Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Lượt đọc: 1468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

Ngồi trên chiếc ghế nhựa cứng cạnh bàn làm việc của viên cảnh sát với chiếc khăn len sờn rách quanh vai, hai tay Sage ôm chiếc cốc giấy chứa đầy cà phê đã để lâu. Không phải cô uống cạn hay bị lạnh, mà là chiếc cốc ấm áp giữ cho tay cô khỏi run rẩy. Đồn cảnh sát 121 thực ra rất nóng và ẩm ướt, cùng với đó là mùi mồ hôi chua nồng bay trong không khí giống như bên trong phòng thay đồ nam. Tuy nhiên, cô không thể ngừng run rẩy. Và có vẻ như cô đã ở đây suốt nhiều giờ đồng hồ - đầu tiên là chờ đợi để ai đó đến nói chuyện, sau đó trả lời hàng triệu câu hỏi trong khi hình ảnh khuôn mặt đầy kinh hoàng của Alan cứ lướt qua tâm trí cô ấy. Viên cảnh sát ở bàn làm việc nhìn cô với ánh mắt đầy nghi ngờ, cây bút của anh ta được để ở tư thế sẵn sàng trên bản báo cáo mà anh ta đang điền.

“Vậy ý cô là cô vừa mới rời khỏi Trường Công lập Willowbrook và người em gái song sinh của cô đã bị sát hại ở đó?” Anh ta nói.

Cô gật đầu. “Phải, con bé bị giết giống như cách Evie Carter bị giết. Evie là thư ký tại Willowbrook và họ vừa tìm thấy xác cô ta. Anh hẳn đã nghe nói về vụ này.”

Anh ta viết gì đó vào báo cáo.

“Anh đã gọi thám tử Nolan chưa?” Cô nói. “Anh ta có thể cho anh biết chuyện gì đang xảy ra. Anh ta biết tôi đang nói sự thật”

“Có, họ đã gọi.” Một giọng đàn ông vang lên sau lưng cô.

Cô xoay người trên ghế, và chùng xuống nhẹ nhõm. Thám tử Nolan đang tiến về phía họ.

“Ơn Chúa là anh ở đây.” Cô nói.

Viên cảnh sát đứng dậy để Nolan ngồi vào ghế của mình.

“Tôi vừa trở về từ căn hộ của cô,” thám tử nói.

“Và?”

“Có vẻ như kẻ đã giết Rosemary và Evie cũng có thể đã giết cha dượng của cô.”

“Có thể?” Cô nói. “Chắc chắn là cùng một người! Cổ ông ta... và son môi và...”

“Tôi biết. Có vẻ như cùng một phương thức gây án, nhưng chúng tôi không thể chắc chắn một trăm phần trăm.”

“Anh đã tìm thấy Wayne chưa?”

Anh ta lắc đầu. “Chúng tôi đã tìm thấy địa chỉ của anh ta và đến nơi anh ta ở, nhưng anh ta đã biến mất. Hàng xóm đã không gặp anh ta vài ngày rồi.”

Ôi chúa ơi ,” cô nói. “Hẳn là anh ta đã đột nhập vào chỗ của tôi và giết Alan khi tôi đang ngủ.

Thám tử Nolan lại lắc đầu. “Không có dấu hiệu xâm nhập và sử dụng vũ lực. Alan đã chết được một khoảng thời gian rồi. Ít nhất là vài ngày.

Mắt cô mở to. Sao có thể như thế? Sau đó, cô nhớ lại thứ mùi chua hôi thối khi mới về nhà, cô đã tìm kiếm nguồn gốc của thứ mùi đó nhưng không tìm thấy. Bây giờ cô đã biết. Mùi đó bốc ra từ xác chết của Alan. Bụng cô thắt lại. “Tại sao Wayne lại muốn giết ông ta? Ý tôi là, ông ta là một kẻ khốn nạn, nhưng…”

“Nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra,” anh ta nói. “Hãy kể thật chi tiết”

Cô kể cho anh ta nghe tất cả những gì cô có thể nhớ: Cô lấy chiếc chìa khóa dự phòng trong hộp trang sức của mẹ để trả chiếc còn lại cho người quản lý như thế nào, cô quyết định đi tìm tiền ra sao, rồi cô giẫm phải máu và nhìn thấy nhiều hơn ở phần chân váy nệm, và cô đã tìm thấy Alan dưới gầm giường.

