Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Lượt đọc: 1472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

Chiều hôm sau, ngồi bất động bên mép giường bệnh. Sage nhìn chăm chăm vào đôi ủng của mình. Bác sĩ đã đồng ý ký giấy xuất viện cho cô vài giờ trước. Cô đã được tắm nước nóng với đầy xà phòng và dầu gội đầu. Một y tá đã băng lại cánh tay cho cô và trả lại cô bộ quần áo - ố vàng và nhầu nhĩ, nhưng cô không quan tâm.

Tuy nhiên, không có ai đến để hoàn thành thủ tục xuất viện cho cô. Không ai đến để đưa cô đi. Nếu bác sĩ không nhất quyết yêu cầu phải có người đưa cô về và trạm y tá không ở ngay bên ngoài phòng, thì cô đã ra khỏi đây từ lâu rồi. Tất cả những gì cô có thể làm bây giờ là chờ đợi. Chờ ai đó xuất hiện. Chờ đợi bất kỳ ngã rẽ bất ngờ nào mà cuộc đời cô sẽ phải đối mặt tiếp theo.

Thám tử Nolan nói rằng họ sẽ cùng nhau tìm ra nơi cô sẽ đến, nhưng cô đã không nhận được tin tức gì của anh ta kể từ ngày hôm qua, khi anh ta lấy lời khai của cô. Cô thầm chửi rủa. Anh ta không bao giờ giữ lời hứa, cả việc ngăn cản bác sĩ Baldwin nhốt cô lại hay tìm ra nơi cô sẽ đi. Bây giờ, khi cô đã hoàn thành công việc cho anh ta và phát hiện ra Eddie là kẻ giết người, có lẽ anh ta đã chuyển sang vụ án tiếp theo.

Sau đó, tiếng bước chân vang lên ở ngoài hành lang và tay nắm cửa xoay. Sage nhìn lên, chuẩn bị tinh thần. Nếu cô gái tên Diana với nụ cười thông cảm giả tạo bước vào và cố gắng đưa cô đến trại trẻ mồ côi, cô không biết mình sẽ làm gì. Có thể cô sẽ la hét, đánh lộn và cố gắng chạy trốn - nhưng việc này phải đợi cho đến khi họ ra khỏi khuôn viên Willowbrook. Sẽ không ai có thể nhốt cô lại.

Cánh cửa chầm chậm mở rộng hơn. Cô nín thở. Một y tá bước vào, mỉm cười rồi đứng sang một bên và giữ cửa mở. Khi Sage nhìn thấy ai ở phía sau cô ta, cô há hốc miệng.

Dawn bước vào trước, theo sau là Heather và thám tử Nolan. Khi hai cô gái nhìn thấy Sage, họ đi chậm lại, chắc chắn bị sốc bởi vẻ ngoài hốc hác và cánh tay băng bó của cô.

“Không sao đâu,” Sage nói. “Tay tớ không gãy được đâu.”

Heather và Dawn mỉm cười, mắt rưng rưng, rồi chạy đến và vòng tay ôm lấy cô.

Ôi chúa ơi ,” Heather nói. “Cậu có ổn không?”

“Bọn tớ rất xin lỗi” Dawn nói. “Nếu biết cậu ở đây, bọn tớ đã đến sớm hơn.”

Phớt lờ những vết khâu, Sage ôm lại họ, đột nhiên nhận ra rằng cô đã khao khát những tiếp xúc thể xác, những cái ôm ấm áp và những người quan tâm mình như thế nào. Những người bạn của cô có mùi dầu gội White Rain và không khí mùa đông, mùi son bóng và kẹo cao su bạc hà. Heather lùi lại và nắm lấy tay Sage. Dawn cũng lùi lại, lau nước mắt.

“Chúng tớ rất tiếc về chuyện của Rosemary,” Heather nói. “Và về Alan nữa.”

“Đúng vậy,” Dawn nói, gật đầu. “Những gì đã xảy ra thật khủng khiếp.”

Sage nuốt xuống một cách khó nhọc vì sự nghẹn ngào trong cổ họng. “Cảm ơn các cậu” Cô cố gắng nói.

“Cậu có thể tha thứ cho bọn tớ vì đã không đưa cậu ra khỏi đây không?” Heather nói. “Bọn tớ nghĩ cậu đang tức giận với bọn tớ. Cuối cùng khi bọn tớ gọi điện, Alan nói là cậu đang đến thăm một người bác mà bọn tớ chưa từng nghe đến. Bọn tớ đã thử gọi vài lần để xem cậu có quay lại không, nhưng không ai trả lời.

“Đáng lẽ Noah cũng sẽ đến hôm nay,” Dawn nói. “Nhưng cậu ta vừa bắt đầu công việc mới ở sân chơi bowling”

Sage chế giễu. “Tớ cá là Yvette sẽ rất tức giận nếu cậu ta đến.”

Heather cau mày. “Yvette? Có phải chuyện mà Noah nói đến khi cậu ta bảo đã nhận được giấy nhắn của cậu không? Cậu ta nói cậu ta sẽ giải thích mọi thứ và chuyện không như cậu nghĩ đâu.”

Trái tim của Sage thấy nhẹ nhõm một chút, nhưng cô đã không muốn nghĩ đến cậu ta. Dù sao thì cô cũng không chắc mình có thể tin tưởng cậu ta được nữa không. “Bây giờ chuyện đó không quan trọng”

“Được rồi, Heather nói. “Cậu nói đúng. Chúng ta sẽ nói về nó sau.”

“Tớ đã đến nhà cậu hai lần,” Dawn háo hức nói. “Tớ muốn xin lỗi. Bọn tớ nghĩ là cậu đang tránh mặt bọn tớ vì những gì bọn tớ đã nói về... cậu biết đấy, về Cropsey ý.”

Sage cố gắng mỉm cười, cằm run run. “Không sao,” cô nói. “Phải thừa nhận là tớ đã rất buồn, nhưng tớ không nên để chuyện đó làm mình buồn bực nhiều như vậy. Lẽ ra đêm đó tớ không nên rời quán bar. Và tớ nên nói với các cậu rằng tớ sẽ đến đây. Đây là lỗi của tớ, khi không ai biết tớ đã đi đâu.”

“Bọn tớ sẽ đi với cậu,” Heather nói. “Cậu biết điều đó mà, phải không? Noah cũng sẽ làm vậy”

Sage gật đầu, nước mắt giàn giụa. Giá như cô không để lòng kiêu hãnh của mình cản trở thì chuyện này đã không xảy ra. “Tớ biết,” cô nói, gần như nghẹn lời. “Điều đó thật ngu ngốc và tớ đã quá bướng bỉnh. Tất cả là lỗi của tớ.”

“Tôi không đồng ý,” thám tử Nolan nói. “Tôi nghĩ cô thật dũng cảm khi đến đây để tìm em gái. Và một quyết định của riêng cô không thể là nguyên nhân khiến mọi thứ xảy ra. Có rất nhiều thứ vốn đã xảy ra, và nó không phải là lỗi của cô. Vì vậy, cô không nên tự trách mình. Chưa kể, cô còn ngăn cản Eddie.”

Sage cười yếu ớt, cảm thấy biết ơn vì anh ta đã cố gắng làm cho cô cảm thấy tốt hơn. Tất nhiên là anh ta nói đúng. Nếu cô ấy không xuất hiện để tìm Rosemary, Eddie vẫn sẽ giết cư dân ở Willowbrook. Đồng thời, cô biết rằng nếu phải dành phần đời còn lại của mình để sống trong địa ngục trần gian đó, cô cũng sẽ muốn chết. Cô ghét phải thừa nhận điều này, nhưng thật dễ hiểu tại sao cư dân lại coi anh ta là “thiên thần độ lượng”. Và nếu phải thành thật, một phần trong cô nghĩ rằng Eddie đang giúp đỡ những linh hồn tội nghiệp, đau khổ đó. Nhưng cô sẽ không bao giờ nói ra điều này. Cô sẽ giữ ý kiến đó cho riêng mình. Bởi vì trừ khi ai đó đã trực tiếp trải qua cuộc sống tàn khốc ấy, không thì họ sẽ không bao giờ hiểu được.

Nhưng anh ta đã đi quá xa. Anh ta đã trở thành một kẻ giết người độc ác. Và cô không bao giờ có thể tha thứ cho bất cứ ai vì điều đó.

“Cậu là một anh hùng” Dawn mỉm cười nói.

Sage phát ra một tiếng cười giễu cợt, lặng lẽ. Cô không cảm thấy mình là một anh hùng. Cô cảm thấy mình như một cô bé sợ hãi, kiệt sức, không biết mình sẽ đi đâu hay làm gì tiếp theo. Cô nhìn thám tử Nolan.

“Thế giờ mọi chuyện sẽ ra sao?” Cô nói. “Có phải Diana sẽ đến đưa tôi đi không?”

Anh ta lắc đầu. “Tôi đã nói với cô ta là không cần phải quay lại.”

“Tốt” Sage nói. “Bởi vì tôi sẽ không bao giờ chịu đi theo cô ta mà không gây ra một trận chiến kinh khủng nào.”

Thám tử Nolan cười.

