ỨC vạn năm trôi qua, Tử Tiêu cung vẫn như cũ, không chút thay đổi, không bụi trần, không dấu vết mục nát. Hai hàng nến dài cháy mãi nghìn thu, vĩnh viễn soi sáng nơi u ám. Điều khác biệt duy nhất là tử khí càng thêm nồng đậm, tựa như hàng trăm triệu năm nay chưa từng có sinh linh nào đặt chân đến đây.
"Quả thật không tìm thấy một chút dấu vết nào của Đạo Tôn." Mạnh Kỳ đảo mắt nhìn quanh, vẻ mặt bình thản nhưng ẩn chứa cảm khái, "Có lẽ chỉ có quái vật Thiên Đạo mới có thể nắm bắt được dấu vết còn sót lại. Chẳng trách mấy vị Bỉ Ngạn đều phán đoán cần phải đến kỷ nguyên chung kết, mọi thứ ngăn cản đều phải triệt để tan biến, Đạo Tôn và Phật Tổ mới có thể hoàn toàn siêu thoát. Thậm chí, bản kỷ nguyên này thuộc về mạt kiếp, không có tương lai, đều là do hai vị Đạo Quả âm thầm ảnh hưởng kết quả."
Bốn phía mờ tối, càng làm nổi bật vẻ thanh u thoát tục của Cố Tiểu Tang. Nàng khẽ cười, má lúm đồng tiền nhợt nhạt, nói: "Trời lưu một đường sinh cơ, cho nên Đạo Tôn mới bố trí Đại Đạo chi thụ, để sau khi kỷ nguyên tan biến hoàn toàn còn có thể gieo trồng hy vọng. Không biết Phật Tổ đã để lại cái gì?"
Mạnh Kỳ mỉm cười, trêu chọc: "Đạo Quả cảnh giới, không thể biết, không thể luận, vừa nói đã sai, vừa đoán đã trật. Nàng vừa rồi phán đoán, chưa chừng cũng là sai lầm về Phật Tổ. Vi phu từng nhân A Nan bố trí mà có được một ngọn thanh đăng di lưu của ngài ấy. Tuy phẩm giai không cao, nhưng Phật Tổ có nói, nếu chưa đến lúc Phật môn suy thoái, quần ma loạn vũ, ngọn đèn này sẽ soi sáng mạt pháp, chỉ dẫn chân tàng. Hôm nay, Tây phương nhị thánh vẫn còn, đều là những bậc cổ lão, Phật môn chưa thấy một chút dấu hiệu suy thoái nào. Mạt pháp e rằng chính là kỷ nguyên chung kết. Sau đó, tuy ngọn đèn gặp phải tan biến, nhưng ta vẫn có phật duyên sâu đậm, thậm chí còn lấy được Như Lai thần chưởng tổng cương. Cụ thể còn có hậu tục gì, thì khó mà phỏng đoán."
Cố Tiểu Tang cười như không cười, liếc nhìn hắn một cái: "Vậy 'Chân Định Như Lai' là chuyện sớm muộn?"
“Theo lý là như vậy.” Mạnh Kỳ nhìn quanh, xem xét kỹ từng điện các trong Từ Tiêu cung, tìm kiếm những gì còn sót lại. Cố Tiếu Tang đôi mắt sâu thăm, lộ vẻ suy tư: Thật Tổ có cải tiến phương pháp siêu thoát của Đạo Tôn, tuy bản chất không đổi, nhưng càng nghiêng về Đại Thừa đạo thống, cùng với căn bản pháp thân của Phật môn là Tỳ Lô Giá Na Phật gánh vác. Đường Tam Tạng, Chiên Đàn Công Đức Phật, Vô Thượng Chân Phật, Kim Thiền Giáp Xác cùng Hoàng Lão Quân, Đông Hoàng Thái Nhất, quái vật Thiên Đạo. vân vân, ở những chỉ tiết nhỏ có chút bất đồng."