“Tôi thức dậy sớm vì nghĩ rằng tôi nghe thấy tiếng Eddie đi làm,” cô nói. “Rồi tôi tìm thấy Alan và tự hỏi liệu những gì tôi nghe được có phải là từ kẻ đã giết ông ta không. Tôi vô cùng sợ hãi vì không biết liệu hắn có còn ở trong căn hộ hay không. Nhưng nếu Alan đã chết được một thời gian, thì chắc chắn đó là tiếng của Eddie khi rời đi rồi.”

Thám tử Nolan nhướng mày. “Cô vừa nói Eddie?”

Cô gật đầu. “Vâng, anh ta ghé qua sau khi sĩ quan Minor đưa tôi về. Tôi không chắc anh ta đến lúc mấy giờ, nhưng anh ta đợi bên ngoài khi tôi đang trên đường đến cửa hàng. Anh ta muốn mời tôi bữa sáng, vì vậy chúng tôi đến Top Hat để kiếm gì đó ăn, sau đó anh ta ngủ trên đi văng vì tôi sợ ở một mình và...”

“Cô đang nói đến Eddie King ở Willowbrook?”

“Vâng,” cô nói. “Tôi biết có lẽ tôi không nên gặp gỡ anh ta, nhưng anh ta là người duy nhất lắng nghe tôi. Nếu không có anh ta...”

Thám tử Nolan véo sống mũi và nhắm mắt lại như thể đột ngột bị một cơn đau đầu tấn công.

“Gì vậy?” Cô nói. “Anh không tin tôi ư?”

“Không phải thế,” anh ta nói. “Chỉ là...”

“Vậy thì là gì?” Cô nói như sắp khóc. “Có chuyện gì xảy ra với Eddie à? Anh ta chết rồi à? Wayne cũng giết anh ta à?”

Anh ta lấy cuốn sổ ra khỏi túi áo khoác và chộp lấy cây bút trên bàn, những nếp nhăn vì cau mày ngày càng sâu hơn. “Không, anh ta chưa chết. Cô nói anh ta ở căn hộ của cô lúc mấy giờ?”

“Lúc tôi đi ra ngoài đã hơn một giờ sáng và anh ta dừng xe bên cạnh tôi. Tôi đang đi bộ đến cửa hàng để mua ít đồ thì anh ta đề nghị đưa tôi đi ăn sáng”

Nolan viết thông tin vào sổ. “Cô nói là anh ta dừng xe bên cạnh cô?” Anh ta hỏi.

Cô gật đầu.

“Xe gì?”

“Một chiếc Mustang màu đỏ. Tôi đã rất ngạc nhiên vì trông nó hoàn toàn mới. Tôi không nghĩ làm việc ở Willowbrook với vị trí lao công có thể giúp anh ta mua nổi nó. Nhưng anh ta nói là gia đình anh ta giàu có. Chú của anh ta cũng làm việc ở đó, vì vậy mà anh ta được làm công việc này.”

Nolan tiếp tục ghi chép, gương mặt khó đoán định. “Và anh ta đã đưa cô đến Top Hat ?”

Cô gật đầu.

“Ở quán ăn cô có gặp người nào cô quen không? Có nói chuyện với bất cứ ai không?”

“Chỉ có Iris, cô phục vụ thôi. Cô ta nói Alan bảo với mọi người rằng tôi đang đi thăm chị gái ông ta ở Long Island. Đó là lý do tại sao không ai tìm kiếm tôi khi tôi ở Willowbrook. Nhưng Alan không có chị gái”

“Iris đã nói chuyện với Alan khi nào?”

“Cô ta không nói. Cô ta nghe lỏm được những người bạn của tôi nói về chuyện đó. Cô ta nghĩ Eddie là anh họ của tôi.”

“Cô có biết bạn bè của cô có thể đã nói chuyện với Alan khi nào không?”

“Tôi không biết. Có lẽ là vài ngày sau khi tôi đến Willowbrook? Iris không nói họ ở đó khi nào và tôi cũng không hỏi.”

