Nụ cười trên mặt Tần Hạo Đông tắt ngấm. Tên này đúng là tham lam, chẳng làm được tích sự gì mà mở miệng đã đòi năm trăm triệu tệ.
Hắn lạnh lùng lên tiếng: "Công thức là của tôi, dựa vào đâu mà phải đưa tiền cho anh?"
"Dựa vào việc cha tôi là Cục trưởng Cục Quản lý Dược!" Chu Hạo nói đầy tự tin, "Đừng tưởng tôi đang dọa anh. Anh từng nghe đến Dược phẩm Trường Hà chưa? Chỉ vì không biết điều, đắc tội với cha tôi mà giờ đây ngay cả cái bóng cũng chẳng còn đấy thôi?
Tôi nói cho anh biết, muốn kiếm cơm trong ngành dược thì phải làm thân với nhà chúng tôi, nếu không thì đến lúc chết anh cũng không biết mình chết thế nào đâu."
Tần Hạo Đông tỏ vẻ như bị dọa sợ, do dự một chút rồi hỏi: "Hôm nay anh đến đòi tiền là ý của anh hay là ý của cha anh?"
Chu Hạo đắc ý nói: "Chuyện này còn cần phân biệt sao? Cha tôi chỉ có mình tôi là con trai, ý của tôi chính là ý của ông ấy, tôi muốn ông ấy làm gì thì ông ấy phải làm nấy."
Tần Hạo Đông hỏi tiếp: "Nếu tôi đưa năm trăm triệu tệ này, liệu có được lợi ích gì không?"
"Lợi ích thì nhiều lắm. Thuốc của anh sẽ được phê duyệt với tốc độ nhanh nhất, hơn nữa sau này Cục Quản lý Dược cũng sẽ không gây khó dễ, các anh chỉ việc yên tâm mà đếm tiền thôi."
Tần Hạo Đông lạnh lùng nói: "Nói cách khác, bất kể thuốc của tôi ra sao, bất kể có đạt chuẩn hay không, chỉ cần nộp tiền là được thông qua đúng không?"
Chu Hạo hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của Tần Hạo Đông, vẫn đắc ý đáp: "Tất nhiên rồi, thuốc có đạt chuẩn hay không chẳng phải do chúng tôi quyết định sao?"
"Vậy anh đã bao giờ nghĩ tới việc nếu loại thuốc này tung ra thị trường sẽ gây hại thế nào cho bách tính chưa?"
Đến lúc này, Chu Hạo dường như cảm thấy có gì đó không ổn, mất kiên nhẫn quát: "Anh nói nhiều thế làm gì? Chỉ hỏi là anh có nộp tiền hay không thôi?"
Tần Hạo Đông lạnh lùng đáp: "Tiền tôi có, nhưng sẽ không đưa cho anh."
Chu Hạo không ngờ nói nửa ngày lại nhận được kết quả này, hắn giận dữ: "Thằng nhóc kia, mày dám giỡn mặt với tao?"
"Cút ngay, nếu không tôi gọi người ném anh xuống dưới."
Chu Hạo giật nảy mình, phải biết đây là tầng cao nhất, nếu bị ném xuống thật thì thành bánh thịt mất. Hắn tỏ vẻ cứng miệng: "Mày đợi đấy, rồi sẽ có ngày mày phải quỳ xuống cầu xin tao. Đến lúc đó không phải là năm trăm triệu nữa đâu, mà là một tỷ, hai tỷ đấy."
Nói xong, sợ Tần Hạo Đông nổi giận, hắn vội vàng chạy khỏi phòng y tế.
Tần Hạo Đông lạnh lùng nhìn theo bóng lưng hắn. Với cái kiểu cách này của Chu Hạo, chắc hẳn lão cha của hắn cũng chẳng ra gì. Những con sâu mọt như thế này nhất định phải nhổ bỏ, nếu không chúng sẽ là tai họa cho dân chúng.
Hắn quay đầu lại nói với Trương Chí Kiệt: "Ghi âm lại hết chưa?"
"Ghi lại hết rồi. Thằng nhóc này đúng là đáng ghét, chú em nhất định phải cho nó một bài học."
Trương Chí Kiệt nói rồi đưa thẻ nhớ cho Tần Hạo Đông. Chiếc camera giấu kín anh mua lần trước vẫn chưa mang về nhà, vừa thấy ám hiệu của Tần Hạo Đông, anh liền lấy ra ghi hình, quay lại rõ mồn một bộ mặt của Chu Hạo.
Tần Hạo Đông cất thẻ nhớ đi, nhưng chỉ dựa vào thứ này thì chưa đủ để hạ bệ cha của Chu Hạo. Dù có đưa ra, Chu Bách Văn vẫn có thể chối bay chối biến, nói rằng mình không liên quan gì cả.
Nghĩ đến đây, hắn lấy điện thoại gọi cho Tề Uyển Nhi.
"Tôi muốn toàn bộ tư liệu về Cục trưởng Cục Quản lý Dược Chu Bách Văn, loại mà có thể tống ông ta vào tù ngồi cả đời ấy."
"Biết ngay là anh chẳng có việc gì thì sẽ không gọi cho tôi mà." Tề Uyển Nhi oán trách, "Tra tư liệu thì được, nhưng không được tra không công, tối mai mời tôi đi ăn."
Kể từ lần Tề Uyển Nhi bày tỏ lòng mình, Tần Hạo Đông vẫn chưa nghĩ ra cách đối mặt với tình cảm này, rất sợ phải ở riêng với cô. Nhưng giờ muốn tránh cũng không được, đành đánh bạo đáp: "Chỉ là một bữa ăn thôi mà, không vấn đề gì!"
Tâm trạng Tề Uyển Nhi lúc này mới khá hơn, cô vui vẻ nói: "Đợi một lát nhé, tra xong tôi gửi cho anh."
Khoảng nửa tiếng sau, cô gọi lại, hơi áy náy nói: "Xin lỗi anh, lần này tốn thời gian hơn một chút, thực sự là gã này làm quá nhiều chuyện thất đức. Tôi tiện thể tra luôn cả thằng con trai ông ta, tư liệu đã gửi vào hòm thư của anh rồi."
"Vất vả cho cô rồi, cảm ơn nhé!" Tần Hạo Đông nói. Có một hacker hàng đầu làm trợ thủ, làm việc gì cũng dễ dàng hơn nhiều.
"Cảm ơn miệng thì chẳng có tác dụng gì đâu, nhớ tối mai mời tôi ăn cơm đấy."
Tề Uyển Nhi nói xong liền cúp máy.
Tần Hạo Đông mở máy tính, kiểm tra hòm thư, tư liệu Tề Uyển Nhi tra được dài tới hơn trăm trang. Sau khi xem qua, hắn mới biết Chu Hạo tham lam là có nguyên do, hóa ra ông bố còn tham hơn.
Mười sáu căn nhà, chín nhân tình, tám chiếc xe sang, tiền gửi trong các ngân hàng lớn lên tới con số tám chữ số. Tuy nhiên, thủ đoạn của gã này rất kín kẽ, ở Giang Nam chỉ có hai căn, đa phần đều mua ở thành phố khác, chỉ có cao thủ máy tính như Tề Uyển Nhi mới tra ra được.
Chuyện của Chu Hạo cũng không ít. Hắn đóng vai trò là công cụ vơ vét tiền bạc cho cha mình, đi khắp nơi đòi hối lộ. Với những ai không chịu cúi đầu, Chu Bách Văn sẽ dùng quyền lực trong tay để chèn ép. Từng có một doanh nghiệp dược tầm trung tên là Bách Thuận vì đắc tội với cha con nhà họ Chu mà phải rút khỏi thị trường.
Đồng thời, tên này còn thuê bảo kê, đi khắp nơi đánh nhau gây rối, ức hiếp phụ nữ, làm đủ chuyện ác.
Tư liệu của Tề Uyển Nhi rất chi tiết, mỗi sự việc đều có bằng chứng xác thực. Những thứ này chỉ cần nộp lên cơ quan chức năng là không cần điều tra thêm, có thể truy cứu trách nhiệm ngay lập tức.
