Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Lượt đọc: 1470 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

Ban đầu, Sage mơ hồ nhận ra chất liệu cưng cứng bên dưới má cô và mùi axit nồng nặc của Pine-Sol và thuốc tẩy. Sau đó cô nhận ra mình đang run rẩy, mặc dù thực tế là cô đang đắp chăn và mặc quần áo đầy đủ, ngoại trừ việc đi đôi ủng mùa đông. Cô quay đầu và mở mắt ra. Một dải đèn huỳnh quang treo phía trên cô, một đường ánh sáng màu trắng nổi bật trên trần nhà lát gạch xám.

Sau đó, cô nhớ ra mình quay trở lại Willowbrook. Sự hoảng loạn ập vào vòm ngực cô, đẩy không khí ra khỏi phổi. Cô thở hổn hển và ngồi dậy. Bác sĩ Baldwin có nhốt cô lại không? Cô có ở trong Nhà Sáu không? Cô nhìn quanh. Không có cư dân nào khác nằm trên những chiếc giường trắng bên cạnh cô. Không có món đồ nội thất nào khác lấp đầy căn phòng, chỉ mình cô nằm trên chiếc giường sắt. Cô không ở trong một phòng bệnh nào cả, nhưng tòa nhà này là gì? Và cô đã ở đây bao lâu rồi? Cửa sổ có chấn song bên cạnh cô để lộ bầu trời tối đen. Ít nhất thì lần này cô không bị trói. Cô đứng dậy và thử mở cánh cửa thép. Nó đã bị khóa. Cô đập mạnh vào nó.

“Xin chào?” Cô hét lên. “Có ai ngoài đó không?”

Không có âm thanh nào phát ra từ phía bên kia.

“Làm ơn!” Cô hét to nhất có thể. “Ai đó cho tôi ra khỏi đây được không?” Cô lại đập cửa lần nữa, lần này là bằng cả hai tay. “Xin chào?”

Không có ai trả lời. Không ai đến và mở khóa cửa.

Cô đến bên cửa sổ và nhìn ra ngoài. Mặt trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng sau những đám mây xám lững lờ trôi. Bên dưới, khuôn viên phủ đầy tuyết của Willowbrook trải dài như một tấm chăn dài vô tận, khoảng không trắng xóa bị phá vỡ bởi sự xuất hiện thưa thớt của những ngọn đèn, những cụm cây trơ trụi sẫm màu và hai tòa nhà dân cư to lớn trông có vẻ nguy hiểm. Ánh đèn thành phố của đảo Staten lấp lánh phía xa, lạnh lẽo và xa xôi, trắng như băng, và xa vời vợi như những vì sao trên trời.

Cô áp trán vào cửa sổ, đập một bên nắm đấm vào tấm kính dày và nhắm nghiền đôi mắt ngập nước. Tại sao cô lại quay lại đây? Tại sao cô lại tin tưởng thám tử Nolan? Có một điều chắc chắn đó là: Khi gặp lại bác sĩ Baldwin, cô sẽ nói dối và nói rằng cô đã nhầm lẫn về chuyện của Eddie. Anh ta chưa bao giờ đến căn hộ của cô, chưa bao giờ ngủ trên đi văng. Bất cứ điều gì để được ra khỏi đây. Cô sẽ nói là cô đã uống thuốc ngủ và nhầm lẫn. Cô sẽ nói là cô thấy bối rối, sợ hãi và đau buồn. Cô sẽ nói tất cả chỉ là một giấc mơ.

Nếu cô được gặp lại bác sĩ Baldwin.

Đằng sau cô, có tiếng một chiếc chìa khóa xoay trong ổ. Cô xoay người lại. Cảm ơn Chúa. Ai đó đã nghe tiếng cô kêu cứu. Ai đó sẽ để cô ra ngoài. Có lẽ thám tử Nolan đã nói chuyện với Iris và nhận ra cô đang nói sự thật. Cô bắt đầu đi về phía cửa, rồi chậm lại. Nếu đó là một y tá đi vào với một kim tiêm thì sao? Nếu đó là Marla đến để đưa cô trở lại Nhà Sáu thì sao? Cánh cửa hé mở và cô sững người, nín thở. Rồi một người đàn ông quen thuộc nhanh chóng lẻn vào trong và đóng cửa lại sau lưng anh ta. Cô lùi lại một bước.

Đó là Eddie.

“Anh đang làm gì ở đây?” Cô nói.

“Tôi đến để gặp cô.” Anh ta nói, nghe lại giống như Eddie trước đây.

Tim cô đập nhanh hơn. Cô không tin anh ta hay bất cứ điều gì anh ta nói. Anh ta không chỉ lừa dối mọi người, kể cả cô, mà anh ta còn khiến cô trông như kẻ điên và để bác sĩ Baldwin nhốt cô lại. Tất cả những gì cô có thể làm là không tát vào mặt anh ta. Đồng thời, cô cần phải cẩn thận. Ai mà biết liệu anh ta có vấn đề tâm thần nghiêm trọng hay chỉ đang chơi đùa? Và anh ta còn nói dối về điều gì nữa? “Làm sao anh vào được đây?”

