“Chuyện là thế này, con gái nhà họ nổi loạn, cố tình giả vờ yêu đương với tôi. Mẹ cô ta dứt khoát sai quản gia ném tiền để tôi rời đi. Anh xem, năm trăm vạn đấy, năm trăm vạn tròn trĩnhl Cho dù tôi có cầm, đợi họ làm rõ mnọi chuyện, chăng phải cũng bị đòi lại sao? Có khi còn bị chơi xỏ, mang tiếng xấu vào thân, ví dụ như lừa đảo, trốn thuế. Mấy người có tiền lắm chiêu trò lắm, nhìn xe họ đi, quần áo họ mặc kìa, tôi đám dây vào chắc?” Tiểu Mạnh thành khẩn nhìn viên cảnh sát đối diện, mặt mày hiện rõ vẻ "tôi không thông minh nhưng không
Cảnh sát nghe vậy, khóe miệng giật giật, cảm thấy đám thanh niên bây giờ thật biết cách chơi. Anh ta móc bộ đàm ra, gọi tổng đài, rồi quay sang Mạnh Kỳ, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh: “Nhớ biển số xe không?”
“Nhớ chứ!” Tiểu Mạnh buột miệng, “XXXXXX.”
Báo án giả là bị phạt đấy!
Hơn nữa, lúc phát hiện ra mình thật sự báo cảnh sát, vẻ kinh ngạc và giận dữ trên mặt gã đàn ông mặc vest bảnh bao kia lộ rõ mồn một. Không nhớ biển số xe, sau này bị trả thù bất ngờ, biết tìm ai mà kêu?
Cảnh sát báo biển số xe cho tổng đài, chờ kết quả phản hồi. Ánh nắng chiếu xuống, nửa sáng nửa tối, cùng với mồ hôi đang lăn trên má Tiểu Mạnh tạo nên một cảnh tượng thú vị.
Đợi một hồi, đúng lúc Tiểu Mạnh cảm thấy mình sắp say nắng đến nơi thì bộ đàm vang lên. Anh ta nghe không rõ lắm, chỉ thấy sắc mặt viên cảnh sát càng nghe càng kỳ quái, không biết là đang cười hay đang thở dài.
“Cảnh quan, có vấn đề gì sao?” Tiểu Mạnh bỗng thấy bất an.
Cảnh sát hắng giọng, thu bộ đàm, nhìn Tiểu Mạnh với vẻ mặt kỳ dị: “Lời anh kể là bịa đặt. Biển số xe này thuộc về người sáng lập tập đoàn Đại La. Tập đoàn Đại La nghe nói chưa? Phát tích từ thành phố mình, độc chiếm quặng sắt, kim loại màu các kiểu. Chủ tịch không chỉ là tỷ phú hàng đầu thế giới, mà còn có thế lực chính trị lớn cả trong và ngoài nước. Nghe đâu còn dính líu đến tổ chức xã hội đen, các phe phái, buôn bán vũ khí… Khụ, cái này tôi nói lỡ thôi, anh nghe cho vui, sau này gặp thì tránh xa ra nhé.”
Mẹ kiếp, không chỉ là tỷ phú hàng đầu, mà còn dính đến xã hội đen! Tiểu Mạnh tim đập thình thịch, vừa may mắn vừa lo lắng.
May là nếu mình cầm năm trăm vạn kia, có khi vài ngày sau đã thấy xác ngoài đường rồi. Lo là mình đã đắc tội với cái tên quản gia hay ra vẻ kia, cho dù họ nhanh chóng làm rõ mình không liên quan gì đến tiểu thư nhà họ, thì cũng chưa chắc đã hết phiền phức. Chỉ là so với việc phơi xác ngoài đường thì nhẹ nhàng hơn nhiều.
Anh ta ngóng trông nhìn viên cảnh sát, ánh mắt như muốn nói: Tôi là dân lành mà, tin tưởng nhà nước, tin tưởng chính phủ, tin tưởng cảnh sát!
