Khi Vương Như Băng tỉnh lại, cô thấy mình đang ở trong một thung lũng nhỏ. Đối diện cô, một gã người Nhật Bản mặc võ phục, tay cầm thanh kiếm Nhật đang nhìn chằm chằm vào cô.
Cô muốn lên tiếng nhưng phát hiện miệng mình đã bị băng dính bịt chặt, thân thể cũng bị trói gô lại vô cùng chắc chắn.
Thấy Vương Như Băng tỉnh lại, Liễu Sinh Hòa Minh phất tay, lập tức có một võ sĩ Nhật Bản đi tới xé băng dính trên miệng cô ra.
Vương Như Băng thở dốc một hơi, hỏi: "Ông là ai? Bắt tôi đến đây làm gì?"
Sau khi trải qua bao nhiêu chuyện cùng Tần Hạo Đông, tâm lý của cô đã được rèn giũa vững vàng hơn rất nhiều. Dù có chút hoảng sợ nhưng lý trí vẫn còn, cô không hề vùng vẫy vô ích, vì biết làm vậy chẳng những không có tác dụng gì mà còn có thể khiến bản thân bị thương thêm.
Những kẻ Nhật Bản này đã dày công bắt cóc cô đến đây, chắc chắn sẽ không dễ dàng thả cô đi. Chỉ là cô không hiểu, chúng bắt cô để làm gì?
"Tiểu thư Vương Như Băng, cô rất xinh đẹp!"
Liễu Sinh Hòa Minh nói bằng giọng tiếng Hoa lơ lớ.
Vương Như Băng không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn Liễu Sinh Hòa Minh. Cô biết gã người Nhật này bắt mình tới đây tuyệt đối không phải để khen ngợi cô.
Liễu Sinh Hòa Minh thản nhiên nói: "Tiểu thư Vương Như Băng, nghe nói cô có một người em trai tên là Tần Hạo Đông."
Nghe đến đây, Vương Như Băng lập tức hiểu ra lý do mình bị bắt cóc. Hóa ra những kẻ này nhắm vào Tần Hạo Đông. Tuy nhiên, cô không cam tâm trở thành con tin, thà bản thân chịu khổ chứ không muốn trở thành công cụ để bọn chúng uy hiếp Tần Hạo Đông.
Cô nói: "Tôi không có người em trai nào như vậy, bạn bè cũng chẳng có ai họ Tần cả, tôi nghĩ các người nhầm người rồi!"
"Tiểu thư Vương Như Băng, sự đã đến nước này, cô có chối cãi cũng chẳng ích gì."
"Tôi không chối cãi, tôi thực sự không quen biết Tần Hạo Đông nào cả."
"Tiểu thư Vương Như Băng, cô yên tâm, chúng tôi sẽ không làm cô bị thương. Tần Hạo Đông đã bắt giữ thiếu chủ nhà Liễu Sinh của chúng tôi, tôi chỉ muốn dùng cô để đổi người mà thôi. Tất nhiên, với điều kiện cô phải hợp tác với chúng tôi, nếu không tôi không dám đảm bảo thuộc hạ của mình nhìn thấy một đại mỹ nhân như cô sẽ không hành động thiếu suy nghĩ!"
Vương Như Băng nói: "Tôi không biết ông đang nói gì, tôi cũng không quen Tần Hạo Đông, mau thả tôi ra!"
"Chúng tôi vượt vạn dặm từ Nhật Bản đến Hoa Hạ, tuyệt đối không thể nhầm lẫn được." Liễu Sinh Hòa Minh mỉm cười, "Vì tiểu thư Vương không chịu thừa nhận, vậy tôi sẽ cho cô gặp một người, lập tức cô sẽ biết việc phủ nhận là vô ích."
Dứt lời, gã phất tay, một người từ sau gốc cây bước ra, chính là Lý Đông Hải.
"Tiên sinh Liễu Sinh, ông có gì phân phó!" Lý Đông Hải khom lưng, vẻ mặt nịnh nọt nói.
"Tiểu thư Vương nói cô ấy không quen Tần Hạo Đông, ngươi giúp cô ấy đính chính lại cách nói này đi."
