Những âm thanh chói tai, bén nhọn xé toạc không gian, như có thứ gì đó đang cào xé hư không, phá tan bình chướng, vỡ vụn giữa khe hở đất trời.
Một thân hình khổng lồ, làn da ánh lên màu vàng nhạt, cơ bắp cuồn cuộn hơn xa những vị thần nhân ở Kim Ngao Đảo. Sức mạnh vô tận trào dâng, hắn ta dùng sức nhổ bật cả đàn tràng Thiên Tôn cổ xưa, nặng trịch và rộng lớn, tựa như gã khổng lồ Bàn Cổ khai thiên lập địa trong thần thoại.
Cấm pháp lấp lánh, tầng tầng lớp lớp đan xen, tựa như những mỏ neo khổng lồ bám chặt lấy bốn phía, cắm rễ sâu trong sương mù. Nhưng trước sức mạnh vô song kia, chúng bị kéo căng biến dạng, liên tiếp vỡ vụn, từng đạo quang mang hóa thành "mưa phùn", tạo ra phản phệ nhưng không thể lay động được sắc vàng nhạt, chỉ để lại những vết xước.
Viên Hồng dùng bạch mao hóa thành vô số phân thân, trấn giữ các cấm pháp, ứng phó Xu Cơ được xem là không tệ, một mình hắn thành trận diễn hóa, kết hợp với bố trí sẵn có của Kim Ngao Đảo, tạo thành một hệ thống phòng thủ kiên cố. Nhưng phân thân chung quy vẫn là phân thân, không có ý thức độc lập, tinh thần độc lập, tâm linh độc lập. Gặp phải thế công trực chỉ bản tâm, không kịp ứng phó "Duy ngã độc tôn", lập tức rắn mất đầu, hốt hoảng vô thố, trong nháy mắt minh bạch "thân phận" của mình, phân phân trở về nguyên dạng, hóa thành những sợi bạch mao phiêu linh.
Một khi mất đi sự chưởng khống của vô số phân thân Viên Hồng, cấm pháp của Kim Ngao Đảo bộc lộ ra những vấn đề và sơ hở vốn có. Mạnh Kỳ, trong hình dáng "Tô Mạnh Thiên Tôn", nắm lấy cơ hội, giáng xuống Tru Tiên tứ khí, một kiếm thành trận, đảo loạn bố trí. Dù chưa thể trực tiếp công phá, nhưng cũng khiến cấm pháp khó có thể liên kết đầu đuôi, điều động toàn bộ lực lượng để chống lại việc thần nhân màu vàng nhạt kia đơn giản thô bạo nhổ lên và di chuyển hòn đảo.
Âm vangl
Trên Kim Ngao Đảo, những ngọn núi Hồng Hoang tái hiện kịch liệt lay động, đại địa nứt toác, Kim Ô rơi rụng. Một cảnh tượng tận thế hiện ra, và cấm pháp bao quanh hòn đảo càng lúc càng mỏng manh, chỉ chờ bị xé rách hoàn toàn, để "Thanh Nguyên Đạo Quân" trực tiếp xách đi.
Trong khe hở loạn lưu thời gian, Viên Hồng bộc phát toàn bộ lực lượng, như thể lâm thời điên cuồng phản phác. Hắn muốn đánh lui Tô Mạnh bản tôn trước mắt, trở về trấn giữ Kim Ngao Đảo. Nhưng trên đỉnh đầu Mạnh Kỳ, Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân khẽ lay động, buông xuống từng đạo u quang, tạo ra một Hỗn Độn gần như chân chính, thậm chí còn thần diệu và kiên cố hơn cả khả năng phòng ngự nhục thân của Bát Cửu Huyền Công. Những đợt công kích mưa rền gió dữ của Viên Hồng, bảy mươi hai phép biến hóa các loại thần thông, một khi chạm vào, liền chìm xuống đáy biển, tiêu trừ vô tung. Hắn chỉ có thể nhìn thấy hết đợt này đến đợt khác gợn sóng, càng đánh càng kinh hãi, chỉ cảm thấy Vô Cực ấn quả không hổ là công phòng một thể cực hạn!
Cùng lúc đó, điều khiến Viên Hồng sởn tóc gáy hơn là, có vài lần hắn liều lĩnh, ỷ vào thiên phú và công pháp kết hợp, nhục thân gần như bất diệt cường hãn, liên tục công kích một chỗ, muốn lấy điểm phá diện, phá tan sự phòng hộ của khánh vân thùy quang. Khi thấy sắp thành công, lại mạc danh kỳ diệu xảy ra chuyện "chính mình" công kích "chính mình". Tựa như trước mặt hắn là một "chính mình" khác, hoặc là tấn công hắn ta tương đương với tấn công tự thân, vết thương không ngừng xuất hiện, quỷ dị mạc danh. Hắn không thể không tránh xa, miễn cho vạn cổ tu hành uổng phí.
Thấy Viên Hồng nhất thời không có cách nào trở về Kim Ngao Đảo, Lục Áp lặng lẽ giáng xuống một tia lực lượng, biết chuyện không thể thành. Dù sao việc cách không dời Kim Ngao Đảo vào chân chính Hỗn Độn không chỉ phải trả giá đắt, mà còn không thể bố trí hoàn thành trong vài hơi thở. Vì vậy, ý niệm hắn thoáng chuyển động, nhanh chóng đưa ra quyết định:
Buông tay dời đi Kim Ngao Đảo, mình không chiếm được thì Tô Mạnh cũng đừng hòng! Thậm chí còn có thể mượn cơ hội này vĩnh viễn chôn vùi hắn!
Một đạo Xích Kim quang mang thoáng hiện, từ ngụy Bích Du cung trên Kim Ngao Đảo dâng lên, xẹt qua bầu trời Hồng Hoang đang không ngừng "sụp đổ", lao thẳng vào chỗ sâu nhất của mảnh vỡ.
Lục Áp giáng xuống lực lượng muốn nhổ lên "Thanh Bình kiếm", phóng thích huyết nhục sót lại của "Đông Hoàng Thái Nhất", tiêu trừ hết thảy cấm chế đối với nó!
Đến lúc đó, Tô Mạnh sẽ phải đối mặt với một Thái Cổ hoàng giả nổi giận lại quỷ bí, một Thái Cổ hoàng giả chân chính. Dù chỉ dựa vào chút tàn lưu này không thể khôi phục đến đỉnh phong, nhưng chắc chắn cũng có sự khủng bố gần như Bỉ Ngạn, thậm chí là Bỉ Ngạn chân chính, đủ để Tô Mạnh tan thành mây khói trong nháy mắt, hóa thành khôi lỗi của Đông Hoàng, phân thân của Thái Nhất.
Thái, chí đại chí cao, tối cổ tối tiên; Nhất, hỗn độn chưa phân chi nhất, cùng với đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật chi nhất. Nên Thái Nhất giả, một cách gọi khác của "Đạo", Đông Hoàng dùng nó làm danh, đủ thấy sự kiêu ngạo của hắn đối với bản thân. Tuyệt đối không thể cho phép hạng đạo chích nhãi nhép như Tô Mạnh đánh chủ ý vào mình!
Xích Kim quang mang xuyên qua tầng tầng mảnh vỡ Hồng Hoang đang sụp đổ, đi tới chỗ sâu nhất, thấy được thanh trường kiếm cổ phác cắm vào hư vô tối đen, thấy được đoàn huyết nhục tối đen quỷ dị bị mũi kiếm trần áp. Nó đang điên cuồng mấp máy, thể hiện sự bạo ngược hung lệ.
Quang mang chợt lóe, liền muốn hạ xuống chuôi kiếm, vận chuyển nhiều năm như vậy, nhìn trộm nơi này, không ngừng nghiên cứu cấm pháp, muốn trực tiếp nhổ Thanh Bình lên.
Nhưng đột nhiên, Lưu Ly đột hiển, Phật Đà hàng lâm. "Chân Định Như Lai", sau khi độ hóa bạch mao phân thân của Viên Hồng, vẫn vận sức chờ phát động, không gia nhập trận doanh "Tô Mạnh Thiên Tôn" và "Thanh Nguyên Đạo Quân" bài trừ cấm pháp Kim Ngao Đảo, chuyển đi vùng đất trầm trọng này, chính là để phòng bị Lục Áp và Viên Hồng cá chết lưới rách!
Hơn nữa, Mạnh Kỳ "Chư quả chi nhân" vẫn cấu kết Cửu Hoa Sơn. Nếu Lục Áp thật dám bản tôn hàng lâm, thì trong tình huống bách không tự chủ, chỉ có thể báo việc này cho các sư huynh sư tỷ, triệu hoán bọn họ đến vây ẩu.
Kim Thân Phật Đà to lớn, mặt hàm từ bi, sau có viên quang, tay phải vươn ra, lòng bàn tay hướng lên, hơi xòe xuống, làm ra thế ban cho.
Phật quang vô tận dâng lên, như dương liễu thanh chỉ vẩy đầy trời mưa phùn, đem chung quanh hết thảy tỉnh lọc, đem vạn sự vạn vật đều chuyển thành sở hữu của Phật quốc.
Tia lực lượng Lục Áp hàng lâm kia như nhận được cảm hóa, hiểu rõ trước kia, dưới sự tắm rửa của Lưu Ly Kim Vũ, rút đi Xích Kim, rút đi sát phạt chi tâm, lập địa thành Phật, Niết Bàn tọa hóa.
Ầm vang!
Kim Ngao Đảo hoàn toàn rung chuyển, đã bị Bát Cửu hóa thân của Mạnh Kỳ xé rách hết thảy cấm pháp, rút ra vô số quang mang ẩn thân, rồi lại ảm đạm tiêu lạc.
Viên Hồng thấy không thể làm gì, lập tức dựa vào khả năng nhục thân gần như bất diệt, liều mạng trọng thương, lấy nửa thân mình phá vỡ đại giới, ngạnh kháng Vô Cực chi ấn của Mạnh Kỳ, độn vào trong sương mù, nhảy vào khe hở khác của loạn lưu thời gian, hoảng hốt xa độn.
Địa hình hiểm ác, trọng điểm lại nằm trên Kim Ngao Đảo, Mạnh Kỳ đuổi không kịp, đứt khoát buông tay, ánh mắt đời về phía cự đảo lượn lờ ánh sáng, nhìn về phía thanh trường kiếm cổ phác và đoàn huyết nhục tối đen.
Kế tiếp là dùng Tụ Lý Càn Khôn thu hồi Kim Ngao Đảo, đem nó chuyển đến giới vực ngoại Phù Tang cổ thụ. Nếu có sơ hở sai lầm gì, Thanh Đế chắc chắn sẽ không thấy chết mà không cứu chứ? Mạnh Kỳ từ đầu đã có mưu đồ vô lại này.
Đúng lúc này, thanh quang chợt lóe, kiếm khí đằng không. Mạnh Kỳ chỉ thấy thanh Thanh Bình kiếm chủ động bay lên, hóa thành lụa trắng, lao vào loạn lưu thời gian, chứ không phải bị ai nhổ lên hay thao túng!
Không hề nghi ngờ, đoàn huyết nhục quỷ dị tối đen kia bị bỏ lại, và mất đi hết thảy trấn áp cùng phong cấm!
Khí tức khủng bố, bạo ngược hung lệ mạnh mẽ quét ra, càn quét cả tòa Kim Ngao Đảo.
Đây là ý chí của Linh Bảo Thiên Tôn?
Đây là thiên ý của nó?
Trong đầu Mạnh Kỳ trước hết toát ra hai ý tưởng này.