“Cô có biết họ của Iris không?”

“Không”

“Tôi cần tên và địa chỉ của bạn bè cô.”

Cô đưa cho anh ta thông tin của Heather và Dawn. “Tôi không chắc còn có ai đi cùng họ không, nhưng họ là những người đã hỏi Alan về tôi.”

“Vậy là không có ai khác trong quán ăn khi cô ở đó?”

“Có một ông già đang ăn bánh, và người đầu bếp, nhưng ông ta không bao giờ ra khỏi bếp. À, và một cặp đôi trẻ mà tôi không nhận ra.

“Cô rời đi lúc mấy giờ?” Anh ta nói.

Cô nhún vai. “Tôi không biết. Chúng tôi không ở đó lâu lắm - có lẽ là bốn mươi lăm phút”

Anh ta viết nguệch ngoạc thêm điều gì khác, rồi xé mảnh giấy ra khỏi cuốn sổ, đứng dậy và nhìn vào một nhóm cảnh sát ở phía bên kia của căn phòng. “Này, McNally!” Anh ta hét lên. “Tôi cần cậu kiểm tra vài thứ cho tôi.”

Một cảnh sát gầy gò, khuôn mặt trẻ măng vội vã chạy đến và háo hức nhận lấy tờ ghi chú từ Nolan.

“Hãy đến quán ăn Top Hat và hỏi gặp một cô phục vụ tên là Iris. Hỏi cô ấy xem cô ấy có nhớ đã nhìn thấy cô Winters ở đó đêm qua với một chàng trai trẻ, tóc đen tên là Eddie không. Tôi cần biết họ đến đó lúc mấy giờ, rời đi lúc mấy giờ và họ lái xe gì. Tìm hiểu xem cô ấy đã nói gì với cô Winters về cha dượng của cô ấy, Alan Tern nữa.”

“Vâng, thưa sếp” Viên cảnh sát có khuôn mặt trẻ măng nói, rồi quay gót rời đi.

Nolan nhìn Sage. “Tôi cần hỏi những người bạn của cô xem họ nói chuyện với Alan khi nào. Cả cô và tôi cần nói chuyện với bác sĩ Baldwin.”

Cô lắc đầu. Không. Không phải bác sĩ Baldwin. Cô không bao giờ muốn gặp hay nói chuyện với người đàn ông đó nữa. “Tại sao? Eddie giúp tôi lần nữa đâu có liên quan gì đến ông ta. Và tại sao anh lại cử người đến hỏi Iris về việc chúng tôi có mặt ở quán ăn? Anh không tin tôi sao?”

Trước khi anh ta kịp trả lời, một cảnh sát hét lên từ một văn phòng mở ở phía bên kia của căn phòng. “Nolan! Có cuộc gọi cho anh ở đường dây số ba”

“Chờ chút,” anh ta nói với cô. “Đừng đi đâu cả.”

Cô đảo mắt. Cô sẽ đi đâu đây? Trở về nhà nơi có xác chết của Alan ở dưới gầm giường? Quay lại nơi Wayne có thể tìm và giết cô? Ngoại trừ việc quay về căn hộ để lấy vài thứ thì việc sống ở đó là không thể vì hàng trăm lý do, ít nhất một trong số đó là cô không thể nào tự mình trả tiền thuê nhà.

Anh ta nhấn một nút trên điện thoại và nhấc ống nghe. “Thám tử Nolan đây,” anh ta nói, giọng mất kiên nhẫn. Anh ta cau mày khi lắng nghe rồi liếc nhìn Sage một cách lo lắng. “Có chắc không?” Anh ta nhìn xuống sàn nhà, vẫn lắng nghe.

Cô vẫn dán mắt vào mặt anh ta. Rõ ràng là cuộc gọi có liên quan đến cô. Và nó không tốt chút nào.

“Ở đâu?” Anh ta nói. “Ừm. Được rồi. Vâng, bác sĩ Baldwin, chúng tôi sẽ đến ngay.” Anh ta cúp điện thoại và nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt lẫn lộn một cách kỳ lạ giữa sốc và bối rối.

“Chuyện gì vậy?” Cô nói.

“Chúng ta cần đến Willowbrook ngay lập tức.” Anh ta đáp.