Cảnh sát vẫn giữ vẻ mặt kỳ dị nói: “Yên tâm, trị an nước ta vẫn tốt, chuyện nhỏ họ sẽ không so đo đâu. Chỉ là, tôi nghe nói, tiểu thư nhà họ với chủ tịch mấy năm nay vẫn đấu đá nhau, không biết vì sao. Tóm lại, nếu là cái bẫy của tiểu thư, mà chủ tịch lại sập bẫy, thì họ sẽ chọn cách im lặng, không đòi lại gì đâu…”
Nghe đến nửa câu đầu, Tiểu Mạnh thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại há hốc mồm: “Vậy, vậy nếu tôi cầm năm trăm vạn kia, rất có khả năng là chẳng sao cả?”
Cảnh sát cuối cùng không nhịn được cười, khẽ gật đầu: “Chắc là vậy. À, vẫn phải nộp thuế…”
Phải nộp thuế, phải nộp thuế. Nhìn cảnh sát cố nén cười, miệng Tiểu Mạnh há hốc mãi không thôi, ánh mắt tràn ngập sự ngơ ngác và bị thương:
Năm trăm vạn của tôi… Năm trăm vạn của tôi!
Đã từng có năm trăm vạn đặt trước mặt tôi, tôi đã không biết trân trọng, đến khi mất đi mới hối hận không kịp. Nếu thượng đế cho tôi một cơ hội nữa, tôi sẽ gật đầu với vị quản gia kia. Nếu phải nói thêm một câu, tôi sẽ nói: “Một ngàn vạn!”
............
Chiếc siêu xe màu đỏ như mũi tên nhọn, lướt đi giữa dòng xe cộ. Người thừa kế tập đoàn Đại La, khí chất vừa thanh thoát vừa thần bí, vừa lái xe vừa nghe điện thoại qua tai nghe bluetooth.
“Y cô là, hắn suýt chút nữa khiến bọn họ vào đồn cảnh sát?” Giọng nữ hơi cao lên, có vẻ vui mừng.
Nghe xong đối phương miêu tả, cô cong khóe miệng, như cười như không lẩm bẩm: “Có chút thú vị…”
Lúc đó, biểu cảm của người mẹ cái gì cũng nắm chắc trong tay sẽ thế nào nhỉ?
Giọng cô ta thoải mái nói: “Tra cho tôi thông tin của hắn. Hắn đã báo án thì chắc chắn có ghi chép.”
Đợi khoảng mười phút, điện thoại lại vang lên, thông tin chi tiết của Tiểu Mạnh được báo cho người phụ nữ tuyệt sắc đang lái xe.
“Vừa tốt nghiệp, đang chuẩn bị đi làm.” Trên mặt cô gái đần xuất hiện nụ cười khó đoán, giọng nói trở nên uy nghiêm, như một nữ hoàng: “Mua lại công ty mà hắn định vào.”
............
Nhìn theo viên cảnh sát rời đi, Tiểu Mạnh đợi đến khi lỡ mất ba chuyến xe số 33. Lúc anh ta “tâm như tro tàn” định quẹt thẻ lên xe thì con chó mực bên cạnh bỗng nhiên lao ra, ngồi xổm trước mặt anh, vẻ mặt “anh là chủ nhân của tôi, anh phải mang tôi theo”.
Mắt to trừng mắt chó, Tiểu Mạnh lại lần nữa mờ mịt. Tài xế xe buýt thấy vậy, lười dây dưa, nhanh chóng đóng cửa xe, nghênh ngang rời đi.
“Tiểu Mạnh ca, còn nhớ em không?” Đúng lúc này, một tiếng cười ấm áp vang lên, con chó mực tạch tạch tạch chạy về phía sau Tiểu Mạnh.
Quay đầu lại, Tiếu Mạnh thấy một chàng trai trẻ có chút quen mặt. Người này dáng người cao ráo, mày kiếm mắt sáng, tuấn tú hơn cả minh tỉnh trên TV. Con chó mực đáng ghét kia đang ngồi xổm bên cạnh anh ta, nịnh nọt vẫy đuôi.
“Cậu là?” Tiểu Mạnh ngập ngừng hỏi.
Chàng trai tuấn tú mỉm cười: “Còn nhớ Chân Tuệ ở ven hồ Đại Minh không?”
“A, a! Dương Tiễn!” Tiểu Mạnh cuối cùng cũng nhớ ra, đây là hàng xóm của mình, bạn từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tên hồi bé là Chân Tuệ, hồi cấp 2 thì chuyển nhà ra nước ngoài, mất liên lạc.
