Ngày 13 tháng 04 năm 1972
Đó là một ngày mùa xuân đẹp trời, và nghĩa trang rực rỡ sắc màu; màu xanh mướt của cỏ, màu vàng của hoa thủy tiên và màu đỏ của hoa tulip đung đưa trong gió nhẹ. Đại dương xa xa có màu xanh ngọc bích và băng xanh, những con sóng cuộn vào bờ như những dải đăng ten trơn trượt. Rosemary sẽ thích điều này. Con bé sẽ chỉ ra những màu sắc và hình dạng khác nhau, và sẽ ngước mắt nhìn về phía mặt trời, mỉm cười và tận hưởng tất cả.
Sage đứng bên mộ em gái, một cánh tay quàng vào khuỷu tay của cha cô, tay kia được bàn tay dịu dàng của mẹ kế Cathy nắm lấy. Họ phải đợi cho đến khi mặt đất tan băng và vụ lùm xùm xung quanh Willowbrook lắng xuống thì mới có thể chôn cất Rosemary. Nhưng bây giờ, cuối cùng thì tang lễ cũng kết thúc và họ có thời gian để bắt đầu gắn kết cuộc đời họ lại với nhau. Sage sẽ có nhiều thời gian hơn để làm quen lại với cha và tìm hiểu về mẹ kế mới của cô, và họ cũng sẽ có thời gian để tìm hiểu cô.
Cô lau nước mắt. “Con hy vọng Rosemary đang nhìn xuống chúng ta và biết con yêu con bé nhiều như thế nào.” Cô nói.
“Tất nhiên rồi,” cha cô nói. “Và con bé cũng biết cha vô cùng yêu thương nó.”
Cathy thì thầm đồng ý, rồi lại im lặng.
Sage chỉ gật đầu, biết ơn Cathy vì đã không cố gắng an ủi cô. Nỗi đau của cô sâu sắc như lần đầu tiên cô mất đi Rosemary - thậm chí có thể còn hơn thế nữa, khi giờ đây Sage biết em gái cô đã phải chịu đựng những gì trong sáu năm qua của cuộc đời. Ngay cả khi có cha bên cạnh, sự nặng trĩu trong lòng cô vẫn như một nỗi đau cô đơn, một vết thương thầm lặng mà không ai có thể hiểu được. Trừ khi họ tận mắt nhìn thấy Willowbrook, nếu không họ sẽ không bao giờ biết được những năm cuối đời của Rosemary đã khủng khiếp như thế nào. “Chị đã cố gắng cứu em,” cô thì thầm trong hơi thở. “Nhưng chị đã đến quá muộn.”
Điều duy nhất khiến cô được an ủi là biết rằng Rosemary không còn đau khổ nữa và con bé sẽ không bao giờ ra đi, chừng nào Sage và cha cô còn nhớ đến con bé. Và Sage đã đưa ra quyết định. Từ giờ trở đi, cô sẽ không bao giờ nghĩ đến cảnh em gái mình phải sống trong địa ngục bên trong Willowbrook nữa. Thay vào đó, cô sẽ nghe thấy tiếng cười của em gái trong tiếng sóng biển và làn gió thoảng qua những tán cây. Cô sẽ nhớ đến nụ cười của con bé khi mặt trời lấp lánh trên tuyết, và cô sẽ nghe thấy giọng nói của con bé trong tiếng chim hót.
“Chúng ta có thể quay lại và trồng hoa nếu con muốn.” Cathy lặng lẽ nói.
“Rosemary sẽ thích điều đó,” Sage nói. “Con cảm ơn.”
Cha cô cúi xuống và đặt tay lên lớp đất tươi mới. “Bọn ta yêu con, con gái bé bỏng” Ông nói, rồi đứng dậy và lau nước mắt.
Sự mất mát hằn sâu trong lồng ngực của Sage, đồng thời cũng là lúc tình yêu của cô dành cho cha mình dâng trào. Ông luôn gọi những đứa con gái của mình là những điều kỳ diệu, là tình yêu của đời ông, và cô biết điều đó là sự thật, ngay cả khi cô không biết ông ở đâu hay tại sao ông không bao giờ gọi điện. Điều quan trọng là bây giờ ông đang ở đây, và trái tim ông cũng tan nát. Có lẽ họ có thể cùng nhau hàn gắn những trái tim tan vỡ.