Vầng sáng bành trướng, trong suốt không tì vết, bên trong bích thụ xanh um, đâm chồi nảy lộc, kết nối Đạo Quả, xuyên suốt trên dưới, tựa hồ dựng dục một kỷ nguyên khác, lấn át bầu trời, bao phủ vầng nh nguyệt sáng tỏ đang dâng lên trong Chân Không gia hương.
Tư thái dứt khoát kia, khí thế hào hùng kia, đều khắc sâu vào mắt mỗi vị đại thần thông, in đậm trong lòng những Bỉ Ngạn giả còn lại.
Trong Bồ Đề tịnh thổ, Chuẩn Đề đạo nhân vẫn khoanh chân ngồi yên, khẽ thở dài:
"Lại thêm một Bỉ Ngạn giả vì chuyện mộng ảo bọt nước mà không chịu thỏa hiệp..."
Trong đầu ông chợt nhớ lại chuyện cũ, những chuyện bị lịch sử che giấu, về một người phàm trải qua bao đau khổ, vượt mọi chông gai, dãi dầu sương gió, từng bước một vượt qua tầng tầng khảo nghiệm, cuối cùng thoát khỏi bể khổ, đăng lâm Bỉ Ngạn, nhưng lại không nguyện vì những chuyện vô nghĩa mà thỏa hiệp, dẫn đến tứ bề thọ địch, trở thành Bỉ Ngạn giả tồn tại ngắn ngủi nhất, tiện nghi cho Vô Sinh lão mẫu.
Tô Mạnh hôm nay, có vài phần tương tự đạo thân ảnh năm xưa kia.
Họ thực sự từ trạng thái nhỏ bé, hèn mọn nhất mà trưởng thành, khác biệt căn bản với những Bỉ Ngạn giả khác. Dù là Bồ Đề Cổ Phật bản tôn, hay A Di Đà Phật, Nguyên Thủy Thiên Tôn, Đạo Đức Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn, Thanh Đế, Kim Mẫu, Ma Phật, Yêu Hoàng, thậm chí Thiên Đế, Hạo Thiên, Đông Hoàng, Hậu Thổ, Yêu Thánh... hoặc là tùy đạo mà sinh, hoặc là tiên thiên chi linh. Kẻ kém cỏi nhất sau khi sinh ra cũng là Truyền Thuyết. Người mạnh nhất vừa có ý thức đã là Bỉ Ngạn, dù trong quá trình thoát khỏi bể khổ có trải nghiệm hồng trần ma luyện, nhưng tâm tính khắc sâu trong xương tủy thường đã thâm căn cố đế.
Trên điểm này, Ma Chủ và hai vị kia có phần tương đồng, thân ảnh nghịch phạt Thiên Đình của họ cũng có chút trùng điệp.
Nhưng kết cục cuối cùng của Ma Chủ lại là triệt để vẫn lạc, thân hình tan tác vạn giới.
"Nhưng Tô Mạnh càng thêm quyết tuyệt." Chuẩn Đề đạo nhân nhìn sâu vào vầng sáng trong suốt, thấy một viên Đạo Quả hư ảo bay ra, tử khí ẩn bạch, hóa thành một ánh đao Khai Thiên Tịch Địa.
Bất kể Kim Mẫu có phải vì chấm đứt nhân quả, Nguyên Thủy Thiên Tôn di pháp thành đạo, mà khổ tâm bố trí vạn cổ, giúp sản phẩm của Nguyên Thủy giảm bớt trở ngại trên con đường đăng lâm Bi Ngạn hay không. Nhưng xét trên mọi phương diện, bà ta có ân thành đạo rất lớn với Tô Mạnh.
Nếu không có Kim Mẫu bày ra thái độ trước đó, tạo cục diện, Yêu Hoàng và Thanh Đế chưa chắc đã nguyện ý nhúng tay vào việc Tô Mạnh thoát khỏi bể khổ, nếu không có bà ta bất ngờ phản bội, đánh lén vào thời điểm cuối cùng, Thiên Đế trốn trong bóng tối không muốn thấy Nguyên Thủy Thiên Tôn đến gần Đạo Quả hơn, chưa chắc đã không dùng Quang Âm đao ngăn cản Tô Mạnh. Có thể nói, Tô Mạnh chứng đạo, nguyên nhân chính nằm ở bản thân, nhưng yếu tố bên ngoài thì bảy phần phải cảm tạ Kim Mẫu.
Cho nên, nhát đao quyết không thỏa hiệp, trút giận lên Vô Sinh lão mẫu này, không chỉ là chém đối phương, mà còn chém vào chính mình, đang hoàn lại nhân quả!
Vô Cực vừa thành, Khai Thiên viên mãn, dù là chư quả chi nhân khuyết điểm, Tô Mạnh cũng đã tiếp cận Đạo Quả sơ hình, thêm vào quân cờ Đạo Tôn ngầm cài cắm qua Chân Võ. Tương lai, hắn hoàn toàn có thể vượt qua những Bỉ Ngạn còn lại, giành trước chứng được Đạo Quả.
............
Ánh đao chợt lóe, trắng xóa phân cách thương khung. Đối mặt với tiếng mắng chửi và đòn tấn công oanh oanh liệt liệt của Mạnh Kỳ, vầng minh nguyệt sáng tỏ, thanh lãnh không hề lay động, chỉ có giọng nữ đạm mạc, bình tĩnh hỏi lại:
"Đáng giá sao?"
Đúng vậy, đáng giá sao?
Một đao này chém ra, là bất chấp ân thành đạo, Mạnh Kỳ thân là chư quả chi nhân, lẽ nào không biết hậu quả?
Nhân quả khó dứt, ân trái gia thân, chưa kể kỷ nguyên này Đạo Quả sơ hình đã đến cực hạn, không có Đạo Quả chi lý. Kỷ nguyên sau, kỷ nguyên sau nữa, e rằng tràn ngập những điều chưa biết, khó mà siêu thoát!
Điều này có nghĩa gì?
Nghĩa là nhát đao này cũng là nhát đao Mạnh Kỳ chém đứt con đường của chính mình, đoạn tuyệt hy vọng tương lai!
Trong vầng sáng trong suốt, hai mắt Mạnh Kỳ bừng bừng lửa giận, đối diện với đôi mắt cao ngạo, hờ hững của Kim Hoàng.
Ngươi chẳng phải nói, trừ Đại Đạo chi tranh, những thứ khác chỉ là mộng ảo bọt nước, không có gì đáng để ý sao?
Tốt!
Vậy ta tự hủy con đường, trực tiếp loại bỏ một đối thủ mạnh mẽ trong Đạo Quả chỉ tranh, tăng cường hy vọng ngươi triệt để siêu thoát!
Như vậy đã đủ chưa? Đã đủ hoàn lại ân thành đạo chưa!
Đối với ngươi, đó là mộng ảo bọt nước, đối với ta, đó lại là những ký ức trân quý, tuyệt không cho phép kẻ khác tùy tiện thao túng, đùa bỡn!
Đối với ngươi là đáng giá hay không, đối với ta, chỉ có nguyện ý hay không!
Thời gian trường hà đột nhiên cuộn trào mãnh liệt, đạo ánh đao trắng xóa này như từ ban đầu địa hỏa phong thủy tứ lược vọt lên, từ lúc Lục Thiên Tổ Long và Thiên Đế tranh phong vọt lên, từ năm Thành Thang Ân Thương cường thịnh vọt lên, từ Phong Thần chi chiến vọt lên, từ lúc Tây Du vọt lên, từ Thiên Đình sụp đổ vọt lên, từ Linh Sơn hủy diệt vọt lên, từ quá khứ từng sát na vọt lên. Chém về Tiên Giới Dao Trì, chém về Chân Không gia hương, cũng chém về âm tào địa phủ hôm nay.
Đạo ánh đao này còn từ bên cạnh Kim Hoàng cao cư bảo tọa vọt lên, từ chung quanh minh nguyệt sáng tỏ vắt ngang trời cao vọt lên, từ trong tương lai đủ loại khả năng vọt lên.
Một đao này, chém đứt con đường của bản thân, cũng muốn chém về thiên ý lạnh lùng thao túng vận mệnh của người khác kia, chém về những Bỉ Ngạn coi thế nhân là mộng ảo bọt nước kia!
Ta một đời này, không nguyện sống cẩu thả!
Không thành Đạo Quả, đời này xưng hùng!
