họ tới một cái bàn trống cách Tần Hạo Đông không xa rồi sắp xếp cho họ ngồi xuống.
Ba người ngồi vào chỗ, gã đầu Hán gian lập tức bắt đầu lau ghế, lau bàn, gọi món, rót rượu, rót trà, bận rộn không ngừng, đúng là một con chó săn tốt. Bộ mặt Hán gian của gã khiến đám thực khách xung quanh một phen khinh bỉ.
Tề Uyển Nhi nhìn ba người với vẻ chán ghét, nói: "Người Nhật đáng ghét thì không nói làm gì, đáng giận nhất là gã người Trung Quốc này, người tử tế không làm, lại đi làm chó cho người ta."
Tần Hạo Đông lắc đầu, vẻ mặt bất lực: "Hắn là anh họ tôi!"
Hóa ra gã đầu Hán gian chính là Lý Đông Hải, kẻ đã bị anh đuổi khỏi Tập đoàn Lâm thị. Hồi đi học, thứ khác hắn không học được gì, nhưng vì để nghiên cứu kỹ phim hành động Nhật Bản nên đã bỏ công học tiếng Nhật, nói được một thứ tiếng nước ngoài lưu loát. Lần này gặp được cơ hội tốt, hắn được Yagyu Genpachiro tìm đến làm phiên dịch.
Lý Đông Hải rất trân trọng cơ hội này, ra sức lấy lòng Yagyu Genpachiro và Sato Junichi, muốn thông qua bọn họ để sang Nhật Bản, nên lúc nào cũng giữ bộ mặt quỳ lụy trước hai người này.
Chính vì vậy, sự chú ý của hắn đều dồn vào hai tên Nhật Bản nên không nhìn thấy Tần Hạo Đông ở cách đó không xa.
Tề Uyển Nhi ngạc nhiên nói: "Hắn là anh họ anh? Chuyện này là sao?"
Tần Hạo Đông thở dài, tóm tắt ngắn gọn mối quan hệ giữa anh và Lý Đông Hải.
Tề Uyển Nhi nghe xong nói: "Ông Lý là người tốt như vậy, sao lại sinh ra đứa cháu thế này chứ."
Tần Hạo Đông nói: "Ai mà biết được, nếu ông nội nhìn thấy cái bộ dạng này của hắn, chắc chắn sẽ tức đến phát bệnh mất."
Tề Uyển Nhi lắc đầu: "Đúng là gia môn bất hạnh!"
Bên kia, hai tên quỷ Nhật dưới sự hầu hạ của Lý Đông Hải, vừa ăn hải sản vừa uống rượu, ăn rất vui vẻ, chẳng mấy chốc đã hơi say.
Yagyu Genpachiro nhìn phong cảnh xinh đẹp trên sông, nói: "Trung Quốc đúng là một nơi tốt, chỉ tiếc là bị lũ Chi Na hạ đẳng chiếm giữ. Theo ta thấy, chỉ có người Nhật cao quý chúng ta mới xứng đáng với mảnh đất này."
Sato Junichi cười dâm đãng nói: "Đàn ông Trung Quốc vừa ngốc vừa đần, nhưng phụ nữ Trung Quốc vẫn khá đấy, có cơ hội nhất định phải nếm thử."
Yagyu Genpachiro nói: "Năm xưa ông nội ta từng chiến đấu anh dũng ở Trung Quốc, trong trận đánh Nam Kinh đó, từng giành được danh hiệu 'Bách nhân trảm'. Chỉ tiếc chúng ta sinh muộn quá, không kịp thời đại đó, nếu không ta cũng đã trở thành anh hùng của dân tộc chúng ta rồi."
Sato Junichi nói: "Đừng vội, ngày đó sớm muộn gì cũng tới. Lần này gia tộc Yagyu chúng ta đến Giang Nam chính là để khiêu chiến văn hóa Trung Quốc, đợi khi chúng ta giành thắng lợi toàn diện về mặt văn hóa, ngày chiếm đóng quân sự cũng không còn xa nữa."
Yagyu Genpachiro nói: "Mảnh đất trù phú này, sớm muộn gì cũng thuộc về người Nhật cao quý chúng ta, cạn ly vì tương lai của chúng ta nào."
Hai tên quỷ Nhật cùng nâng ly, Lý Đông Hải vẫn luôn đứng bên cạnh gật đầu khúm núm, như thể không hiểu bọn chúng đang nói gì.
Đúng lúc này, một giọng nói giận dữ vang lên: "Ở đây không chào đón các người, mau cút ra ngoài cho tôi."
Yagyu Genpachiro nhìn theo hướng giọng nói, chỉ thấy Trương Lai Phúc đang đứng trước bàn bọn họ với vẻ mặt đầy giận dữ. Sau khi nói bằng tiếng Trung, cậu liền nhắc lại bằng tiếng Nhật một lần nữa.
Vốn dĩ thực khách xung quanh không hiểu hai tên quỷ Nhật đang lảm nhảm cái gì, nhưng nhìn vẻ mặt giận dữ của Trương Lai Phúc, họ biết chắc chắn bọn chúng chẳng nói lời hay ý đẹp gì.
"Chi Na, mày biết tiếng Nhật à?" Sato Junichi ngạc nhiên hỏi.
"Đừng nói nhảm nữa, cút ra ngoài ngay cho tao, cút khỏi khách sạn của chúng tao, cút khỏi Trung Quốc của chúng tao!"
Trương Lai Phúc không những biết nói tiếng Nhật mà còn nói vô cùng lưu loát, thậm chí còn trôi chảy hơn cả gã Hán gian Lý Đông Hải kia.
"Thằng nhãi, mày điên rồi à? Mày biết đang nói chuyện với ai không?"
Lý Đông Hải đứng dậy, vốn định thể hiện một phen trước mặt chủ tử, ai ngờ bị Trương Lai Phúc đang giận dữ tát một cái ngã nhào xuống đất.
"Đồ khốn, đồ chó Hán gian, mày còn mặt mũi không hả?" Trương Lai Phúc giận dữ quát: "Tao thật không hiểu trong đầu mày chứa cái gì, chẳng lẽ toàn là phân sao? Hai tên quỷ Nhật này sỉ nhục Trung Quốc chúng ta, gọi chúng ta là Chi Na, gào thét đòi cướp đất, đòi cướp phụ nữ của chúng ta, mà mày vẫn cười được à? Mặt mày dày đến mức nào, lương tâm mày bị chó ăn hết rồi sao?"
Nghe Trương Lai Phúc nói xong, mọi người xung quanh mới hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hóa ra hai tên quỷ Nhật này liên tục nhục mạ người Trung Quốc. Tức thì, rất nhiều thực khách không chịu nổi nữa, lần lượt đứng dậy lên án hai tên quỷ Nhật và gã Hán gian.
"Đồ súc sinh, mày còn là người Trung Quốc không, lại đi làm Hán gian cho quỷ Nhật!"
"Quỷ Nhật cút ra ngoài ngay, Trung Quốc hôm nay không còn là Trung Quốc ngày xưa nữa, không đến lượt lũ chúng mày làm càn..."
"Cút khỏi Trung Quốc đi, ở đây không chào đón lũ chúng mày!"
Nhất thời lòng người phẫn nộ, tiếng lên án, tiếng hò hét vang dội cả một vùng. Lý Đông Hải sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu, đành chui tọt xuống gầm bàn không dám ló mặt ra nữa.
"Đủ rồi, đừng có gào thét nữa."
Người nói là Sato Junichi, tiếng Trung của hắn khá hơn Yagyu Genpachiro rất nhiều, tuy có chút cứng nhắc nhưng miễn cưỡng vẫn nghe hiểu được.
"Chẳng lẽ chúng tao nói sai sao? Người Trung Quốc các người chính là dân tộc hạ đẳng, các người chính là 'Đông Á bệnh phu', nếu ai không phục thì cứ đứng ra khiêu chiến với tao!"
Tên này vừa dứt lời liền giơ tay vỗ mạnh xuống mặt bàn trước mặt. Chỉ nghe tiếng "rắc", chiếc bàn gỗ nguyên khối vỡ tan tành, nước canh trên bàn bắn tung tóe lên mặt Lý Đông Hải.
Thấy tên quỷ Nhật này là kẻ có võ, tiếng ồn xung quanh lập tức nhỏ lại. Trương Lai Phúc quát: "Trung Quốc chúng tao có câu, thà bị đánh chết chứ không bị dọa chết. Quỷ Nhật, để tao xem mày có bao nhiêu bản lĩnh!"
Dứt lời, cậu vung nắm đấm, đấm mạnh vào mặt Sato Junichi.
Tuy nhiên, Trương Lai Phúc chỉ là người khỏe mạnh chứ chưa từng luyện võ, đến tán đả hay taekwondo cơ bản cũng không biết. Cú đấm này hoàn toàn không gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho Sato Junichi.
"Đông Á bệnh phu, còn dám động thủ với võ sĩ Nhật Bản chúng tao!"
Sato Junichi nở nụ cười dữ tợn, giơ tay túm lấy cổ tay Trương Lai Phúc, "rắc" một tiếng, bẻ gãy làm đôi.