Mẹ kiếp, cái tên ngốc ngốc nghếch nghếch ngày xưa, thế mà lại đẹp trai thế này, có thể đi đóng phim được rồi!
Mình nằm mơ cũng muốn có điện mạo và khí chất như vậy!
Người so với người, tức chết người mà!
Dương Tiễn mỉm cười gật đầu: “Gần đây em vừa về nước, đặc biệt tìm Tiểu Mạnh ca.”
“Đặc biệt tìm tôi?” Tiểu Mạnh ngạc nhiên hỏi lại.
Nếu là con gái thì còn có thể nói thanh mai trúc mã, tình cũ không rủ cũng tới, nhung nhớ khôn nguôi, chuyên môn trở về. Cậu là một thằng con trai, tìm tôi làm gì?
“Chúng ta tìm quán cà phê nói chuyện đi.” Dương Tiễn thong thả nói.
Giữa ban ngày ban mặt, người qua lại đông đúc, cũng không sợ gì cả! Tiểu Mạnh miên man suy nghĩ vài giây, chỉ tay về phía một ngã tư đường gần trường học: “Ở đó có một quán.”
Đây là địa bàn của tôi, địa bàn của tôi tôi làm chủ!
............
Trong quán cà phê yên tĩnh, Dương Tiễn lấy ra một chiếc hộp vuông, đặt lên bàn, tươi cười bình thản: “Như vậy sẽ không sợ bị nghe lén chứ?”
Mà xung quanh trống trơn, hầu như không có khách.
Nghe lén? Mẹ kiếp, lại gặp phải chuyện gì nữa rồi? Tiểu Mạnh rất muốn đi xem lại lịch, có phải hôm nay không hợp để ra khỏi trường không!
Ánh mắt Dương Tiễn mang theo ý cười, nhìn Mạnh Kỳ: “Em hiện tại coi như là người của ngành an ninh quốc gia, phụ trách một vụ án trùm ma túy xuyên quốc gia. Hắn rất lợi hại, trải nghiệm cũng rất ly kỳ. Vốn là một dân thường trong nước, trà trộn rồi dần dần leo lên trong tổ chức buôn lậu ma túy, sau này xử lý lão đại cũ, khống chế ba thành nguồn cung ma túy thế giới, còn tổ chức quân đội, gần như nắm quyền một quốc gia nhỏ. Nhưng gần đây bị nhiều nước liên hợp vây quét, tung tích không rõ.”
“Việc này liên quan gì đến tôi?” Tiểu Mạnh nhíu mày hỏi.
Dương Tiễn vẫn giữ nụ cười điềm đạm: “Hắn là người theo đạo Phật, trong tổ chức có biệt danh là ‘A Nan’. Có lý do để tin rằng, hắn là chú ruột thất lạc nhiều năm của anh.”
Phụt! Tiểu Mạnh suýt chút nữa phun Cappuccino trong miệng ra ngoài:
“Tôi làm gì có chú?”
“Trước khi anh sinh ra, hắn đã phạm trọng tội, lén xuất ngoại, người xung quanh đương nhiên sẽ không nhắc đến.” Dương Tiễn lấy ra một tấm ảnh, “Anh xem, hai người vẫn rất giống nhau.”
Trong ảnh là một người đàn ông trưởng thành, anh tuấn, thái dương có vài vết sẹo. Tiểu Mạnh im lặng cầm điện thoại lên, soi gương, khuôn mặt mình thật tầm thường.
Ánh mắt liếc sang Dương Tiễn, Tiểu Mạnh khóe miệng giật giật, chỉ thiếu điều nói “Cậu đùa tôi đấy à!”
Dương Tiễn nhìn lại, bật cười: “Lấy nhầm rồi, đây là ảnh chụp sau khi “A Nan phẫu thuật thẩm mỹ.”
Nói xong, anh ta đổi một tấm khác. Tiểu Mạnh ngưng thần xem xét, hình dáng thật sự có năm sáu phần giống nhau!
Đầu óc anh ta ong ong, trong lòng rối như tơ vò:
Mình là một dân thường bình phàm, sao lại liên quan đến trùm ma túy, đại phú hào thế này?
“Về vụ án này, có một số việc cần anh giúp đỡ.” Dương Tiễn nghiêm mặt nói.
Tiểu Mạnh mấp máy môi, thầm nghĩ trả lời, hay là các anh tìm người khác đi.