Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Lượt đọc: 1467 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

Khi họ ăn xong và Eddie thanh toán hóa đơn tại Top Hat , lúc đó là hai giờ ba mươi phút sáng. Mười phút sau, Eddie lái chiếc Mustang vào một chỗ đậu xe trống cách tòa nhà chung cư của cô nửa dãy nhà và tắt động cơ.

“Xin lỗi tôi không thể đến gần hơn.” Anh ta nói.

“Không sao đâu,” cô nói. “Cảm ơn anh lần nữa vì bữa sáng”

“Không có gì đâu mà.”

Cô muốn nói nhiều hơn - muốn cảm ơn anh ta vì đã giúp đỡ cô, vì đã giữ cho cô an toàn và tỉnh táo. Nếu anh ta không làm việc ở Willowbrook, nếu anh ta không tử tế với Rosemary và quen biết con bé một chút, Sage có thể đã bị nhốt suốt quãng đời còn lại. Nhưng đồng thời, cô cũng không muốn anh ta hiểu lầm. Cô mở cửa xe và bắt đầu bước ra, rồi ngập ngừng nhìn lên quanh vỉa hè và con đường vắng vẻ, lướt qua những bụi cây rậm rạp và những thân cây đen sì. Lúc đó là gần ba giờ sáng - thời gian đen tối nhất trong đêm, đầy những bóng đen kỳ lạ và những bí mật nham hiểm. Nhưng không có tên sát nhân loạn trí nào với cái đầu trọc và cánh tay xăm trổ đang đợi cô bên ngoài.

Dù sao thì cô cũng không thể nhìn thấy gì.

Cô xoay người trên ghế để nhìn lại Eddie. “Anh có thể dẫn tôi lên được không?”

“Tất nhiên là được rồi. Anh ta nói, rồi mở cửa và bước ra ngoài.

Sau khi anh ta vòng qua đầu xe, cô bước ra ngoài và bắt đầu đi dọc vỉa hè, món bánh kếp giống như một tảng đá trong bụng cô mặc dù thực tế thì chúng là món ngon nhất mà cô được ăn trong một thời gian dài. Sau những món ăn nhạt nhẽo và ít ỏi ở Willowbrook, lẽ ra cô nên gọi món gì đó ít nặng nề hơn, như bánh mì kẹp thịt gà tây hoặc một bát xúp gà. Tất nhiên, áy náy cũng chẳng ích gì.

Bước đi thật nhanh, tay cô vẫn giữ chặt chiếc chìa khóa căn hộ trong túi áo khoác. Eddie lặng lẽ đi bên cạnh cô, thỉnh thoảng lại nhìn về phía những cái cây hoặc nhìn qua vai, điều đó chỉ khiến cô thêm lo lắng.

Cuối cùng khi họ đến sảnh tòa nhà căn hộ, cô cảm thấy thoải mái hơn, nhưng chỉ một chút. Ít nhất họ đã ở bên trong tòa nhà. Ở hành lang tầng bốn, cô tra chìa khóa vào cửa căn hộ của mình rồi quay lại đối mặt với anh ta.

“Cảm ơn anh lần nữa” Cô nói.

“Lời đề nghị của tôi vẫn còn, anh ta nói. “Cô có thể ở lại chỗ của tôi tối nay nếu điều đó khiến cô cảm thấy an toàn hơn. Đến sáng tôi sẽ đưa cô về.”

Cô lắc đầu. “Không, không sao đâu. Tôi ổn. Anh đã giúp tôi đủ rồi. Cô đang định chúc ngủ ngon thì có tiếng một cánh cửa đóng sầm lại phía trên họ và những bước chân nặng nề giậm nhanh xuống cầu thang. Ngay lập tức, cô quay lại, mở khóa cửa và lao vào trong, tim đập thình thịch. Eddie cũng nhanh chóng theo cô vào, đóng cửa lại sau lưng. Với đôi tay run rẩy, cô khóa cửa, trượt chốt vào đúng vị trí và cài dây xích, sau đó lùi lại một bước và nhìn chằm chằm vào cánh cửa, chờ đợi Wayne đạp đổ nó.

Ngoài hành lang, một người đàn ông hét lên điều gì đó về việc rời đi và không bao giờ quay lại, sau đó cất bước nặng nề xuống cầu thang tiếp theo. Anh ta có vẻ tức giận và say xỉn. Sage liếc nhìn Eddie, cảm thấy nhẹ nhõm và xấu hổ.

“Xin lỗi, cô nói. “Nhưng chuyện vừa rồi làm tôi sợ chết khiếp”

“Không sao, anh ta nói. “Tôi cũng thấy bối rối. Cô có chắc là muốn ở đây một mình không? Tôi có thể ở lại nếu cô muốn. Tất nhiên là ngủ trên đi văng. Tôi hứa sẽ rời đi vào buổi sáng. Cô thậm chí sẽ không biết tôi đã ở đây.”

Cô chăm chú nhìn khuôn mặt anh ta. Sự chân thành tràn ngập trong đôi mắt, cùng với sự quan tâm thực sự. Có lẽ anh ta nói đúng. Có lẽ cô sẽ cảm thấy an toàn hơn nếu anh ta ở lại. Nếu anh ta ngủ trên đi văng, có lẽ cô có thể chợp mắt một chút thay vì nhảy cẫng lên khi nghe thấy bất kỳ âm thanh nhỏ nào. “Được rồi,” cô nói. “Nhưng hãy bỏ qua đống bừa bộn và mùi hôi nhé”

“Tôi không quan tâm đâu,” anh ta nói. “Tôi chỉ muốn giúp đỡ nếu có thể”

Trong phòng khách, cô dọn sạch những tờ báo và tạp chí nhàu nát trên đi văng, trải thẳng đệm và nhặt những lon bia rỗng trên bàn cà phê. “Tôi sẽ lấy cho anh một cái gối và chăn,” cô nói. “Anh có thể bật radio nếu muốn, và có bia Budweiser trong tủ lạnh nếu anh muốn uống bia”

“Không, cảm ơn, anh ta nói. “Tôi phải làm việc vào buổi sáng”

“Ồ,” cô nói. “Tôi không nhận ra…”

“Tôi vào làm lúc sáu giờ nên sẽ chỉ ở đây vài tiếng thôi. Trừ phi cô muốn tôi gọi một cú điện thoại để ở lại đây lâu hơn.”

Cô lắc đầu. “Không, tôi sẽ cảm thấy tốt hơn vào buổi sáng. Tôi chỉ cần ngủ thêm một chút nữa thôi,” cô đặt một tay lên bụng. “Và tôi cần phải tiêu hóa hết đống thức ăn này.”

Anh ta cười. “Tôi cũng vậy. Sau giờ làm tôi có thể quay lại để xem tình hình của cô thế nào, nếu cô thấy ổn với điều đó”

Cô nhún vai. “Anh có thể thử, nhưng tôi không chắc mình sẽ ở đây.”

“Được rồi. Cô có muốn tôi để lại số của mình trong trường hợp cô cần gì đó không?”

“Chắc chắn rồi.” Cô chỉ về phía chiếc bàn nhỏ cạnh đi văng, nơi có một cuốn sổ ghi chú và cây bút nằm cạnh chiếc điện thoại.

Anh ta đi tới, nhặt cuốn sổ ghi chú và viết số của mình. “Nếu cuối cùng cô quyết định rời đi, hãy gọi cho tôi để tôi biết cô vẫn ổn, được chứ?”

Cô gật đầu, rồi bắt đầu ra khỏi phòng. “Tôi sẽ trở lại ngay.” Cô đi xuống bếp vứt mấy lon bia rỗng, suýt nữa thì bịt miệng khi mở nắp thùng rác, rồi lấy thêm một cái gối và chăn. Trở lại phòng khách, cô nói.

“Nếu anh cần gì thì phòng tôi ở cuối hành lang bên phải, qua nhà bếp và phòng tắm.”

Anh ta ngồi trên đi văng và bắt đầu cởi giày. “Được rồi. Cô đi ngủ đi. Tôi sẽ ở ngay đây nếu cô cần tôi”

“Cảm ơn,” cô nói. “Chúc ngủ ngon.”

Trong phòng ngủ, cô đóng cửa và chui vào chăn, thừa nhận với bản thân rằng cô thấy mừng vì đã cho phép Eddie ở lại. Nếu có được một vài giờ ngủ ngon thì dù anh ta có nghĩ họ còn hơn cả những người quen biết cũng chẳng sao. Bên cạnh đó, ngay cả khi cô rời đi để ở nhờ tại nhà bạn hoặc bằng cách nào đó tìm thấy cha mình, thì điều này còn lâu mới kết thúc. Cô sẽ gặp lại Eddie nếu và khi thám tử Nolan tìm thấy Wayne, để làm chứng trước tòa và bất cứ điều gì khác mà họ phải làm để khiến anh ta trả giá.

Tiếng đóng cửa làm Sage giật mình tỉnh giấc. Cô ngồi dậy trên giường, quai hàm đau nhức vì nghiến răng, và nhìn đồng hồ trên bàn cạnh giường ngủ. Năm giờ sáng. Bên ngoài, bóng tối đè lên tấm kính giữa những tấm rèm cửa. Tiếng ồn mà cô nghe thấy có lẽ là vì Eddie đi làm. Cô dụi tay lên mặt và cố rũ bỏ tàn dư của những cơn ác mộng. Ngay cả khi có Eddie trong phòng khách, cô vẫn không dễ chìm vào giấc ngủ. Và chút giờ nghỉ ngơi ít ỏi mà cô có được đã bị tấn công bởi những hình ảnh xác Rosemary đang phân hủy và cảnh Wayne đuổi theo cô qua các đường hầm cùng con dao đẫm máu. Cô kéo tấm ga trải giường màu cam và vàng chanh rồi ra khỏi giường. Nếu những giấc mơ rùng rợn đó cứ chờ đợi mỗi khi cô nhắm mắt lại, vậy thì cô thà thức còn hơn.

Sau khi mặc quần thể thao và áo len rộng thùng thình, cô bước ra phòng khách. Cô đã đúng: Eddie đã đi. Cuốn sổ ghi số điện thoại của anh ta nằm trên tấm chăn được gấp lại, cùng với tờ hai mươi đô la và một mảnh giấy nhắn khác ghi:

Tôi hy vọng cô đã cảm thấy tốt hơn. Tôi sẽ quay lại ngay sau khi tan làm. Nếu cô không muốn đợi, hãy gọi điện và cho tôi biết cô đang ở đâu để tôi biết cô vẫn ổn. Xin lỗi tôi không thể để lại nhiều tiền hơn, đó là tất cả những gì tôi có trên người.

Cô cầm tờ hai mươi đô la lên, cảm giác tội lỗi cuộn xoắn lại dưới xương sườn. Eddie đã làm rất nhiều điều cho cô. Và vẫn cần sự giúp đỡ của anh ta để đòi lại công bằng cho Rosemary. Nhưng anh ta muốn một thứ mà cô không thể trao - một tình bạn thực sự, có thể là nhiều hơn nữa. Cô sẽ mãi mãi biết ơn anh ta, nhưng cô phải bỏ Willowbrook - và tất cả những người có liên quan đến nó - lại phía sau càng sớm càng tốt. Không có lựa chọn nào khác. Không phải cô đổ lỗi cho anh ta về việc Rosemary bị giết hay mọi thứ đã và đang tiếp tục xảy ra ở Willowbrook, nhưng bất kể thế nào, anh ta sẽ luôn nhắc cô nhớ về nơi đó. Và bằng cách nào đó, ngay cả có làm tổn thương tình cảm của anh ta, thì cô vẫn phải bước tiếp, chữa lành vết thương và bỏ lại sau lưng giai đoạn này của cuộc đời. Cô sẽ không trở thành một nạn nhân khác của Willowbrook.

Sau khi bỏ tiền vào túi trang điểm, cô đến phòng Alan để tìm chìa khóa dự phòng của căn hộ để trả lại cho người quản lý tòa nhà. Sau đó, cô sẽ sắp xếp hành lý và rời đi. Cô sẽ đến chỗ của Heather hoặc chỗ của Dawn - cô chưa quyết định được là nhà ai - nói cho họ biết sự thật về nơi cô đã ở và xin ở lại với họ một vài ngày. Nếu họ đuổi cô đi, cô không chắc mình sẽ làm gì, nhưng cô phải đi trước khi Alan về nhà. Cô cũng cần chìa khóa phụ để vào lại nhà lấy thêm đồ đạc trong khi ông ta đi làm.

Khi bước vào phòng ngủ, cô bật đèn trần và nhăn mũi. Vì lý do nào đó, dường như thứ mùi khó chịu tràn ngập toàn bộ căn hộ còn rõ rệt hơn trong đây. Có phải Alan đã phóng uế ra giường trong một lần say xỉn, hay nôn ọe vào một góc nào đó và không dọn dẹp? Hay là có một con chuột chết bên trong các bức tường? Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến cô nôn nao. Cô đưa tay bịt mũi và miệng, bước vòng qua đống quần áo bẩn tràn ra từ một chiếc giỏ nhựa, rồi đi tới tủ quần áo.

Chiếc hộp nữ trang màu trắng của mẹ cô nằm trên tủ quần áo, cùng với một chai Tylenol, một chiếc cốc bẩn chứa đầy thứ nước mờ đục, một chiếc bình đầy bụi bám bẩn chứa đầy những bông hoa hồng giả thậm chí còn bẩn hơn, một tạp chí Playboy, một đống hóa đơn chưa mở và một chiếc bật lửa Zippo. Sau khi thổi bụi khỏi hộp trang sức, cô mở nó ra và lục lọi bên dưới ngăn tủ có bản lề để tìm chiếc chìa khóa dự phòng, mùi Chanel số 5 phảng phất, trộn lẫn với mùi kim loại thoang thoảng tỏa ra từ lớp vải màu hồng bên trong. Mùi hương khiến cô nhớ đến lần chơi trò hóa trang với Rosemary, Alan đã tát họ vì làm đứt một trong những chiếc vòng cổ và làm đổ nước hoa của mẹ vào trong hộp trang sức. Ngay cả bây giờ, khi mẹ cô đã không còn và Alan đã ra khỏi nhà, nhìn vào bên trong cô vẫn cảm thấy không ổn.

Chiếc chìa khóa dự phòng nằm bên dưới mặt dây chuyền màu ngọc lam trên một sợi dây chuyền bạc, món quà Giáng sinh cuối cùng mà cha cô tặng cho mẹ trước khi ông ra đi. Cô lấy chiếc vòng cổ ra và đeo vào, vén cổ áo len và thả mặt dây chuyền vào trong. Không phải vì nó là của mẹ cô - bà chưa bao giờ đeo nó, dù chỉ một lần - mà vì Sage và Rosemary đã giúp cha chọn chiếc dây chuyền này. Đúng như cô dự đoán, đôi hoa tai kim cương và dây chuyền vàng đã mất. Có lẽ Alan đã bán chúng từ lâu rồi.

Giẫm phải đống tạp chí và quần áo bẩn, cô đi quanh chiếc giường đôi để kiểm tra chiếc bàn cạnh giường ngủ, nơi Alan cất tiền uống rượu. Tìm tiền mặt có lẽ là một việc lãng phí thời gian - có lẽ ông ta đã tiêu toàn bộ số tiền đó cho chuyến đi câu cá trên băng - nhưng kiểm tra cũng không hại gì. Một phần của chiếc chăn bẩn thỉu phủ lên chiếc bàn cạnh giường ngủ, một góc chăn khác nằm trong chiếc gạt tàn đầy tàn thuốc. Cô kéo nó sang một bên và bước tới để mở ngăn kéo - rồi cứng đờ người.

Chân cô đã chạm vào một thứ gì đó nhớp nháp nhưng bằng cách nào đó cũng lại khô ráo. Cô nhìn xuống, cầu nguyện đó không phải là phân hay bãi nôn đang rỉ ra giữa các ngón chân.

Một vũng máu đen loang lổ trên tấm thảm màu be. Thêm nhiều vệt và vết loang lổ trên bức tường trắng và phần chân váy nệm màu vàng, phần dưới của chúng trông có vẻ thấm nước, như thể đã được nhúng vào một thùng sơn đỏ. Cô thở hổn hển và nhảy lùi lại, sau đó cào chân dọc theo một phần sạch của tấm thảm và bộ quần áo bẩn, cố gắng lau đi thứ máu đang làm đen các ngón chân và các nếp nhăn trên da. Cái quái gì đang xảy ra vậy? Tại sao lại có máu trên sàn nhà? Cô vội vã đi vòng quanh giường tiến về phía cửa, cơ bắp căng cứng, cơ thể sẵn sàng chạy. Một vũng máu sẫm màu khác vấy bẩn tấm thảm gần chân giường, cùng với chiếc áo sơ mi xanh nhàu nát và một chiếc quần đã sờn. Có vẻ như máu chảy ra từ gầm giường.

Ai đó, hoặc cái gì đó, đã ở dưới đó. Và đang bị chảy máu. Rất nhiều.

Có phải Wayne đã ở ngoài hành lang đợi Eddie rời đi? Có phải anh ta đã giết Eddie và nhét Eddie vào gầm giường? Anh ta vẫn ở trong căn hộ ư? Cô nhìn chằm chằm vào vết máu, tạm thời bị tê liệt vì hoảng sợ, rồi khuỵu xuống và với lấy phần chân váy nệm để nhìn xuống bên dưới. Nhưng khi ngón tay cô chạm vào tấm vải, cô rụt tay lại.

Cô không thể làm thế. Cô phải biến khỏi đây ngay. Cô phải gọi cảnh sát, gặp người quản lý tòa nhà. Nhưng cô sẽ nói gì đây? Rằng cô muốn biết tại sao lại có máu trên sàn nhà ư? Cô có thể nói ra bất kỳ lý do nào. Và có lẽ chỗ máu đó ít hơn cô tưởng. Cô đã học trong lớp sức khỏe rằng một muỗng canh máu kinh nguyệt có thể trông giống như một cái cốc, họ không muốn các cô gái nghĩ rằng họ sắp chết mỗi khi đến kỳ. Có thể Alan đã bị đứt tay khi uống bia hoặc bị thương trong một cuộc ẩu đả khi say rượu. Trước khi gọi cảnh sát, cô phải biết tại sao hoặc liệu cô có cần họ hay không. Lấy lại tinh thần, cô vén chân váy nệm lên.

Lúc đầu, cô không biết mình đang nhìn thấy gì. Sau đó, cô nhận thấy một bàn tay nhợt nhạt bị đóng băng thành móng vuốt đẫm máu. Đôi mắt cô nhìn lên theo hướng bàn tay, từ cánh tay nhợt nhạt đến cái cổ đầy máu, cho đến khuôn mặt trắng bệch với đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Và một nụ cười chú hề vẽ trên mặt.

Là Alan.

Cô hét lên một tiếng và loạng choạng lùi lại, đập đầu vào tủ quần áo, sau đó đứng dậy và lao ra khỏi phòng ngủ. Cô chạy ra hành lang, vào bếp, chộp lấy điện thoại và bấm số tổng đài, tay cô run rẩy đến mức khó có thể bấm số. Trong khi đợi tổng đài nhấc máy, cô như muốn ngất đi. Cô thấy chóng mặt. Sau khoảng thời gian dài như vô tận, ai đó đã trả lời.

“Xin hãy cử cảnh sát tới đây!” Cô nói, nuốt lấy không khí. “Tôi tìm thấy... cha dượng của tôi dưới gầm giường. Ông ta đã chết! Ai đó đã giết ông ta!”

“Được rồi,” tổng đài viên nói. “Hãy bình tĩnh và cho tôi biết tên và địa chỉ của cô. Tôi sẽ cử người đến ngay”

“Tên tôi là Sage Winters,” cô nói. “Tôi đang ở khu căn hộ Greenwood trên đường Dryer. Căn hộ số 4C. Cảng Mariners.”

“Được rồi, tôi hiểu rồi, tổng đài viên nói. “Cô đang ở một mình à?” Cô quay người và nhìn lướt qua căn bếp chật chội. “Tôi... tôi nghĩ vậy”

“Cô có an toàn không?”

“Tôi không chắc.” Cô tiến về phía ngăn đựng dao, nhưng dây điện thoại quá ngắn.

“Cô có thể đến nhà hàng xóm để đợi cảnh sát không? Người nào đó sẽ cho cô vào chứ?”

Cô lắc đầu. “Không... ý tôi là, vâng. Tôi có thể thử.”

“Được rồi. Cô cần đến nơi nào đó an toàn cho đến khi cảnh sát tới, được chứ? Có một nhóm đang ở trong khu vực và họ có thể tới đó chỉ trong vài phút”

“Được rồi. Bảo họ nhanh lên!”

Cô cúp máy, vội vàng đi tới ngăn đựng dao và rút ra một con dao thái thịt, nắm chặt lấy cán dao. Nín thở, cô tiến về phía cửa.

“Có ai ngoài đó không?” Cô hét lên.

Không có ai trả lời.

“Tôi có một con dao và tôi không ngại dùng nó đâu!”

Vẫn không có gì.

Cô nhìn quanh khung cửa. Không có kẻ giết người điên cuồng nào chờ ở hành lang. Không có người đàn ông nào với một chiếc rìu sắc như dao cạo. Cô rón rén bước ra hành lang và đi vào phòng khách, con dao trong tư thế đã sẵn sàng. Đến cửa phòng khách, cô dừng lại và nhìn quanh, sợ rằng Wayne sẽ đợi ở đó. Không có ai ngồi trên đi văng. Không có ai đứng cạnh tivi hay cửa sổ. Căn phòng trống rỗng. Cô bắt đầu đi về phía cửa trước, rồi dừng lại giữa chừng. Nếu Wayne đang trốn trong tủ áo khoác thì sao? Nếu anh ta nhảy ra khi cô đến gần thì sao? Cố gắng không gây ra tiếng động, cô rón rén đi về phía lối ra, đôi mắt cố định trên tay nắm tủ quần áo, tim cô đập mạnh đến mức cô nghĩ rằng mình sắp ngất đi. Chỉ vài bước nữa thôi là cô sẽ đứng trước cửa. Chỉ vài bước nữa thôi là cô sẽ ra khỏi căn hộ. Trừ phi Wayne nghe thấy tiếng chốt cửa mở. Trừ phi anh ta nhảy ra khỏi tủ quần áo và cắt cổ cô. Một tấm ván sàn kêu cọt kẹt dưới chân cô và cô đông cứng lại. Khi không có gì xảy ra, cô thở ra và tiếp tục đi. Chỉ còn ba bước chân nữa và cô sẽ..

Phía ngoài hành lan tiếc bước chân giậm mạnh trên cầu thang. Có ai đó nện mạnh vào cửa.

“Cảnh sát đây! Mở cửa ra!”

Cô lao về phía trước, tay run rẩy khi cố gắng mở chốt cửa, thanh chắn xích và ổ khóa. Cuối cùng, cô xoay nắm cửa và một sĩ quan lao vào trong, rút súng ra và chĩa thẳng vào cô.

“Bỏ vũ khí xuống!” Anh ta hét lên.

Cô thả con dao xuống và giơ hai tay lên trời. “Không phải tôi!” Cô nói. “Tôi là người đã gọi cho cảnh sát!”

“Có ai khác trong căn hộ không?” Anh ta nói.

“Tôi không biết.”

Viên cảnh sát tiến về phía trước, khẩu súng của anh ta vẫn ở trong tư thế sẵn sàng. “Người nhận tin nói có thi thể?”

Cô gật đầu và chỉ về phía hành lang. “Trong phòng ngủ phía bên phải. Bên dưới giường”

« Lùi
Tiến »