[Loạn nhập] Vô Tiết Tháo Hình Đoạn Tử - Phiên Ngoại Thiên [1]
Phiên ngoại này, quan hệ nhân vật đều là sản phẩm vô tiết tháo, không liên quan đến ba quyển sách trước, cũng không liên quan đến quyển sách tiếp theo.
***
Nửa đêm tĩnh mịch, Thiệu Dật An khó chịu ngồi dậy, cảm thấy mình hiếm khi mất ngủ.
Không xem phim ma, không đọc tiểu thuyết, không chơi game, sao lại mất ngủ được nhỉ?
Chăng phải chỉ là bỗng nhiên nhớ lại thời học sinh, hoài niệm tuổi trẻ, chuyện cũ hiện rõ mồn một trước mắt, tuy ngây ngô nhưng vưi vẻ. Một chuyện rất bình thường, sao lại trằn trọc không yên thế này?
Haizz, không biết đám bạn cùng phòng giờ ra sao rồi? Mình sống không được như ý lắm, đã lâu không liên lạc với bọn nó. Tuy biết tính bọn nó tốt, sẽ không khinh thường hay cười nhạo mình, nhưng mặc cảm tự ti luôn ngăn cản mình trò chuyện với người quen.
Lại cố gắng một lúc, Thiệu Dật An vẫn không ngủ được, dứt khoát rời giường, mở máy tính, lên QQ, nhìn những avatar quen thuộc không có cái nào sáng, bỗng thấy thất vọng.
Đúng lúc này, một tin nhắn hiện lên ở góc dưới bên phải. Click vào thì phát hiện mình bị kéo vào một group, tên group là “Diễn đàn phòng 502 Cao Phong -- Cùng nhau chung giường hữu nghị”.
Cùng nhau chung giường hữu nghị… Chắc chắn là thằng nhị hóa kia đặt tên group! Hình ảnh một người hiện ngay trong đầu Thiệu Dật An, dù nhiều năm không gặp, vẫn nhớ rõ mồn một.
Thằng đó vốn ngốc nghếch, là một fan cuồng võ hiệp tiên hiệp!
Ting ting ting, một tin nhắn hiện lên, người gửi có tên “Thạch Hiên” viết trong group: “Dật An, lâu rồi không gặp.”
Thiệu Dật An cười ha ha đáp: “Thạch Đầu, sao cậu nói chuyện nghe có vẻ cổ phong thế?”
“Cậu không biết đấy thôi, Tà Vương giờ sống tốt lắm, nói chuyện đương nhiên phải nho nhã rồi!” Một gã có avatar Tam Thanh, tên “Mạnh Kỳ” nhảy vào.
Thiệu Dật An như trở lại những năm tháng xưa, quên hết mọi chuyện không vui: “Đồ nhị hóa, Thạch Đầu vẫn không thích cậu dùng cái danh Tà Vương đó đâu.”
“Không sao, giờ tớ khiêm tốn lắm, cái gì cũng nhìn thoáng cả rồi. À mà, chờ tớ một chút.” “Mạnh Kỳ” đột ngột offline, rồi lại online ngay, Thiệu Dật An phát hiện tên hiển thị của mình đối với hắn đã biến thành “Nguyên Thủy Thiên Tôn Mạnh Kỳ” một cách quỷ dị.
Má ơi, có cần phải phong cách thế không… Thiệu Dật An vội gõ chữ: “Cậu học được cả hack à?”
“Cậu không chú ý trọng điểm sao?” “Nguyên Thủy Thiên Tôn Mạnh Kỳ” gửi một biểu tượng mặt cười tinh nghịch, chỉ vào tên mình.
“Đồ nhị hóa.” Thiệu Dật An nở một nụ cười, rồi thấy trong group còn một tài khoản QQ đang offline, tên là “Hạ Phong”: “Haizz, Lão Hạ mất sớm, chỉ còn chúng ta và người nhà cậu ấy còn nhớ đến thôi.”
“Đa tạ, đa tạ.” Avatar của Hạ Phong bỗng sáng lên.
Thiệu Dật An giật mình: “Mạnh Kỳ, đừng có đùa dai! Người chết là lớn nhất!”
“Nguyên Thủy Thiên Tôn Mạnh Kỳ” gửi một biểu tượng ngoáy mũi: “Tớ trông giống người thích đổ vỏ lắm hả? Lão Hạ không sao đâu, không sao đâu, mượn xác hoàn hồn, trước hết phải giải quyết vấn đề độc thân đã.”
“Mượn xác hoàn hồn? Ha ha, cậu càng ngày càng ngốc.” Thiệu Dật An không tin.
“Được rồi, đây không phải trọng điểm.” “Nguyên Thủy Thiên Tôn Mạnh Kỳ” gửi một biểu tượng “mọi người nghiêm túc” ngớ ngẩn: “Tiểu Thiệu à, bọn tớ nghiên cứu quyết định là quyển sách tiếp theo cậu sẽ làm nhân vật chính.”
“Nhân vật chính nào? Tớ á? Tớ sao được, tớ chỉ là một người bình thường, làm sao làm nhân vật chính được?” Thiệu Dật An vội vàng trả lời, bỏ qua mấy chữ “quyển sách tiếp theo”, còn tưởng rằng bạn học cũ phát tài, muốn đầu tư phim truyền hình, tìm mình đóng vai chính!
“Thạch Hiên” gõ một tràng dài: “Dật An, cậu giờ sống vô tri vô giác, không có phương hướng, không biết nên làm gì, cho nên phải trải qua nhiều chuyện đời, nếm đủ ấm lạnh, để hiếu rõ tâm rnình, hiểu rõ rrủnh thật sự muốn gì. Làm nhân vật chính mệt lắm, nhưng có thể rèn luyện cậu. Tớ thấy cậu cứ thử đi, không được thì thôi.”
“Thạch Đầu, tớ biết cậu là người thế nào, nói thì hay ho, thực ra cũng bị Mạnh Kỳ lây cái thói xấu rồi.” Thiệu Dật An phản đối.
Hạ Phong cũng lên tiếng: “Dật An, đừng vội từ chối, nghĩ nhiều mà làm ít không phải là chuyện tốt. Chỉ khi tự mình trải nghiệm và kiểm chứng, mới biết thật giả. Nếu thật sự không làm được nhân vật chính, thì cùng tớ đi làm ‘nghiên cứu khoa học’ nhé?”
Nghiên cứu khoa học… Chẳng lẽ lớp trưởng giả mạo Hạ Phong? Thiệu Dật An chìm vào trầm tư.
Lúc này, “Nguyên Thủy Thiên Tôn Mạnh Kỳ” gửi một tin nhắn thoại. Thiệu Dật An theo bản năng mở lên:
“Tiểu Thiệu à, việc này mọi người đã nghiên cứu quyết định rồi.”
Thiệu Dật An như bị mê hoặc, tim đập thình thịch, lẩm bẩm hai câu thơ rồi hỏi lại:
“Tớ, tớ thật sự làm được sao?”
Vừa nói xong, màn hình máy tính trước mặt bỗng nhiên sáng rực, bao trùm lấy anh.
[Phiên ngoại 1 - Hết]
xz*
[Loạn nhập] Vô Tiết Tháo Hình Đoạn Tử - Phiên Ngoại Thiên [2]
“Nhân vật chính, nhân vật chính, mình muốn làm nhân vật chính!” Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện và tắt máy tính, Thiệu Dật An đột nhiên ngẩn người, như vừa trải qua một giấc mơ. Đám bạn cùng phòng đại học nhiều năm không liên lạc tìm đến mình, muốn đầu tư một bộ phim truyền hình hoặc điện ảnh và mời mình đóng vai chính. Chuyện này nghe thế nào cũng thấy không đáng tin.
Chết tiệt, liệu có phải là bán hàng đa cấp không?
Thiệu Dật An chợt nhớ đến cậu bạn từ thuở nhỏ. Từ khi cậu ta gặp ai cũng hỏi “Cậu biết Amway không?”, anh đã dần xa lánh cậu ta. Hôm nay gặp phải chuyện kỳ ảo này, trong lòng không khỏi dấy lên nghi ngờ, chẳng lẽ bốn năm tình bạn đại học chỉ đổi lại một màn bán hàng đa cấp?
Thằng nhị hóa Tiểu Mạnh bị lừa vào đa cấp thì còn bình thường, nhưng Thạch Đầu là người trầm ổn, kín đáo, cẩn thận, có chút do dự trong những chuyện thế này lại là điểm tốt. Chắc chắn không thể bị lôi kéo hay tẩy não được.
Đã có chủ ý, Thiệu Dật An quyết định trước tiên cứ tin hai người bạn cùng phòng. Dù sao mình cũng chẳng có tiền tiết kiệm, chỉ cần không tin vào những câu chuyện thần thoại làm giàu sau một đêm, nếu thật sự bị lôi kéo vào bán hàng đa cấp thì còn có thể ăn chực uống chực, đến khi nào bọn họ chủ động đuổi mình đi thì thôi.
Thế là, anh bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ:
“Nhân vật chính? Thạch Đầu và Tiểu Mạnh muốn đầu tư một bộ phim điện ảnh về một người đàn ông mạnh mẽ làm nhân vật chính?”
“Vớ vẩn, học ai không học, lại học cái kiểu tự luyến của thằng nhị hóa Tiểu Mạnh!”
“Chắc là một bộ phim truyền hình miêu tả sự trưởng thành của một người bình thường, ừm.ừm.”
Bất giác, trời đã sáng. Điện thoại của Thiệu Dật An đột nhiên rung lên, màn hình nhấp nháy.
“Thạch Đầu?” Thiệu Dật An ngẩn người, chọn nghe máy.
“Dật An, Tiểu Mạnh nói thuận theo tự nhiên, hôm nay mọi người tụ tập nhé, cậu rảnh không?” Một giọng nói dịu dàng, lịch sự và tao nhã truyền đến tai Thiệu Dật An, như một dòng suối mát lành, khiến anh cảm thấy bình yên.
Thiệu Dật An theo bản năng muốn từ chối, như những lần từ chối các buổi họp lớp trong mấy năm qua, nhưng lại nghĩ đến chuyện tối qua, lại nhìn lịch, nhất thời mỉm cười đáp: “Cuối tuần đương nhiên là rảnh rồi.”
“Vậy tốt, tớ lái xe đến đón cậu.” Thạch Hiên ôn hòa nói.
Sau khi cúp điện thoại, Thiệu Dật An có chút thấp thỏm, cảm giác như đi phỏng vấn. Chờ một lát hai người bạn cùng phòng, không, hai vị chủ khảo quan, sẽ quyết định xem mình có thể làm nhân vật chính hay không, quyết định cuộc đời mình sau này.
Đi qua đi lại không biết bao lâu, Thiệu Dật An lại nhận được điện thoại của Thạch Hiên, nói rằng anh đã đến dưới nhà.
Hít sâu một hơi, Thiệu Dật An vội vàng thay quần áo. Anh đấu tranh giữa vest và thường phục mấy lần, cuối cùng chọn thường phục.
Dù sao cũng là họp lớp, bạn cùng phòng gặp lại, cứ tự nhiên, bình tĩnh một chút… Thiệu Dật An tự nhủ.
Xuống lầu, anh thấy một chiếc xe hơi màu đen, không thể nhìn rõ nhãn hiệu, nhưng tổng thể cảm giác thanh lịch, trang trọng mà kín đáo.
Cửa sổ xe hạ xuống, Thiệu Dật An thấy Thạch Hiên. Anh trông vẫn không thay đổi, vẫn giữ được vẻ ngoài như lúc vừa tốt nghiệp đại học, mặc một bộ Đường trang màu đen cách tân hiện đại, khí độ trầm ổn mà vẫn ung dung.
Trước đây Thiệu Dật An rất khó hiểu thế nào là khí chất, hôm nay anh đã hiểu rõ hơn. Thế nào là Phiên Phiên quân tử, ôn nhuận như ngọc, chính là đây!
Cư di khí, dưỡng di thể, Thạch Đầu đang làm ăn gì mà ra vẻ cao nhân thế này, còn hơn mấy ông Rinpoche nhiều.
Anh không khỏi có chút dè dặt, mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ lái, gượng gạo cười nói: “Thạch Đầu, cậu còn giống giáo sư Diệp khoa Văn hơn cả giáo sư Diệp nữa.”
Thạch Hiên khởi động xe, lái đi một cách vững vàng, mỉm cười nói: “Dật An, chúng ta là bạn cũ nhiều năm, không cần phải khách sáo vậy đâu.”
Anh không nói gì đặc biệt, nhưng tự có một loại sức mạnh ôn hòa, xoa dịu lòng người. Thiệu Dật An dần thả lỏng, đánh giá nội thất xe, giản dị mà không sơ sài, nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt. Vật trang trí duy nhất là một bức tranh cuộn đặt trên bảng điều khiển trung tâm, mang đậm ý vị Đạo gia.
“Thạch Đầu, cậu tin Đạo giáo à?” Thiệu Dật An tò mò hỏi.
Thạch Hiên mỉm cười bình thản: “Coi như vậy đi.”
“Tớ thấy những người theo đạo khác đều xoay tràng hạt, đốt hương, xin bùa chú, sao cậu không làm?” Thiệu Dật An có chút nghi hoặc.
Thạch Hiên cười nói: “Làm những việc đó chăng qua là để tâm tĩnh lặng. Nếu tâm đã tĩnh, cần gì đến ngoại vật?”
“Ừm.” Thiệu Dật An gật đầu, hiểu ý.
Hai người tùy ý trò chuyện về những năm tháng đại học. Thiệu Dật An dần hào hứng hơn, còn Thạch Hiên lái xe ra khỏi thành, vào một khu phong cảnh gần đó, đến một căn biệt thự trang trí hoa lệ, rộng lớn.
“Biệt thự của Tiểu Mạnh.” Thạch Hiên cười giới thiệu.
Thằng nhị hóa quả nhiên phát đạt! Thật sự muốn đầu tư điện ảnh à? Thiệu Dật An xuống xe, đi theo Thạch Hiên đến trước cửa chính. Ven đường không có bảo vệ, nhưng anh lại thấy kỳ lạ, vì anh có một trực giác rằng nơi này rất an toàn.
Hai người còn chưa kịp gõ cửa, cánh cửa đã kẽo kẹt mở ra. Một người đàn ông tuấn tú, mặc bộ Tôn Trung Sơn cười đón: “Tiểu Thiệu, không đến ôm một cái à?”
Thiệu Dật An kinh ngạc, chỉ vào người đàn ông lắp bắp nói: “Tiểu Mạnh? Mạnh… Mạnh Kỳ? Cậu, cậu vừa đi Hàn Quốc về à? Sao lại thành ra thế này?”
Anh nhớ rõ hồi đại học, phòng mình không có soái ca tuấn nam. Miễn cưỡng lắm thì Lão Hạ có vẻ thanh tú, còn Tiểu Mạnh chỉ có chút đẹp trai thôi. Nhưng so với đại soái ca trước mắt, quả thực như hai người khác nhau!
Có tiền cũng không thể phẫu thuật thẩm mỹ đến mức này chứ?
Mạnh Kỳ cười gượng hai tiếng: “Tiểu Thiệu, cậu nghe câu tướng do tâm sinh chưa? Nội tâm tớ viên mãn, chứa đựng vô số điều tốt đẹp, vẻ bề ngoài tự nhiên càng ngày càng tuấn tú.”
“Ha ha, cậu thật biết đùa, tớ sẽ không kỳ thị cậu đâu. Bệnh viện nào làm mà không để lại dấu vết gì thế.“ Thiệu Dật An bị Tiếu Mạnh chọc cười, hoàn toàn quên đi sự dè đặt, như thể trở lại phòng ký túc xá ngày xưa.
Khách chủ vui vẻ, ôn lại những năm tháng xưa cũ, nói chuyện đến giữa trưa.
“Được rồi, đến giờ ăn trưa rồi.” Mạnh Kỳ đứng lên: “Ăn xong rồi bàn chuyện nhân vật chính.”
Thiệu Dật An đang định trả lời thì điện thoại bỗng reo lên, hiển thị “Mẹ”.
Anh ra hiệu xin lỗi, cầm điện thoại trốn ra góc, lòng tràn ngập niềm vui.
Hai người bạn cùng phòng không hề thay đổi, tình nghĩa vẫn còn đó.
“Alo, mẹ, sao hôm nay mẹ lại gọi cho con thế?” Anh thuận miệng hỏi một câu.
Giọng mẹ anh vang lên đầy bực bội: “Ôi chà, giờ cánh cứng rồi, mẹ gọi cho con phải xin phép à?”
“Không phải, không phải, con đang đi họp lớp mà.” Thiệu Dật An nhanh chóng chuyển chủ đề.
“Họp lớp à?” Mẹ Thiệu Dật An bỗng hạ giọng: “Dật An, mẹ nói cho con chuyện này, hôm nay mẹ đi ngang qua trường đại học của con, gặp thầy Tào chủ nhiệm khoa các con. Thầy ấy bảo phòng các con thật sự là số xấu, chưa tốt nghiệp đã chết một, chưa đến ba mươi tuổi lại chết thêm hai người nữa, chỉ còn mỗi con sống khỏe mạnh thôi. Mẹ lo con xảy ra chuyện gì nên mới gọi điện hỏi thăm đấy.”
Thiệu Dật An cười nói: “Mẹ, con khỏe mà.”
Lời còn chưa dứt, trong đầu anh bỗng hiện lên lời mẹ vừa nói:
Chưa tốt nghiệp đã chết một, chưa đến ba mươi tuổi lại chết thêm hai người nữa, chỉ còn mỗi con sống khỏe mạnh thôi…
Lại chết thêm hai người nữa?
Thiệu Dật An đột ngột quay đầu, nhìn Thạch Hiên và Mạnh Kỳ trong phòng ăn, bỗng cảm thấy gió lạnh rít gào, toàn thân run rẩy.
Đã chết, đều đã chết.
Vậy những người đang vui vẻ trò chuyện kia là ai?
***
[Loạn nhập] Vô Tiết Tháo Hình Đoạn Tử - Phiên Ngoại Thiên [3] Khủng Bố Địa Cầu
“Con cũng lớn rồi, phải tìm bạn gái yêu đương đi. Nhìn bạn cùng phòng của con kìa, Thạch Hiên, Hạ Phong và Mạnh Kỳ, chết rồi vẫn còn độc thân, thật không đáng mà…” Những lời lải nhải của mẹ truyền vào tai Thiệu Dật An, nhưng anh không còn nghe thấy gì nữa. Đồng tử co rút như đầu kim, mồ hôi ướt đẫm.
Đều chết rồi, đều chết rồi.
Vậy những người đang vui vẻ trò chuyện kia là cái gì?
Thình thịch thình thịch, Thiệu Dật An nghe rõ tiếng tim mình đập, loạn cuồng, gấp gáp và kích động.
Ma!
Mình thật sự gặp ma rồi!
Anh tin mẹ sẽ không lừa mình về chuyện này. Vậy thì chỉ còn một đáp án.
“Tiểu Thiệu, gọi xong rồi à?” Mạnh Kỳ đeo tạp dề, ra dáng một người đàn ông tốt, có thể lên phòng khách, xuống phòng bếp, cười tủm tỉm tiến đến: “Đến đây, nếm thử tay nghề mà tớ đã dày công luyện tập nhiều năm.”
Giòi trắng bệch, bánh bao xá xíu nhân thịt người, lòng lợn rán… Trong đầu Thiệu Dật An bỗng hiện lên những “món ăn” kinh điển trong các bộ phim kinh dị. Anh ghê tởm và kinh hoàng, hàm răng va vào nhau lách cách: “Gọi… gọi xong rồi. Tớ… tớ đi trước, đi vệ sinh.”
“Nhà vệ sinh ở tầng một hỏng rồi, dùng cái ở tầng hai đi.” Nụ cười của Mạnh Kỳ đầy vẻ chế nhạo, nhưng Thiệu Dật An còn dám nhìn hắn nữa.
Cơ hội! Có thể trốn từ tầng hai. Bên ngoài có ánh mặt trời, chắc bọn họ không dám không kiêng nể gì đuổi theo mình. Vừa rồi Thạch Hiên đến đón mình còn không xuống xe, chỉ cần chạy ra khỏi khu biệt thự là an toàn! Thiệu Dật An nghĩ thầm, nhanh chân chạy lên tầng hai, tìm nhà vệ sinh, chuẩn bị vào khóa trái cửa.
Vừa mở cửa, Thiệu Dật An đã thấy một người đàn ông đang mở vòi nước rửa mặt. Nghe thấy tiếng động, anh ta quay đầu cười nói: “Dật An, lâu rồi không gặp.”
Khuôn mặt thanh tú quen thuộc, tràn đầy khí chất học giả. Thiệu Dật An đầu tiên là sửng sốt, rồi hai chân như nhũn ra, lắp bắp nói: “Hạ… Hạ Phong!”
Người bạn cùng phòng đã qua đời vì vụ cháy thư viện năm nào. Anh đã đau khổ rất lâu, dung mạo cậu ấy khắc sâu trong tim, chưa bao giờ quên, sao có thể nhận nhầm!
Mình có thể chắc chắn rằng những người bạn cùng phòng đã chết đều xuất hiện ở đây, khẳng định là quỷ trạch!
Nhịp tim của Thiệu Dật An như hẫng đi vài nhịp, đại não sung huyết, tầm nhìn mờ ảo, suýt ngất xỉu. Sau đó anh nghe thấy Hạ Phong mỉm cười nói: “Cái tên Tiểu Mạnh kia thật sự là nhàm chán, đến giờ vẫn chưa nói cho cậu biết tình hình cụ thể à?”
“Tình. tình hình cụ thể.” Thiệu Dật An gần như không thể suy nghĩ, chỉ toàn là sợ hãi.
“Tình hình cụ thể là chúng tôi chết không phải thật sự chết, mà là được quốc gia chọn trúng, giả chết thoát sinh, mai danh ẩn tích, âm thầm bảo vệ hòa bình thế giới, xin bảo chúng tôi là Long Tổ tam cự đầu.” Mạnh Kỳ xuất hiện phía sau anh ta, tươi cười rạng rỡ, bịa chuyện không chớp mắt.
Thiệu Dật An vừa định hỏi thật… thật sao? thì phát hiện Thạch Hiên quỷ dị xuất hiện trong nhà vệ sinh, tươi cười ôn hòa nói: “Đừng nghe Tiểu Mạnh nói bậy, chúng tôi lúc đó xác thật đã chết, nhưng Chân Linh không mất, đều có cơ duyên, xuyên việt đến những vũ trụ khác. Hôm nay tu luyện đã thành, trở về thăm hỏi bạn bè.”
Thạch Hiên và Hạ Phong đều có một loại khí chất khiến người ta an lòng. Thiệu Dật An bất giác bình tĩnh lại, ấp úng nói: “Thực ra, so với lời cậu nói thì tớ càng tin Tiểu Mạnh hơn…”
Cái gì mà Long Tổ nghe còn đáng tin hơn xuyên việt nhiều.
“Ha ha.” Mạnh Kỳ cười gập cả người: “Tớ đã bảo rồi mà, phải suy xét đến khả năng tiếp nhận của Tiểu Thiệu, cậu ấy có xem nhiều tiểu thuyết xuyên việt như tớ đâu, kiến thức hạn hẹp.”
Hắn đi đến trước bồn rửa tay, xòe hai tay, phát ra ánh kim quang, kéo dài ra, rồi nhẹ nhàng nhấc lên. Một tiếng răng rắc vang lên, toàn bộ bồn rửa tay bị kim quang nâng lên.
“Cái… siêu năng lực… Thật sự xuyên việt…” Loại sức mạnh này không giống ảo thuật. Thiệu Dật An nuốt nước bọt, cẩn thận tiến lại gần, định đẩy thử bồn rửa tay. Anh phát hiện nó được làm bằng đá cẩm thạch, vô cùng nặng, không phải người bình thường có thể nâng lên. Hơn nữa kim quang dường như có sinh mệnh, nghịch ngợm quấn quanh hai tay anh.
Thạch Hiên đứng bên cạnh cười: “Tiểu Mạnh, cậu rõ ràng có đủ loại thần thông, sao cứ phải khoe cơ bắp thế?”
“Cách này để người ta tin phục, không đến mức hoài nghi là ảo thuật.” Mạnh Kỳ đầy mặt thành khẩn nói.