Anh ta chìa tay ra để lộ một chùm chìa khóa. “Giống như cách tôi ra vào mọi nơi thôi”

Cô mím chặt môi, kìm lại cơn giận dữ và những lời muốn nói. “Anh lấy chúng ở đâu?”

“Một lao công thì cần có chìa khóa”

“Nhưng anh không phải là lao công thực sự,” cô nói. “Anh là một...”

“Là gì cơ? Một cư dân? Một đứa chậm phát triển? Hay một thứ rác rưởi mà ai đó đã ném đi?”

Cô lắc đầu. Mặc dù nghe giống như Eddie trước đây, nhưng có điều gì đó trong mắt anh ta đã thay đổi. Hoặc là thế, hoặc là cô đã bị sự tuyệt vọng khi ở Nhà Sáu làm cho mù quáng đến nỗi nhìn thấy sự quan tâm trong mắt anh ta thay vì lạnh lùng, nhìn thấy lòng tốt thay vì lừa dối. “Đó không phải là điều tôi định nói, cô nói. “Nhưng tại sao anh lại nói dối tôi?”

“Cô có tin tôi không nếu tôi nói sự thật với cô?”

“Tôi không biết. Anh rất tốt với tôi và anh đã cố gắng giúp đỡ tôi. Những việc đó rất quan trọng với tôi. Và anh cũng đối tốt với em gái tôi nữa. Ít nhất thì tôi nghĩ là anh đã từng”

“Tôi đã từng” anh ta nói. “Nhưng bây giờ cô đã biết tôi thực sự là ai. Bây giờ cô đã biết tôi là cư dân lâu năm của Trường Công lập Willowbrook. Ngoại trừ việc tôi có những thứ này.” Anh ta giơ chùm chìa khóa lên và lắc lắc. “Và điều đó tạo ra mọi sự khác biệt.”

“Nhờ chúng mà anh ra được ngoài và đến nhà tôi ư?”

Anh ta cười toe toét. “Có lẽ vậy.”

“Còn chiếc Mustang?”

“Tôi đã đánh cắp nó”

“Thế còn số tiền anh dùng để trả bữa sáng thì sao?”

“Tôi tìm thấy trong hộp găng tay của chiếc Mustang”

“Nhưng nếu đã có đống chìa khóa đó, tại sao anh không thả tôi ra khỏi đây?”

“Tôi có thể làm vậy, nhưng tôi muốn làm trông giống như thể cô đã tự mình trốn thoát hơn.”

“Tại sao?”

Anh nhìn cô như thể cô bị điên. “Tại sao ư? Cô có biết họ sẽ làm gì tôi nếu họ phát hiện ra tôi trả tự do cho cô không? Họ sẽ bơm đầy Thorazine và Prolixin cho tôi rồi nhốt tôi trong bệnh viện an ninh bang. Thế thì tôi tiêu rồi.”

“Vậy là anh đang tự bảo vệ mình”

“Đúng vậy đấy. Tôi không có lựa chọn nào khác”

“Và giờ anh lại đang tự bảo vệ mình, bằng cách để họ nghĩ rằng tôi bị bệnh như Rosemary,” cô nói, đột nhiên không thể che giấu sự tức giận của mình. “Bằng cách để họ nghĩ rằng tôi đã tưởng tượng ra toàn bộ sự việc... anh đến căn hộ và đưa tôi đến Top Hat . Anh ngủ trên đi văng. Anh để họ nhốt tôi lại thay vì nói cho họ biết chuyện gì đã thực sự xảy ra.”

“Tôi xin lỗi,” anh ta nói, nghiêng đầu như thể buồn bã lắm. “Nhưng cô không thực sự mong tôi từ bỏ tự do của mình vì cô đấy chứ?”

“Anh đang nói cái gì vậy? Anh đâu có tự do. Anh đã ở Willowbrook từ năm chín tuổi”

“Đúng vậy, tôi ở đây.” Anh ta nói, tay lại giơ chùm chìa khóa lên. “Nhưng tự do của mỗi người không giống nhau.”

Cô nhíu mày. Đến lượt cô nhìn anh ta như thể anh ta bị điên. “Việc bị nhốt ở đây hay bất cứ nơi nào khác không có nghĩa là anh được tự do, dù có chìa khóa hay không. Điều tôi không hiểu là, tại sao anh không rời đi? Tại sao anh lại ở đây trong khi có thể ra ngoài dễ dàng như vậy?” Cô thấy hối hận ngay khi lời vừa thốt khỏi miệng. Có lẽ anh ta đã không nghĩ đến việc rời đi và bây giờ khi cô đã gợi ý điều đó, anh ta sẽ làm thế. Không phải là anh ta đáng bị nhốt trong Willowbrook - không ai đáng bị như vậy cả - nhưng nếu anh ta muốn rời đi cùng cô thì sao? Nếu anh ta nghĩ rằng anh ta có thể là một phần của cuộc đời cô thì sao?

Anh ta lắc đầu, đột nhiên trở nên nghiêm túc. “Tôi không thể rời đi”

Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng câu trả lời của anh ta chẳng hợp lý chút nào. Làm gì có người tâm trí khỏe mạnh nào lại muốn ở đây? Có lẽ anh ta thực sự đã có vấn đề về tâm lý. “Tại sao không?” Cô nói.

“Bởi vì tôi không thể bỏ rơi họ.”

“Bỏ rơi ai?”

“Mọi người. Nhân viên. Cư dân. Tất cả bọn họ đều cần tôi”

Cô định nói nói rằng anh ta thật lố bịch, rằng mọi người vẫn ổn nếu không có anh ta, nhưng cô đã dừng lại. Cô không chỉ muốn tránh nói lời động viên anh ta, mà cô còn đột nhiên thấy sợ hãi trước cách anh ta đứng yên một cách đáng sợ. Anh ta rất nghiêm túc. Anh ta hoang tưởng. Và ai biết còn gì khác nữa.

“Anh nói bọn họ cần anh là sao?”

Anh ta phát ra một tiếng than vãn dài và to, như thể việc giải thích mất quá nhiều sức lực. “Bởi vì tôi giúp họ. Tôi giúp các nhân viên bằng cách làm việc. Và tôi giúp các cư dân khi họ không chịu đựng nổi nơi này nữa.”

“Giúp các cư dân là sao? Như thế nào?”

“Tôi giúp họ trốn thoát.”

Mắt cô mở to. “Bằng đường hầm ư?”

“Không, không phải như vậy. Việc dẫn cô đi qua đường hầm để cô có thể trốn thoát là chuyện khác. Cô sẽ sống được ở thế giới thực ngoài kia. Nhưng những kẻ tội nghiệp bị ruồng bỏ ở nơi này thì sao? Họ sẽ không bao giờ sống sót được nếu ở ngoài ấy, và họ biết điều đó. Đó là lý do tại sao họ tìm đến tôi khi họ sẵn sàng muốn được thả tự do.”

Cô lắc đầu bối rối. Anh ta đang nói cái gì vậy? Anh ta lấy thêm thuốc cho họ ư? Hay đưa họ đến các phòng thí nghiệm nơi có rèm trên cửa sổ và đồ dùng bằng bạc trong phòng ăn? “Tôi không hiểu”

Anh ta đảo mắt. “Cô bị nhốt ở đây bao lâu rồi, vài tuần à? Hãy thử tưởng tượng sống ở nơi này trong nhiều năm đi. Nhiều thập kỷ. Toàn bộ cuộc đời cô. Hãy tưởng tượng cô đến đây khi còn nhỏ. Rồi sẽ đến một ngày cô không còn dễ thương nữa. Cô to lớn, bốc mùi và thậm chí còn suy nhược hơn sau nhiều năm bị lạm dụng và sử dụng thuốc mỗi ngày. Đối với một người như tôi thì khác, tôi hoàn toàn khỏe mạnh và tôi không có bất kỳ khuyết tật nào về tinh thần hay thể chất. Tôi hiểu các nhân viên muốn gì. Tôi biết làm thế nào để tránh xa rắc rối. Nhưng những người khác thì sao? Chắc chắn họ có một số vấn đề, nhưng chính nơi nhẫn tâm này khiến họ hành động như hiện tại. Họ muốn nhận được tình yêu, lòng thương cảm và sự tốt bụng giống như mọi người. Chắc chắn là họ có tức giận, bối rối và khó chịu, nhưng chính cách họ bị đối xử mới khiến họ phát điên. Chết tiệt, động vật còn được đối xử tốt hơn cư dân ở đây. Và tôi cho họ một lối thoát để thoát khỏi cơn ác mộng này.”

Da cô nổi gai ốc khi trong tâm trí chợt lóe lên một nhận thức. Anh ta không nói đến điều mà cô đang nghĩ đến, phải không? “Anh... cho họ một lối thoát như thế nào?”

Anh ta nhìn cô nghiêm nghị, giống như một giáo viên đang mắng nhiếc một học sinh lười biếng. “Trước đây tôi đã nói với cô là không ai biết có bao nhiêu cư dân chết trong cái hố chết tiệt này mỗi năm. Cô có biết bao nhiêu không? Hàng trăm. Bốn trăm người chết năm ngoái. Bốn trăm đấy.” Một biểu cảm đau đớn làm méo mó khuôn mặt anh ta. “Cô nghĩ có ai quan tâm tại sao, như thế nào, hoặc những gì đã xảy ra với họ không? Giấy chứng tử ghi rằng họ bỏ ăn hoặc chết vì viêm phổi hoặc sởi hoặc một số loại vi-rút nhảm nhí khác cố tình được tiêm vào người họ, giống như thể họ không hơn gì chuột thí nghiệm. Giấy chứng tử không bao giờ ghi ‘bị phụ tá đá vào đầu hoặc chết đói.’ Không bao giờ ghi ‘bị đánh đến chết’ hoặc ‘bị ép dùng quá nhiều thuốc.’ Bởi vì điều đó có thể khiến thành phố và tiểu bang nghi ngờ. Điều đó có thể khiến ai đó đào sâu vào những gì đang xảy ra ở đây.”

Cô nuốt nước bọt, cảm thấy buồn nôn. Mặc dù không muốn nghe thêm, nhưng cô cần biết chính xác ý của anh ta. Cô cần anh ta nói rõ trắng đen, đặt mảnh ghép cuối cùng vào đúng vị trí để cô có thể chắc chắn. “Tôi hiểu những gì anh đang nói, nhưng anh giúp các cư dân trốn thoát như thế nào?”

“Không ai quan tâm đến việc họ chết như thế nào nên tôi có thể dễ dàng làm những việc mình đang làm. Đó là lý do tại sao các cư dân cần tôi. Tôi muốn Willowbrook đóng cửa, nhưng tôi không thấy điều đó xảy ra. Và không ai rời khỏi đây trừ khi họ chết. Đó là lý do tại sao các cư dân coi tôi như thiên thần độ lượng của họ.”

Cô không thể tin vào những gì mình đang nghe. “Thiên thần gì cơ?”

“Thiên thần độ lượng. Cropsey. Cô muốn gọi tôi thế nào cũng được”

Cô hít một hơi thật sâu. “Cái gì... anh đang nói cái gì vậy?”

“Cô biết rất rõ tôi đang nói gì. Nhưng cô cần nhớ rằng thủ phạm ở đây là Willowbrook chứ không phải tôi. Willowbrook biến cuộc sống thành địa ngục trần gian.”

Cô cứng đờ, cơ thể như đóng băng. Anh ta mất trí rồi. Và giờ cô đã biết bí mật của anh ta. Cô liếc nhìn cánh cửa, thầm cầu nguyện rằng anh ta đã không khóa nó. Cô phải ra khỏi đây. “Còn Rosemary thì sao? Anh đã... anh đã...”

“Em gái cô đã có một cuộc sống không thể chịu đựng nổi,” anh ta nói. “Khi cô ấy muốn thoát khỏi nó, tôi đã giấu cô ấy đi trong nhiều ngày, cố gắng trong tuyệt vọng nói với cô ấy rằng tôi thực sự quan tâm đến cô ấy, nhưng cô ấy đã cầu xin tôi chấm dứt nỗi đau khổ của cô ấy.

Sage nghiến răng, kìm lại một tiếng hét. Thật dễ hiểu tại sao Rosemary lại muốn kết thúc cuộc sống khủng khiếp của mình ở Willowbrook, nhưng chắc chắn là con bé không muốn bị cắt cổ. Chắc chắn con bé không muốn bị chảy máu, bị bỏ mặc thối rữa trong một đường hầm tối đen như mực trước khi bị chôn vùi dưới nền đất bùn lầy lạnh giá. Nỗi đau lại xé nát trái tim cô. Người em gái tội nghiệp của cô đã phải chịu đựng quá nhiều.

“Bằng cách cắt cổ con bé ư?” Cô khổ sở nói.

Anh ta lắc đầu, gương mặt giống như tượng sáp dễ vỡ. “Không. Khi tôi cho cô ấy sự tự do mà cô ấy hằng khao khát, tôi quyết định bắn một mũi tên trúng hai đích.”

“Cái gì... ý anh là gì?” Cô liếc nhìn quanh phòng, tìm kiếm thứ gì đó mà cô có thể dùng làm vũ khí. Không có gì cả.

“Tôi muốn làm cho nó giống như thể Wayne đã giết cô ấy,” mắt anh ta trở nên đờ đẫn. “Cô biết những gì anh ta đã làm với cô ấy mà. Tôi muốn anh ta phải trả giá. Nhưng tôi hứa là cô ấy không cảm thấy gì cả. Cô ấy đã nuốt một nắm thuốc trước khi tôi cắt cổ cô ấy.”

Một cục u cháy rực đã chặn khí quản của Sage. Cô cảm thấy như mình đang nghẹt thở. “Nếu anh muốn làm như thể Wayne đã giết Rosemary,” cô nói. “Vậy tại sao lại di chuyển thi thể con bé?”

Anh ta nhún vai. “Bởi vì tôi đã hoảng sợ. Và bởi vì tôi đã quyết định là tôi muốn cô ở lại.”

Ôi chúa ơi . Đó là lý do tại sao anh ta nói dối. Đó là lý do tại sao anh ta để bác sĩ Baldwin nhốt cô lại. Cô phải ra khỏi căn phòng này. Phải tránh xa anh ta. Phải nói với ai đó những gì anh ta đã làm. Nhưng cô muốn biết anh ta đã làm những việc đó như thế nào, và cô cần biết cách tìm thêm bằng chứng.

“Làm sao anh có thời gian để di chuyển con bé trước khi đưa bác sĩ Baldwin vào đường hầm?” Cô nói. “Anh đã nói là anh đợi bên ngoài văn phòng ông ta trong khi ông ta đang gọi điện thoại”

“Tôi đã đợi. Nhưng có quá nhiều điều cô chưa biết về nơi này, chẳng hạn như sự thật rằng thư ký của bác sĩ Baldwin, cô Evie Carter bé nhỏ, là một con đĩ dối trá. Trong khi Baldwin gọi điện thoại, tôi nói với cô ta rằng cô ta phải để tôi rời đi trong vài phút, nếu không tôi sẽ nói với chồng cô ta về các hoạt động ngoài luồng của cô ta với Baldwin và Wayne. Tất nhiên tôi đã hứa sẽ quay lại ngay.

Một hình ảnh lóe lên trong tâm trí cô - chồng của Evie khi ở trong rừng đã dọa giết bác sĩ Baldwin. “Bác sĩ Baldwin nói chồng của Evie đã giúp bác sĩ Wilkins. Vì vậy, ông ta là chú của anh, phải không? Là người đã nói với anh về việc các phóng viên có chìa khóa của Nhà Sáu? Hay đó cũng là một lời nói dối?”

“Bác sĩ Carter tốt với tôi, giống như một người chú đối tốt với cháu trai của mình, hay một người cha đối với con trai. Ông ấy là một người đàn ông tử tế, luôn muốn làm những điều đúng đắn cho các cư dân. Ông ấy xứng đáng có một người vợ yêu thương, chung thủy”

“Vậy anh... anh cũng giết Evie ư?”

“Đúng”

Nỗi kinh hoàng và hoang mang xoắn xít lại trong tâm trí cô. “Nhưng tại sao? Cô ta chỉ làm việc ở đây thôi. Cô ta không phải là cư dân. Cô ta không làm gì anh cả”

“Như tôi đã nói, cô ta là một con đĩ. Và việc đó đã giúp làm cho Wayne trông như có tội”

Cô nhìn anh ta chằm chằm, không thể rũ bỏ cảm giác rằng cô đã bị mất kết nối với thực tế. Dù anh ta đang đứng ngay trước mặt cô. Dù anh ta đang nói những lời đó. “Vậy thì tại sao anh lại giết Wayne nếu anh đang cố gài bẫy anh ta?”

“Bởi vì anh ta xứng đáng với điều đó và tôi cần phải ngăn anh ta lại. Sau khi cô kể cho tôi nghe về Norma, tôi không thể để anh ta thoát tội nữa. Anh ta là một con lợn chết tiệt.”

“Nhưng nó đã có hiệu quả. Mọi người đều nghĩ anh ta là kẻ giết người cho đến khi anh đưa anh ta vào nhà xác. Tại sao anh lại...?”

Anh ta nhún một bên vai. “Để hủy hoại Baldwin. Càng nhiều thi thể được tìm thấy trong khu đất của Willowbrook, ông ta và những người làm việc ở đây càng được chú ý nhiều hơn.”

“Còn Alan thì sao?”

Anh ta cau mày, sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt. “Tôi tưởng cô ghét ông ta?”

“Điều đó không có nghĩa là tôi muốn ông ta chết!”

“Chà, ông ta là một tên khốn. Cuối cùng khi đã ở nhà để mở cửa, ông ta say đến mức gần như không thể đứng vững. Ông ta bảo tôi biến đi và đóng sầm cửa trước mặt tôi.”

“Vậy là anh không để lại cho ông ta tờ giấy nhắn nào về việc tôi ở đây?”

“Ồ, có chứ, nhưng sau khi cho ông ta những gì ông ta đáng phải nhận, tôi đã tìm thấy chúng trong căn hộ và vứt đi”

Đưa một tay lên miệng để kìm lại nỗi khiếp sợ của mình, cô hình dung ra cảnh anh ta cắt cổ Alan, vẽ một nụ cười chú hề trên mặt ông ta, và đẩy xác ông ta xuống gầm giường. Bất kể anh ta nói gì về việc “giúp đỡ” mọi người, anh ta rõ ràng là một kẻ sát nhân máu lạnh. Sau đó, cô có một suy nghĩ khác và cảm thấy rùng mình.

“Thế còn…” Nhưng cô do dự. Không. Cô không thể hỏi anh ta điều đó.

“Cái gì?”

“Không có gì?” Cô nói, rồi khoanh tay và bắt đầu bước từng bước, hy vọng có thể đến gần cửa mà anh ta không nhận ra.

“Cho tôi biết cô định nói gì đi,” anh ta nói. “Tôi muốn biết”

“Tôi không nhớ.” Cô nói.

“Có, cô nhớ. Nói cho tôi đi.”

Cô dừng lại và xem xét anh ta, không biết nên diễn đạt câu hỏi như thế nào. Một mặt, cô không muốn nghe câu trả lời của anh ta; mặt khác, cô cần phải biết. “Anh đã lẻn ra khỏi Willowbrook bao giờ chưa? Ý tôi là, trước khi anh đến nhà tôi ý?”

“Tất nhiên rồi. Sao vậy?”

“Để làm gì?”

“Tôi có lý do của mình. Tại sao cô muốn biết? Chuyện đó thì liên quan gì?”

“Anh nói tôi có thể gọi anh là Cropsey. Anh đã... ngoài Alan, anh có giết ai khác không? Ý tôi là bên ngoài Willowbrook?”

Anh ta nhìn xuống sàn nhà, rồi nhìn cô với đôi mắt đầy đau đớn. “Cô biết ngoài đó có bao nhiêu người có cuộc sống tồi tệ không? Có bao nhiêu đứa trẻ bị cha mẹ đánh đập và lạm dụng, hoặc không kiếm đủ tiền để nuôi chúng? Có bao nhiêu người có cha mẹ nghiện rượu hoặc nghiện ma túy”

Ôi chúa ơi ” nỗi kinh hoàng dâng lên thành cơn sốt trong tâm trí cô. Và cô đã đưa cho anh ta địa chỉ của bạn bè cô! “Làm ơn nói với tôi là... anh không làm hại Heather và Dawn, phải không?”

Anh ta lắc đầu. “Tôi đã nghĩ đến chuyện đó, nhưng họ chẳng đáng để tôi dành thời gian.”

Cô thấy nhẹ nhõm, cùng lúc với cơn lốc hoảng loạn và sợ hãi ngày càng tăng.

“Còn nhớ sau lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô trong hành lang, ngày hôm sau cô đã không nhìn thấy tôi không?” Anh ta nói. “Tôi phát hoảng vì tưởng cô là hồn ma của Rosemary. Tôi đã không nói với bác sĩ Baldwin tại sao tôi lại khó chịu như vậy, nhưng ông ta phải cho tôi dùng thuốc an thần một lúc.”

Cô không nói gì. Nếu anh ta đang tìm kiếm sự đồng cảm, thì anh ta hỏi nhầm người rồi. Sau đó, cô nghĩ đến một luyện khác.

“Vậy là anh muốn tôi nhìn thấy xác của Rosemary trong đường hầm. Nhưng tại sao?”

“Bởi vì..”

Cô chờ đợi.

“Bởi vì tôi nghĩ cô xứng đáng được biết cô ấy đã chết thay vì thắc mắc chuyện gì đã xảy ra với cô ấy. Tôi biết cô là một người tốt. Và không biết chuyện gì đã xảy ra với người mình yêu thương còn tệ hơn là biết”

“Nếu tôi là một người tốt thì tại sao anh lại làm điều này với tôi?” Giọng cô vỡ ra. “Tôi không đáng bị nhốt lại”

“Tôi xin lỗi. Nhưng tôi không biết phải làm gì khác. Tôi không thể nói cho họ biết sự thật. Anh ta tiến về phía cô, chạm vào cô bằng một tay, ánh mắt buồn bã.

Cô buộc mình đứng bất động, như thể sẵn sàng chấp nhận một cử chỉ an ủi, rồi vòng qua anh ta vào giây cuối cùng, chạy đến chỗ cửa và thử vặn nắm cửa. Nó đã bị khóa. Cô quay lại đối mặt với anh ta, lưng áp vào lớp thép lạnh.

Anh ta bật ra một tiếng cười không chút hài hước. “Cô thực sự nghĩ tôi ngu đến mức không khóa cửa à?”

“Làm ơn, hãy để tôi đi. Tôi sẽ không bao giờ sống sót ở nơi này. Tôi phải ra khỏi đây.” Rồi cô gượng cười nhẹ, hy vọng thuyết phục được anh ta rằng họ vẫn có thể là bạn. Một nụ cười như thể cô bị một cơn co giật. “Tôi... tôi không đi đâu xa. Anh vẫn còn chìa khóa. Anh có thể lẻn ra ngoài và đến thăm tôi bất cứ khi nào anh muốn.”

Anh ta tiến lại gần, nhìn cô chằm chằm với vẻ mặt đau khổ. “Cô đang nói dối,” anh ta nói. “Cô sợ tôi, tôi có thể nhìn thấy điều đó trong mắt cô. Và cô thông minh đấy khi biết sợ hãi, bởi vì tôi không thể để cô hoặc bất kỳ ai khác xen vào giữa tôi và những việc tôi phải làm ở đây. Nếu cô nói với họ, họ sẽ khiến tôi không bao giờ có thể giúp đỡ bất kỳ ai khác. Và tôi không thể để điều đó xảy ra.”

“Tôi sẽ không nói,” cô nói. “Tôi hứa.

“Tất nhiên cô sẽ nói. Cô nghĩ tôi là một con quái vật. Và cô muốn bắt tôi phải trả giá vì đã giết em gái cô. Cô là một người tốt, cô nhớ chứ? Cô muốn thấy công lý được thực thi. Nhưng cô cần hiểu rằng chuyện này còn lớn lao hơn cô và tôi.”

Cô lắc đầu điên cuồng. “Không. Tôi chỉ muốn về nhà. Chỉ thế thôi, tôi hứa.”

Anh ta lùi lại một bước và thò tay vào túi. “Suýt nữa thì quên mất. Tôi mang cho cô một thứ,” anh ta giơ hai bàn tay nắm lại ra như thể đang chơi trò ước đoán. “Chọn một bên đi”

“Tôi không muốn.” Cô nói.

“Thôi nào. Bố mẹ cô không dạy cô rằng từ chối một món quà là thô lỗ sao?” Anh ta cố gắng che giấu cơn tức giận của mình, nhưng sự cáu kỉnh đã lấn át giọng nói của anh ta.

“Món quà duy nhất tôi muốn là được tự do.” Cô lại thấy hối hận ngay sau khi thốt lên những lời ấy. Như anh ta đã nói, tự do có thể có nhiều ý nghĩa khác nhau.

“Tôi sẽ trả tự do cho cô, tôi hứa, nhưng trước tiên cô phải chọn một bên đã”

Cô lại lắc đầu.

Anh ta xòe hai bàn tay ra. Một hình trụ màu đỏ nằm trong lòng bàn tay. Nó trông giống như một thỏi son môi. Cô ngước mắt lên nhìn anh ta, và tia nhìn hung ác mà cô nhìn thấy ở đó rút cạn máu trong huyết quản của cô. Sau đó, anh ta bắt đầu cười, một cách khủng khiếp.

Cô quay lại và đập cửa. “Giúp tôi với!” Cô hét lên. “Ai đó, làm ơn! Giúp tôi!”

Anh ta nắm lấy cánh tay cô và kéo mạnh về phía mình. Cô khuỵu xuống, đấm đá, la hét và cố gắng thoát ra. Anh ta kéo cô dậy, lôi đến giường và đẩy cô xuống đệm. “Cô đang khiến chuyện này khó khăn hơn mức cần thiết đấy.” Anh ta gầm gừ, đưa bàn tay ướt đẫm mồ hôi bịt miệng cô, giơ thỏi son môi lên và dùng ngón tay cái bật nắp ra. Một lưỡi dao gập lấp lánh trong ánh sáng.

Cô cố gắng hét lên, nhưng anh ta ấn chặt tay vào miệng cô hơn và trèo lên người cô, cưỡi lên cô như cưỡi một con ngựa. Cô oằn người bên dưới anh ta, nhưng vô ích. Anh ta quá nặng, quá khỏe. Cô cố giật lấy vũ khí từ tay anh ta, hai cánh tay vung vẩy, hai bàn tay nắm lấy nhưng chỉ tìm thấy không khí. Anh ta di chuyển lưỡi dao tới lui, cứa vào da cô và nhấc con dao ra khỏi tầm với của cô. Rồi anh ta giơ cao tay lên.

“Không phải màu cô mong đợi à?” Anh ta nói.

Trong giây phút đó, mặc cho anh ta trêu chọc, cô há to miệng cắn mạnh xuống hai ngón tay anh ta, quyết không chịu buông. Anh ta hét lên và cô cắn mạnh hơn, đá và lắc đầu một cách điên cuồng cho đến khi thịt anh ta nứt ra giữa hai hàm răng cô. Anh ta cúi người về phía trước trong đau đớn. Cô cố gắng chộp lấy lưỡi dao và anh ta gạt nó vào tay cô, cứa da thịt cô một lần nữa.

Cô đưa tay lên và chọc ngón tay cái vào mắt anh ta. Anh ta cố gắng kéo ngón tay cái của cô ra bằng tay còn lại của mình, nhưng vô tình cắt vào phần thái dương của chính mình, suýt thì vào hốc mắt và khoét ra một mảng da dày đầy máu. Anh ta chửi thề và đưa tay lên mặt, đánh rơi con dao. Nó kêu loảng xoảng trên sàn. Cô ấn ngón tay cái vào mắt anh ta mạnh hơn nữa và thọc ngón tay vào vết thương của anh ta. Cuối cùng, anh ta giật tay cô ra và ôm lấy cái đầu đẫm máu của mình, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Cô nhả răng khỏi những ngón tay của anh ta, rồi đập cả hai tay vào ngực anh ta mạnh nhất có thể. Anh ta chửi rủa trong sự ngỡ ngàng và nửa ngã, nửa loạng choạng rơi khỏi giường, tiếp đất bằng nửa người nằm nghiêng.

Cô lồm cồm bò dậy và điên cuồng tìm kiếm con dao trên sàn nhà nhưng không thấy nó đâu cả. Rồi cô nhìn thấy nó, chỉ cách anh ta vài bước chân. Anh ta lật người và đứng dậy, một tay ôm thái dương đang chảy máu, một mắt nhắm nghiền. Anh ta cũng đang tìm kiếm con dao, bên mắt không bị thương của anh ta mở to và đỏ ngầu. Sage lao về phía trước, chộp lấy con dao và cắm nó vào hông anh ta, miệng rên rỉ. Anh ta nhìn xuống và cố gắng rút nó ra với bàn tay đầy máu, loạng choạng tới lui như một kẻ say rượu. Cô giật mạnh nó ra khỏi người anh ta và nắm chặt lấy nó, sẵn sàng đâm anh ta lần nữa nếu anh ta đến gần.

Eddie lao về phía trước, hai tay anh ta cào cấu và sẵn sàng tóm lấy cô. Cô rút lưỡi dao về và cắm nó vào cổ anh ta mạnh nhất có thể. Anh ta cứng đờ, máu ngay lập tức phun ra từ bên dưới tai. Cô lùi lại, thở hổn hển và cố đứng thẳng.

Anh ta nhìn cô chằm chằm với vẻ hoang dã pha trộn giữa sự tuyệt vọng và giận dữ, cho đến khi, cuối cùng ánh mắt không còn quyết liệt nữa. Anh ta khuỵu xuống, một tay ôm lấy cổ. Máu tuôn ra giữa các ngón tay, chảy xuống cánh tay và ngực thành những dòng sông màu đỏ. Sau đó, anh ta từ từ ngã sấp mặt xuống sàn.

Sage lùi lại và dựa vào tường, một tiếng hét phát ra từ cổ họng cô. Một dòng máu có vị như đồng lấp đầy miệng cô, và cô phải nhổ ra vài lần để tống khứ mùi vị đó ra ngoài. Cô lau miệng bằng mu bàn tay, để lại một vệt nước bọt và máu trên da. Những vệt máu loang ra trên cánh tay và quần áo của cô, nhỏ giọt đậm đặc và nặng nề trên sàn nhà.

Cô kiểm tra vết thương của mình, cảm thấy sắp ngất xỉu. Những vết rạch chằng chịt trên cánh tay và cổ tay cô, cùng với nhiều vết rách sâu trên bàn tay. Cô không cảm thấy gì khi chuyện đó xảy ra, nhưng bây giờ những vết thương như muốn bốc cháy. Ép cánh tay vào hai bên hông để cầm máu, cô ấy nhìn Eddie.

Anh ta nằm sấp giữa vũng máu ngày càng lớn, mặt quay sang một bên, chân và tay tạo thành những góc kỳ lạ. Cô nhìn chằm chằm vào lưng anh ta, căng mắt ra để xem anh ta còn thở không. Chiếc áo dính đầy máu của anh ta bằng phẳng và bất động. Ít nhất là trông có vẻ như vậy. Thật khó để biết khi nào tim cô đập mạnh và nhanh đến mức căn phòng rộn lên theo từng nhịp.

Cô nhích về phía trước, cố gắng không giẫm vào vũng máu trên sàn, dùng một chân huých vào vai anh ta. Anh ta nằm im lìm như một hòn đá. Cô tìm chìa khóa dưới sàn, dưới gầm giường, dọc theo cơ thể anh ta và trong lòng bàn tay, nhưng không thấy chúng đâu cả. Chết tiệt. Nơi duy nhất cô chưa tìm là trong túi quần. Cô quỳ xuống, thò tay vào một túi nhưng không thể với đủ xa. Cô nâng vai anh ta lên, đặt một tay dưới một bên đùi, và lật anh ta nằm ngửa.

Khi cơ thể chạm sàn, anh ta thở ra một hơi dài và to. Cô hét lên và loạng choạng lùi về phía sau. Anh ta vẫn còn sống! Rồi cô nhận ra tiếng thở dài đó là hơi thở cuối cùng của anh ta bị đẩy ra khỏi phổi. Cô nhắm mắt lại trong giây lát và cố gắng bình tĩnh lại, rồi ngồi dậy và lại tiến về phía anh ta, mắt vẫn không rời khỏi mặt anh ta. Nín thở, cô thò tay vào túi quần bên phải. Cảm ơn Chúa. Những chiếc chìa khóa ở đó, lạnh lẽo và cứng cáp trong ngón tay cô. Cô giật chúng ra, đứng thẳng dậy và bắt đầu đi về phía cửa, cầu nguyện sẽ không mất nhiều thời gian để tìm đúng chìa.

Rồi cô quay lại nhìn lại Eddie - cô không thể ngăn mình làm thế. Đôi mắt anh ta mở to như thể đang nhìn chằm chằm vào cô, đôi môi anh ta đẫm máu và xệ xuống, giống như nụ cười lộn ngược của một chú hề. Với những ngón tay run rẩy, cô thử lần lượt từng chiếc chìa khóa để mở cửa, cho đến khi cuối cùng cô cũng tìm được đúng chiếc.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »