Tháng 03 năm 1987
Thứ Bảy
Nhâm nhi ly cà phê buổi sáng, Sage đứng bên cửa sổ căn hộ ở Brooklyn của gia đình cô, nhìn những người mặc áo cộc tay đi bộ và đạp xe trên vỉa hè bên dưới. Bằng một phép màu nào đó, thời tiết giống như mùa xuân đã đến sớm, mang theo bầu trời trong xanh không một gợn mây, và cô mở toang cửa sổ để đón không khí trong lành. Tất nhiên, việc mở cửa sổ chẳng có gì mới mẻ - cô làm việc đó vài phút mỗi ngày, bất kể thời tiết thế nào - nhưng hôm nay cô thấy biết ơn vì cuối cùng không khí cũng đủ ấm áp để cô mở chúng lâu hơn, mặc dù thực tế là mùa đông chắc chắn chưa kết thúc.
Trong mười lăm năm kể từ khi trốn thoát khỏi Willowbrook, nhu cầu hít thở không khí trong lành của cô chỉ ngày càng tăng tên, cùng với đó là mong muốn luôn được sạch sẽ. Chồng cô, Elliot, đôi khi nói đùa rằng cô mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, nhưng những ám ảnh của cô không liên quan nhiều đến chứng OCD [17] thực sự. Willowbrook đã xâm nhập vào bên trong cô theo một cách khủng khiếp, và nó không mất nhiều thời gian để đưa cô trở lại những ngày kinh khủng đó thông qua mùi sữa bị hỏng, nhà vệ sinh ở trạm xăng, hay mùi rác thoang thoảng. Vì vậy, cô dọn dẹp. Rất nhiều. Cô đốt nến thơm, mở cửa sổ và luôn dùng nước hoa. Cân nhắc đến tất cả những gì mình đã trải qua, cô thấy thật may mắn khi vượt qua được tất cả chỉ với những điều kỳ quặc đó.
Thời tiết đẹp cũng có nghĩa là họ có thể ngồi bên ngoài nhà cha cô vào tối nay, khi cô và gia đình đến đó để chúc mừng sinh nhật mẹ kế Cathy.
Điều này nhắc nhở cô rằng cô cần lấy một món quà trên đường đến đó. Bên cạnh việc đưa các con trai và con gái đi tập thể thao và học piano, làm việc tại văn phòng dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng và tìm những mái nhà chung cho những cư dân còn lại của Willowbrook, thì cả tuần qua cô không có cơ hội đi mua sắm. Và không đời nào cô xuất hiện mà không có quà, nhất là khi cô nợ Cathy rất nhiều - mọi thứ, từ việc giúp cô vượt qua quãng thời gian trung học còn lại cho đến niềm tin của bà rằng Sage có thể vào đại học. Tất nhiên, cha cô cũng đã giúp đỡ - ông là tảng đá và tấm lưới an toàn mà cô cần - nhưng chính Cathy là người đã củng cố lòng tin của cô và nhắc nhở cô rằng cả ba người họ sẽ ở bên cạnh và đồng hành cùng nhau. Vài năm đầu tiên là khó khăn nhất, khi những cơn ác mộng xuất hiện, cô phải làm quen với một ngôi trường mới, lần thứ hai đau buồn trước sự ra đi của em gái, và làm chứng trước tòa về chuyện của Eddie và nỗi kinh hoàng của Willowbrook. Nhưng cha cô và Cathy đã cùng cô vượt qua tất cả, và nhờ họ, cô biết được cảm giác có một gia đình thực sự là như thế nào.
Cô mang ly cà phê của mình đến chiếc ghế dài và ngồi xuống. Bây giờ, việc mua sắm là việc mà cô sẽ làm vào lúc khác. Chồng cô đã đưa bọn trẻ đi trượt patin trong công viên để cô có thể có buổi sáng cho riêng mình. Cô mở tờ New York Times và trải nó ra bàn cà phê, lướt qua các tiêu đề để tìm hai bài báo mà cô hy vọng tìm thấy. Khi tìm thấy bài đầu tiên được đặt ở phần B trên trang 3, cô đọc nó trước khi cắt ra để dán vào sổ lưu niệm của mình.
Tiểu bang và các gia đình đạt được thỏa thuận cuối cùng về Willowbrook
Ngày 03 tháng 03 năm 1987
Tại một trung tâm tiểu bang, một thẩm phán liên bang ở Brooklyn đã phê chuẩn thỏa thuận cuối cùng liên quan đến các cải cách trong điều kiện sống dành cho người chậm phát triển trí tuệ được đề xuất lần đầu tiên vào năm 1972 và đề nghị thực hiện vào năm 1975.
Thỏa thuận, được ký bởi thẩm phán quận John Bartels, xác nhận rằng vào cuối năm nay, tiểu bang sẽ đóng cửa một trung tâm có tuổi đời sáu mươi năm, nơi nổi tiếng toàn quốc với tên gọi Trường Công lập Willowbrook và hiện được gọi là Trung Tâm Phát Triển đảo Staten.
Hôm qua, các quan chức của bang cho biết họ đã đạt được tiến trình mới trong việc chuyển bệnh nhân ra khỏi Willowbrook, nơi mà các phòng bệnh từng bị quá tải, và hiện chỉ chứa một trăm ba mươi bệnh nhân.
Thỏa thuận mới kêu gọi chuyển những bệnh nhân đó đến các nhà tập thể có ít hơn mười sáu giường. Bang cũng hứa sẽ đưa khoảng một nghìn hai trăm bệnh nhân khác từng sống tại Willowbrook vào các cơ sở nhỏ hơn vào năm 1992. Hiện đang có một nghìn hai trăm người đang sống tại các trung tâm phát triển lớn khác do bang điều hành.
Tiểu bang sẽ không chi trả bất kỳ thiệt hại tiền tệ nào cho gia đình của những bệnh nhân cũ của Willowbrook. Tiểu bang cũng sẽ thành lập một văn phòng đặc biệt để chăm sóc các quyền của bệnh nhân, những người trước đây không có gia đình hoặc người giám hộ đại diện cho họ.
Vào những năm 1970, hơn sáu nghìn bệnh nhân đã chen chúc trong các phòng bệnh cũ kĩ bị nhiễm sâu bọ ký sinh của Willowbrook. Khi các bậc cha mẹ kiện lên tiểu bang về các điều kiện sống tại đây, thẩm phán Bartels đã đưa ra phán quyết rằng Willowbrook quá đông đúc và vô nhân đạo. Vào năm 1975, tiểu bang và các gia đình đã đồng ý với một sắc lệnh đồng thuận, theo đó số cư dân của Willowbrook sẽ được cắt giảm xuống còn hai trăm năm mươi bệnh nhân.
Thật khó chịu và khó tin rằng phải mất mười lăm năm để đi đến được thời điểm này, nhưng đó là một sự khởi đầu. Cô rất vui vì ít nhất cô đã có thể giúp tạo ra sự thay đổi bằng cách tìm nhà mới cho một số cư dân. Đó là công việc toàn thời gian chỉ để tìm ra ai là ai, do hệ thống lưu trữ hồ sơ tồi tệ bao gồm thiếu ảnh, tên không chính xác và một số an sinh xã hội được sử dụng chung cho nhiều người, nhưng đưa được ai đó ra khỏi nơi ấy là một trong những cảm xúc tuyệt vời nhất trên thế giới. Cô cắt bài báo ra và đặt nó lên trên cuốn sổ lưu niệm, nơi cô lưu giữ những bài báo khác về Willowbrook đã được xuất bản trong nhiều năm. Sau đó, cô quay trở lại tờ báo và chậm rãi lật từng trang, tim cô đập nhanh khi lướt qua các tiêu đề. Cuối cùng khi tìm thấy bài báo khác mình đang tìm kiếm, cô cầm tờ báo lên, chuẩn bị tinh thần và đọc nó một cách chậm rãi.
Edward King, một trong những kẻ giết người hàng loạt sung mãn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, qua đời ở tuổi 34.
Các quan chức cho biết, người đàn ông mà một số người gọi là “Thiên thần báo tử”, một số khác gọi là “Cropsey”, được xác nhận đã qua đời ở tuổi 34 vào hôm thứ Tư tại New York.
Eddie King, người gặp vấn đề về tim và phải ngồi xe lăn do vết thương gây ra bởi một nạn nhân trẻ tuổi sống sót sau lần ra tay cuối cùng của anh ta, đã chết tại một bệnh viện ở New York. Anh ta đang thụ án chung thân vì nhiều tội danh giết người. Người phát ngôn của Cơ sở Cải huấn New York - Davis Crowe cho biết rằng có dấu hiệu tự thắt cổ, nhưng nguyên nhân chính thức của cái chết sẽ được nhân viên điều tra xác định.
Là cư dân của Trường Công lập Willowbrook trong gần mười năm, King phủ nhận trong nhiều năm rằng mình chưa từng giết bất kỳ ai. Tuy nhiên, vào năm 1975, King đã mở lòng với thám tử Sam Nolan trong cuộc thẩm vấn về một vụ giết người không liên quan. Trong khoảng bảy trăm giờ thẩm vấn, King đã cung cấp chi tiết về số vụ giết người. Trước khi qua đời, King đã thú nhận giết chín mươi ba người. Hầu hết các vụ giết người diễn ra ở Willowbrook hoặc các khu vực lân cận trên đảo Staten.
Hầu như tất cả các nạn nhân của King đều là cư dân tại Willowbrook hoặc những đứa trẻ nghèo sống bên lề xã hội. King nói họ là những cá nhân muốn hoặc cần phải thoát khỏi nỗi kinh hoàng trong cuộc sống. Ban đầu, các bác sĩ Willowbrook đã phân loại nhiều trường hợp tử vong xảy ra trong khuôn viên của họ là do viêm phổi, viêm gan hoặc không rõ nguyên nhân. King thường làm ngạt thở hoặc đánh thuốc mê hầu hết các nạn nhân của mình theo yêu cầu của họ. Anh ta rạch cổ tay và cổ họng của các nạn nhân, bao gồm cả hai phụ nữ trẻ, nhằm nỗ lực gài bẫy một người phụ tá làm việc tại Willowbrook là Wayne Myers, người này đã trở thành một trong những nạn nhân cuối cùng mà King ra tay sát hại.