Sage quay sang Dawn và Heather. “Các cậu có thấy ổn không nếu tớ ở lại nhà một trong hai người các cậu?”

Heather gật đầu. “Mẹ tớ nói cậu có thể ở lại với bọn tớ nếu cần.”

“Cả tớ nữa,” Dawn nói. Rồi mặt cô xịu xuống. “Nhưng không quá lâu được vì bọn tớ không có nhiều chỗ.”

“Không sao,” Sage nói. “Chúng ta sẽ tìm cách giải quyết.”

“Tôi xin lỗi, các cô gái,” thám tử Nolan nói. “Nhưng điều đó không cần thiết đâu”

“Ý anh là gì?” Sage nói.

Vừa đúng lúc đó, có người gõ cửa.

Nolan mỉm cười. “Chà, đúng lúc thật,” anh ta nói. “Ý tôi là, tôi đã tìm thấy một người nói rằng cô có thể ở cùng ông ấy bao lâu tùy thích” Anh ta đi đến cửa và mở nó ra.

Sage dán mắt về phía cửa. Anh ta đang nói đến ai vậy? Sau đó, một người đàn ông tóc sẫm màu trong chiếc áo khoác len và đôi giày sáng bóng bước vào phòng, cầm trên tay một bó hoa cẩm chướng bọc giấy nhựa một cách vụng về. Ông ấy cao và có bờ vai rộng, với một chút râu trên má, những nếp nhăn nhỏ quanh mắt và những vệt xám hai bên thái dương. Ông ấy trông già hơn, nhưng không thể nhầm lẫn với ai khác, ngay cả khi ông đang mặc bộ quần áo sang trọng.

Sage há hốc miệng. “Cha?”

Trông có vẻ bồn chồn và lo lắng, ông dừng lại ngay bên trong cửa và nhìn cô với đôi mắt buồn bã. “Xin chào, cô gái xinh đẹp của cha,” ông nói. “Có người nói với cha rằng con không có nơi nào để đi. Con có thể ở với cha, nhưng nếu đó là điều con muốn.”

Sage đưa tay lên miệng để ngăn tiếng nấc. Sự hiện diện của ông, những lời nói của ông nghe hư ảo đến mức cô khó có thể tin được. Tim cô đập loạn xạ khi cha cô tiến lại gần hơn, nụ cười của ông ngập ngừng, đôi mắt xanh của ông đẫm lệ. Heather và Dawn lùi lại để nhường chỗ cho ông, mắt họ dán chặt vào mặt ông như thể ông là một sinh vật thần thoại. Thám tử Nolan đứng nhìn với nụ cười toe toét hài lòng.

Sage muốn nhảy khỏi giường và chạy vào vòng tay của cha mình, nhưng có quá nhiều câu hỏi và nghi ngờ chạy qua đầu khiến cô không thể làm theo điều trái tim mách bảo. Dù cô rất vui khi được gặp ông nhưng có một cơn giận dữ đã khuấy động bên dưới vẻ vui mừng của cô.

“Cha đang làm gì ở đây?” Cô nói, nước mắt làm cô cay cay. “Làm thế nào cha tìm thấy con?”

“Thám tử Nolan đã gọi cho cha và nói cho cha biết chuyện gì đã xảy ra,” ông nói. “Cha rất tiếc về chuyện của Rosemary. Cha thề là cha không biết mẹ con đã đưa con bé đi. Bà ấy luôn nói với cha rằng các con rất hạnh phúc và sống tốt.”

“Nhưng tại sao cha không đến tìm bọn con để chắc chắn về điều đó? Cha đã ở đâu?”

“Ôi, con yêu.” Ông lảo đảo tiến lên một bước, rồi dừng lại, khuôn mặt hằn rõ vẻ đau đớn. “Cha muốn gặp các con. Cha đã cố gắng trong nhiều năm để có được quyền đến thăm, nhưng mẹ con đã liên tục ngăn cản. Cha sẽ không đi sâu vào những chi tiết xấu xí, nhưng bà ấy đã nói dối thẩm phán về cha. Bà ấy nói rằng sẽ tốt cho các con hơn nếu không có cha và sẽ rất phiền phức nếu cha tiếp tục lảng vảng xung quanh. Thẩm phán nói nếu cha thực sự quan tâm đến các con thì cha nên tránh xa và để Alan làm cha”

Cô không thể kìm nén lâu hơn được nữa. Nước mắt cô lăn dài trên má. “Chúng con không yêu Alan. Và ông ta cũng không hề yêu chúng con.”

Đường cau mày hằn sâu giữa hai mắt ông. “Cha xin lỗi. Về mọi thứ. Cha đã không biết.”

“Thế còn khi mẹ mất thì sao? Tại sao cha không đến đám tang? Tại sao cha không cố gắng gặp con sau khi bà ấy mất?”

“Lúc đó cha đang làm việc ở nước ngoài và khi trở về, cha nghĩ rằng con không muốn dính líu gì đến cha nữa. Cha đã gửi thư trong nhiều năm nhưng chưa bao giờ nhận được hồi âm.”

Sage mím đôi môi run rẩy lại với nhau. Vậy ra đó là lý do tại sao Alan luôn ngăn không cho cô xem qua thư từ. Ông ta nói đó không phải việc của cô và nếu bất cứ thứ gì được gửi đến có tên cô trên đó, ông ta sẽ đưa nó cho cô. Lẽ ra cô phải biết ông ta đang nói dối. Suốt thời gian đó ông ta đã vứt những lá thư của cha cô đi.

“Vậy tại sao bây giờ cha lại ở đây?” Cô nói.

“Bởi vì cha yêu con. Và thám tử Nolan nói rằng con cần một nơi để ở.”

Nuốt cục nghẹn trong cổ họng, cô nhìn thám tử Nolan. “Anh tìm thấy ông ấy khi... bằng cách nào?”

“Tôi làm thám tử không phải để chơi đâu nhóc,” Nolan nói, nháy mắt với cô. “Tôi chỉ đang làm công việc của tôi thôi”

Sage nhìn cha mình một lần nữa, cố gắng kiểm soát cảm xúc. “Nhưng cha đã có một cuộc sống hoàn toàn mới, cô nói bằng một giọng trầm lặng. “Cha đâu cần con phá hỏng nó.”

“Ôi, cô gái của cha,” ông nói. “Con sẽ không phá hỏng đâu. Con sẽ sửa chữa nó. Cha thề là cha luôn nghĩ về con và Rosemary mỗi ngày,” ông lau mắt. “Cha không thể diễn tả sao cho con hiểu rằng cha nhớ con nhiều như thế nào. Và cha rất xin lỗi, thế giới đã quá tàn nhẫn với cả hai con.”

Cô đưa tay lên mặt và nuốt một tiếng nức nở. Cô cảm thấy mình sắp nổ tung, sức mạnh của niềm vui và cả nỗi buồn khiến cô choáng váng. Cô lặng lẽ chảy nước mắt một lúc, rồi lau mặt và nhìn ông, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. “Thế còn... còn... bây giờ hẳn là cha đã có gia đình mới rồi.”

Ông đặt bó hoa lên giường và ngồi xuống mép đệm. “Cha có một người vợ,” ông nói. “Tên cô ấy là Cathy, cô ấy xinh đẹp và tử tế, nhưng bọn ta chưa có con. Bọn ta có hai chú chó và một ngôi nhà xinh đẹp ở Long Island với tầm nhìn ra đại dương tuyệt đẹp và một phòng ngủ lớn. Bạn bè của con có thể ghé thăm bất cứ khi nào họ muốn.”

Sage liếc nhìn Heather, Dawn và thám tử Nolan, những người đang nhìn cô chằm chằm với đôi mắt ngấn nước. Dawn trông như sắp khóc không kìm được. Sage lại nhìn cha mình. “Cha... cha có chắc không?”

Ông gật đầu. “Cathy muốn cha nói với con một điều thôi”

“Điều gì vậy?” Sage nói.

Ông nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay băng bó của cô. “Những trái tim nhân hậu là những trái tim mạnh mẽ, và nếu con muốn đến, bọn ta sẽ chào đón con bước vào cuộc sống của bọn ta bằng vòng tay rộng mở.”

Sage không thể kìm nén được nữa. Cô bật ra một tiếng nức nở và quàng tay quanh cổ cha mình. “Cha ơi…” Cô khóc.

Ông ôm lại cô, giữ cô thật chặt và vùi mặt vào tóc cô. Khi ông bắt đầu khóc, tất cả những cảm xúc mà cô đã kìm nén bấy lâu nay tuôn trào trong nước mắt - nỗi đau khao khát sự hiện diện của ông trong cuộc đời cô, nỗi đau mất mẹ và em gái, niềm khao khát được cha mẹ quan tâm, nỗi kinh hoàng và đau lòng mà cô đã trải qua trong những tuần vừa rồi. Thậm chí là cả cảm giác tội lỗi khi cuối cùng cha cô đã xuất hiện để cứu cô, không giống như hàng nghìn đứa trẻ tội nghiệp ở Willowbrook, những người sẽ không bao giờ may mắn như vậy. Trái tim cô như muốn vỡ tung trước sức nặng của tất cả.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »