Nghe Phương Hoa Ngâm nói, các vị tiên thần đều có chút hoảng loạn và khẩn trương. Thoát ly khổ hải, những đại nhân vật Bi Ngạn cao cao tại thượng, chỉ thoáng nhìn thời gian thấm thoắt, hồng trần tang thương, đâu phải dã dàng gặp được?
Bọn họ tuy rằng cũng coi như đứng vào hàng tiên ban, vượt qua phàm tục, nhưng trong mắt Bỉ Ngạn giả, e rằng còn chẳng hơn hạt bụi!
Bọn họ vội vàng vận chuyển đạo lực, thi triển tiên pháp, nghiêm chỉnh bản thân, không dám có chút bất kính. Chu Long chân nhân thậm chí lấy ra một bình nhỏ bằng san hô đỏ, ngửa lên trời đổ xuống, trào ra từng luồng thanh tuyền như mưa, bao phủ hoàn toàn cả tòa Ngưng Bích phong.
“Mưa phùn” mờ mịt, gột rửa ô uế, thanh lọc thể xác và tinh thần. Đàm Bình và những người khác chỉ cảm thấy toàn thân thư thái, cả người sảng khoái, xung quanh như được tẩy rửa, mang lại cảm giác trong vắt.
Họ ngạc nhiên nhìn lên đỉnh núi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vì sao lại có biến hóa như vậy.
Chốc lát, cây cỏ trên đỉnh núi xanh biếc, sinh cơ dâng trào, suối reo róc rách, trong veo thấy đáy. Chính giữa dựng lên một lò bồng, huyền đăng kết hoa, xuất trần thoát tục.
Mọi thứ vừa chuẩn bị xong xuôi, trên trời cao liền vọng xuống một tiếng hạc minh, thanh đạt Cửu Tiêu, vang vọng Thương Thiên. Tiếp đó, Chu Long chân nhân và những người khác thấy mây khói cuồn cuộn từ đâu ùa tới, dị hương ngào ngạt, thanh quang mờ mịt, trải thành đường.
Chín con chân long ngũ trảo từ trên cao vô cùng chậm rãi hạ xuống, kéo một chiếc trầm hương chi liễn cổ phác thần thánh. Từng trận Huyền Hoàng chi quang từ trong liễn bốc lên, kết thành hoa cái vô lượng hào quang rực rỡ.
Đàm Bình và những người khác tuy không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng chỉ riêng những chiếc vảy hoặc ánh kim quang hoặc hiện xích mang của chân long kia lọt vào mắt, đã khiến họ theo bản năng nín thở, cảm nhận được sự chấn nhiếp từ tận đáy lòng, căn bản không dám lên tiếng.
Họ từng từ xa gặp qua mười chín con trai của Đông Hải Long Vương, nhưng cũng không có uy thế bằng vài con chân long giữa không trung này. Quan trọng hơn là, chúng chỉ là kẻ kéo xe!
Có thể khiến chín con chân long kéo xe, trong trầm hương liễn không biết ngồi nhân vật nào?
Năm xưa Thánh Hoàng Khải đi tuần, cũng chỉ có chín con giao long kéo xe!
Trên những đỉnh núi khác, Trì Hốt thần sứ và Thế Gian Tự Tại Vương Phật cũng bản năng đứng lên, đồng thời thốt lên:
“Nguyên Thủy Thiên Tôn!”
Nguyên Thủy Thiên Tôn Tô Mạnh!
Trầm hương liễn ngày càng gần, hoa cái che đỉnh, hào quang tỏa ra, như bức rèm che khuất cảnh tượng trong liễn. Chỉ mơ hồ thấy một vầng viên quang trong vắt không tì vết, bên trong bích thụ cắm rễ, phủ thanh quang, treo hai quả như có như không, nâng một ngọn Lưu Ly cổ đăng chiếu khắp chư thiên vạn giới. Dưới sự phụ trợ của viên quang, có một đạo thân ảnh mơ hồ.
Trên đỉnh Ngưng Bích, đại địa nở rộ đóa đóa kim liên, hoa nở thì chảy ra từng luồng thanh tuyền. Chu Long chân nhân và những người khác biểu tình trang nghiêm túc mục, nội tâm nơm nớp lo sợ, cùng Phương Hoa Ngâm đại lễ quỳ xuống, nhất tề lên tiếng:
“Cung nghênh lão sư!”
“Cung nghênh Thiên Tôn!”
Thanh âm chấn động tứ phương, truyền vào tai Đàm Bình và những người khác. Họ đều run lên trong lòng, trong đầu thản nhiên hiện ra một từ ngữ:
“Nguyên Thủy Thiên Tôn!”
Đến dĩ nhiên là lão sư của Minh Hà tiên tử, Nguyên Thủy Thiên Tôn Tô Mạnh, đại nhân vật Bỉ Ngạn đếm trên đầu ngón tay ở chư thiên vạn giới, chí tôn đương thời!
Không ngờ mình còn có thể may mắn thấy Bỉ Ngạn giả, chúa tể đứng ở tầng cao nhất trong thiên địa!
Họ bèn tâm thân túc mục, cùng quỳ xuống, không ai bảo ai nhưng thần kỳ nhất trí:
“Cung nghênh Thiên Tôn!”
Tiếng “Thiên Tôn” vang vọng bát hoang. Cửu Long Trầm Hương liền dừng trước lò bồng, bên trong lập tức đại phóng quang minh, có thải hà xung tiêu, khắp nơi mây khỏi, mang cảm giác cao mrểu siêu thoát, bất nhiễm thời gian.
Vầng viên quang trong vắt không tì vết tiến vào lò bồng, Trầm Hương liễn nhỏ dần, dừng lại bên cạnh. Cả tòa Trường Môn đảo đã lặng ngắt như tờ, như thể tiến vào một trọng thiên địa khác.
Nhìn Phương Hoa Ngâm tiến vào lò bồng thỉnh an, Chu Long chân nhân và các tiên thần lại cúi đầu:
“Gặp qua Thiên Tôn!”
Mấy hơi sau, Phương Hoa Ngâm đi ra bên cạnh lò bồng, cao giọng nói:
“Côn Luân sơn Ngọc Hư cung Nguyên Thủy Thiên Tôn tiến đến xem lễ!”
“Thiên Tôn có lời, mạt kiếp hiểm ác, Cửu U ăn mòn. Nếu nhân đạo thiếu sót, ắt vạn kiếp bất phục. Chỉ có tập chúng sinh chi lực, đồng lòng cùng độ, mới có thể nắm bắt một đường sinh cơ.”
Huyền Vũ đạo nhân và những người khác cuống quýt trả lời: “Đa tạ Thiên Tôn chỉ điểm, ta đẳng tất cường lực giúp đỡ Nhân Hoàng, để toàn mạt kiếp!”
Đàm Bình và những người khác cũng đi theo trả lời, cuối cùng nhịn không được lòng hiếu kỳ, hơi ngẩng đầu nhìn vào trong lò bồng, muốn biết Bỉ Ngạn đại nhân vật rốt cuộc ra sao.
Thải hà dị huy, mây khói hào quang, trong lò bồng vầng viên quang trong vắt kia rõ ràng có thể thấy được, phảng phất bao dung vạn sự vạn vật, đủ loại khả năng cùng quá khứ tương lai. Phía trước bên dưới viên quang, ngồi ngay ngắn một đạo thân ảnh mặc đạo bào thâm sắc, trên đỉnh đầu đội mũ miện cổ lão thần thánh, bộ mặt tựa mông hỗn độn ám quang, mơ hồ không rõ.
Vừa thấy thân ảnh này, đầu óc Đàm Bình nhất thời ông một tiếng, như có cái gì đó bùng nổ.
Tuy rằng ăn mặc có chút khác biệt, nhưng đây rõ ràng chính là vị đạo nhân đã đưa mình "Hoàng Lương chẩm", khiến mình mộng hồi Trung Cổ!
Hoàng Lương chẩm dĩ nhiên là Bỉ Ngạn đại nhân vật cho mượn! Là Côn Luân sơn Ngọc Hư cung Nguyên Thủy Thiên Tôn Tô Mạnh cho mượn!
Nhận thức này vượt quá dự đoán của hắn, thậm chí ngay cả khi tiêu tưởng vô biên cũng chưa bao giờ lớn mật đến vậy. Tạo Hóa giả đại thần thông đã là giới hạn tưởng tượng của hắn, điều này vẫn là do thấy Thánh Hoàng tế thiên, Thái Ất thức tỉnh, bằng không nhiều lắm cảm giác là vị Tiên Tôn đại năng nào đó.
Đông đông đông, tim hắn đập không tự chủ được nhanh hơn, kích động, mờ mịt, mừng như điên, nghi hoặc đủ loại tình tự như thủy triều trào ra.
Vì sao một vị Bi Ngạn đại nhân vật cao cao tại thượng lại muốn cho mình mượn Hoàng Lương chấm?
Khổ sở truy tìm không được tiên duyên, gặp được sau lại thắng qua tổng hòa chờ đợi dĩ vãng!
Thế gian lại có mấy người từng gặp gỡ Bỉ Ngạn giả?
Trong khi tâm tư hắn tung bay, Thế Gian Tự Tại Vương Phật hai tay tạo thành chữ thập, đối với Mạnh Kỳ hành lễ, yên lặng kết già, một lần nữa ngồi xếp bằng, vẻ mặt như có điều suy nghĩ, mất đi nụ cười tiêu sái tự tại vốn có. Trì Hốt thần sứ cũng không dám vô lễ, sợ bị Mạnh Kỳ tìm cớ tế ra Tam Bảo Như Ý hoặc Bá Vương Tuyệt Đao.