"Ông yên tâm, tiên sinh Liễu Sinh, ba người chúng tôi lớn lên cùng nhau, chắc chắn không thể nhầm được." Lý Đông Hải nói xong đi tới trước mặt Vương Như Băng, "Như Băng, em thừa nhận đi, chuyện này không giấu được đâu!"
Vương Như Băng lúc này đã hoàn toàn hiểu ra mọi chuyện. Hóa ra Lý Đông Hải vẫn luôn làm tay sai cho người Nhật, bảo sao hắn đột nhiên thay đổi như biến thành người khác, mục đích chính là để lừa cô đến nhà hàng Milan, tạo điều kiện cho bọn Nhật Bản bắt cóc.
"Lý Đông Hải, đồ khốn kiếp, tao muốn giết mày!"
Dù bị trói chặt, Vương Như Băng vẫn phẫn nộ gào thét.
"Như Băng, kích động làm gì? Tiên sinh Liễu Sinh đã nói sẽ không làm hại em, mục tiêu của họ là thằng con hoang Tần Hạo Đông kia. Tiên sinh Liễu Sinh rất hào phóng, chỉ cần em làm việc tốt cho họ, chắc chắn sẽ không thiếu phần lợi lộc cho em."
"Phi, cút ngay, đồ Hán gian, đồ bán nước, đồ khốn nạn, đồ súc sinh..."
Vương Như Băng lúc này đã giận đến cực điểm, phun ra tất cả những lời chửi rủa mà cô biết vào mặt Lý Đông Hải.
Hóa ra sau khi đến Hoa Hạ, Liễu Sinh Hòa Minh đã liên lạc với Lý Đông Hải theo phương thức mà Liễu Sinh Nguyên Bát Lang đã dặn. Sau khi đưa 1 triệu tệ làm thù lao, Lý Đông Hải lập tức đồng ý phối hợp toàn lực, bao gồm cả việc lên kế hoạch bắt cóc Vương Như Băng để uy hiếp Tần Hạo Đông.
Trước những lời chửi rủa này, mặt Lý Đông Hải có chút lúng túng, nói: "Như Băng, sao em lại nói vậy? Chúng ta mới là anh em ruột thịt, em với thằng mặt trắng họ Tần kia có chút quan hệ huyết thống nào đâu."
"Phi! Anh em ruột thịt mà anh đi bắt cóc tôi?"
Vương Như Băng giận đến mức mắt như phun lửa.
"Đây sao gọi là bắt cóc? Tiên sinh Liễu Sinh đã nói, đảm bảo không làm em bị thương, hơn nữa sau khi thành công sẽ cho em một khoản tiền lớn. Em nghĩ xem một tháng đi làm em kiếm được bao nhiêu? Mấy ngàn đồng, số tiền tiên sinh Liễu Sinh cho đủ để em sống cả đời."
"Lý Đông Hải, anh đúng là không có não, lời của bọn Nhật Bản mà anh cũng dám tin, anh giữ được cái mạng đã là may lắm rồi."
"Không thể nào! Tiên sinh Liễu Sinh đã đảm bảo với anh, không những cho chúng ta một khoản tiền lớn, mà còn đưa chúng ta sang Nhật Bản, sau này chúng ta sẽ là công dân Nhật Bản."
Nhìn bộ mặt của Lý Đông Hải, Vương Như Băng trong chốc lát mất sạch hứng thú nói chuyện. Gã này không những không có nhân cách cơ bản mà ngay cả não cũng không có.
Liễu Sinh Hòa Minh nói: "Tiểu thư Vương xinh đẹp, còn gì để nói không? Chỉ cần cô chịu hợp tác, tiền bạc và quốc tịch đều không thành vấn đề."
Vương Như Băng quay mặt đi, thật sự không muốn nói chuyện với tên quỷ này. Lúc này trong lòng cô chỉ biết thầm cầu nguyện, hy vọng Tần Hạo Đông đừng mắc mưu bọn Nhật Bản.
Liễu Sinh Hòa Minh nói: "Tiểu thư Vương, xem ra cô không muốn hợp tác với Đại Nhật Bản của chúng tôi rồi."
Vương Như Băng lạnh lùng nhìn gã: "Dẹp mấy trò quỷ của ông đi, Triệu Đông Hải muốn làm Hán gian thì cứ làm, nhưng tôi thì không!"
