Ù ù ù, chiếc vali nặng trịch lê trên mặt đất. Tiểu Mạnh dưới cái nắng gay gắt, mồ hôi nhễ nhại, vừa tạm biệt mái trường bốn năm thanh xuân, sau khi tiễn bạn cùng phòng, giờ đến lượt tiễn chính mình.
Buồn bã có, cảm khái có, nhưng hơn cả là sự mông lung và bất định về tương lai. Tiểu Mạnh ngoái đầu nhìn lại ngôi trường lần nữa, rồi cúi gằm mặt, bước về phía trạm xe ven đường, miệng lẩm bẩm:
“Thực tập có hai ngàn tiền lương, trả tiền nhà xong chỉ còn tiền ăn với tiền net, sống kiểu gì?”
“Lại còn phải thực tập tận ba tháng! Mấy cha nội TM đúng là ác!”
“Nếu công ty không ở xa trường quá, mình đã kiếm sư đệ nào trong trường thuê tạm chỗ rồi…”
Buổi chiều oi ả, trạm xe vắng hoe, ngay cả gió cũng lười thổi. Tiểu Mạnh há miệng, thở phì phò, cùng con chó mực thè lưỡi giải nhiệt bên cạnh tạo thành một khung cảnh hài hước.
Đang lúc cậu lầm bầm không biết bao giờ xe buýt 33 mới tới, hay là tới một lúc tận ba chiếc, thì bỗng nghe tiếng phanh xe gấp gáp. Một chiếc siêu xe với thiết kế cực kỳ thời thượng dừng ngay trước trạm. Màu đỏ chói lóa, đường cong mượt mà, dù không phải dân mê xe, Tiểu Mạnh cũng cảm nhận được luồng khí chất hào nhoáng phả vào mặt.
Ối chà, siêu xe hiệu gì đây? Ngầu quá… Tiểu Mạnh rướn cổ, định nhìn rõ logo xe, thì cánh cửa xe ở ghế lái bật mở, một cô gái tóc đen mặc áo choàng bước xuống. Chiều cao chỉ thấp hơn cậu hai ba phân, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt như chứa cả ánh sao, lấp lánh linh động, liếc nhìn xung quanh cũng thấy ánh quang lưu chuyển. Môi hồng khẽ cắn, mày hơi nhíu lại, dường như đang có điều phiền muộn khổ sở.
Đẹp nao lòng, hơn cả ảnh đã chỉnh sửa, vượt xa mỹ nhân, xe xịn xứng gái xinh… Tiểu Mạnh bỗng nảy ra một loạt từ ngữ trong đầu, rồi vội vàng thu hồi ánh mắt, nhìn đi chỗ khác, tỏ vẻ mình là người thanh cao, đứng đắn, không phải loại tùy tiện ngắm nghía.
Khóe mắt liếc nhìn, cậu thấy cô gái kia đi vòng qua siêu xe, tiến về phía trạm xe, mục tiêu, mục tiêu…
Ủa, sao lại đi về phía mình?
Lúc nãy mình đâu có nhìn đểu đâu!
Chẳng lẽ là hỏi đường?
Hay thực ra mục tiêu là con chó đen sau lưng mình?
Trong nghi hoặc, thấp thỏm bất an, lại vừa mong chờ vừa loạn tưởng, Tiểu Mạnh thấy cô gái dừng ngay trước mặt mình, mặc chiếc áo dệt sam trắng như tuyết, đeo một chiếc vòng cổ hình giọt nước, tôn lên đường xương quai xanh tinh tế, hoàn mỹ. Đôi mắt đẹp long lanh nhìn cậu với ánh mắt phức tạp.
Ảnh mắt phức tạp?
Tiểu Mạnh vừa nghĩ vậy, thì một làn hương thoang thoảng ập tới. Cô gái kia tiến lại gần, tóc xõa xuống, che khuất nửa bên mặt.
Ê, ê ê! Hỏi đường đâu có kiểu này! Tiểu Mạnh gào thét trong lòng, nhưng thân thể lại cứng đờ. Lần đầu gặp chuyện này khiến cậu hoàn toàn ngơ ngác.
Không ngờ mình lại đẹp trai đến mức được mỹ nữ để ý?
Lại còn là mỹ nữ lái xe sang!
Chăng lẽ là mê hồn đảng, bán hàng đa cấp, lừa đảo, gạt tình, tiên nhân nhảy, kẻ điên?
Da thịt chạm vào nhau, mát lạnh trơn mềm, đôi môi hồng gần ngay trước mắt, nhìn như sắp hôn. Tiểu Mạnh đang định lấy hết dũng khí, nghĩa chính ngôn từ đẩy cô gái trước mặt ra, thì nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo:
“Nếu có người tìm anh, chỉ cần gật đầu là được.”
Nói xong, cô gái lùi lại một bước, giơ chiếc điện thoại di động lên, vừa “Alo” vừa nói: “Đợi đưa anh xong, em còn có việc gấp.”
Cô ta lách mình vào siêu xe, động cơ gầm rú, chiếc xe đỏ chói lóe lên rồi vụt đi, cuốn theo một cơn gió mạnh, thổi rối tung mái tóc Tiểu Mạnh. Nhưng cậu vẫn đứng ngây ngốc, mặt đần thộn, như còn đang mơ, lạc lõng khỏi thế giới.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Một bóng đen lướt qua, một chiếc xe hơi đen lịch lãm dừng lại trước mặt Tiểu Mạnh, kéo cậu về từ cơn ngơ ngác. Cậu theo bản năng nhìn về phía xe, thấy ở hàng ghế sau hình như có người đang đánh giá mình, mơ hồ có thể nhận ra là một người phụ nữ, ánh mắt mang vẻ cao ngạo, lạnh nhạt.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông từ ghế phụ bước xuống. Trời nóng thế mà vẫn mặc vest phẳng phiu, còn đeo găng tay trắng, lưng thẳng tắp.
Anh ta tiến đến trước mặt Tiểu Mạnh đang ngơ ngác, lấy ra một xấp chi phiếu từ trong túi, cằm hơi hếch lên, nhìn xuống nói:
“Nói đi, cậu muốn bao nhiêu tiền thì chịu rời xa đại tiểu thư nhà chúng tôi?”
“Một trăm vạn?”
Tiểu Mạnh kinh ngạc nhìn anh ta, mặt đầy vẻ khó hiểu.
Người đàn ông đeo găng tay trắng lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiểu Mạnh, nhấn mạnh:
“Hai trăm vạn?”
Không có ai không thể mua chuộc bằng tiền, chỉ là chưa đúng giá thôi!
“Ba trăm vạn?”
“Năm trăm vạn? Hử?”
Một cơn gió nóng thổi qua, con chó mực lại thè lưỡi. Tiểu Mạnh lẳng lặng rút điện thoại di động ra, bấm số:
“Alo, 110 ạ? Ở đây có người thần kinh, không, hai, không, ba!”