Thanh âm ngọt ngào, quyến rũ lọt vào tai, khiến ai nấy, bất kể nam nữ, đều tâm thần xao động. Đầu mũi chợt ngửi thấy một mùi hương lạ, vừa như xạ hương, vừa như hoa lan, khiến thân thể nhẹ bằng, tựa như lạc vào mây.
Hỏa Vân giáng xuống, ánh lửa bao quanh, Thanh Khâu từ trên trời đáp xuống Viêm Lăng đảo, một tay cầm trường thương đặt sau lưng, đôi mắt sáng ngời, phản chiếu Cửu Khúc Hoàng Hà trận phía trước.
Nương nương đột ngột ban pháp chỉ, sai nàng đến trợ trận, chẳng lẽ muốn mở màn cho một đợt tranh phong Bỉ Ngạn mới? Hay là người đã "nhìn thấu" Tam Tiêu nương nương chỉ là phô trương thanh thế, dựa vào việc Nhân Hoàng không dễ mở rộng mâu thuẫn, dùng "không thành kế" dọa lui địch?
Nếu là khả năng thứ nhất, ngẫm kỹ thì cũng không phải không có mục đích rõ ràng. Đương kim thế cục, A Di Đà Phật, Vô Sinh lão mẫu và Nguyên Thủy Thiên Tôn Tô Mạnh đều không muốn Cố Tiểu Tang trùng kích Bỉ Ngạn trước sẽ phá vỡ thế cân bằng, khiến biến số tăng lên đột ngột, dẫn đến tương lai khó lường.
Trước mắt, A Di Đà Phật củng cố liên minh với Bồ Đề Cổ Phật, Kim Hoàng không biết dùng cái gì làm đại giới, có ăn ý với Thiên Đế, Ma Phật, thậm chí có khả năng ngầm liên thủ. Nguyên Thủy Thiên Tôn Tô Mạnh thì không ngừng giao hảo với Thanh Đế. Có thể tưởng tượng, khi Cố Tiểu Tang cố gắng thoát khỏi khổ hải, khiến A Di Đà Phật và Vô Sinh lão mẫu càng gần Đạo Quả, các nhân vật Bỉ Ngạn sẽ đứng ra ngăn cản. Rõ ràng trong hoàn cảnh bất lợi, nếu không thừa cơ đảo loạn thế cục, khơi mào mâu thuẫn, đến lúc đó chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Mà giờ nàng đến đây, giúp đỡ Nhân Hoàng, dù là Đạo Đức Thiên Tôn, Thanh Đế, hay Nguyên Thủy Thiên Tôn Tô Mạnh, đều không thể bắt bẻ. Đối mặt với va chạm sắp bùng nổ, bọn họ chỉ có thể đứng về phía Nhân Hoàng, xem A Di Đà Phật và Bồ Đề Cổ Phật sẽ ứng phó ra sao.
Tâm niệm xoay chuyển, Thanh Khâu nở nụ cười hồn nhiên, quyến rũ, bước một bước, dưới vạn chúng chú mục, tiến vào "Cửu Khúc Hoàng Hà trận"!
Thiên địa biến đổi, nước sông đục ngầu, cuộn trào ngàn lớp sóng dữ, dung hợp với ánh sáng từ Hỗn Nguyên Kim Đấu quét xuống, bao trùm tứ phương tám hướng. Một khi dính phải, lập tức biến thành phàm nhân, bị tước đi tam hoa trên đỉnh đầu, bị ăn mòn ngũ khí trong lồng ngực. Bởi vậy, "Cửu Khúc Hoàng Hà trận" lấy Hỗn Nguyên Kim Đấu làm trung tâm có thể nói là khắc tinh của hầu hết người tu hành dưới Bỉ Ngạn.
Thân hãm vào đại trận nổi danh trong Thượng Cổ Phong Thần, tùy thời có thể mất đi đại đạo ngưng tụ, Thanh Khâu vẫn bình tĩnh, thong dong, nâng Phượng Sí Hắc Kim thương đặt sau lưng, đâm thẳng lên trời, giũ ra thương hoa, biến thành một tòa Linh Lung bảo tháp màu vàng kim ba mươi ba tầng, buông xuống đạo đạo Huyền Hoàng chi quang, giống như từng con Chân Long vây quanh, thần thánh trang nghiêm, công đức vô lượng, vạn pháp bất xâm!
Sóng đục mang theo ánh vàng vỗ xuống, Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung bảo tháp sừng sững bất động, không nhiễm chút sức mạnh trầm luân nào, Huyền Hoàng trong vắt, sáng ngời.
Có Yêu Thánh thương biến thành công đức bảo tháp hộ thân, Thanh Khâu thong thả tiến về trung tâm Cửu Khúc Hoàng Hà trận. Trên đường, gió giật sóng cao, cuốn trôi uế trọc, đều không thể lay động nàng mảy may. Cho dù Hỗn Nguyên Kim Đấu giáng xuống, áp sát xung quanh, cũng không thể thấm vào đạo đạo Huyền Hoàng công đức chi quang.
Tại đầu mối trận pháp, hai con Giao Long đen trắng bay ra, Âm Dương xen lẫn, diễn hóa thành cối xay Thái Cực, giảo Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung bảo tháp, muốn từ từ hao mòn.
Huyền Hoàng vẩy ra, vàng nhạt lấp lánh, tiếng ma sát chói tai không dứt, nhưng ba mươi ba tầng bảo tháp Hoàng Kim không hề ảm đạm.
Giờ khắc này, Thanh Khâu đã tiến đến gần trung tâm Cửu Khúc Hoàng Hà trận, thấy được Tam Tiêu đảo bị dòng sông đục ngầu khúc chiết bao quanh, tất cả đều yếu ớt, dễ dàng bị phá hủy.
"Vẫn chưa có biến hóa...... Chẳng lẽ thật sự là Tam Tiêu nương nương phô trương thanh thế, vừa bắt đầu đã tung mọi lợi thế để lừa gạt?" Thanh Khâu vừa nhẹ nhàng thở ra vừa không khỏi nghi hoặc.
Nàng giơ tay chỉ về Tam Tiêu đảo, chỉ vào dòng hà khúc chiết, trầm luân, đục ngầu.
Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung bảo tháp nhất thời tan rã, tụ tập thành trùng trùng điệp điệp biển cả trong veo, nâng một quyển sách tràn đầy cảm giác nhuận vật, mang theo ánh sáng lấp lánh như tinh hỏa, bao phủ Tam Tiêu đảo.
Ân huệ tỏa khắp mọi chúng sinh, nhuần thấm giáo hóa, đó là thánh đức, vạn pháp không dính!
Dòng sông đục ngầu, trầm luân, khúc chiết phân phân tránh ra, hé lộ cảnh tượng trên Tam Tiêu đảo.
Nơi đó phảng phất tự thành một giới, bốn cây cột chống trời cắm bốn thanh tiên kiếm uy nghi, khí thế ngút trời, đỏ như máu, đen tựa không, xanh phiêu diêu, trắng thuần khiết, đan xen lẫn nhau, sinh ra vô tận kiếm quang, diễn hóa sự hủy diệt, sát lục, tuyệt diệt, chỉ cần nhìn thấy, Thanh Khâu được Thánh Đức chi thủy phù hộ cũng phải lùi lại vài bước.
Tru Tiên kiếm trậni
Tru Tiên kiếm trận hoàn chỉnh!
Thái Cổ đệ nhất sát trận!
Khủng bố hơn là, ở trung tâm Tam Tiêu đảo, treo ngang một vầng minh nguyệt sáng tỏ viên mãn, thanh lãnh yên tĩnh, như quang cảnh sau khi chết, chiếu khắp nơi kiếm khí tung hoành.
Vô Sinh lão mẫu tự mình đến đây, chủ trì Tru Tiên kiếm trận!
Điều này hoàn toàn khác với việc tế ra Tru Tiên tứ kiếm và trận đồ, kết thành trận pháp đối địch, bởi vì giờ phút này, mắt trận có một vị cổ lão giả trấn áp, gần như tái hiện Tru Tiên kiếm trận hoành tráng do Linh Bảo Thiên Tôn lập trong Phong Thần chỉ chiến!
Càng khiến Thanh Khâu tim đập nhanh là, Tru Tiên kiếm trận trước mắt phảng phất hòa hợp với thiên cơ, tựa như tận thế khi kỷ nguyên kết thúc, dù toàn bộ Bỉ Ngạn giả liên thủ, cũng không thể nghịch chuyển xu thế này......
"Kim Hoàng chủ động ra tay, không sợ triệt để khơi mào mâu thuẫn, vạch trần tranh phong Bỉ Ngạn, lộ hết thủ đoạn?" Thanh Khâu không dám chủ quan, thân ảnh tuyệt đẹp lấp lánh, đã lui về Viêm Lăng đảo. Đột nhiên, nàng hồi tưởng lại, trong lòng vừa động, có nhận thức hoàn toàn mới về thế cục trước mắt: "Kim Hoàng gắng nhẫn nhịn, lùi lại hết lần này đến lần khác, sao đột ngột thay đổi trạng thái? Xem cách bố trí Tru Tiên kiếm trận thần không biết quỷ không hay, chẳng lẽ đã sớm chờ đợi mâu thuẫn, chuẩn bị khơi mào một hồi đại chiến Bỉ Ngạn ở đây! Là không muốn mất đi cứ điểm cuối cùng trong Chân Thật giới, hay là chôn xuống cạm bẫy, chờ các nhân vật lớn nhảy vào?"
