Tần Hạo Đông hơi ngạc nhiên, người đàn ông trung niên kia có vẻ rất bất mãn với anh, nhưng trong ký ức của anh chưa từng gặp người này. Tuy nhiên, sau đó anh nhìn thấy người trợ lý đứng sau lưng ông ta, liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Hóa ra người trung niên này chính là Hội trưởng Lang ngồi trong chiếc xe thương mại Mercedes lúc nãy.
Anh không khỏi buồn cười, chỉ vì một chỗ đỗ xe mà hẹp hòi đến thế, xem ra độ lượng của vị Hội trưởng Lang này quả thực quá nhỏ bé.
Cao Phong Văn lên tiếng: "Hội trưởng Lang lần này nói sai rồi, Bác sĩ Tần là người có bản lĩnh thực thụ, ít nhất là về mặt Trung y, lão phu cũng chỉ biết nhìn theo mà ngưỡng mộ. Cho dù một trăm Cao Phong Văn cộng lại cũng không bằng một Tần Hạo Đông, nếu không thì sao gọi là Y Thánh chứ."
Quách Phong cũng phụ họa: "Tần hiền đệ quả thực là nhân tài hiếm có, trong lĩnh vực giám định cổ vật, tôi còn phải trông cậy vào cậu ấy để trấn giữ giúp mình."
Thấy Cao Phong Văn và Quách Phong đều tôn sùng Tần Hạo Đông như vậy, người đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm.
Cao Phong Văn lại nói với Tần Hạo Đông: "Bác sĩ Tần, tôi giới thiệu với cậu một chút, vị này là Lang Tam Nguyên, hội trưởng Hiệp hội Âm nhạc của chúng ta, về mặt âm nhạc, ông ấy là người đứng đầu không thể bàn cãi tại thành phố Giang Nam."
Lang Tam Nguyên lại hừ lạnh một tiếng, rồi quay đầu đi không biểu lộ thái độ gì.
Tần Hạo Đông mỉm cười nhẹ, cũng không để tâm. Xem ra Lang Tam Nguyên này tự coi mình rất cao, nhưng trong mắt anh, ông ta chỉ là một nhân vật nhỏ không đáng nhắc tới.
Tiếp đó, Cao Phong Văn lại giới thiệu người phụ nữ xinh đẹp kia với Tần Hạo Đông: "Vị này là cô Hoa Mính Nhụy, hội trưởng Hiệp hội Trà đạo Giang Nam của chúng ta, thiên phú về trà đạo cực kỳ tốt, mọi người đều gọi cô ấy là Trà tiên tử."
Hoa Mính Nhụy đứng dậy, đầy hứng thú quét mắt nhìn Tần Hạo Đông một lượt, rồi đưa bàn tay trắng nõn ra nói: "Sớm nghe danh Y Thánh, nghe nói không cần phẫu thuật đã chữa khỏi khối u não cho lão Martini, quả thực là kỹ thuật thần kỳ, khiến Mính Nhụy vô cùng ngưỡng mộ."
"Cô Hoa quá khách sáo rồi."
Tần Hạo Đông đưa tay ra bắt nhẹ với Hoa Mính Nhụy. Không hổ danh là Trà tiên tử, khí chất thanh đạm quả thực khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu.
Cuối cùng, Cao Phong Văn giới thiệu vị lão giả kia với Tần Hạo Đông: "Vị này là lão tiên sinh Đường Khánh Chi, hội trưởng Hiệp hội Thư họa Giang Nam, cũng là một trong những họa sĩ nổi tiếng của Hoa Hạ."
Lão già này nhìn thấy Tần Hạo Đông thì ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng, nhiệt tình nói: "Tôi là bạn thân của Hội trưởng Quách, sớm đã nghe ông ấy kể chuyện Tần tiểu huynh đệ mô phỏng tại chỗ bức "Bách Liên Đồ" của Họa thánh Ngô Đạo Tử, quả thực hậu sinh khả úy, có cơ hội nhất định phải để lão già này mở mang tầm mắt!"
Tần Hạo Đông vội vàng khiêm tốn nói: "Đường lão quá khen rồi!"
Sau những lời khách sáo, mọi người lần lượt ngồi xuống.
Trung tâm hội nghị là một hội trường hình bán nguyệt, có thể chứa gần một nghìn khán giả. Đoàn đại biểu Hoa Hạ ngồi ở phía bên trái đối diện với chủ tịch đoàn, đoàn đại biểu Nhật Bản ngồi ở bên phải. Lúc này, Liễu Sinh Nhất Phu và Thiên Diệp Mỹ Huệ Tử cũng đã dẫn người của họ đến nơi.