“Tại sao? Chuyện gì đang xảy ra thế?”

“Tôi sẽ biết nhiều hơn khi chúng ta đến đó.”

“Không, tôi sẽ không quay lại đó.”

“Chà, cô là trẻ vị thành niên. Và tôi ghét phải nói thẳng, nhưng bố mẹ cô đã chết. Chúng tôi không thể để cô ở ngoài đường. Cô có người thân nào ở gần đây có thể đến đón cô không?”

Cô lắc đầu.

“Cô có biết cha ruột của mình ở đâu không?”

Cô lại lắc đầu. “Không, nhưng tôi có thể ở với một trong những người bạn của mình.”

“Xin lỗi, tôi không thể để điều đó xảy ra. Cô cần được tôi giám hộ hoặc tôi sẽ phải gọi cho Dịch Vụ Xã Hội trước khi đi để họ tìm cho cô một nơi ở tạm thời cho đến khi chúng tôi giải quyết xong việc này. Nhiều khả năng họ sẽ đưa cô vào trại trẻ mồ côi, vậy cô chọn đi”

Ngồi thụp xuống ở băng ghế sau của chiếc Ford LTD không dán nhãn cảnh sát, phía sau hạ sĩ Clark đang lái xe, và thám tử Nolan, người đang ngồi im lặng, Sage nhìn chằm chằm ra ngoài qua tấm kính chắn gió phủ đầy tuyết. Cần gạt nước đập tới đập lui nhanh đến mức suýt khiến cô choáng váng. Mặc dù thực tế là đang giữa buổi sáng, nhưng bên ngoài trông giống như hoàng hôn, bầu trời mùa đông đầy những đám mây âm u xuống thấp đến nỗi dường như chạm tới mặt đất. Gió và mưa đá cào vào chiếc xe, đẩy nó văng khắp đường như muốn lọt vào bên trong. Một ngày hoàn hảo để trở lại với cơn ác mộng Willowbrook. Thứ duy nhất còn thiếu là sấm chớp.

Không. Cô không nghĩ như vậy. Khi còn ở đồn cảnh sát, cô đã quyết định phải dũng cảm. Cô không quay trở lại với tư cách là một bệnh nhân. Cô tự do và khỏe mạnh và bây giờ mọi người đều biết điều đó. Ít nhất là cô nghĩ mọi người biết.

Thám tử Nolan nói rằng cuộc điện thoại có liên quan đến vụ án của Rosemary, nhưng trước khi xác nhận điều đó, anh ta muốn kiểm tra bằng chứng trước. Trong thâm tâm, cô lo lắng đó là một mánh khóe, rằng anh ta và bác sĩ Baldwin đã nghĩ ra một kế hoạch để nhốt cô lại. Thêm một linh hồn biến mất ở Willowbrook có là gì? Đặc biệt là nếu bác sĩ Baldwin vẫn nghĩ rằng cô có liên quan đến vụ giết người. Đặc biệt nếu ông ta nghĩ cô bị điên. Nhốt cô lại sẽ dễ dàng hơn là trải qua một phiên tòa để chứng minh cô có tội.

Nhưng điều đó thật lố bịch. Thám tử Nolan biết cô vô tội. Và cô đã lựa chọn quay trở lại với anh ta thay vì được Dịch Vụ Xã Hội chăm sóc. Cô cần phải dừng việc hoang tưởng lại. Tuy nhiên, cô không thể không tự hỏi liệu có quá muộn để yêu cầu hạ sĩ Clark quay lại không.

Khi họ tăng tốc dọc theo con đường một làn đầy tuyết, ngày càng gần cổng trước của Willowbrook, cô càng ước mình đã ở lại đồn cảnh sát. Có lẽ cô đã có thể lẻn ra ngoài trước khi có ai đó đến đón cô. Có lẽ cô nên gọi cho Heather và thuyết phục những cảnh sát khác rằng cô ấy là chị gái mình để họ thả cô đi. Cảm thấy ngạt thở, cô mở hé cửa sổ để hít thở chút không khí trong lành. Mưa tuyết bay vào qua khe hở hẹp, đập vào mắt và trán cô như những viên đạn nhỏ ướt. Cô kéo cửa sổ lên.