Nolan đã mô tả King vừa là một thiên tài vừa là một kẻ sát nhân, nói kẻ giết người không bao giờ có lời giải thích thỏa đáng cho động cơ ra tay của mình, ngoài việc nói rằng anh ta đang “giúp đỡ mọi người”.
Nolan đã làm việc không mệt mỏi để tạo dựng và duy trì mối quan hệ với kẻ giết người trong hàng trăm giờ thẩm vấn, mang đến cho anh ta những món ăn vặt yêu thích, chẳng hạn như pizza, Dr Pepper và khoai tây chiên, đồng thời thảo luận về sở thích chung của họ đối với thể thao. Nolan cũng đảm bảo với King rằng anh ta sẽ không bị hành quyết. Nolan gọi King bằng biệt danh thời thơ ấu của anh ta, Eddie, trong khi King gọi Nolan bằng tên, Sam, và từng nói với tờ New York Times rằng anh ta đã “tìm thấy một người bạn trong một sở cảnh sát thuộc thành phố New York”.
King cũng tiết lộ một số chi tiết về cuộc sống của mình, ngoài việc anh ta được cha mình nuôi dưỡng ở Queens cho đến năm chín tuổi, rồi bị bỏ rơi tại nhà ga Grand Central.
Các nhà chức trách cuối cùng đã bắt được King sau khi anh ta bị trọng thương trong lần ra tay với một cư dân của Willowbrook, Sage Winters. Cô Winters đã bị đưa vào thể chế bất hợp pháp sau khi King giết người em gái song sinh của cô và bác sĩ tâm thần Willowbrook là Donald Baldwin, từ chối tin hoặc xác nhận danh tính thực sự của Winters. Theo yêu cầu của hội đồng quản trị Willowbrook, Baldwin đã từ chức ngay sau đó và một năm sau thì qua đời vì bệnh ung thư.
King tuyên bố cư dân của Willowbrook coi anh ta là “thiên thần độ lượng” bởi vì anh ta là người duy nhất giúp họ thoát khỏi cuộc sống khủng khiếp. Anh ta nói họ cầu xin anh ta kết liễu cuộc đời họ. “Tôi không nghĩ người khác sẽ làm những điều tôi đã làm,” anh ta nói với tờ 60 Minutes. “Tôi là người duy nhất đủ dũng cảm để giải thoát những linh hồn bị tra tấn đó. Và đó không phải là một lời nguyền, đó là một vinh dự”
Sage đặt tờ báo xuống và dựa lưng vào ghế, mắt cô mờ đi vì nước mắt. Thám tử Nolan đã gọi cho cô cách đây vài ngày để thông báo rằng Eddie đã treo cổ tự tử, nhưng phải đến khi tận mắt đọc cô mới tin đây là sự thật. “Thiên thần độ lượng” đã quyết định chấm dứt sự đau khổ của chính mình - mặc dù nhà tù có thể sẽ giống như thiên đường đối với các cư dân của Willowbrook.
Tuy thấy Eddie đã giải thoát quá dễ dàng, nhưng cô vẫn cảm thấy nhẹ nhõm. Những cơn ác mộng về việc anh ta đột nhập vào căn hộ để cắt cổ cô đã giảm dần trong nhiều năm, nhưng đôi khi chúng vẫn khiến cô giật mình tỉnh giấc, khiến cô toát mồ hôi và rối trí. Có lẽ giờ đây, đã đến lúc những cơn ác mộng ấy dừng lại.
Trong khi chờ đợi điều ấy xảy ra, cô sẽ tiếp tục quan tâm đến hạnh phúc của mình, Rosemary sẽ muốn cô làm vậy, và cô sẽ tiếp tục thể hiện lòng nhân từ với bản thân bằng cách bỏ lại phía sau những nỗi kinh hoàng trong quá khứ. Cô lau nước mắt và đứng dậy. Sau đó, thay vì cắt bài báo về Eddie để cho vào cuốn sổ lưu niệm của mình, cô lại xé nó ra, vò nát trong tay và ném vào sọt rác, nơi mà nó thuộc về.
Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho một bữa tiệc sinh nhật, một lễ kỷ niệm vui vẻ để tận hưởng cùng gia đình xinh đẹp của mình. Từ lâu cô đã quyết định rằng những ký ức đau buồn sẽ không thể cướp đi những phần tuyệt vời trong cuộc sống của cô, hay làm vấy bẩn chúng theo bất kỳ cách nào. Và đó là một lời hứa mà cô định giữ, không chỉ vì lợi ích của bản thân mà còn để tưởng nhớ đến Rosemary - người sẽ không muốn điều đó diễn ra theo bất kỳ cách nào khác.