Vừa thấy bóng người kia, sắc mặt "Cửu Thiên Huyền Nữ" Lưu La liền biến đổi, không còn vẻ đại thần thông có thể tự xét ý niệm, mà hệt như người thường, thanh âm mơ hồ, tựa như từ kẽ răng bật ra:
"Linh Bảo Thiên Tôn!"
Thông Thiên giáo chủ! Mạnh Kỳ cũng suýt nữa thốt lên. Sau khi chứng được Truyền Thuyết, có thể tự kiểm điểm từng ý niệm trong lòng, hắn nhớ rõ mồn một những bộ sách đã đọc, những bài thơ đã ngâm, rõ ràng như vừa mới đọc lại.
Mà Thông Thiên giáo chủ và Linh Bảo Thiên Tôn vốn là hai cách gọi khác nhau của cùng một vị đại nhân vật!
Thế nhưng lại trực tiếp gặp gỡ một trong những cổ lão giả Bỉ Ngạn, Linh Bảo Thiên Tôn thuộc Tam Thanh, tượng trưng cho "Từ có tới không"!
Không đúng! Hay là đây chỉ là tàn ảnh Thiên Đế trong Loan Giá Bắc Đấu? Không phải Thông Thiên giáo chủ thật sự?
Cũng không đúng! Thiên Đế đã vẫn lạc, tàn ngân hư ảnh mới không có đối ứng lực lượng, mà nếu đối mặt Linh Bảo Thiên Tôn, tàn ngân chẳng khác nào bản thể, hư ảnh có thể hóa thành chân thân, thời không hợp nhất!
Trong lúc hai người ý tưởng hỗn loạn, gần như muốn noi theo Nhiên Đăng Cổ Phật, Đa Bảo Thiên Tôn, vội vàng tránh đi, thì thấy thân ảnh được tường quang bao phủ, mơ hồ khó phân biệt kia đột nhiên bừng lên ba luồng quang mang cuồn cuộn, phía sau đầu là luân quang trong vắt trọn vẹn, không tì vết, như ẩn chứa mọi khả năng, mọi đạo lý, bảo quang bành trướng với tốc độ chậm mà nhanh, bao phủ cả thiên địa, một màu thanh mông.
Mạnh Kỳ và Lưu La không kịp tránh né, trước mắt tối sầm, thân thể cảm thấy như bị cọ rửa, tựa như từ Bắc Đẩu đế giá chìm vào dòng sông thời gian.
Chẳng phải nói Linh Bảo Thiên Tôn đã mất tích từ lâu sao? Ý nghĩ này vừa lóe lên, Mạnh Kỳ thể xác và tinh thần rung động, tầm mắt quay về thanh minh, thấy chung quanh gợn sóng lấp lánh, chậm rãi chảy xuôi, ẩn chứa tuế nguyệt như ca, nhưng mất đi là không thể tìm lại, nỗi tang thương như thấm vào tận xương tủy.
Còn vị Bi Ngạn cưỡi khuê ngưu kia, ngược dòng trên sông thời gian, thậm chí còn chăng thèm liếc nhìn Mạnh Kỳ và Lưu La một cái.
Bốn phía ba quang đột nhiên biến ảo, chiếu rọi ra hòn đảo quen thuộc, thế giới quen thuộc, điện các quen thuộc của Mạnh Kỳ. Đó là Kim Ngao đảo suy diễn từ mảnh vỡ Hồng Hoang, đó là Thượng Thanh cảnh sánh ngang Thanh Vi cảnh, Đại Xích thiên ngày xưa, đó là Bích Du cung tiên ý phiêu diễu, nơi đã lưu lại dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời Mạnh Kỳ!
Trong Bích Du cung, Linh Bảo Thiên Tôn vẫn ngồi trên lưng khuê ngưu, ngự trên ngũ khí cuồn cuộn, giảng đại đạo diệu pháp, vầng bảo quang trong vắt sau đầu chiếu sáng mọi ngóc ngách, viên mãn vô ngần. Chỉ là, kẻ ngồi nghe giảng đã không còn rầm rộ như vạn tiên đến triều, chỉ còn lại hơn mười vị ít ỏi.
Thanh âm của Ngài thoang thoảng truyền vào tai Mạnh Kỳ và Lưu La, không hề cổ lão tang thương như tưởng tượng, mà réo rắt như thời thịnh niên, mỗi một câu đều khiến người trầm tư, tỉnh ngộ. Như đang trình bày đại đạo huyền diệu, bí mật kỷ nguyên, Lưu La, với thân phận Thượng Cổ đại thần, kiến thức uyên bác, cũng nghe đến si mê, vô cùng chăm chú, sợ bỏ sót một chữ.
Từ sau khi Nhân Hoàng tọa hóa, Bỉ Ngạn diễn pháp đã là chuyện thế gian khó cầu!
Đúng lúc này, Linh Bảo Thiên Tôn hơi ngấng đầu, đôi mắt đột nhiên trở nên rõ ràng, trực tiếp chạm vào ánh mắt của Mạnh Kỳ và Lưu Lal
Phanh!
Mạnh Kỳ và Lưu La như bị sét đánh, toàn thân run lên. Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân và Cửu Thiên Huyền Khí khánh vân đồng thời rung động, chỉ cảm thấy đôi mắt kia cao xa sâu thẳm, hỗn độn khó hiểu, nhưng rõ ràng là đang đánh giá bản thân. Không biết cách bao nhiêu thời gian, bao nhiêu lịch sử, đang đánh giá chính mình!
Bỉ Ngạn không thể dòm ngó!
Linh Bảo Thiên Tôn thu hồi ánh mắt, gợn sóng đột ngột rung động, Bích Du cung vỡ tan thành mảnh nhỏ.
Đợi đến khi mọi thứ rõ ràng trở lại, Ngài lại ngồi trên lưng khuê ngưu, tiếp tục xuôi dòng thời gian. Một đạo thanh quang khủng bố từ sâu trong dòng sông bay lên, rơi vào tay Ngài, hóa thành một thanh trường kiếm cổ phác, trên đó đạo văn xen lẫn, ngưng tụ thành hai chữ "Thanh Bình". Nơi Thanh Bình kiếm bay lên, Mạnh Kỳ mơ hồ thấy Kim Ngao đảo, thấy đoàn huyết dịch màu đen sẫm đang mấp máy quỷ dị kia.
Hai người ảo não vì Bỉ Ngạn truyền pháp bị gián đoạn, liếc nhìn nhau, đều thấy nghi hoặc trong mắt đối phương, sau đó thu liễm cảm xúc, áp chế ý niệm, lặng lẽ bàng quan.
Thời gian vĩnh viễn không ngừng trôi, Mạnh Kỳ và Lưu La không có khả năng ngược dòng, chỉ có thể nhìn Linh Bảo Thiên Tôn tay cầm Thanh Bình kiếm, sau đầu bao phủ vầng sáng trong vắt trọn vẹn, cưỡi khuê ngưu tỏa sáng, đạp lên dòng chảy tuế nguyệt, từng bước trở về quá khứ.
Đột nhiên, ba quang lại cuộn trào mãnh liệt, hình ảnh biến ảo, tựa hồ xuất hiện một tòa sơn phong thanh tịnh, xuất hiện những luồng khí tức khủng bố và mạnh mẽ, trực tiếp vặn vẹo mọi cảm quan, khiến Mạnh Kỳ không thể nhìn rõ, chỉ mơ hồ thấy Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung bảo tháp, Thái Cực đạo đức đồ xen lẫn thành Ngũ Đức Phượng Hoàng hoa văn.
"Linh Sơn! Linh Sơn hủy diệt chi chiến!" Mạnh Kỳ trầm giọng nói.
Ngọn núi kia chất chứa quá nhiều chuyện cũ, là nơi ngày đêm hắn không đám quên, lúc nào cũng đề phòng, sao có thể không nhận ra?
Đó là đàn tràng của các Phật Tổ, là trung tâm Tịnh thổ Sa Bà, là Linh Sơn trong lòng!
Mà Yêu Thánh giáng lâm Linh Sơn chỉ có một lần, Vạn Phật hủy diệt chi chiến!
Lúc này, Linh Bảo Thiên Tôn cưỡi khuê ngưu đã xâm nhập phạm vi Linh Sơn, triệt để mơ hồ trong tầm nhìn của Mạnh Kỳ và Lưu La, chỉ có một đạo thanh âm to lớn, uy nghiêm cao rộng truyền ra:
"Mạt kiếp ta vi tôn!"
Âm ầm, chư sắc quang mang bùng lên, cảnh tượng Linh Sơn hoàn toàn biến mất.
Lưu La trầm mặc mấy hơi, đột nhiên thở dài: "Không ngờ Ngài cũng nhúng tay vào Linh Sơn chi chiến..."
Linh Sơn chi chiến, Vạn Phật ngã xuống, Yêu tộc cũng chịu tổn thất lớn, ít người có thể sống sót. Quan trọng hơn, khi Tôn Ngộ Không đánh xuyên Linh Sơn, giải phong ấn cứu Ngưu Ma Vương và các Đại Thánh, giao phong Bỉ Ngạn mới bắt đầu. Nói cách khác, không kể A Di Đà Phật, Bồ Đề Cổ Phật và các Bỉ Ngạn giả, trừ phi Yêu Thánh sống lại, Tề Thiên Đại Thánh mở miệng, bằng không không ai rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Khó trách Yêu Thánh không kịp cứu vãn cường giả dưới trướng." Mạnh Kỳ cũng cảm khái một tiếng.
Quang ảnh rút đi, Linh Bảo Thiên Tôn cưỡi khuê ngưu lại xuất hiện, vẫn ngược dòng quang ảnh, hướng về quá khứ.
Lại là ba quang cuộn trào mãnh liệt, cảnh tượng mới hiện ra, Tiên Giới chín tầng mông lung ngự trên vạn phương, sau đó bị từng đạo khí tức ngang qua cổ kim tương lai lay động, tất cả lại mơ hồ, vặn vẹo cảm quan của Mạnh Kỳ và Lưu La.
"Thiên Đình rơi xuống chi chiến..." Ánh mắt Lưu La thoáng ngẩn người, ngữ khí nhiều phần thổn thức.
Không ngờ giờ này ngày này còn có thể thấy lại cảnh tượng ác mộng năm xưa.
Linh Bảo Thiên Tôn cưỡi khuê ngưu, phá tan sương mù, đặt chân lên tầng cao nhất của Cửu Trọng Thiên, Mạnh Kỳ mơ hồ thấy một đóa khánh vân, bao trùm cả giới này, một đóa khánh vân u ám, hỗn độn!
Khánh vân thùy quang, kim đăng vạn tải, liên hoa đóa đóa, chuỗi ngọc trầm phù, sáng rọi tướng chiếu, chính là Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân viên mãn!
Nguyên Thủy Thiên Tôn!
Đây vẫn là lần đầu tiên hắn thực sự nhìn thấy Nguyên Thủy Thiên Tôn, dù chỉ là nhìn trộm qua hồi ức lịch sử... Mạnh Kỳ tâm trạng sôi trào, tuệ nhãn mở ra, cố gắng nhìn rõ Nguyên Thủy Thiên Tôn, nhưng chỉ thấy được đóa khánh vân kia.
Khí tức xen lẫn, vặn vẹo cảm quan, cảnh tượng lại trở nên không thể thấy, nhưng ngay trong sát na đó, Mạnh Kỳ nghe thấy một đạo thanh âm tang thương cổ lão, vừa quen thuộc vừa xa lạ, ẩn chứa ý nghĩa ban sơ nhất. Âm thanh xa xăm truyền đến, như đang cảm thán:
"Đạo Quả chi sự, quả thực khó mượn ngoại vật..."
Thanh âm vang vọng, Mạnh Kỳ và Lưu La đều suy nghĩ xuất thần, rất lâu sau mới hồi phục tinh thần, chỉ thấy Thông Thiên giáo chủ cưỡi khuê ngưu đã rời khỏi Thiên Đình rơi xuống từ lâu, hướng về thượng du thời gian, về nơi sâu thẳm của tuế nguyệt, tiếp tục đi tới.
Cảnh tượng Tây Du thoáng hiện, nhưng thân ảnh Linh Bảo Thiên Tôn thủy chung ngồi trong Bích Du cung giảng đạo, gần như không hề nhúng tay.
Ngay sau đó, Ngài lại cưỡi khuê ngưu, ngược dòng về phía trước, đi qua những năm tháng dài đằng đẵng.
Nhưng khi Mạnh Kỳ cảm giác sắp trở lại Phong Thần chi chiến, thân ảnh Linh Bảo Thiên Tôn tiêu thất, hoàn toàn tiêu thất, dòng sông thời gian ở đó xuất hiện đoạn lưu, ngăn cách với quá khứ!
"Thời gian trường hà cắt đứt?" Mạnh Kỳ và Lưu La đồng thời lên tiếng.
Gợn sóng lấp lánh, không thể thay đổi, tầm mắt hai người lại thoáng mơ hồ, sau đó phát hiện mình đã trở lại trên Bắc Đẩu đế giá, trong sâu thẳm hư vô, những gì vừa chứng kiến, phảng phất chỉ là một giấc mộng.
Trong mắt Lưu La quang mang nhảy nhót, trí tuệ lấp lánh, trầm ngâm một lát, đột nhiên mở miệng:
"Ta hiểu rồi, Nguyên Thủy rút Phong Thần, Đạo Đức đoạn Tây Du là vì che giấu cái gì."
Nghe vậy, Mạnh Kỳ giật mình: "Nguyên Thủy Thiên Tôn mở ra thời gian căn nguyên, rút ra Phong Thần, tự diễn Chân Thật chi giới, là vì che giấu tung tích Linh Bảo Thiên Tôn. Đạo Đức Thiên Tôn đoạn ra Tây Du, là vì che giấu tung tích Nguyên Thủy Thiên Tôn. Muốn biết hai người cuối cùng đi đâu, chỉ e phải hợp nhất tam giới, khôi phục dòng sông thời gian về nguyên trạng!"
Đây quả là một nhiệm vụ gian nan!
Nói đến đây, Mạnh Kỳ giật mình, ngưng trọng nói: "Câu nói kia của Nguyên Thủy Thiên Tôn hàm ý sâu xa."
“Đạo Quả chỉ sự, quả thực khó mượn ngoại vật”?" Lưu La hơi nhíu mày.
"Đúng, thoạt nhìn là cảm khái Đạo Quả phiêu diêu huyền ảo, nhưng từ một góc độ khác có thể thấy, trước kia mấy đại Bỉ Ngạn liên thủ đánh lên Thiên Đình, có lẽ chính là vì vật thành tựu Đạo Quả! Mà đây cũng chính là chỗ dựa để Thiên Đế ý đồ bỏ rơi Nguyên Thủy Thiên Tôn và Đạo Đức Thiên Tôn, tự lập môn hộ?" Ánh mắt Mạnh Kỳ sâu thẳm, nhìn về phía xa xăm.