9 giờ sáng, buổi giao lưu văn hóa chính thức bắt đầu. Sau khi người dẫn chương trình cầm micro lên sân khấu, Tần Hạo Đông hơi sững sờ, người đó lại chính là Tiền Đa Đa, hội trưởng Hiệp hội Trang sức.
Quách Phong giải thích: "Lão Tiền này là người không chịu ngồi yên, hơn nữa tiếng Nhật lại giỏi, lần giao lưu văn hóa này không liên quan gì đến trang sức ngọc bích, nên ông ta chủ động yêu cầu đến làm khách mời dẫn chương trình."
Tài ăn nói của Tiền Đa Đa quả thực rất tốt, sau khi có một màn dạo đầu đầy ấn tượng, ông nói: "Hoa Hạ chúng ta là lễ nghi chi bang, luôn đặt khách làm ưu tiên, sau đây xin mời trưởng đoàn đại biểu văn hóa Nhật Bản, ông Liễu Sinh Nhất Phu lên sân khấu phát biểu."
Trong tiếng vỗ tay, Liễu Sinh Nhất Phu mặc trang phục Nhật Bản bước lên sân khấu, ông ta cúi chào khán giả rồi nói: "Chào các bạn Hoa Hạ, tôi là Liễu Sinh Nhất Phu."
"Mọi người đều biết, Hoa Hạ từng có nền văn minh rực rỡ, là một trong bốn nền văn minh cổ đại của thế giới. Tuy nhiên, nói thật lòng, người Hoa Hạ ngày nay truyền thừa văn hóa cổ không được tốt lắm, có những thứ thậm chí đã thất truyền. Mà người Nhật Bản chúng tôi luôn chú trọng học hỏi, tôi cho rằng về nhiều mặt truyền thừa văn hóa cổ, chúng tôi đã vượt qua Hoa Hạ rồi."
Lời vừa dứt, hiện trường ồ lên một trận, không ai ngờ rằng tên Nhật lùn lên phát biểu lại là một lời khiêu khích trần trụi như vậy. Trong chốc lát, tiếng la hét, phản đối vang lên không dứt.
Liễu Sinh Nhất Phu chỉ cười lạnh, không hề lay chuyển, tiếp tục nói: "Tôi biết nhiều người không đồng tình với những lời tôi vừa nói, vì vậy chúng ta mới có buổi giao lưu văn hóa lần này. Trong khi giao lưu văn hóa, đây cũng là lời thách thức của chúng tôi đối với văn hóa cổ Hoa Hạ. Nếu cuối cùng Nhật Bản chúng tôi thua, tôi sẽ dẫn tất cả mọi người trong đoàn đại biểu Nhật Bản công khai xin lỗi Hoa Hạ."
Nói xong, ông ta lại cúi chào thật sâu, trông có vẻ lễ phép nhưng thực chất lại đầy ngạo mạn rồi bước xuống sân khấu.
"Lũ Nhật lùn này thật quá cuồng vọng, quả thực không biết tự lượng sức mình..."
"Đồ mặt dày, những thứ đó của chúng nó chẳng phải đều học từ Hoa Hạ chúng ta sao, sao còn mặt mũi quay lại thách thức..."
Tuy nhiên cũng có người thở dài: "Cũng không thể trách người khác, là do Hoa Hạ chúng ta những năm gần đây không đủ cố gắng. Nghe nói Trung y ở Nhật Bản phát triển còn tốt hơn cả chúng ta nữa..."
Đúng lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, lão tiên sinh Cao Phong Văn, đại diện phía Hoa Hạ, bước lên sân khấu.
"Các đồng bào, lão già này tên là Cao Phong Văn, cảm ơn mọi người đã nể mặt, tôi xin đại diện phía Hoa Hạ nói đôi lời. Vừa rồi ông Liễu Sinh Nhất Phu nói văn hóa Hoa Hạ chúng ta đã suy tàn, quả thực, tôi thừa nhận những năm gần đây việc truyền thừa văn hóa cổ của chúng ta không được tốt lắm."
Nói đến đây, giọng điệu của ông đột ngột thay đổi, đanh thép nói: "Nhưng tôi muốn nói rằng, cho dù sự truyền thừa văn hóa cổ của Hoa Hạ không bằng trước kia, cũng không phải kẻ nào muốn thách thức là có thể thách thức!"
Lời vừa dứt, bên dưới sân khấu vang lên một tràng pháo tay nhiệt liệt.