Trong Ngọc Hư cung, trên Phù Tang cổ thụ, trong Cực Lạc thế giới phương Tây, các đàn tràng Bỉ Ngạn đều hướng về Tam Tiêu đảo, hướng về Tru Tiên kiếm trận hoàn chỉnh, có cổ lão giả trấn áp.
Cảm nhận được tận thế giáng lâm, đại thế khó nghịch, Mạnh Kỳ phủ cổ lão đạo quan trên đỉnh đầu, âm thầm thở dài:
Càng gần tận thế, Tru liên kiếm trận càng trở nên khủng bố.
Kim Hoàng hôm nay còn kém Linh Bảo Thiên Tôn trong Phong Thần chi chiến, nhưng Tru Tiên kiếm trận hiện tại mạnh hơn thời điểm đó. Nếu triệt tiêu lẫn nhau, chỉnh thể gần như tương đương, nói cách khác, bốn vị Bỉ Ngạn chân chính liên thủ mới có thể phá trận này!
Đương nhiên, điều này không có nghĩa là Kim Hoàng trấn áp Tru Tiên kiếm trận mạnh tương đương bốn vị Bỉ Ngạn bình thường. Lấy trạng huống của Mạnh Kỳ, bay ra "Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân", chém ra "Chân Định Như Lai", liên thủ vẫn có thể thản nhiên vào trận, "tham quan" một vòng, rồi hoàn hảo xuất trận, không chịu tổn thương gì, nhưng như vậy không thể phá trận, không thể uy hiếp Kim Hoàng!
Lúc này, hắn nhớ lại Linh Bảo lạc ấn gặp được ở Cửu Trọng Thiên, nhớ lại câu "Mạt kiếp ta vi tôn"!
Quả thực như vậy, nếu Linh Bảo Thiên Tôn trở về, nhất định có thể áp đảo tất cả, đương thời đệ nhất. Có lẽ trong Phong Thần chi chiến, Tây phương nhị thánh chọn liên thủ với Nguyên Thủy Đạo Đức là để chèn ép Linh Bảo, bảo đảm mạt kiếp không rơi vào thế bị động......
Nhìn Tru Tiên tứ kiếm vọt lên từng đạo kiếm quang đỏ xanh đen trắng, phác thảo khí tức kỷ nguyên kết thúc, Mạnh Kỳ loại bỏ mọi cảm xúc nhiễu loạn, tự nhiên có một ý tưởng:
"Phải chia rẽ Tru Tiên kiếm trận, phải để Tru Tiên tứ kiếm và trận đồ về với chủ cũ, không thể nằm trong tay Kim Hoàng tu luyện 'Chân Không gia hương'!"
Hắn tin rằng đây là ý niệm đầu tiên của mỗi vị đại nhân vật Bỉ Ngạn khi thấy cảnh này. Nhưng muốn đánh vỡ Tru Tiên kiếm trận, dù Đạo Đức Thiên Tôn và A Di Đà Phật đến, cũng cần một vị Bỉ Ngạn gần cổ lão giả phối hợp. Nói cách khác, trong thời gian ngắn ngủi, Kim Hoàng lấy sức mình kiềm chế ba vị đại nhân vật. Kết quả là, Thiên Đế, Ma Phật, Thiên Đạo quái vật và Vô Thượng chân phật có cơ hội mưu đồ những gì khi đối mặt ba vị Bỉ Ngạn còn lại.
Kim Hoàng có mục đích khác, mỗi vị Bỉ Ngạn đều nhìn ra được, chỉ là tư thế bày ra quá tốt, khiến người không khỏi muốn chia rẽ Tru Tiên kiếm trận, đoạn tuyệt tai họa ngầm!
Đây là dương mưu!
Nhìn đòng chảy tương lai, cảm ngộ khả năng của bản thân, Mạnh Kỳ không thể tìm ra biến hóa Kim Hoàng che giấu. Đúng lúc này, trời cao vang tiếng hạc kêu, kim kiều bắc ngang qua thiên địa mà rơi xuống, Tây phương Lưu Ly thăng lên, một tôn cự phật ngưng tụ, Đạo Đức Thiên Tôn và A Di Đà Phật sắp giáng lâm.
Bọn họ không phải không nhìn ra Kim Hoàng có mục đích khác, mà là cân nhắc lợi hại, đưa ra lựa chọn này, vì thế có thể chấp nhận một cái giá nào đó!