Bốn phía minh nguyệt sáng tỏ đột nhiên chìm vào u ám, như ngưng tụ thành một điểm, tràn đầy tĩnh mịch và lãnh tĩnh, có thể thôn phệ vạn vật, đồng hóa tất cả.
Một đường trắng xóa sáng lên, ánh đao chém đứt hỗn độn, nứt ra chân không, chiếu sáng hắc ám, thăng đến ngón tay trắng nõn tú mỹ vươn ra từ bên trong minh nguyệt kia, thế không thể cản, không gì không phái
Tru Tiên tứ kiếm và trận đồ cắm trên Ngọc Hoàng sơn đột nhiên bay đi, đỏ, xanh, đen, trắng bao phủ ánh đao và ngón tay kia.
Khai Thiên ấn không phải không có khắc tinh, chung kết chi đạo của Linh Bảo Thiên Tôn vừa lúc có thể!
Nhân cơ hội này, Thiên Đạo quái vật và Quang Âm đao trong Huyền Thiên tông đột nhiên lấp lóe, đều thoát khỏi chiến cuộc, biến mất không tăm hơi. Những Bỉ Ngạn giả còn lại lẳng lặng nhìn, không hề có ý định nhúng tay khuyên can.
Ma Phật cũng mượn sức Thiên Đạo quái vật, cạy ra phong tỏa của Yêu Hoàng, ẩn độn bỏ trốn, để lại một tiếng thở dài phức tạp.
Sát na sau, Tru Tiên kiếm trận đỏ, xanh, đen, trắng tung hoành biến mất, ánh đao Khai Thiên Tịch Địa cũng tan thành mây khói, ngón tay trắng nõn thon dài kia đang rụt về vầng minh nguyệt sáng tỏ viên mãn, đầu ngón tay có một giọt máu vàng lấp lánh thân thánh ngưng tụ, nặng trĩu nhỏ xuống.
Sau khi rơi xuống giữa không trung, nó đột nhiên bốc cháy dữ dội, hóa thành xiềng xích vô hình, tầng tầng lớp lớp trói buộc Mạnh Kỳ, phảng phất cấu kết đạo chi căn nguyên không thể nói, trầm trọng đến cực điểm.
Mạnh Kỳ không tiếp tục tiến công, không thèm nhìn Kim Hoàng, vầng sáng trong suốt nhảy lên, rơi vào Ngọc Hư cung ở nơi cao vời vợi, mà Nhân Hoàng kiếm, Bá Vương Tuyệt Đao, Tam Bảo Như Ý, Mậu Kỷ Hạnh Hoàng kỳ và Cố Tiểu Tang cũng theo đó nhập vào vầng bảo quang hoàn mỹ kia.
Tự tuyệt con đường trả Kim Hoàng, ta, há phải kẻ vô tình!
Từ nay, song phương không đội trời chung!
Trong Bồ Đề tịnh thổ, Chuẩn Đề đạo nhân nhìn thân ảnh Cổ Phật già nua, cười nói: "Vừa rồi Kim Mẫu không hề nói lời mềm mỏng, chỉ e là đang đợi Tô Mạnh một đao này.”
"Tô Mạnh có Đại Đạo chi thụ, chưa chắc không có biến hóa." Thân ảnh Cổ Phật lạnh nhạt nói.
............
Lúc này, hai mươi bốn miệng giếng cổ trong Ngọc Hư cung vọt lên những đạo dị quang.
Và khi vầng sáng trong suốt kia bay vào, cánh cửa phía trước Mạnh Kỳ tầng tầng lớp lớp lần lượt mở rộng, phát ra những tiếng "bang đương" yên lặng vạn cổ, cho đến khi vào Ngọc Thanh điện, dường như cuối cùng đã thừa nhận thân phận của Mạnh Kỳ, nghênh đón chủ nhân mới!
Vầng sáng dừng lại ở vị trí cao nhất trong Ngọc Thanh điện, hiển hóa ra thân ảnh Mạnh Kỳ, hắn mim cười nhìn Quảng Thành tử, Cao Lãm và những người khác, trên định đầu bay ra Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân, buông xuống những đạo u quang, lơ lửng vô lượng kim đăng, ức vạn kim liên và vô số chuỗi ngọc, sau đó trang nghiêm mở miệng, chiêu cáo chư thiên:
"Từ nay về sau, ta chính là Nguyên Thủy Thiên Tôn."