Lời nói "Duy nhất chi Phật" của Vô Thượng Chân Phật tuy cực đoan đáng sợ, nhưng trong kinh nghĩa Phật môn có thể tìm thấy căn cứ. Phật Tổ nói: "Hết thảy chư Phật, cùng một Pháp Thân." Tam giới thập phương, tất cả Phật Đà Kim Thân đều là biểu hiện khác nhau của Thanh Tịnh Pháp Thân duy nhất này. Và Thanh Tịnh Pháp Thân duy nhất này được gọi là Tỳ Lô Giá Na Phật. Đương nhiên, trước khi Vô Thượng Chân Phật xuất thế, Tỳ Lô Giá Na Phật gần với một danh xưng khái niệm, thực ra chính là "Cường kí viết đạo" trong Đạo môn, là căn nguyên của tất cả. Vì thế, lời Phật Tổ có thể hiểu là, hết thảy chư Phật, cùng một căn nguyên, đều là cầu đạo, thành tựu "Tỳ Lô Giá Na Phật".
Nhưng Vô Thượng Chân Phật vừa xuất thế, xưng tự thân chính là Tỳ Lô Giá Na Phật, là duy nhất Chân Phật. Khi "Đạo" biến thành sự thật, đối với Chư Phật Bồ Tát mà nói, mọi chuyện bắt đầu kinh sợ khủng bố. Dùng "Diệp Công thích rồng" khẳng định không đủ chuẩn xác, nhiều sai lầm, nhưng cũng miễn cưỡng miêu tả được một hai.
Trong khi hai vợ chồng trao đổi, cuồng phong gào thét trong Tử Tiêu cung, từng cánh cửa lớn bị mở ra, từng món đồ bị cuốn ra, rơi xuống trước mặt Mạnh Kỳ. Số lượng không nhiều, nhưng trông đều ảm đạm, thần vật tự giấu mình!
Cẩn thận xem xét, hai người phát hiện có tấm bia đá nhiễm khí tức âm thổ Minh Phủ Thái Cổ, có Mậu Kỷ chi thổ xen lẫn nhân thần quỷ yêu tiên ma, chính là nơi Sơ Đại Đại Đạo chi thụ cắm rễ, còn có thạch mâu thạch kiếm tản ra cảm giác hoang dã. Dường như đều có thể dùng để luyện chế tuyệt thế chi vật. Ngoài ra, còn có một hồ lô đan dược, có một hạt gần đạt đến cảm giác Đại La.
“Nơi Đạo Tôn ở lại vẫn còn vài thứ tàn lưu." Mạnh Kỳ cảm thán một tiếng. So với Tử Tiêu cung, Ngọc Hư cung vì nhiều lần mở ra, trân quý còn lại không bao nhiêu. Tuy rằng tự thân có thể dùng chư thiên vạn giới trong cơ thể mô phỏng ban sơ, mô phỏng các kỷ nguyên, các thời đại, lại thao túng tốc độ thời gian trôi qua, gần như hư không tạo vật để có được các bảo vật khác nhau, tự cung tự cấp, nhưng chung quy quá phiền toái. Chỉ khi nào đề cập đến siêu thoát Chân Thật giới mới có thể thành hình.
Cố Tiểu Tang khẽ cười duyên nói: "Chân Võ vẫn lạc, mấy thứ này đều là vật vô chủ, nên làm quà cưới cho chúng ta."
Mạnh Kỳ gật đầu, mỉm cười: "Vi phu hôm nay mới hiểu rõ vì sao Ma Phật phải làm rõ tung tích của Chân Võ đại đế. Một mặt, nó là đồng tử của Đạo Tôn, liên lụy Đông Hoàng Thái Nhất, quái vật Thiên Đạo, Phù Tang cổ thụ, Đại Đạo chi thụ và Thanh Đế. Sơ sẩy một chút là có thể bị nó làm lộ ra đại tin tức. Mặt khác, Chân Võ biết tung tích Tử Tiêu cung, trước khi địa cầu bại lộ, có thể tìm được nơi này, đối với việc Ma Phật che giấu bí mật về "ta khác" là vô cùng bất lợi."