“Cô ổn chứ?” Nolan hỏi qua vai.

“Tôi ổn” Cô nói dối.

Và cô sẽ ổn thôi, ngay khi họ rời khỏi Willowbrook. Ngay khi họ tìm thấy Wayne và tống anh ta vào tù. Bên ngoài tấm kính chắn gió, những cánh cổng trụ dẫn đến Willowbrook mở toang, khao khát đón chào nạn nhân tiếp theo, giống như miệng của một con thú đang nón thở. Hạ sĩ Clark cho xe chạy chậm dần, dừng lại cạnh phòng gác, và hạ kính xe xuống. Người bảo vệ bước ra giữa đường để vẫy họ, nheo mắt nhìn trong tuyết.

Thám tử Nolan nhoài người qua ghế để nói chuyện với anh ta qua ô cửa sổ đang mở. “Cách nhanh nhất đến bệnh viện là gì?”

“Rẽ ra phía sau tòa nhà ban quản lý rồi cứ đi thẳng,” người bảo vệ nói. “Nó ở cuối khuôn viên, trên cùng một con đường”

“Cảm ơn.” Nolan vẫy tay với người bảo vệ.

Hạ sĩ Clark kéo cửa sổ lên và lái xe đi tiếp. “Họ cần thắt chặt an ninh ở nơi này.” Anh ta nói.

“Tôi đồng ý,” Nolan nói. “Nhưng giống như mọi thứ khác được nhà nước tài trợ, có lẽ tất cả đều quy về tiền.

Sage ngồi thẳng về phía trước, càng lúc càng lo lắng. “Tại sao chúng ta lại đến bệnh viện?”

“Đó là nơi bác sĩ Baldwin hẹn gặp.” Nolan nói.

Cô ngả người ra sau ghế, nỗi lo lắng của cô tăng lên khi họ lái xe dọc theo một con đường vắng vẻ khác, vào một khu vực nhiều cây cối và những bụi cây thấp phủ đầy tuyết. Khi họ đi ra phía bên kia và tòa nhà gạch đầu tiên hiện ra trước mắt, cô bấm móng tay vào lòng bàn tay. Cả triệu năm nữa cô cũng không bao giờ nghĩ mình sẽ quay lại khuôn viên Willowbrook, và chắc chắn không nghĩ là sớm như thế này. Tuy nhiên, cô đã ở đây.

Đâu đó trong những ngôi nhà thấp, những ánh đèn yếu ớt, dễ khiến người ta hoảng sợ chiếu qua cửa sổ. Những cái bóng di chuyển đằng sau tấm kính cáu bẩn - những cái bóng màu xám tro lảo đảo qua lại, hoặc đi từ bên này sang bên kia, lên xuống, chậm rãi và có hệ thống, nhanh chóng và điên cuồng. Nỗi thống khổ và đau đớn của những con người bị mắc kẹt sau những bức tường tối tăm đó, bị lạm dụng, bị ngược đãi, khóc lóc, tuyệt vọng, sợ hãi, chết chóc, có thể cảm nhận rõ ràng. Nó giống như một tảng đá đè vào ngực và một hố sâu trong dạ dày cô.

Sau đó, tòa nhà ban quản lý hiện ra như một con tàu xuyên qua gió và tuyết, cấu trúc đồ sộ tối om, cửa sổ đen kịt, ánh đèn bên ngoài tỏa sáng như một lời cảnh báo ma mị. Trông nó thật hoang vắng.

Khi thám tử Nolan nói, cô nhảy dựng lên. “Theo những gì tôi biết, khuôn viên này rộng hơn ba trăm mẫu Anh,” anh ta nói với hạ sĩ Clark. “Vậy bệnh viện có lẽ ở khá xa con đường này.”