Sau khi tiếng vỗ tay lắng xuống, Cao Phong Văn tiếp tục: "Lấy Trung y của chúng ta làm ví dụ, Trung y là Trung y của người Hoa Hạ, mặc dù những năm gần đây bị người khác học mất nhiều, nhưng gốc rễ vẫn nằm ở Hoa Hạ chúng ta."
"Sự thật chứng minh hùng hồn hơn lời nói, có lẽ mọi người cũng đã nghe nói, vài ngày trước, Y Thánh Tần Hạo Đông của Giang Nam chúng ta đã nghiên cứu thành công Bảo Huyết Khẩu Phục Dịch, có thể chữa trị triệt để bệnh bạch cầu."
"Đây không chỉ là tin vui cho hơn 4 triệu bệnh nhân bạch cầu trên toàn Hoa Hạ, mà còn là dấu hiệu cho thấy Trung y chúng ta trỗi dậy lần nữa. Tin rằng từ nay về sau, Trung y Hoa Hạ sẽ ngày càng phát triển, tái hiện lại sự huy hoàng năm xưa!"
Những lời lẽ đầy tâm huyết và hào hùng của Cao Phong Văn đã đốt cháy sự nhiệt huyết của tất cả người dân Hoa Hạ, bên dưới sân khấu lại vang lên những tràng pháo tay và tiếng hò reo vang dội.
Tiền Đa Đa bước lên sân khấu lần nữa, vui vẻ nói: "Vừa rồi trưởng đoàn hai bên đã phát biểu. Về việc truyền thừa văn hóa cổ Hoa Hạ rốt cuộc là Giang Nam chúng ta làm tốt nhất, hay Nhật Bản mạnh hơn, ngay sau đây sẽ trình diễn cho mọi người thấy, xin hãy chờ xem."
Với tư cách là người Hoa Hạ, lời nói của ông vẫn rất khéo léo, định nghĩa phía Hoa Hạ là Giang Nam, dù có thua cũng còn đường lui. Dù sao Giang Nam cũng chỉ là Giang Nam, tuy văn hóa truyền thừa rất đầy đủ, nhưng không thể đại diện cho toàn bộ Hoa Hạ.
Tiếp đó ông nói tiếp: "Thứ tự của buổi giao lưu lần này là do đoàn đại biểu Nhật Bản đề xuất, mục đầu tiên là giao lưu trà đạo."
"Quy tắc giao lưu là mỗi bên cử ra một đại diện tinh thông trà đạo, đại diện một bên thất bại có thể nhận thua tại chỗ, hoặc cử tiếp đại diện khác, giới hạn là ba lần. Nghĩa là đại diện thứ ba của một bên thất bại đồng nghĩa với việc bên đó thua hạng mục này."
"Chúng tôi đã tổ chức mười vị giám khảo tinh thông trà đạo tại hiện trường. Để đảm bảo công bằng khách quan, chúng tôi chuẩn bị 20 chiếc cốc được đánh số khác nhau."
"Các thí sinh tham gia của mỗi bên sẽ đổ trà của mình vào mười chiếc cốc một cách ngẫu nhiên, nhân viên của chúng tôi sẽ tiến hành đánh số và ghi chép tại chỗ, sau đó mỗi vị giám khảo sẽ nếm hai chén trà từ các thí sinh khác nhau, rồi chọn ra chén trà ngon nhất."
Tần Hạo Đông thầm gật đầu, phải nói rằng cách này là công bằng nhất. Giám khảo chỉ biết số hiệu của cốc trà, hoàn toàn không biết xuất phát từ thí sinh bên nào, dù muốn thiên vị cũng không làm được.
Sau khi đọc xong quy tắc, Tiền Đa Đa mời thí sinh hai bên lên sân khấu. Phía Hoa Hạ lên sân khấu là hội trưởng Hiệp hội Trà đạo Hoa Mính Nhụy, phía Nhật Bản cũng bước lên một người phụ nữ xinh đẹp mặc Kimono, Liễu Sinh Ái của gia tộc Liễu Sinh.
Hai đại mỹ nhân lên sân khấu lập tức làm bùng nổ sự nhiệt tình của khán giả. Điều thú vị là hai người phụ nữ xinh đẹp này đều có danh xưng khác biệt: Hoa Mính Nhụy được gọi là Trà tiên tử, còn Liễu Sinh Ái là Nữ trà thánh nổi tiếng của Nhật Bản.
Liễu Sinh Ái tóc búi cao, da trắng như tuyết, lại thêm bộ Kimono càng thêm phần quyến rũ. Hoa Mính Nhụy mặc một chiếc sườn xám lụa đen, đường cong lả lướt, khí chất thanh nhã. Hai người phụ nữ đứng cùng nhau, mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
Tuy nhiên, Liễu Sinh Ái có đôi mắt phượng, trên môi trái còn có một nốt ruồi đen. Theo tướng số cổ của Hoa Hạ, người phụ nữ như vậy rất thâm độc và cay nghiệt.
Nhân viên đã bày sẵn hai bàn trà trên sân khấu. Sau khi lên sân khấu, Liễu Sinh Ái ngồi xuống trước bàn của mình, cô ta liếc nhìn Hoa Mính Nhụy đối diện rồi nói: "Cô không thắng được tôi đâu, tôi ở Nhật Bản có danh xưng là Nữ trà thánh."
Hoa Mính Nhụy cười nhạt: "Xin lỗi, chuyện ở nơi nhỏ bé quá tôi không biết, tôi chỉ biết Hoa Hạ chúng ta có Y Thánh, chứ Nữ trà thánh thì chưa từng nghe qua."
Hai người này vừa lên sân khấu chưa đấu trà đã đấu khẩu, khán giả bên dưới cảm thấy rất thú vị, đều chăm chú theo dõi.
Tần Hạo Đông lại hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Dù là võ đạo hay trà đạo, cao thủ đối đầu đều chú trọng vào tâm cảnh, nếu tâm cảnh loạn thì chắc chắn sẽ thua. Liễu Sinh Ái này vừa lên đã muốn làm loạn tâm cảnh của Hoa Mính Nhụy, nhưng Hoa Mính Nhụy cũng không phải nhân vật dễ đối phó, phản kích lại cũng cực kỳ sắc bén.
Liễu Sinh Ái lại nói: "Trước đây tôi cũng từng tìm hiểu về cô, là hội trưởng Hiệp hội Trà đạo Giang Nam, nghe nói còn có danh xưng Trà tiên tử. Chỉ là các ngành nghề ở Hoa Hạ quy tắc ngầm khá nhiều, không biết danh xưng này của cô là nhờ thực lực mà có hay là nhờ ngủ với đàn ông mà ra."
Lời này của cô ta mang tính tấn công mạnh hơn, nếu câu trước còn lịch sự thì câu này đã có chút mùi vị công kích cá nhân.
Hoa Mính Nhụy vẫn không hề lay chuyển, thanh đạm nói: "Cô Liễu nói sai rồi, cho dù có ngủ với đàn ông cũng phải có thực lực mới được. Ví dụ như cô Liễu đây, khuôn mặt tuy cũng tạm được, nhưng eo hơi thô, ngực cũng không đủ lớn, ở Nhật Bản của các người có thể có đàn ông nâng đỡ cô làm Nữ trà thánh, nhưng ở Hoa Hạ chúng ta thì tuyệt đối không có thị trường."
Tần Hạo Đông suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Không ngờ Hoa Mính Nhụy nhìn như một nàng tiên, mà khi cãi nhau thì không hề lép vế chút nào. Xem ra âm mưu của người phụ nữ Nhật Bản này sắp thất bại rồi.
"Cô..." Sắc mặt Liễu Sinh Ái thay đổi, sau đó nói: "Người Hoa Hạ các người chỉ biết khua môi múa mép thôi sao? Hãy để thực lực chứng minh đi."
Hoa Mính Nhụy thản nhiên nói: "Như vậy tốt nhất!"
Hai người phụ nữ không nói gì nữa, bắt đầu pha trà bằng bộ trà cụ trước mặt. Trà cụ giống nhau, lá trà do ban tổ chức cung cấp cũng hoàn toàn giống nhau, thậm chí cả nước sạch dùng để pha trà cũng lấy từ một thùng. Điều này kiểm chứng trình độ trà đạo của hai người.
Trà đạo cũng giống như võ đạo, đều thuộc một trong những văn hóa cổ của Hoa Hạ, đã truyền thừa không biết bao nhiêu nghìn năm, sở hữu vô số lưu phái và kỹ thuật. Kỹ thuật pha trà khác nhau thì trà pha ra cũng hoàn toàn khác biệt, bất kể là mùi hương, khẩu vị hay màu sắc đều có sự chênh lệch rất lớn.
Kỹ thuật pha trà tốt có thể phát huy hương trà đến mức cực hạn, khiến người uống cảm thấy sảng khoái, nhận được sự nuôi dưỡng tuyệt vời.
Khi nước sôi, Liễu Sinh Ái liếc nhìn Hoa Mính Nhụy đối diện đầy khiêu khích rồi bắt đầu thao tác trà đạo của mình.