Đối với từ "tin tức", sau chuyến đi địa cầu, Cố Tiểu Tang không còn xa lạ. Nàng cười tủm tỉm thu hồi bảo vật dưới đất, cùng Mạnh Kỳ rời khỏi Tử Tiêu cung. Có những thứ dù bản thân không dùng được, cũng có thể ban cho Ngọc Hư môn hạ, không cần phải khó coi như trước đây.
Lúc sắp ra ngoài, Mạnh Kỳ khẽ mỉm cười, trịnh trọng đóng lại đại môn Tử Tiêu cung, xóa bỏ mọi dấu vết hai người để lại, bày ra tư thái chưa từng có ai đặt chân đến nơi này.
Cố Tiểu Tang đường như đoán được điều gì, con ngươi ánh lên vẻ hứng thú nồng đậm: "Tướng công thật đúng là trừng mắt tất báo, một chút khí độ Bi Ngạn cũng không có.”
"Nếu khí độ Bỉ Ngạn chỉ là trong mắt chỉ có Đại Đạo chi tranh, thì thà không có còn hơn." Mạnh Kỳ cười nói, đưa tay nắm lấy Cố Tiểu Tang, thân ảnh chợt lóe, trở về Ngọc Hư cung ở Côn Luân giới.
Hỗn Độn vô hình, không biết trên dưới, không biện thời gian, Tử Tiêu cung u ám trải qua không biết bao lâu. Trước cửa bỗng có một đạo độn quang xuyên thấu tầng tầng trở ngại mà đến.
Thủy Tổ chuyển thế thân Đàm Bình, trên đỉnh đầu lơ lửng một viên châu tử bắt đầu xuất hiện vết rách. Ba quang tỏa ra từ châu tử gian nan chống đỡ sự ăn mòn của Hỗn Độn xung quanh. Đây là dị bảo mà thần linh chi thân của hắn đã sưu tầm từ vạn cổ, gọi là "Thương Thiên Bất Lão châu", có thể dựa vào nó miễn cưỡng tiến vào Hỗn Độn, đến địa điểm quán chú, nhưng không thể ở lâu.
"Nhờ có đạo tiêu di lưu của Chân Võ đại đế về nơi ở của Đạo Tôn." Đàm Bình dù là Thiên Thần cổ lão chuyển thế, lúc này cũng không nhịn được vui mừng. Đây chính là đàn tràng duy nhất của một trong hai người siêu thoát, hơn nữa không giống như Linh Sơn của Phật Tổ từng trải qua đại chiến Bỉ Ngạn, đoạt được nhất định sẽ có kinh hỉ.
Đồng dạng, cũng may mắn tự thân bố trí hậu chiêu là Lam Huyết Nhân, có thể sưu tầm, cướp lấy bảo vật vạn cổ không đổi. Bằng không, dù biết được đạo tiêu, lúc này cũng không thể tiến vào Hỗn Độn.
Đàm Bình đến gần đại môn, thoát khỏi Hỗn Độn, hài lòng phát hiện nơi này cổ lão hoang dã, không có bất cứ sự phá hoại nào.
"Quả nhiên như vậy, căn cứ ấn tượng của Chân Võ đại đế, chỉ có nó mới biết Độ Thế bảo phiệt và Tử Tiêu cung của Đạo Tôn ở đâu." Đàm Bình khó nén vui sướng, vận chuyển thần thông, dưới sự bảo vệ của "Thương Thiên Bất Lão châu", mở ra đại môn, bước vào nội điện sâu thẳm im lặng.
Một lát sau, bên trong nội điện truyền ra những tiếng kinh ngạc, sửng sốt, giận dữ:
"Cái gì cũng không có?"
"Đường đường là Đạo Tôn, di phủ bên trong thế nhưng không có gì?”
............
Trong Ngọc Hư cung.
Cố Tiểu Tang dáng vẻ yểu điệu, nói: "Chuyến này thiếp thân có không ít cảm ngộ về huyền bí thời gian, đối với việc hồi tưởng quá khứ, cần phải bế quan một thời gian."
"Hảo hảo tiêu hóa, không cần vội vã, dù sao vội là A Di Đà Phật, là Vô Sinh Lão Mẫu." Mạnh Kỳ cười dặn dò một câu.
Đợi đến khi Cố Tiểu Tang phong bế tĩnh thất, hắn mới ngồi ngay ngắn trên giường mây, sau đầu hiện lên viên quang trong vắt, triệu tập các đệ tử đến.
"Không biết chưởng giáo lão sư có gì phân phó?" Hà Mộ tinh thần tỏa sáng, đang chờ đại hôn, lên tiếng đầu tiên.
Mạnh Kỳ thân ở trong Hỗn Độn, nhìn Hà Mộ, Phương Hoa Ngâm, Vu Bán Sơn, Tề Cẩm Tú và Tôn Võ, nói:
"Kiếp số lại đến, các ngươi hạ phàm giúp Nhân Hoàng thống nhất các đảo ở Đông Hải."
"Hà Mộ có thể muộn một chút, đợi thành hôn xong mang theo Cửu Ly cùng đi, để biểu lộ thái độ của Ngọc Hư cung ta."
Các đệ tử không đám nghi vấn, lập tức chắp tay nói:
"Cẩn tuân pháp chỉ của chưởng giáo lão sư."
Thế là, trừ Hà Mộ, cả đám rời khỏi Côn Luân giới, giáng lâm Trường Môn đảo.
............
Đàm Bình mặt mày ủ rũ quay trở về Trường Môn đảo, cố gượng cười, tránh để các đại năng nhìn ra sơ hở.
May mắn thay, lúc này hắn phát hiện Hoàng Lương chẩm lại có thể sử dụng, tâm tình cuối cùng cũng có chút tốt lên. Mỗi lần sử dụng xong, thời gian hồi phục của Hoàng Lương chẩm càng ngày càng lâu. Đến hôm nay, Đàm Bình mới đến lượt dùng lần thứ hai.
Nằm trên Hoàng Lương chẩm, Đàm Bình đã có tính toán trong đầu. Những thứ khác không quan trọng, quan trọng là mượn nó để lại dấu vết rõ ràng của bản thân trong lịch sử, tương lai có thể hồi tưởng quá khứ khi cùng thần linh chi khu đều phát triển, làm ít được nhiều.
Sương mù giăng giăng, hôn ám sâu thẳm, hắn đột nhiên bừng tỉnh, phát hiện mình nằm ở ngoại ô đất hoang. Thương Thiên như hí, Cửu Trọng Thiên như ẩn như hiện, thậm chí còn có thể mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của "thần linh chi khu nhà mình".
"Về tới năm Thượng Cổ?" Đàm Bình mừng rỡ, cảm thấy đại cơ duyên cũng chỉ đến thế này thôi.
Ở thời đại này, mình có thể đi tìm Thủy Thần vẫn còn tồn tại "hôm nay", "đánh thức" nó, để đặt nền móng cho việc thoát khỏi khổ hải sau này.
Đàm Bình vừa độn quang lên, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng chào:
"Đạo hữu xin dừng bước!"
Vừa nghe thấy câu này, Đàm Bình nhất thời dựng tóc gáy, có cảm giác như lọt vào La Phong Hắc Ngục.
Thân là Tiên Thiên thần linh, chứng kiến chuyện Phong Thần, hắn làm sao không biết những lời này bao hàm "ác ý" và lực sát thương sâu sắc!
Vì thế, hắn không quay đầu lại, điên cuồng bỏ chạy.