Đi qua tòa nhà ban quản lý, họ đi qua nhiều “ngôi nhà” của các cư dân hơn ở hai bên đường - thêm hàng nghìn ô cửa sổ mờ ảo và những bóng đen chuyển động, thêm hàng nghìn dặm tường gạch che giấu sự bẩn thỉu, ngược đãi, bỏ rơi, đau khổ và chết chóc. Chưa bao giờ cô ở sâu bên trong khuôn viên trường như thế này; nhìn thấy hết ngôi nhà này đến ngôi nhà khác dọc theo những con đường phụ, cô lại nhớ đến một trại tập trung, với hàng dãy doanh trại giống hệt nhau. Nghe thấy những con số là một chuyện, nhưng tận mắt nhìn thấy những ngôi nhà lại là một chuyện hoàn toàn khác. Cô không biết có nhiều tòa nhà như vậy.

Khi họ đến bệnh viện - một tòa nhà đồ sộ khác có cùng số tầng với tòa nhà ban quản lý - Nolan bảo hạ sĩ Clark đỗ xe ở phía sau. “Baldwin muốn chúng ta vào bằng cửa vận chuyển hàng hóa.” Anh ta nói.

“Cái quái gì thế?” Clark nói. “Sao mà phải bí mật vậy?”

“Tôi chịu. Có thể với bản tin đó, ông ta đã thu hút dư luận đủ cho cả năm rồi”

Sau khi lái xe quanh một cánh của bệnh viện, rẽ vào một bãi đậu xe trống đã được gió thổi sạch sẽ, Clark dừng chiếc Ford bên cạnh một chiếc xe van màu trắng. Chiếc xe duy nhất còn lại trong lô là chiếc New Yorker của bác sĩ Baldwin. Clark tắt động cơ và nhìn Nolan.

“Cần tôi vào trong không?” Anh ta nói.

“Không, tôi sẽ xử lý từ đây. Chúng ta không nên ở đây lâu.”

“Tôi sẽ ở đây nếu anh cần tôi.” Clark nói, rồi mở cửa sổ và châm một điếu thuốc.

Sage mong ước cô có thể ở trong xe hơn bất cứ điều gì. Nếu họ ở bệnh viện để bác sĩ Baldwin có thể mổ thùy não cho cô thì sao? Nếu ông ta gọi điện cho đồn cảnh sát vì ông ta biết cô sẽ ở đó thì sao? Nếu ông ta bảo thám tử Nolan nói dối về lý do ông ta gọi đến thì sẽ thế nào? Cô lau nước mắt, quyết tâm không khóc, tự nhủ phải biết suy nghĩ hợp lý. Cô ở đồn cảnh sát vì ai đó đã giết Alan. Bác sĩ Baldwin và thám tử Nolan không liên quan gì đến việc đó. Ít nhất thì cô nghĩ là bác sĩ Baldwin không liên quan. Có lẽ cô nên từ chối đi vào trong. Cô có thể đợi thám tử Nolan nói cho cô biết về bằng chứng, nếu nó quan trọng đến thế.

Thám tử Nolan ra khỏi xe, mở cửa sau và đợi cô bước ra ngoài, giữ chặt mũ để gió không thổi bay.

Cô ngước lên nhìn anh ta. “Anh không thể nói cho tôi biết điều anh phát hiện ra là gì ư?” Cô nói.

Anh ta lắc đầu. “Tôi cần cô nói với Baldwin về Eddie.”

Cô thở dài khổ sở, rồi bước ra khỏi ghế sau, kéo mũ trùm lên và đi theo viên thám tử qua bãi đậu xe trên đôi chân run rẩy. Mưa tuyết phả vào mặt cô, và cô cúi đầu lần theo dấu vết biến mất nhanh chóng của anh ta. Rất may, khi họ đến phía sau bệnh viện, tòa nhà đồ sộ đã chắn hầu hết gió.

Nolan thử mở cánh cửa vận chuyển hàng hóa gần nhất. Nó đã bị khóa. Anh ta đập lên cửa bằng một bên nắm đấm của mình.

“Thám tử Nolan đây,” anh ta hét lên. “Ông có ở đó không, bác sĩ Baldwin?” Anh ta lại đập lên cửa.

Sau khoảng thời gian tưởng như vô tận, tay nắm kêu lạch cạch và cánh cửa mở ra. Khi bác sĩ Baldwin nhìn thấy Sage, ông ta cau mày. “Cô ta làm gì ở đây?” Ông ta thở khó nhọc và lo lắng nhìn Nolan.

