“Chuyện gì?" Nhiên Đăng Cổ Phật ngự trên đài sen cao vút, kim thân to lớn, thu trọn đị tượng hư ảnh A Nan vào đây mắt, cất giọng hỏi.
A Nan thu hồi ánh mắt, lại tươi cười như cũ, thản nhiên đáp: "Chuyện nhỏ thôi, lạc ấn của ta trong Tuyệt Đao bị hao mòn một chút."
"Tuyệt Đao chẳng phải đã mất hết chế ngự, có thể phát huy hoàn toàn uy lực sao?" Giọng Nhiên Đăng Cổ Phật vốn trang nghiêm như đang thuyết pháp bỗng có chút dao động.
Đây đâu phải chuyện nhỏ?
Bá Vương Tuyệt Đao nếu thoát khỏi hoàn toàn xiềng xích, sẽ thành vật Bỉ Ngạn, bản thân không còn cơ hội mưu đồ thành công, chỉ có thể chờ "Thiên ý", mà "Thiên ý" cũng chưa chắc hiệu quả!
Đáng sợ hơn là, Tô Mạnh hoàn toàn có thể ra tay trước, thừa lúc các Bi Ngạn giả chưa kịp trở về, bản thân sẽ lành ít đữ nhiều!
A Nan khẽ cười: "Không sao, chỉ là kế 'khu hổ nuốt sói', sói chết nhưng hổ còn, Tuyệt Đao nhất thời chưa thể rũ sạch mọi trói buộc."
"Khu hổ nuốt sói..." Nhiên Đăng Cổ Phật nhớ lại hư ảnh A Nan vừa thì thầm hai chữ "Thái Nhất", kết hợp suy đoán, đã hiểu ra đại khái ngọn nguồn, "Tô Mạnh làm việc mạo hiểm, dùng tàn dư Đông Hoàng vào Tuyệt Đao, khu hổ nuốt sói, hao mòn lạc ấn của ngươi, nhưng dấu vết Đông Hoàng đâu dễ xóa bỏ như vậy?"
"Không sai." A Nan mỉm cười đáp, "Của ta chỉ là lạc ấn, Đông Hoàng còn có tàn dư huyết nhục làm vật dẫn, dù bị thương nặng vì kế khu hổ nuốt sói, cũng không dễ xóa bỏ, thậm chí Tuyệt Đao có còn phát huy được uy lực như trước hay không còn phải bàn."
"Nam Mô A Di Đà Phật, Tô Mạnh liên tục được lợi từ mạo hiểm. Lần này ngược lại mất nhiều hơn được, trách sao ngươi cùng Tiếp Dẫn Phật Tổ đều nói đại vận giả có đại kiếp, thế sự cân bằng, âm dương tương sinh, quả nhiên thời vận chuyển dời, hắn rơi xuống đáy vực..." Nhiên Đăng Cổ Phật khẽ niệm phật hiệu, ngữ khí thoải mái hơn.
“Chính là lúc thừa cơ bệnh mà lấy mạng hắn." Khuôn mặt hư ảnh A Nan từ bị, lời lẽ lại lạnh lùng, TNhưng hắn nhiều phúc hộ, quan trọng nhất vẫn là nghĩ cách giúp ta thoát khốn."
Ma Phật nếu thoát ra, đương kim thế gian, Thanh Đế cũng phải tránh né phong mang, chỉ có thể miễn cưỡng chống lại. Mạnh Kỳ sống chết chỉ trong một ý niệm của nó!
Mà liên quan đến sự toàn vẹn của bản thân, liên quan đến Đạo Quả sơ hình, nó sao có thể để Mạnh Kỳ sống sót!
Khuôn mặt Nhiên Đăng Cổ Phật ánh lên sắc vàng nhạt, dưới hào quang đèn Lưu Ly càng thêm thần thánh siêu nhiên, nó từ bi nhìn hư ảnh A Nan, thẳng thắn nói: "Đạo hữu có ý diệt Phật hủy đạo, có ý nhấn chìm chúng sinh, không phải ta có thể ngăn cản, vẫn là câu nói kia, trước khi Tiếp Dẫn Phật Tổ chân chính trở về, trước khi hình thành chế ước, ta vạn vạn không dám giúp ngươi thoát khốn."
Hư ảnh A Nan không giận, khẽ cười hai tiếng: "Ta hủy chùa chiền tông môn, lục Phật Đà Bồ Tát, rốt cuộc là phòng bị cái gì, đạo hữu sợ là rõ ràng, tôn Vô Thượng chân phật kia là họa lớn trong lòng ngươi ta, không làm vậy không đủ để tuyệt đường của nó."
“Nam Mô A Di Đà Phật, sao không nghĩ cách trừ bỏ nó triệt để? Đợi Tiếp Dẫn Phật Tổ, Bồ Đề Cổ Phật trở về, tin rằng nó không còn cơ hội gây sóng gió, tựa như Thiên Đạo quái vật thời Thái Cổ." Nhiên Đăng Cố Phật một tay kết ấn, một tay nâng đèn Lưu Ly.
A Nan mỉm cười lắc đầu: "Nếu nó dễ trừ bỏ như vậy, khi nó bị phong cấm ở Linh Sơn, ta lại khoan dung thủ hạ làm gì? Chuyện Đạo Quả khó lường, chỉ có thể phòng hoạn từ khi chưa xảy ra."
"Nhưng đạo hữu sao phải vì thế mà rơi vào Ma Đạo?" Nhiên Đăng Cổ Phật có chút tiếc hận nói.
A Nan bỗng cười ha ha: "Nếu luận 'Ma', khi xưa ruồng bỏ Linh Sơn, đảo lộn đại trận, khiến Vạn Phật cùng sa ngã ta có phải là 'Ma'? Sau này khổ hạnh thiên hạ, thế thế luân hồi, khám phá hồng trần lại từ bi độ thế ta có phải là 'Ma'?"
Nói đến đây, sắc mặt nó nghiêm nghị, trang nghiêm nói:
“Có thiện có ác là chuyện hậu thiên, vô thiện vô ác mới gặp Đạo Quả.”
Thanh âm nó phảng phất tiếng Thiên Ma khủng bố nhất thì thầm, truyền vào tai Nhiên Đăng Cổ Phật, lay động những ý niệm rục rịch tận đáy lòng vị Phật cổ.
...
Sâu trong Đại Tuyết Sơn, chín tòa Tiên Tôn cổ mộ trấn áp nơi trung tâm.
Tóc Vương Tư Viễn không gió tự tung, từng sợi rõ ràng như những con rắn đen, không ngừng lan tràn sinh trưởng, gần như muốn lấp đầy không gian này.
Ánh mắt hắn lộ vẻ đỏ sậm hỗn loạn điên cuồng, trên mặt gân xanh mạch máu nổi lên không ngừng, phảng phất có sinh mệnh riêng, khiến khuôn mặt tú mỹ như nữ tử kia thêm phần dữ tợn, quỷ dị, kinh hãi!
Trên tay, trên cổ, mỗi nơi bị quần áo che lấp đều phồng lên co rút kịch liệt, dường như trong cơ thể ẩn chứa vô số quái vật.
Khí tức bạo ngược hung lệ, điên cuồng hỗn loạn khủng bố không ngừng lan tỏa, khiến Xá Khâm vừa miễn cưỡng hồi phục thanh tỉnh cũng không nhịn được ôm đầu kêu rên thống khổ, bản tính linh quang dường như sắp biến mất, muốn tan thành cái xác không hồn.
Quanh Vương Tư Viễn, chín khối lệnh bài vỡ vụn không ngừng, chỉ trong thời gian ngắn đã chỉ còn ba thành, ánh sáng Lạc Thư bao phủ toàn thân trở nên ảm đạm, những điểm đen trắng tính toán quy luật thiên địa vạn vật dần biến mất.
Nếu không phải trong cơ thể Vương Tư Viễn có những gợn sóng vô hình rung động tắc nghẽn, hắn đã trở thành khôi lỗi tàn lưu của Đông Hoàng Thái Nhất, thậm chí còn không bằng Xá Khâm trước đó.
Ngay trong khoảnh khắc tràn ngập nguy cơ này, như có tiếng sấm vô thanh nổ tung, vẻ đỏ sậm hỗn loạn trong mắt Vương Tư Viễn lập tức suy yếu đi nhiều, những sợi tóc đen dài vô tận từ giữa tách ra, gân xanh mạch máu nổi lên trở nên dịu bớt. Tất cả những điều quỷ dị đều được áp chế, hoặc có thể nói, sự điên cuồng trước đó mất đi chỗ dựa.
Nắm lấy cơ hội, Lạc Thư ập xuống, bọc kín Vương Tư Viễn hoàn toàn, từng đợt sóng từ trong cơ thể hắn rung động ra, triệt tiêu ý chí mạnh mẽ.
Bốn phía đột nhiên tối đen, tiếp đó vô số ký hiệu thẻ tính vọt lên, diễn biến liên tiếp, như hình thành một đám thuật thức miêu tả quy luật và đạo lý bản chất trong thiên địa, chúng kết thành những viên cầu phức tạp lại hư ảo.
Viên cầu co rút mạnh mẽ, chui vào cơ thể Vương Tư Viễn, dị tượng theo đó hiện lên, nhưng bị cổ mộ trấn áp, không thể hiển lộ ra bên ngoài.
Rất lâu sau, ánh sáng ảm đạm của Lạc Thư chui vào Nê Hoàn cung của Vương Tư Viễn, cảm giác tồn tại của hắn càng thêm mỏng manh, có cảm giác thuần túy được tạo thành từ con số, công thức, giải toán.
Sắc mặt hắn trắng bệch hơn xưa, dường như có thể ngã lăn, tan thành mây khói, hóa thành tro bụi bất cứ lúc nào, lúc này đang nghỉ hoặc nhìn ra ngoài cổ mộ, khẽ ho khan nói: “Khụ, rốt cuộc xảy ra, khụ, biến cố gì?”
Chuyến đi này tuy mạo hiểm, là hành động điên cuồng, nhưng không phải không có chút nắm chắc nào, sau khi tự chứng thực ý tưởng kia, lên kế hoạch thật lâu, chuẩn bị đầy đủ, ban đầu chuyển dời và hấp thu tàn dư Đông Hoàng trên người Xá Khâm rất thuận lợi, mắt thấy sắp hữu kinh vô hiểm hoàn thành lột xác, ai ngờ tàn dư Đông Hoàng đột nhiên điên cuồng, như bị kích thích từ bên ngoài, nhất cử phá hủy nhiều hậu chiêu của mình, biến hy vọng thành công thành tuyệt vọng.
Đợi đến khi sắp trở thành phân thân Đông Hoàng, khôi lỗi Thái Nhất, sự điên cuồng này lại đột ngột bỏ dở, thậm chí còn không bằng lúc trước, nhờ vậy mà hắn nắm chắc được một đường sinh cơ, triệt để công thành viên mãn.
"Là Linh Bảo Thiên Tôn chém xuống khối huyết nhục Đông Hoàng kia gây ra biến cố? Trước thoát khốn, sau lại bị trấn áp?" Vương Tư Viễn đại khái suy đoán ra chân tướng sự việc.
Khối huyết nhục kia chính là từ Xá Khâm bị chém xuống, liên hệ giữa hai người tất nhiên chặt chẽ!
Nghĩ kỹ điểm này, Vương Tư Viễn đột nhiên bật cười, điên cuồng đến cực điểm, như một kẻ điên:
"Quả thật tính toán quá kỹ, hóa ra suýt chút nữa tự hại mình!"
"Thiên ý khó lường!"
...
Mạnh Kỳ không hề hay biết tình trạng của Vương Tư Viễn, hắn đang dở khóc dở cười.
Tốn bao tâm huyết, hóa giải nguy hiểm, kết quả chăng qua đổi lạc ấn Ma Phật thành huyết nhục Đông Hoàng, uy lực Tuyệt Đao vẫn như cũ.
Quả nhiên kiếp số không tránh khỏi gập ghềnh thăng trầm, đâu dễ hóa giải như vậy... Mạnh Kỳ thở dài, vung tay áo bào, thu Kim Ngao đảo vào Càn Khôn, sau đó trở về Ngọc Hư cung trên Côn Luân sơn.
Tiếp đó, thần thức hắn nửa chìm vào Tuyệt Đao, nửa nối tiếp huyết đào yêu dị, xem có thể mượn đó gợi ra biến hóa của huyết đào, đạt được những lợi ích ẩn giấu hơn không.
Đương nhiên, Đại Đạo chi thụ của Mạnh Kỳ luôn sẵn sàng, để tránh huyết đào yêu dị biến hóa mất kiểm soát.
Hai mắt nửa khép nửa mở, hắn cẩn thận dè chừng dẫn ra một tia khí tức còn sót lại của huyết nhục Đông Hoàng, dựng lên nhân quả liên hệ mới, sau đó truyền vào nơi huyết đào yêu dị tọa lạc, chính là sau lưng Cố Tiểu Tang.
Vừa chạm vào, những thứ tiềm ẩn dưới da như mạch máu kinh mạch của Tiểu Đào tử liền đột nhiên nổi lên, một cỗ cảm giác thê lương, hoang man, khủng bố vĩnh hằng chậm rãi lan tỏa.
Tiểu Đào tử như say rượu, phấn khởi dị thường, da thịt dưới mạch máu mơ hồ hiện ra lân lân ba quang, như một đám tinh vân ngưng tụ, một dải ngân hà chiếm cứ, vô số đạo văn phập phồng trôi nổi, cấu thành chủ thể, bắt đầu hình thành từng phần công pháp cổ xưa từ cao thâm đến thô thiển, phân biệt là [Tục Mệnh Chân Kinh], [Trường Sinh Bất Lão Chi Yếu], [Tuế Nguyệt Cửu Ca] vân vân.
Mạnh Kỳ không hề sửng sốt trước những thứ này, hắn vui mừng vì Tiểu Đào tử dường như là bộ phận thọ nguyên và quang âm trong Đạo Quả hư ảo ngưng tụ của Đông Hoàng Thái Nhất, dù bộ phận này vẫn chưa hoàn chỉnh, nhưng cũng không phải là nhỏ!