Người đàn bà tóc vàng quát lên với Tần Hạo Đông: "Anh là loại người gì mà độc ác thế? Một con chó tốt như vậy mà anh nỡ đánh chết, chẳng lẽ anh không biết chó là bạn của con người sao?"
Lửa giận trong lòng Tần Hạo Đông ngày càng bốc cao, hai người đàn bà này đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, khó mà nói lý lẽ.
"Tôi không đánh chết nó, chẳng lẽ đứng đó chờ nó cắn chết tôi sao?"
"Chó cũng giống như đứa trẻ vài tuổi, nó biết gì đâu chứ? Cắn anh vài cái thì đã sao? Đừng nói là không cắn chết anh, dù có cắn chết thì thế nào? Anh dựa vào đâu mà đánh trả? Chẳng lẽ mạng chó không phải là mạng sống à? Anh sao lại nhẫn tâm thế? Có từng nghĩ đến cảm nhận của chú chó chưa?"
Lời lẽ của người đàn bà tuôn ra như pháo liên thanh. Nghe cái logic chó má đó, Tần Hạo Đông gần như cạn lời.
"Cô có ăn thịt không?" Tần Hạo Đông hỏi.
"Tất nhiên là ăn rồi, không ăn thịt thì làm sao đủ dinh dưỡng." Người đàn bà nói, "Đang nói chuyện anh đánh chó, hỏi tôi có ăn thịt hay không làm gì?"
Tần Hạo Đông đáp: "Thịt cô ăn lấy từ đâu ra? Chẳng lẽ bò, cừu, heo không phải là sinh mạng sao? Sau khi cô giết chúng rồi chiên xào nấu nướng, đủ kiểu để ăn, có thấy tội lỗi không, có từng nghĩ đến cảm nhận của chúng không?"
"Cái này... ngụy biện! Chó sao có thể giống heo, bò, cừu được? Chó có linh tính. Tóm lại, anh đánh chết chó là sai. Loại người như anh nên bị bắt giam, còn phải khép vào tội cố ý giết người, xử tử hình!"
Người đàn bà nhìn con chó Rottweiler nằm chết trên đất, cứ như nhìn thấy cha mẹ mình đã khuất, gào thét với Tần Hạo Đông hung hăng vô cùng, như thể phải giết chết anh ngay lập tức mới hả dạ.
"Có linh tính ư? Có linh tính thì đã không chạy đến cắn người. Thích chó thì được, nhưng phải biết quản lý chó của mình, không được để nó chạy lung tung ở nơi công cộng."
Người đàn bà tóc vàng hét lên: "Nhìn là biết anh là kẻ không có lòng yêu thương rồi, dựa vào đâu mà hạn chế tự do của chó? Hơn nữa, chó cắn anh vài cái thì sao chứ? Nó cắn anh là anh phải chịu đựng, anh không nghĩ xem tại sao nó không cắn người khác mà chỉ cắn anh à? Chắc chắn là do anh có vấn đề."
Sắc mặt Tần Hạo Đông càng lúc càng âm trầm. Người ta vẫn bảo ngực to não phẳng, người đàn bà này ngực lép kẹp như sân bay mà sao toàn nói mấy lời không não thế này.
Anh cười lạnh: "Chó cắn tôi là do tôi có vấn đề, vậy nếu chó của cô cắn cô thì sao?"
"Không thể nào, tôi là người yêu chó, tôi coi chó là bạn, cún cưng của tôi có linh tính như vậy sao có thể cắn tôi." Người đàn bà nói đoạn cúi đầu nhìn con chó chăn cừu Đức của mình, ánh mắt tràn đầy cưng chiều, "Dù nó có cắn tôi, tôi cũng cam tâm tình nguyện chịu đựng, không bao giờ gây ra tổn thương dù chỉ một chút cho nó, vì tôi yêu nó, nó là bảo bối của tôi."
"Vậy sao? Thế thì tôi phải xem xem cô yêu nó đến mức nào."
Tần Hạo Đông nói, ánh mắt lóe lên tia sáng. Nhiếp Hồn Thuật không chỉ có tác dụng với người, mà với chó cũng vậy.
Con chó chăn cừu Đức đột nhiên phát ra một tiếng gầm gừ thấp, sau đó quay đầu lại, hung hăng cắn chặt vào bắp chân người đàn bà tóc vàng. Cú cắn cực kỳ tàn bạo, người đàn bà không kịp đề phòng đã bị xé toạc một mảng da thịt.
"Á..."
Người đàn bà thét lên thảm thiết rồi ngã xuống đất, sau đó liên tục dùng đôi giày cao gót đá vào con chó. Khó khăn lắm mới đá được con chó ra xa, nhưng có lẽ con chó như phát điên, vẫn không ngừng tấn công, lao vào cắn chặt lấy cánh tay cô ta, hơn nữa cắn xong là không chịu nhả ra.
"Cứu mạng với, mau lại đây, cứu tôi với!" Người đàn bà gào thét xé lòng.
Lúc này xung quanh đã có hơn chục người vây xem, nhưng nào ai dám xông vào, con chó này đến chủ mình còn dám cắn, rõ ràng là phát điên rồi. Ngay cả người đàn bà chủ con Rottweiler cũng chạy ra xa tít, trông có vẻ sợ bị chó cắn.
May thay chuyện này làm kinh động đến nhân viên khu nghĩa trang, ba bốn bảo vệ lần lượt chạy đến, dùng lưới chụp lấy con chó chăn cừu, sau đó nhét vào bao tải rồi buộc chặt miệng bao lại.
"Đánh chết nó đi, con súc vật không biết điều, đến bà đây mà nó cũng dám cắn!"
Người đàn bà tóc vàng nói, không màng đến vết thương trên người, giật lấy cây gậy gỗ trong tay bảo vệ, điên cuồng đập tới tấp vào bao tải. Chẳng mấy chốc máu đã thấm ướt bao tải, con chó cũng không còn giãy giụa nữa, rõ ràng đã chết hẳn.
"Đồ khốn, con súc vật, đánh chết mày, cho mày cắn bà đây..."
Người đàn bà tóc vàng lúc này mới hậm hực ném cây gậy, miệng vẫn chửi bới không ngừng.
Tần Hạo Đông cười lạnh: "Sao? Không phải cô yêu nó lắm sao? Không phải nói nó cắn cô cũng cam tâm tình nguyện chịu đựng, không bao giờ gây tổn thương cho nó sao? Sao cô lại tự tay đánh chết nó?"
"Tôi..."
Người đàn bà tóc vàng lúc này mới sực tỉnh, nhất thời xấu hổ không còn chỗ nào để chui, quay đầu lên chiếc xe SUV bên cạnh rồi phóng đi mất dạng.
Có những kẻ chính là như vậy, khi người khác chịu tổn thương, họ có thể nhảy ra làm thánh mẫu, đứng trước mặt người ta nói ra nói vào, nhưng đến lượt mình thì bộ mặt thật hoàn toàn lộ rõ.
Liếc nhìn bóng lưng người đàn bà tóc vàng đầy khinh bỉ, Tần Hạo Đông bế đứa nhỏ lên xe định rời đi, thì người đàn bà chủ con Rottweiler lại chạy tới, túm lấy cánh tay anh quát: "Đứng lại, anh không được đi."
Tần Hạo Đông nhíu mày: "Cô còn chưa xong à? Chẳng lẽ cô không thấy con chó kia vừa cắn người, đến chủ còn đánh chết nó đấy thôi!"
Người đàn bà hét lên: "Đó khác! Con chó rách của cô ta chỉ đáng vài ngàn tệ, cái mạng rẻ rúng, còn chó của tôi trị giá hơn 300 ngàn đấy, đáng giá hơn cả mạng người."
Tần Hạo Đông mất kiên nhẫn: "Cô muốn thế nào?"
"Đánh chết chó của tôi thì đương nhiên phải đền tiền. Chó của tôi mua 350 ngàn, lại nuôi bao nhiêu năm nay, anh ít nhất phải đền tôi 500 ngàn." Người đàn bà thao thao bất tuyệt, "Hơn nữa chó của tôi là người nhà của tôi, giống như con trai tôi vậy, anh đánh chết nó thì phải lo hậu sự cho nó, hai người các người phải mặc áo tang quỳ trước mộ nó..."
"Quá đáng! Thật sự quá quá đáng! Rõ ràng là chó của bà ta muốn cắn con người ta, vậy mà còn đưa ra yêu cầu vô lý như thế..."
"Đúng đấy, thích chó sao không xích lại, để nó chạy ra cắn người lung tung..."
"Thích chó là chuyện của cô, không thể áp đặt lên người khác, cũng không được để chó của cô cắn người khác..."
Những người xung quanh không thể nhịn được nữa, bắt đầu xì xào bàn tán. Người đàn bà kia lại như một mụ chằn lửa, chống nạnh quát: "Liên quan gì đến các người, câm miệng hết cho tôi!"
Mọi người thấy bà ta hung dữ, trên người toàn đồ hiệu, nhìn là biết kẻ có tiền có thế, không nên đắc tội nên đều im lặng.
Người đàn bà quay lại, tiếp tục quát Tần Hạo Đông: "Nghe thấy chưa, làm theo lời tôi nói ngay, không thì đừng hòng rời khỏi đây."
Tần Hạo Đông lạnh giọng: "Dựa vào cái gì?"
Người đàn bà ngang ngược hét: "Dựa vào việc chó của bà đây đáng giá hơn 300 ngàn, dựa vào việc chó của bà đây quý giá hơn anh!"
"Ý cô là, chó đắt tiền thì có thể cắn người lung tung?"
"Tất nhiên, ai bảo mạng chó quý hơn mạng người, ai bảo anh là kẻ nghèo hèn, đáng đời bị chó của tôi cắn!"
Người đàn bà vừa dứt lời, Tần Hạo Đông quay người mở cửa xe tải, hai bóng trắng to lớn vụt lao ra.
Đại Mao và Nhị Mao sau khi xuống xe, trước tiên ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng, lúc này chúng trông như hai con sư tử nhỏ, uy thế ngút trời khiến đám đông xung quanh sợ hãi lùi lại phía sau.
Vừa rồi trong xe, chúng tận mắt chứng kiến con Rottweiler dám xâm phạm chủ nhỏ của mình, nếu không phải bị nhốt trong xe, chúng đã xé xác con Rottweiler đó thành từng mảnh rồi.
Dù vậy, Đại Mao và Nhị Mao vẫn tiến đến bên xác con Rottweiler, hung hăng dẫm hai cái, dường như để xả cơn giận trong lòng.
"Đại Mao, Nhị Mao, lại đây!"
Tần Hạo Đông gọi hai con chó lại, nói với người đàn bà: "Hai con chó này của tôi là Tuyết Ngao thuần chủng, từng có người trả 30 triệu cũng không mua được. Tính giá trị thì còn đắt hơn con chó 300 ngàn kia của cô nhiều. Theo lý thuyết của cô, chúng có thể tùy ý cắn cô đúng không?"
"Cái này..."
Người đàn bà nhất thời không nói được gì. Bà ta đã nhận ra sự phi thường của hai con chó này, nhưng không thể ngờ được một thanh niên ăn mặc bình thường, lái một chiếc xe tải rách nát lại sở hữu Tuyết Ngao tốt như vậy.
"Cắn bà ta đi, thả chó cắn bà ta đi, ai bảo bà ta coi thường người nghèo..."
"Đúng đấy, đây gọi là tự làm tự chịu!"
Thấy người đàn bà ngang ngược này bị bẽ mặt, những người vây xem vô cùng hả hê, đồng loạt reo hò.
Tần Hạo Đông phất tay, Đại Mao và Nhị Mao lao về phía người đàn bà.
Người đàn bà quay đầu muốn chạy, nhưng tốc độ của bà ta sao so được với Đại Mao, chưa kịp xoay người đã bị Đại Mao vả một cái ngã nhào xuống đất.
Tần Hạo Đông tất nhiên không thực sự để Đại Mao và Nhị Mao cắn người đàn bà này, nhưng cho bà ta một bài học là cần thiết, để khỏi sau này không phân biệt được người với chó.
Nhận được lệnh của chủ, Đại Mao đặt một chân trước lên ngực người đàn bà, rồi thè chiếc lưỡi đỏ tươi ra bắt đầu "rửa mặt" cho bà ta. Nhị Mao thì dùng cả miệng lẫn chân, không ngừng xé rách quần áo trên người bà ta, chẳng mấy chốc đã biến chiếc váy đắt tiền thành một bộ bikini kiểu dáng độc lạ.
"Cứu mạng với, mau cứu, mau bảo chúng dừng lại..."
Người đàn bà không còn màng đến việc nước dãi của Đại Mao chảy đầy miệng mình, điên cuồng kêu cứu. Bà ta đã sợ đến mức tè cả ra quần, không còn vẻ kiêu ngạo lúc nãy nữa.
Tần Hạo Đông cười lạnh: "Sao thế? Không phải cô nói chó đắt tiền thì có thể tùy ý cắn người sao? Đây là chó trị giá mấy chục triệu của tôi đấy, được nó cắn một cái nên là vinh hạnh của cô mới đúng."
"Tôi sai rồi, tôi nói bậy đấy, mạng chó thế nào cũng không thể quý bằng mạng người, xin anh mau bảo chúng tha cho tôi."
Người đàn bà đối mặt với cái miệng đầy máu của Đại Mao, đã sợ đến mất hồn mất vía, chỉ sợ con chó này không kiềm chế được mà cắn đứt cổ họng mình, thế thì xong đời thật sự.
Tần Hạo Đông nói: "Cô chắc chắn mạng người quý hơn mạng chó, chó cắn người là sai chứ?"
"Mạng người quý! Mạng người quý! Chó không được cắn người, chó chỉ là súc vật thôi!"
Người đàn bà hoàn toàn khuất phục.
Tần Hạo Đông nói: "Cô nhớ kỹ cho tôi, chó là chó, người là người, chó có đắt đến mấy cũng không thể quý bằng mạng người. Cô thích chó không sao, nuôi chó cũng được, gọi chó là cha cũng chẳng ai cấm, nhưng không được để chó của cô đe dọa đến an toàn của người khác."
"Tôi nhớ rồi, tôi thật sự nhớ rồi!" Người đàn bà vội vàng đáp lại.
Tần Hạo Đông búng tay một cái, Đại Mao và Nhị Mao lập tức buông người đàn bà ra, lùi về bên cạnh anh.
"Đúng là chó tốt, thông minh thật, hèn gì đáng giá hơn 30 triệu..."
"Đúng đấy, người ta nuôi chó kiểu gì mà nghe lời thế nhỉ..."
"Vẫn là chàng trai kia có giáo dục, chó quý thế mà vẫn nhốt trong xe, còn con chó rách của bà ta thì thả ra cắn người lung tung, bị đánh chết là đáng đời!"
Trong tiếng bàn tán của mọi người, người đàn bà khó khăn bò dậy từ dưới đất, mặc bộ bikini mà Nhị Mao để lại cho mình, vội vã chui vào chiếc xe Toyota việt dã bên cạnh, đóng cửa, khóa chặt xe lại mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Mọi người tưởng kịch hay đã kết thúc, lần lượt giải tán. Ngay khi Tần Hạo Đông định bế đứa nhỏ rời đi, người đàn bà kia hạ cửa kính xe xuống quát: "Đồ mặt trắng, anh đừng đi, chuyện hôm nay chưa xong đâu! Anh cứ đợi đấy cho tôi, tôi gọi chồng tôi đến ngay."
Tần Hạo Đông thật sự lười đôi co với người đàn bà này, cũng không muốn lãng phí thời gian với bà ta nữa, mở cửa xe tải định lên xe thì nghe người đàn bà lại hét: "Đồ mặt trắng, anh bắt buộc phải đợi đấy, tôi thấy rõ anh vừa đi vào nghĩa trang nào rồi, nếu anh dám đi, lát nữa tôi gọi người đào mộ nó lên!"