Xem xong, khóe miệng Tần Hạo Đông hiện lên một nụ cười lạnh. Xem ra ngày tàn của cha con nhà họ Chu đã đến rồi.
Trong một phòng họp nhỏ, Chu Bách Văn đang ngồi đối diện với Lý Trường Chí, nghiêm túc báo cáo công việc. Ông ta lăn lộn trong quan trường nhiều năm, giỏi nhất là nịnh hót, hiểu rõ vị đại thần trước mắt này quan tâm nhất điều gì.
"Thị trưởng Lý, nếu nói về công việc, Cục Quản lý Dược chúng tôi làm tốt nhất chính là công tác liêm chính. Từ tôi trở đi đều làm gương, tuyệt đối không lấy một xu của doanh nghiệp, mọi việc đều lấy phục vụ làm gốc..."
Đúng lúc ông ta đang hăng say, cửa phòng mở ra, Vương Như Băng bước vào.
Lý Trường Chí nhìn cô thư ký này. Dù chỉ mới qua hơn mười ngày, nhưng ông rất hài lòng với cô gái trẻ điềm đạm, tháo vát này. Ông hiểu rõ, nếu không có việc quan trọng, Vương Như Băng sẽ không làm phiền mình nghe báo cáo.
"Thị trưởng Lý, vừa nhận được một số tư liệu, tôi nghĩ cần phải đưa cho ông xem ngay."
Vương Như Băng nói xong, đặt xấp tài liệu in dày cộm trước mặt Lý Trường Chí.
Lý Trường Chí lật xem nhanh, càng xem sắc mặt càng âm trầm, cuối cùng đầy vẻ giận dữ.
Chu Bách Văn ngồi đối diện đầy lúng túng, không biết mình có nên tiếp tục báo cáo nữa không, đồng thời cũng rất ngạc nhiên, không biết Vương Như Băng đã mang thứ gì tới mà khiến Lý Trường Chí tức giận đến vậy.
Đúng lúc ông ta đang không biết làm sao, Lý Trường Chí đập mạnh xấp tài liệu xuống bàn, quát lớn: "Khẩu phật tâm xà, nói một đằng làm một nẻo, đây chính là việc tốt mà ông làm đấy!"
Chu Bách Văn giật bắn mình, vừa nãy vị đại thần này còn ôn hòa, thậm chí đánh giá cao báo cáo của mình, sao đột nhiên lại nổi giận? Câu trả lời chắc chắn nằm trong xấp tài liệu này. Ông ta cầm lên xem, càng xem sắc mặt càng trắng bệch, cuối cùng mềm nhũn người trên ghế.
"Thị trưởng Lý, tôi... tôi..."
Chu Bách Văn ấp úng nửa ngày mà không nói được câu nào ra hồn. Ông ta rất muốn tìm lý do biện minh, đùn đẩy trách nhiệm, nhưng tư liệu trước mắt quá đầy đủ, khiến ông ta không tìm nổi một cái cớ nào.
Ông ta thực sự không hiểu, nhiều chuyện mình làm rất kín kẽ, không biết làm sao mà bị tra ra được. Chẳng lẽ Lý Trường Chí đã huy động bộ phận đặc biệt để điều tra mình?
Vương Như Băng nói tiếp: "Thị trưởng Lý, đây còn có một đoạn video vừa mới được ghi lại."
Nói rồi cô mở điện thoại, trên màn hình hiện ra bộ mặt ngông cuồng của Chu Hạo.
"Ý của tôi chính là ý của cha tôi... muốn kiếm cơm trong ngành dược thì không được đắc tội với chúng tôi, nếu không thì đến lúc chết cũng không biết mình chết thế nào..."
Xem xong đoạn video này, Chu Bách Văn cuối cùng đã hiểu mình chết thế nào. Ông ta giờ chỉ hận không thể tóm cổ Chu Hạo tới đây, bóp chết đứa con trai hại cha này. Đồ ngu xuẩn, lại dám đi tìm người ta đòi công thức, còn bị ghi hình lại, đúng là vì tiền mà điên rồi.