Thấy ba người bạn cùng phòng đều có thái độ hữu hảo, không có ý định hãm hại mình, Thiệu Dật An ổn định cảm xúc, mở miệng hỏi: “Chuyện xuyên việt để sau đi, các cậu tìm tớ có việc gì, cái gì mà nhân vật chính?”
Mạnh Kỳ ho nhẹ một tiếng: “Đi thôi, Tiểu Thiệu, chúng ta ra ban công.”
Mơ mơ màng màng ra ban công, Thiệu Dật An thấy Mạnh Kỳ đi đến bên cạnh, chỉ ra bầu trời xanh núi biếc, trịnh trọng nói: “Địa cầu của chúng ta là một nơi rất thần kỳ, không chỉ có lý thế giới, có thế giới võ công bí ẩn, mà còn rất thích hợp để xuyên việt. Vì thế, có người đến thế giới ma pháp, phát triển tín ngưỡng, châm thần hỏa, từng bước đoạt lấy thần cách, trở thành thần linh cường đại nhất; có người tu tiên cầu đạo mấy ngàn năm, nắm giữ không ít thần thông; có người thì tiến vào lý thế giới, duy trì vũ trụ ổn định. Những chuyện này không phải là trường hợp cá biệt.”
Thiệu Dật An nghe đến trợn mắt há hốc mồm, nhìn quốc lộ không xa, nhìn những chiếc xe thưa thớt, nhìn những người bảo vệ các biệt thự khác, nhìn ông lão bảo vệ khu biệt thự này, chỉ cảm thấy mọi thứ vẫn như thường, chẳng có chuyện gì như lời Tiểu Mạnh nói cả.
Mạnh Kỳ mỉm cười nói: “Những người xuyên việt này, hoặc những cường giả từ lý thế giới và thế giới võ hiệp, sau khi trải qua những sóng gió, những ma luyện, cuối cùng đã hiểu ra chân lý của cuộc đời, đó chính là khoe mẽ và gái đẹp. Vì thế họ trở về đô thị địa cầu, phát triển ngây ngô loli, thiếu nữ thanh thuần, ngự tỷ cường thế, thiếu phụ quyến rũ, mỹ phụ thành thục, xây dựng hậu cung, thật sự đã đi hết phồn hoa, trở về với cuộc sống thường ngày.”
Biểu cảm của Thiệu Dật An chỉ có thể dùng chữ “[8]” để hình dung. Rồi anh thấy Mạnh Kỳ chỉ ra ngoài nói: “Cậu xem ông Tần gác cổng kia, thực ra là một người cổ đại sống mấy ngàn năm, kiến thức uyên bác, tri thức phong phú, ít ai sánh bằng. Sau đó ông ấy nhận ra những điều đó chăng có tác dụng gì, vùi đầu vào váy mỹ nhân. Cậu xem hai người bảo vệ kia, đều là đệ tử chân truyền của thế giới võ đạo bí ẩn, học võ mười mấy năm, tìm ra con đường thích hợp nhất cho mình, đó là trở thành cận vệ của hoa khôi hoặc tổng tài xinh đẹp. Cậu xem cái người lái xe kia, là một gã đã trở thành Hồn Độn Thần ở dị giới. Cuối cùng anh ta cũng nghĩ thông suốt một việc, mỹ nữ ở dị giới sao sánh được với địa cầu.”
… Thiệu Dật An há hốc miệng, như ngỗng ngây ngốc, còn Thạch Hiên và Hạ Phong thì bật cười lắc đầu.
Giới thiệu xong, Mạnh Kỳ “nghiêm túc” nhìn Thiệu Dật An: “Sự tồn tại của họ ảnh hưởng rất lớn đến tỷ lệ ổn định nam nữ của địa cầu. Hơn nữa nếu họ xảy ra tranh đấu, không chừng sẽ khiến địa cầu bị phá hủy. Chúng ta ra tay thì có vẻ như lấy lớn hiếp nhỏ, cho nên nhiệm vụ thanh trừ những người xuyên việt, thanh trừ những yếu tố bất ổn được giao cho cậu.”
“Cậu chính là nhân vật chính của đô thị địa cầu!”
Thiệu Dật An vẫn giữ khuôn mặt “囧”, cảm thấy mình vẫn chưa tỉnh ngủ.