"Tiểu thư Vương, tôi rất khâm phục lòng dũng cảm của cô." Liễu Sinh Hòa Minh cười lạnh, "Nhưng dù không có sự hợp tác của cô cũng chẳng ảnh hưởng đến hành động lần này của chúng tôi. Kết cục hôm nay của Tần Hạo Đông chỉ có một, đó là chết!"
Vương Như Băng nói: "Đừng nằm mơ, cho dù tất cả bọn Nhật Bản các người chết sạch, em trai tôi cũng sẽ không chết."
"Đúng là miệng cứng, lát nữa tôi sẽ cho cô tận mắt thấy thằng họ Tần đó bị tôi chém thành bùn nhão."
Liễu Sinh Hòa Minh nói xong giơ tay ra hiệu, lập tức có một võ sĩ đưa điện thoại đến tay gã.
Vương Như Băng biết tên Nhật này sắp dùng mình để uy hiếp Tần Hạo Đông. Cô muốn xông lên cướp điện thoại, nhưng toàn thân bị trói chặt, không thể nhúc nhích dù chỉ nửa bước.
Tần Hạo Đông nhìn điện thoại trên bàn, bản năng mách bảo chuyện này có liên quan đến Vương Như Băng. Anh hít sâu một hơi, nhấn nút nghe.
Cùng lúc đó, Tề Uyển Nhi cầm máy tính xách tay lên, mười ngón tay gõ nhanh thoăn thoắt, cô muốn định vị vị trí đối phương trong thời gian ngắn nhất.
"Ngươi chính là Tần Hạo Đông à?"
Liễu Sinh Hòa Minh nói bằng giọng cứng nhắc.
"Ông là ai? Có phải ông đã bắt cóc chị gái tôi?"
"Quả nhiên thông minh, đã đoán ra rồi thì chúng ta làm một cuộc giao dịch đi. Ngươi giao thiếu chủ nhà Liễu Sinh của chúng ta ra đây, ta sẽ trả lại tiểu thư Vương cho ngươi, ngươi thấy sao?"
Tần Hạo Đông nói: "Tôi còn sự lựa chọn nào khác sao? Nhưng ông phải chứng minh chị tôi đang nằm trong tay các người đã."
Liễu Sinh Hòa Minh đưa điện thoại đến trước mặt Vương Như Băng, nói: "Tiểu thư Vương, cô không muốn nói vài lời với em trai mình sao?"
Vương Như Băng hét vào ống nghe: "Hạo Đông, em tuyệt đối đừng nghe lời chúng, chúng không dám làm gì chị đâu!"
Liễu Sinh Hòa Minh lấy lại điện thoại, gã rất hài lòng với biểu hiện của Vương Như Băng, càng như vậy Tần Hạo Đông càng sẽ tới cứu người.
Gã nói vào điện thoại: "Thế nào? Bây giờ đã tin lời ta chưa?"
"Nếu các người dám đụng vào một sợi tóc của chị tôi, tôi đảm bảo các người sẽ sống không bằng chết."
Giọng Tần Hạo Đông lạnh thấu xương. Anh ghét nhất là bị người khác dùng người thân để uy hiếp, những tên Nhật Bản này đã chạm vào vảy ngược của anh.
Liễu Sinh Hòa Minh không hề để tâm, cười gian xảo: "Chị gái ngươi xinh đẹp quá, ngươi cũng biết những kẻ ta mang theo đều là những người đàn ông khỏe mạnh nhất Nhật Bản, nên ta chỉ có thể đảm bảo tiểu thư Vương an toàn trong vòng một tiếng đồng hồ, sau một tiếng nữa thì khó nói lắm."
"Vì vậy, ngươi phải mang thiếu chủ nhà ta đến trước mặt ta an toàn trong vòng một tiếng, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả."
Tần Hạo Đông nói: "Cho tôi địa chỉ, tôi sẽ mang Liễu Sinh Nhất Phu đến ngay."
Trong lòng anh đã phán tử hình lũ quỷ Nhật Bản đối diện. Dám đụng đến người nhà của anh, chắc chắn sẽ phải trả giá đắt.
"Một tiếng sau, cách ngoại ô phía Tây Giang Nam 20 cây số..."
Liễu Sinh Hòa Minh dứt lời liền cúp máy, ngồi xếp bằng trước mặt Vương Như Băng, tay nắm chặt chuôi kiếm Nhật. Là một Thượng nhẫn, trước mỗi trận đại chiến đều phải điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất.
Cúp điện thoại, Tần Hạo Đông hỏi Tề Uyển Nhi: "Xác định được vị trí đối phương chưa? Là thật hay giả?"
"Tôi đã định vị xong, vị trí cuộc gọi của đối phương trùng khớp với vị trí số điện thoại của chị Như Băng, chắc chắn là ở đó."
"Có thể kiểm tra xem lần này bọn Nhật Bản đến bao nhiêu người? Thực lực thế nào?"
Dù trong lòng giận dữ đến cực điểm, nhưng Tần Hạo Đông vẫn vô cùng lý trí, nhất định phải biết người biết ta mới được, nếu không chẳng những không cứu được Vương Như Băng mà còn khiến mình chịu thiệt lớn.
Tề Uyển Nhi lại nhanh chóng tra cứu, hai phút sau có kết quả: "Ngoài các chuyến bay bình thường, rạng sáng nay có một chuyến bay tư nhân từ Nhật Bản bay đến Hoa Hạ, lũ quỷ Nhật bắt cóc chị Như Băng chắc chắn là đi chuyến bay này."
"Có bao nhiêu người? Thực lực thế nào?"
Tần Hạo Đông đã phục sát đất kỹ thuật hacker của Tề Uyển Nhi, có một trợ thủ như thế này đã bớt đi bao nhiêu rắc rối.
"Trên máy bay tổng cộng có 96 người, nhưng tu vi cụ thể không rõ, thực lực không rõ. Tuy nhiên, người Nhật đã chuẩn bị kỹ càng thì chắc chắn không có ý tốt, chúng ta phải cẩn thận đối phó."
"Một trăm người! Đúng là chịu chơi." Khóe miệng Tần Hạo Đông hiện lên một tia cười lạnh. Đã dám đến Hoa Hạ gây sự với anh, thì phải trả giá đắt.
"Thông báo ngay cho toàn bộ nhân viên công ty, bước vào chiến đấu cấp một, đồng thời phái người thay thế Thần Đao lính đánh thuê từ chỗ Mạt Mạt về, tham gia trận chiến này."
Vì không biết rõ thực lực đối phương, nên phải tung ra thực lực mạnh nhất của mình.
Sau khi Tề Uyển Nhi rời đi, Tần Hạo Đông nhanh chóng gọi điện cho Hồ Tiểu Tiên. Vì đối phương yêu cầu trao đổi con tin, nên nhất định phải mang Liễu Sinh Nhất Phu về.
Điện thoại kết nối rất nhanh, Hồ Tiểu Tiên cười khúc khích: "Người đàn ông nhỏ bé, mới đó mà đã nhớ tôi rồi sao?"
Tình thế cấp bách, Tần Hạo Đông nói với tốc độ nhanh nhất: "Người Nhật bắt cóc chị gái tôi, trong vòng mười phút phải mang Liễu Sinh Nhất Phu đến công ty bảo an Bảo Mẫu cho tôi, tôi cần trao đổi con tin!"
Hồ Tiểu Tiên lập tức nghiêm túc lại: "Yên tâm, mười phút sẽ đến!"
Tần Hạo Đông cúp máy, lúc này trong sân công ty bảo an Bảo Mẫu vang lên tiếng còi báo động chói tai. Đây là báo động chiến đấu cấp một đã được cài đặt từ trước, từ khi thành lập đến nay đây là lần đầu tiên sử dụng.
Các thành viên của công ty bảo an Bảo Mẫu về cơ bản đều là những đặc chiến viên bách chiến bách thắng. Sau khi nghe còi báo động, họ lập tức tập trung ra sân huấn luyện, chưa đầy nửa phút, một đội ngũ tác chiến trăm người đã tập hợp xong.
Nạp Lan Vô Song lao ra sân huấn luyện, nhìn Tần Hạo Đông vẻ mặt nghiêm trọng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"