Lý Trường Chí nói với Vương Như Băng: "Gọi điện bảo người đến bắt ông ta đi, đồng thời thông báo cho cơ quan công an, thằng con trai của ông ta cũng phải bắt về quy án, xử lý theo pháp luật."
Chu Bách Văn mặt xám như tro, lúc này ruột gan ông ta đều hối hận, chỉ tiếc trên đời này không có thuốc hối hận, sớm biết thế này thì đã chẳng làm vậy.
Rất nhanh, ông ta bị nhân viên kỷ luật đến còng tay, áp giải ra khỏi phòng họp.
Chu Hạo rời khỏi Tập đoàn Lâm thị, nghiến răng nghiến lợi với Tần Hạo Đông, lập tức lái xe đến Cục Quản lý Dược tìm cha mình. Đối với loại người không biết điều này, nhất định phải nhờ cha dạy cho một bài học.
Dám không nể mặt Chu đại công tử hắn, đây không phải tìm chết là gì? Hắn thậm chí đã tưởng tượng ra cảnh Tần Hạo Đông phải quỳ xuống cầu xin mình.
Thế nhưng khi đến Cục Quản lý Dược thì Chu Bách Văn không có ở đó, thư ký bảo ông đi họp rồi. Chu Hạo cũng không rời đi, cứ ngồi lì trong văn phòng chờ. Không dạy dỗ được Tần Hạo Đông, hắn không làm được việc gì cả.
Đợi nửa tiếng, cửa văn phòng được mở ra.
"Cha, cha về rồi à, con nói cho cha nghe, hôm nay nhất định phải dạy dỗ thằng nhóc họ Tần kia..."
Chu Hạo nói được một nửa, ngẩng đầu lên thấy người bước vào không phải cha mình, mà là hai cảnh sát mặc đồng phục. Sự việc trùng hợp thay, đúng là hai người đã bắt hắn vì tội khỏa thân lái xe hôm qua.
Hắn bất mãn nói: "Các anh còn tới làm gì? Chuyện hôm qua chẳng phải xử lý xong rồi sao? Phạt tiền tôi cũng nộp rồi!"
"Lần này không phải chuyện mày cởi truồng lái xe nữa đâu. Muốn cởi truồng thì vào tù mà cởi!"
Hai cảnh sát không khách khí, tiến lên còng tay Chu Hạo, sau đó đưa về đồn.
"Buông ra, các anh có biết tôi là ai không? Cha tôi là Chu Bách Văn đấy."
Đến tận lúc này Chu Hạo vẫn muốn dựa hơi cha để làm oai.
Một cảnh sát cười lạnh: "Chúng tôi tất nhiên là biết, đợi đến tù là mày được đoàn tụ với ông ta thôi."
"Cái gì? Các anh nói cha tôi cũng bị bắt rồi?"
Chu Hạo kinh hãi hỏi.
Ngày thường hắn ngoài ăn chơi sa đọa thì chẳng biết gì, cha là chỗ dựa lớn nhất của hắn. Nếu Chu Bách Văn cũng bị bắt thì hắn hoàn toàn tiêu đời.
"Cha mày không những bị bắt mà chắc chắn còn bị kết án nặng hơn mày. Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, với những chuyện thất đức mà cha con mày làm, cứ đợi mà ở tù hết nửa đời còn lại đi."
Cảnh sát nói xong không thèm nói nhảm với hắn nữa, trực tiếp tống Chu Hạo vào xe cảnh sát, hú còi đưa đi.
Tập đoàn La thị, La Tấn xử lý xong công việc, chợt nhớ tới chuyện công thức thuốc bổ máu, không biết đứa con quý tử của mình làm ăn thế nào.
Ông cũng hiểu rõ tính khí của La Thành Minh, chỉ là vì chỉ có mỗi đứa con trai này, sau này còn phải kế nghiệp, thế nào cũng phải bồi dưỡng cho nên mới giao việc này cho La Thành Minh.
Ông lấy điện thoại gọi cho La Thành Minh, hỏi: "Thành Minh, chuyện công thức thuốc đàm phán thế nào rồi?"