Trước đây Nguyên Thủy Thiên Tôn có thể không cần da mặt lấy lớn hiếp nhỏ, bao che khuyết điểm đến cực điểm, nay khi Nguyên Thủy Thiên Tôn chỉ sợ cũng không kém bao nhiêu, vạn vạn không đáng lấy tính mạng ra thăm dò.
Hắn thu liễm thần sắc, trang trọng hành lễ, sau đó hơi thấp thỏm lưi trở về.
Chuyến đi hôm nay, một mặt là thị uy, tan rã nhân tâm dựa vào Cao Lãm, mặt khác là do Đại Hành thần sứ phân phó, muốn thăm dò thái độ của những đại nhân vật Bỉ Ngạn khác đối với việc tái lập Đại Chu, trọng hưng nhân đạo. Điều này có thể thấy được phần nào từ việc họ phái ra đại năng đại thần thông giả.
Ai ngờ Nguyên Thủy Thiên Tôn Tô Mạnh lại trực tiếp giáng lâm, tự mình xem lễ, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Đại Hành thần sứ và chính mình!
Sớm biết như thế, căn bản là không nên đến!
Đương!
Ngay lúc này, từ dãy cung điện trung tâm Trường Môn đảo vọng ra tiếng chuông, du dương vang vọng, ước chừng mười hai tiếng, trước sau hàm tiếp, quanh co cộng hưởng, xây dựng nên khí tượng to lớn trang nghiêm.
Cao Lãm đầu đội Bình Thiên quan, thân mặc minh hoàng cổn bào, từ đại điện bước ra, từng bước đăng lâm, đi tới trên một tòa đài cao.
Tranh một tiếng, hắn rút Nhân Hoàng kiếm, nhật nguyệt tinh thần hàng lâm, núi non sông ngòi bày ra, trong tấc vuông tựa hồ suy diễn ra nhân đạo thịnh cảnh lan đến chư thiên vạn giới.
Hắn nhìn khắp bốn phía, trầm giọng mở miệng:
“Cố thổ chưa phục, dù tái lập Đại Chu, không dám có chúc mừng!”
Vừa dứt lời, hắn giương thanh trường kiếm đạm kim. Bên trên Đông Hải mờ mịt, vô số hòn đảo bừng lên nhân đạo quang huy, nhan sắc khác nhau, lần lượt ném tới, hội tụ trước người hắn thành một phương ấn tỉ bốn màu, tứ phía phảng phất vẽ khắc hơn nửa bản đồ Đông Hải!
Khí vận gia thân, nhân đạo lại tụ, Cao Lãm nhìn về phía Trì Hốt thần sứ trên sơn phong, tầm mắt giao tiếp, điện hỏa ám sinh.
Cố thổ ở đâu? Chân Không gia hương và Phật quốc dưới lòng đất!
Trì Hốt thần sứ hơi dựa người ra sau, ánh mắt trở nên âm lãnh. Đúng lúc này, hắn thấy một đạo kim quang từ trong lò bồng trên đỉnh Ngưng Bích bay ra, vô số phù ấn vờn quanh, thần thánh xán lạn.
Cao Lãm đưa tay trái ra, tiếp lấy đạo kim quang này, hóa ra là một thanh roi đốt trúc, phù ấn thành văn, công đức đầy thân, tràn đầy khí tức cướp đoạt quyền lực Thần đạo.
“Đả Thần tiên!” Trì Hốt thần sứ theo bản năng co rụt lại, khí tức đao động, như gặp phải khắc tinh trời sinh, khiến đông đảo tiên gia xem lễ hai mặt nhìn nhau.
Trong lò bồng, Mạnh Kỳ uy nghiêm mở miệng:
“Roi này nơi tay, khả đánh chư phương ác thần.”
Nghe vậy, Chu Long chân nhân và những người khác bừng tỉnh đại ngộ. Đây e là Đả Thần tiên trong truyền thuyết, mà Phong Thần bảng bị Vô Sinh lão mẫu cướp đi, Trì Hốt thần sứ có được cảnh giới và thực lực như ngày nay, hơn phân nửa cũng nhờ nó tương trợ!
Khó trách hắn sợ hãi Đả Thần tiên đến vậy!
Đàm Bình đang hoa mắt thần mê, xa tưởng ngàn vạn, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng phật hiệu:
“Nam Mô A Di Đà Phật, thí chủ thâm cụ tuệ căn, cùng ta Phật môn hữu duyên, không biết có nguyện đi theo ta tu trì Phật pháp?”
Theo tiếng nói, Đàm Bình ngạc nhiên nhìn qua, vừa vặn thấy tôn cự phật cổ lão kia nghiêng đầu mỉm cười với mình.
Thế Gian Tự Tại Vương Phật!
Ngài muốn thu mình làm đồ đệ?