Kỷ nguyên mới, thời đại mới.
Tiền Doãn khoanh chân ngồi trên giường, tay cầm Vạn Giới Thông Thức phù, chăm chú theo dõi hình ảnh trực tiếp chiếu trên tường đối diện.
"Chư thiên vạn giới Trù Thần đại tái" do Nguyệt cung chủ trì đã gần đến hồi kết. Giờ phút này, hai tuyển thủ cuối cùng sẽ tranh đoạt danh hiệu Trù Thần trước mặt "Quảng Hàn tiên tử" Nguyễn Ngọc Thư. Người thắng không chỉ được sắc phong làm thần quân, chấp chưởng quyền lực tương ứng, mà còn nhận được một bình Quảng Hàn rượu ngon "Nguyệt Quế tửu", có thể kéo dài thọ mệnh ước chừng chín vạn năm, đồng thời có công hiệu thoát thai hoán cốt.
Bên trong Nguyệt cung, ánh sáng rực rỡ, phảng phất phủ một lớp ngân sa. "Quảng Hàn tiên tử" Nguyễn Ngọc Thư tắm mình trong ánh sáng ấy, đoan trang quỳ ngồi trước án kỷ, ánh mắt chuyên chú, biểu cảm nghiêm túc.
Dung nhan nàng tuy có vẻ mơ hồ, nhưng vẫn khiến người ta kinh diễm, khiến Tiền Doãn không khỏi thầm tán thưởng trong lòng, quả không hổ danh là tuyệt sắc được công nhận trong các nữ tiên.
Ở trung tâm điện các, đối điện Nguyễn Ngọc Thư, sừng sững một chiếc đồng lô cao gần nửa người, bốc lên ngọn lửa u lực hòa lẫn hắc ám, âm khí nồng đậm, ô uế nặng nề, khiến người nhìn mà kinh tâm động phách.
Bên cạnh đồng lô, một nam tử mặc hắc bào, tóc xõa tung, ngũ quan mang vẻ anh tuấn bệnh hoạn, chính là "Sát nhân táo vương" Đổng Thư Lý, người đầu tiên xuất trận. Tương truyền, hắn là hậu duệ của Trù Thần tiền nhiệm đã qua đời, kế thừa toàn bộ y bát của đối phương, nhưng lại tự mình mở ra một con đường riêng, đi theo trường phái quái dị đến cực hạn. Một đường chiến thắng, hắn vừa bị chỉ trích vì phong cách nấu ăn, vừa được ca ngợi vì những món ăn mỹ vị hơn người.
Hắn chắp tay, xem như hành lễ, lạnh lùng nói:
"Tự nhiên chi đạo, càng nguy hiểm càng trở nên mĩ lệ và rực rỡ, đồ ăn cũng vậy. Như thế mới có câu 'Liều chết ăn cá nóc'. Hôm nay, ta dùng 'râu sứa Quỷ Diện', 'nước cây Thất Bộ hồng', 'nanh U Minh ma ngô', 'túi mật Đố Phẫn hỏa mãng', 'dạ dày Thực Kim độ điểu' – những vật chí độc Ngũ Hành tương sinh – làm nguyên liệu, thêm 'Cửu Âm ma hỏa' thiêu đốt và 'Thiên Địa Độc Vương công' thao túng, ra lò vào canh giờ chí âm chí tà, nấu món 'Cửu Tử Bất Hối canh'. Độc đến cực điểm, cũng sẽ mỹ vị đến cực điểm, tiên nhân một chén, tan hết tu vi cũng muốn nếm, phàm tục một ngụm, âm tào địa phủ dư vị hồi!"
"Đương nhiên, tiên tử thân là Truyền Thuyết đại năng, tự có thể chỉ hưởng mỹ vị, mà không cần lo lắng độc tính ảnh hưởng."
Dứt lời, huyệt đạo quanh người Đổng Thư Lý nhất nhất sáng lên, phát ra dị quang, tụ thành lụa trắng năm màu sặc sỡ. Âm thanh xèo xèo không ngừng bên tai, tựa hồ đang ăn mòn hư không, đem những nguyên liệu nấu ăn sặc sỡ mĩ lệ nhưng ẩn chứa khủng bố và đáng sợ trong giới tử hoàn nhất nhất dẫn ra, dựa theo quy luật huyền điệu, phân lượng đặc biệt, chậm rãi bỏ vào trong đồng lô, nhận "Cửu Âm ma hỏa" thiêu đốt.
Dần dần, ma hỏa suy yếu, chỉ còn bùng lên ở đáy đồng lô, biến hóa không ngừng dưới sự thao túng của "Thiên Địa Độc Vương công" theo canh giờ.
Sau khi "Cửu Tử Bất Hối canh" bước vào giai đoạn ngao chế cuối cùng và lâu dài nhất, Tiền Doãn và những người khác thấy một nữ tử dung nhan bình thường bước vào đại điện, mặc quần áo màu lam sẫm, tạo cảm giác nặng nề. Đó chính là "Tiểu Đỗ tiên sinh" Đỗ Nguyên Chi, người tranh đoạt danh hiệu Trù Thần hôm nay.
Tiên sinh, người đạt đạo làm trước, không phân nam nữ. Trên con đường ẩm thực, Đỗ Nguyên Chi xứng đáng được gọi là tiên sinh. Nhờ tham gia "Chư thiên vạn giới Trù Thần đại tái", thanh danh của nàng lan xa, cùng với "Lão Đỗ tiên sinh" Đỗ Đương Quy. Phong cách nấu ăn của "Tiểu Đỗ tiên sinh" công chính bình dị, phản phác quy chân, món ăn càng phổ thông càng khiến người ta khó quên, được Tiền Doãn và tuyệt đại đa số khán giả yêu thích.
Đỗ Nguyên Chi trang trọng hành lễ, thu liễm thần sắc nói:
"Lần này, ta muốn làm một bát cháo.”
Một bát cháo? Một bát cháo làm sao thể hiện được trù nghệ? Làm sao so sánh được với "Cửu Tử Bất Hối canh" – món mỹ thực cầu kỳ, nguyên liệu quý hiếm, vừa nguy hiểm vừa khiến người ta không kìm lòng được mà xích lại gần? Tiền Doãn ôm chặt gối đầu, cắn vào mép gối, tim đập thình thịch.
"Bát cháo này sẽ lấy 'Gạo Long Nha' làm nguyên liệu, lấy ba mươi bảy năm trằn trọc trăn trở, ngọt ngào, tưởng niệm, thống khổ và cô tịch của ta làm dẫn, dùng 'Thất Tình Lục Hỏa quyết' ngao chế, thêm tụng niệm kinh văn Phật môn và các nguyên liệu phụ khác." Đỗ Nguyên Chi dịu dàng nhìn xa xăm, như chìm đắm trong hồi ức, "Bát cháo này, ta đặt tên là 'Cầu không được'. Cầu mà không được, trong đắng có chát, nhưng cũng khó nén điềm mỹ và tâm động ban sơ. Đó là những điều tốt đẹp nhất, khó quên nhất, không thể trở về nhất. Uống bát cháo này, nhớ kỹ hương vị này, sẽ không có bát thứ hai, bởi vì toàn bộ cảm tình của ta ở phương diện này đều đã dồn vào đây, không thể làm ra bát thứ hai, tựa như người kia, chỉ có thể đưa mắt nhìn xa xăm, cầu mà không được."
Lời nàng nói có chút lộn xộn, nhưng thanh âm trầm bổng, thấm vào nhân tâm, khiến Tiền Doãn và những người khác cảm thấy xúc động kỳ lạ, rồi lại bình tĩnh lạ thường. Sau đó, họ nhìn nàng thi triển "Thất Tình Lục Hỏa quyết", bắt đầu ngao bát cháo "Cầu không được" kia.
Thời gian trôi qua, "Cửu Tử Bất Hối canh" hoàn thành trước tiên. Đồng lô mở ra, bay ra những giọt nước đúng như tinh hà đổi chiều trên trời, dừng lại trong bát ngọc, vừa vặn nửa bát, lóng lánh trong suốt. Ở những góc độ khác nhau, nó hiện ra những sắc thái khác nhau, đẹp đến kinh người. Hương vị lại càng kinh người hơn, khiến các thị nữ Nguyệt cung xung quanh không khỏi nuốt nước miếng, mấp máy yết hầu, cảm nhận được cơn thèm thuồng chưa từng có.
Vẻ mặt Nguyễn Ngọc Thư trang nghiêm trịnh trọng, như đối diện với thứ đáng kính nhất trong chư thiên vạn giới. Nàng bưng bát nhỏ lên, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nhấp một ngựm.
Lặng lẽ hồi vị một lát, nàng lại có chút không để ý hình tượng, một ngụm tiếp một ngụm uống cạn "Cửu Tử Bất Hối canh", không chút dư thừa. Sắc mặt nàng lúc đỏ lúc xanh, nhưng đều nhanh chóng trở lại bình thường.
"Uống xong, có cảm giác mỹ vị bùng nổ trong miệng như pháo hoa, kích thích đến cực điểm, rực rỡ đến cực điểm, cũng mỹ vị đến cực điểm," Nguyễn Ngọc Thư bình luận ngắn gọn, rồi bưng bát nhỏ khác lên, uống một ngụm quỳnh tương ngọc dịch, tẩy đi cảm giác lúc trước, tránh ảnh hưởng đến phán đoán tiếp theo.
Đổng Thư Lý nở một nụ cười khó che giấu, lùi về một bên, chờ đợi Đỗ Nguyên Chi hoàn thành cháo "Cầu không được".
Một lúc sau, Đỗ Nguyên Chi mở lô đỉnh của mình, trút ra một chén cháo hoa nhìn như bình thường, nhưng các thị nữ Nguyệt cung xung quanh đầu tiên là khụt khịt mũi, rồi phân phân nhắm mắt lại, lộ ra vẻ thỏa mãn ngọt ngào và tốt đẹp, phảng phất chỉ ngửi hương vị thôi cũng đủ để họ cảm nhận được tinh túy của bát cháo.
Cháo hoa được đưa đến trước án kỷ của Nguyễn Ngọc Thư. Từng thị nữ kia chợt lộ vẻ thất lạc, phiền muộn, tưởng riệm, thống khổ nhưng lại hướng tới, tựa hồ đó không phải một bát cháo, mà là ánh "bạch nguyệt quang ” đáy lòng họ luôn nhớ, cầu mà không được.
Nguyễn Ngọc Thư lại nhắm mắt, bưng bát ngọc lên, khuấy thìa, ăn một ngụm nhỏ.
Cả người nàng phảng phất chìm vào tĩnh lặng, rất lâu không hồi thần. Khóe miệng nàng chốc chốc cong lên, chốc chốc mấp máy, nhưng hoan hỉ nhiều hơn phiền muộn.
Không biết qua bao lâu, nàng mở đôi mắt đẹp, đen trắng phân minh, lóng lánh sáng tỏ như ánh trăng, nhẹ nhàng nói:
"Độ thuần túy mỹ vị không bằng 'Cửu Tử Bất Hối canh', nhưng đối với mỗi người thưởng thức, đều sẽ có cảm giác thấu hiểu lòng ta. Đây là hương vị trong lòng, đây là hương vị của hồi ức, ta muốn từ từ nhấm nháp."
"Lần này, người thắng của 'Chư thiên vạn giới Trù Thần đại tái là Đỗ Nguyên Chỉ."
Nói xong, không nhìn vẻ mặt của hai người, không chú ý đến những thảo luận trên Vạn Giới Thông Thức thiên địa, Nguyễn Ngọc Thư cầm ra một bình nhỏ làm từ cành dương, thả bay qua cho Đỗ Nguyên Chi, đạm mạc mà lịch sự tao nhã cười nói:
"Đây là rượu ngon được làm từ hoa quế ngàn năm của Nguyệt cung, thêm trần nhưỡng Bàn Đào, có thể kéo dài chín vạn năm thọ nguyên, giúp ngươi thoát thai hoán cốt, cũng có ý nhị trầm tĩnh."
Đỗ Nguyên Chi lúc này vừa vui sướng vừa chìm đắm trong cảm xúc vừa rồi, nhất thời tươi cười phức tạp, tiếp nhận "Nguyệt Quế tửu", vội vàng nếm một ngụm, không phải vì tác dụng kéo dài tuổi thọ, đơn thuần chỉ muốn cảm nhận mỹ vị mà trước đây chưa từng nếm thử.
Vị ngọt cay lan tỏa trong miệng, lạnh lẽo thấm vào tim, Đỗ Nguyên Chi bỗng nhiên cảm thấy mình đã say. Những tưởng niệm, ngọt ngào, hoan hỉ, thống khổ, không cam tâm, thất lạc và phiền muộn vừa trỗi dậy lắng đọng lại, chỉ còn thỏa mãn và bình tĩnh.
Trước mắt mơ mơ hồ hồ, trăng lạnh treo cao, ánh sáng rực rỡ, như đáy lòng mình, yên tĩnh và an bình đến vậy.
Không phải quên đi quá khứ, mà là thoát khỏi trói buộc. Nhân sinh của mình có thiên hình vạn trạng và đủ loại trải nghiệm thuộc về bản thân, tất cả đều không liên quan đến hắn. Mình thích, mình ngọt ngào, mình thống khổ cũng không liên quan đến hắn.
Nhìn vầng trăng sáng tỏ kia, nhìn vị Nguyệt cung tiên tử lãnh diễm cao quý kia, đáy lòng Đỗ Nguyên Chi chậm rãi trôi qua một câu thơ:
Đương thời minh nguyệt tại, tằng chiếu thải vân quy.