“Cô ấy đang ở đồn khi ông gọi điện đến. Tôi e là tôi có một số tin xấu, dượng của cô ấy đã bị sát hại. Những vết thương tương tự như của Rosemary và Evie”

Ôi chúa ơi

“Còn nữa,” Nolan nói. “Cô ấy nói rằng tối qua Eddie King đã ở căn hộ của cô ấy”

Bác sĩ Baldwin nhíu mày. “Nhưng điều đó là không thể. Cậu ta...”

“Tôi vẫn chưa nói với cô ấy. Tôi nghĩ sẽ tốt hơn khi người nói là ông”

“Nói với tôi cái gì?” Sage nói, ngực cô thắt lại.

“Hãy vào trong và chúng ta sẽ nói chuyện.” Bác sĩ Baldwin nói.

Cô lắc đầu. “Tôi không muốn nói chuyện. Tôi muốn ông nói cho tôi biết chuyện quái quỷ gì đang xảy ra.”

“Đừng lố bịch,” bác sĩ Baldwin nói. “Ngoài này lạnh cóng” Ông ta lùi lại và giữ cửa mở.

Nolan hất cằm về phía cửa. “Không sao đâu. Có tôi ở đây với cô.” Anh ta bước vào và đợi bên cạnh bác sĩ Baldwin.

“Hãy kể cho tôi nghe về Eddie,” cô nói. “Rồi tôi sẽ vào trong”

“Sau khi tôi chỉ cho thám tử Nolan lý do tại sao tôi gọi anh ta,” bác sĩ Baldwin nói. “Tôi sẽ giải thích mọi thứ”

Cô đảo mắt, vừa thấy khó chịu vừa sợ hãi. Họ biết rằng họ đã chiếm thế thượng phong. Và nếu thành thật với chính mình, cô biết mình phải đi vào trong - cô nợ Rosemary điều đó và cô phải làm bất cứ điều gì có thể để tìm ra chân tướng của mớ hỗn độn này. Chưa kể, họ càng sớm bắt được Wayne, cô càng sớm có thể cố gắng tiếp tục cuộc sống của mình. Cô nghiến chặt hàm, đi qua cánh cửa vận chuyển hàng, bước vào bệnh viện của Willowbrook.

Ánh sáng vàng lờ mờ phủ khắp hành lang chật hẹp, khiến cô nhớ đến những đường hầm ẩm ướt bên dưới. Không khí ở đây lạnh lẽo như ở bãi đậu xe. Bác sĩ Baldwin khóa cửa lại sau lưng họ, kiểm tra nó, rồi cho chìa khóa vào túi. Ông ta nhìn cô, vầng trán hằn lên sự lo lắng. Trước sự ngạc nhiên và mất tinh thần của cô, trông ông ta có vẻ lo lắng, dù cô không thể đoán được đó là về cô hay điều gì khác.

“Cô nói Eddie ở chỗ của cô khi nào?” Ông ta hỏi.

Có điều gì đó trong giọng nói của ông ta kích hoạt những cảnh báo trong đầu cô. Nó có vẻ bình thường, như thể ông ta đang nói chuyện với một người bạn trong bữa tiệc tối. “Đêm qua,” cô nói. “Sau một giờ sáng một chút. Nhưng tôi đã nói với thám tử Nolan rồi” Cô khoanh tay và nhìn từ ông ta sang Nolan rồi lại nhìn ngược lại. “Một trong hai người vui lòng cho tôi biết chúng ta đang làm gì ở đây được không? Hai người đã tìm thấy Wayne chưa?”

“Nếu muốn câu trả lời, hãy đi theo tôi.” Bác sĩ Baldwin bắt đầu đi dọc hành lang, Nolan theo sau.

Sage đứng chôn chân xuống sàn, tim nhảy loạn xạ trong lồng ngực. Có điều gì đó không ổn. Cô có thể cảm thấy nó trong xương tủy mình.

Thám tử Nolan dừng lại và quay lại nhìn cô. “Cô đi chứ?”

Cô lắc đầu. “Không, cho đến khi anh có thể đảm bảo rằng tôi sẽ được ra về.”

Anh ta bỏ mũ ra và quay lại chỗ cô đứng. “Ông ta sẽ không nhốt cô lại đâu. Chúng tôi chỉ đang cố gắng giải quyết vụ án này, đó là lý do tại sao chúng ta ở đây.”

Cô quan sát khuôn mặt anh ta, cố quyết định xem có nên tin hay không. Có vẻ như anh ta đứng về phía cô. Và anh ta là cảnh sát - chắc chắn anh ta muốn tìm ra kẻ giết người, cho dù đó là Wayne hay ai khác. Thêm vào đó, anh ta sẽ được gì khi để cô bị nhốt? Một cách miễn cưỡng, cô bắt đầu đi xuống hành lang, về phía bác sĩ Baldwin, người đang đợi bên cạnh một thứ trông giống như thang máy dịch vụ. Khi cô và viên thám tử đến chỗ ông ta, ông ta ấn nút mũi tên và cánh cửa rùng mình mở ra, để lộ một chiếc thang máy lớn với những bức tường bong tróc và sàn nhà màu đen. Bác sĩ Baldwin bước vào và dùng một tay giữ cho cửa không đóng lại.

Cô rủa thầm và theo ông ta vào trong thang máy, mùi cao su nóng và mùi hôi thối trộn lẫn giữa sữa đã hỏng và máu tanh tràn ngập không khí. Sau khi thám tử Nolan bước vào, cửa đóng lại và thang máy chao đảo một lần trước khi bắt đầu đi lên theo trục. Vài giây sau, nó dừng lại và cánh cửa mở ra một hành lang vắng vẻ. Bác sĩ Baldwin giữ cửa khi họ ra ngoài, sau đó đi vòng qua họ và tiếp tục đi. Thám tử Nolan và Sage theo sau, đi ngang qua những cánh cửa đóng kín có bảng tên bác sĩ hoặc biển hiệu ghi: PHÒNG THÍ NGHIỆM, PHÒNG LIỆU PHÁP SỐC ĐIỆN và PHÒNG PHẪU THUẬT THÙY NÃO. Cô rời mắt khỏi những tấm biển và nhìn thẳng về phía trước, cố gắng không nghĩ về những gì diễn ra bên trong những căn phòng đó. Cuối cùng, bác sĩ Baldwin dừng lại bên ngoài một dãy cửa thép, bên trên có tấm biển ghi: NHÀ XÁC. Cô nuốt nước bọt. Willowbrook cần có bao nhiêu nhà xác nữa đây? “Thi thể của ai trong đó thế?” Cô nói. “Ông tìm thấy thứ gì đó trên thi thể của họ có thể giúp bắt kẻ giết người à?”

“Không” Bác sĩ Baldwin nói, sau đó mở một cánh cửa và đi vào trong. “Cô đợi ở đây.” Thám tử Nolan nói rồi đi theo ông ta.

Sage di chuyển ra xa vài mét và dựa vào tường, cảm thấy nhẹ nhõm vì ít nhất cô không phải nhìn vào một xác chết khác. Sau đó, cô nhận ra mùi hôi thối của formaldehyde thấm qua cửa, nhớ ra mình đang ở đâu và di chuyển ra xa khỏi bức tường. Ở trong bệnh viện của Willowbrook đã đủ tệ rồi; cô không muốn chạm vào bất cứ thứ gì trong đó, không muốn bất kỳ bộ phận nào của mình tiếp xúc với thứ chất độc chắc chắn đã ngấm vào gạch và vữa của nó. Không phải áo khoác, làn da hay mái tóc. Cô đút hai tay vào túi áo khoác và bắt đầu đi đi lại lại. Rõ ràng là bác sĩ Baldwin đang cho thám tử Nolan xem một cái xác. Nhưng đó là của ai? Và sao lại lâu như vậy? Nếu họ đang nói dối về chuyện của Eddie thì sao? Nếu anh ta ở trong đó, đã chết rồi thì sao? Cuối cùng, thám tử Nolan quay trở lại chỗ cánh cửa và không nói một lời, đi dọc hành lang về phía thang máy, bác sĩ Baldwin bám sát gót. Cô vội vàng đuổi kịp.

“Có phải Eddie không?” Cô nói.

Nolan đội mũ lên đầu. “Không, không phải Eddie.”

“Vậy thì là ai?”

“Là Wayne Myers.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »