Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 101
101: tranh công.

❊ ❊ ❊

"Mẫu thân, phụ thân con đâu?"

Còn chưa đợi bà hỏi thì Bạch Dữ đã lên tiếng.

Bà ngẩn ra.

"Phụ thân con...!Không phải nên..."

Cốc Mẫn Nguyệt nói được một nữa thì mặt mày tái đi.

"Rốt cuộc năm xưa đã có chuyện gì? Hai người một đi là đi không trở về.

Lần này nếu không phải con vô tình đến Đông Thần đại lục thì..."

Bạch Dữ nói đến đây thì không nói nữa.

"Năm đó, ta với phụ thân con ở trên đường trở lại Long giới bỗng nhiên phát hiện một di chỉ bên dưới đáy biển..."

Trong một lần tình cờ, họ có được một cái lệnh bài, nhưng không biết dùng để nào gì nên vẫn luôn cất trong giới chỉ.

Lần đó lúc đi ngang ranh giới đại lục họ phát hiện cái lệnh bài kia bỗng nhiên rung động, sau đó tự động bay ra khỏi không gian giới, rồi lao thẳng xuống biển.

Hai người đoán được là bản thân đụng trúng bảo tàng chưa hề xuất hiện trên đại lục, nên nhanh chóng đuổi theo.

Nhưng ai biết, đó không phải phúc, mà là họa.

Bọn họ thời điểm đi vào di chỉ kia cũng không giống như đám người Bạch Dữ sau này trải qua thí luyện, mà họ gặp phải sự tấn công của chủ nhân động phủ.

Người vốn nên đã chết rồi, dù có còn chút gì thì cũng không thể làm mưa làm gió được.

Nhưng chính là lão thiên gia cho họ kiếp nạn.

Chủ nhân nơi này dù đã chết nhưng trước kia lão là một cường giả của tiên giới.

Sau khi chết lão còn giữ lại một tia tiên lực.

Chỉ một tia thôi cũng đủ cắn chết hai người một tu vi Độ Kiếp tầng hai, một Đại Thừa hậu kỳ.

Cốc Mẫn Nguyệt nhớ...!Lúc đó Bạch Mặc đã nói sẽ thoát đi sau, ông trước cản trở lão già kia cho bà sử dụng cấm phù rời đi.

Nhưng Cốc Mẫn Nguyệt không có nghĩ Bạch Mặc cũng không có kịp sử dụng cấm phù...

Cấm phù là họ trong một lần vào di tích động phủ của một tu sĩ tinh thông phù trận.

Chính vì có nó nên họ mới không sợ bản thân không thể thoát thân được.

Hai người là đạo lữ cho nên sự tín nhiệm cũng như ăn ý là không có gì để nói.

Đồng hành cùng nhau bao lâu, Cốc Mẫn Nguyệt dù lo lắng nhưng cũng không rường rà mà làm lỡ cơ hội thoát thân của họ.

Không ngờ...

Cốc Mẫn Nguyệt nước mắt đầy mặt kể lại mọi chuyện...

Bản thân bà sau khi sử dụng cấm phù lại vô tình bị truyền tống đến Đông Thần đại lục.

Nhưng bà cũng không có bi quan quá nhiều, dù sao còn sống là còn cơ hội.

Nhưng nếu bạn lữ đã bị ám hại...!Bà sống còn có ý nghĩa gì đây...

Bạch Dữ mặt trầm như nước.

Thì ra tiên đón của long tổ cũng không có sai, nhưng chính là hắn không đủ sức tìm được phụ thân...

"Mẫu thân ngài đừng khóc.

Người ngẫm lại xem, phụ thân có còn sống hay không?"

Bạch Dữ bỗng nhiên nhớ ra chuyện này.

Thật ra long tộc đều chỉ nói hai người họ mất tích thôi cũng không phải là nói suông, bởi vì ngọc sinh mệnh của hai người họ cũng không có nát.

Cốc Mẫn Nguyệt bị hắn đánh tỉnh từ trong bi thương.

Đúng vậy, khế ước đạo lữ của bà vẫn còn...!Chỉ là bà cũng không có liên hệ được với Bạch Mặc.

"Ta..."

Lúc này, bên cạnh họ vang lên âm thanh rất nhỏ, như sợ đánh động hai người họ nhưng vẫn cố chấp xen vào.

Hai mẫu tử Bạch gia quay đầu nhìn nó.

Bạch Cửu bị hai người nhìn thì có chút ngại ngùng.

"Ta có chuyện muốn nói..."

Tiểu chuột bỗng nhiên rụt rè nhát gan, giống như học sinh ngoan mà giơ tay trưng cầu được phát biểu.

Hai mẫu tử Bạch gia nhìn nhau, trong mắt đều nhìn đến sự bất đắc dĩ khó mà nói nên lời.

Bạch Dữ buồn cười không thôi.

Sao hắn không biết tiểu chút chít này có thiên phú phá hoại bầu không khí thế nhỉ?

"Con nói đi."

Cốc Mẫn Nguyệt cảm thấy cảm xúc của mình bị đứa nhỏ này làm cho đảo lộn hết cả lên.

Dù đang lo lắng cho đạo lữ cũng không nhịn được muốn cười.

"À...!Chính là lần trước...!Bạch Dữ, lần mà ngươi kêu ta phá cái căn nguyên của động phủ đó."

Bạch Cửu không biết bắt đầu từ đâu, quay qua Bạch Dữ, nhìn hắn nói.

Bạch Dữ nhìn ánh mắt sáng trong của tiểu chuột, trong lòng không hiểu là bùng lên dự cảm kỳ lạ.

Hắn gật đầu với tiểu chuột, im lặng chờ đợi nó nói điều tốt lành.

"Thì sau khi ta vào đó đó, ta phá xong rồi.

Nhưng ta còn tiện tay vơ vét đi tất cả tài sản của lão luôn."

Tiểu chuột xấu hổ lại lém lỉnh lè lưỡi nói.

Bạch Dữ nghẹn cười.

Hắn thật là, trông chờ gì ở tiểu chuột ngốc manh này chứ.

Cốc Mẫn Nguyệt không hiểu lắm nhưng vẫn bị nó chọc cười.

"Nhưng mà ta còn nhìn thấy một thứ nữa nha.

Lúc đó ta chỉ ngờ ngợ thôi, nhưng may mắn là ta vẫn cuỗm nó đi luôn."

Bạch Cửu vừa cười vừa ở trước mắt hai người lấy ra một cái...!Xác chết.

Hai người còn lại đờ đẫn cả ra.

Còn tiểu chuột làm được chuyện tốt đang đợi sự tán thưởng từ rồng của nó, nhưng đợi mãi cũng không có ai phản ứng.

Tiểu chuột bĩu môi, vươn tay kéo kéo ống tay áo của nam nhân, lắc lắc.

Bạch Dữ từ trong chấn động tỉnh lại.

Đối diện với đôi mắt sáng trong nhưng ý tứ rõ ràng muốn được khen ngợi của tiểu chuột, Bạch Dữ có chút nói không nên lời.

Nhưng mà...

"Làm tốt lắm."

Lời khen có chút không được tự nhiên của hắn khiến cho tiểu chuột trề môi, nhưng nó thỏa mãn, cười rộ lên.

Cốc Mẫn Nguyệt cũng bừng tỉnh lại, đôi mắt ửng đỏ gấp gáp muốn vươn tay chạm vào xác chết của phu quân mình.

Nhưng bà bị chặn lại.

"Không thể chạm vào!"

Bạch Dữ giữ chặt tay bà, đồng thời kéo tiểu chút chít đần ngốc bên cạnh lùi xa cái xác của phụ thân mình.

"Đó là...!Phụ thân con."

Cốc Mẫn Nguyệt nhìn hắn gấp nói.

"Nhi tử biết.

Nhưng không thể chạm vào lúc này."

Bạch Dữ sau khi kéo hai người ra thì phất tay, tạo ra một đạo kết giới giam cầm cái xác lại.

"Có chuyện gì sao...!Phụ thân con, hắn..."

Cốc Mẫn Nguyệt đưa mắt nhìn Bạch Mặc ở kia, nói không nên lời.

Không thể tránh Bạch Cửu ở chung ở Bạch Dữ lâu ngày như vậy, nhưng lại không nhận ra đây là phụ thân của hắn.

Bởi vì toàn bộ thân mình của Bạch Mặc đều toát ra một màu vàng.

Không phải cái kiểu bị ngâm trong thuốc nhuộm, mà là từ xương cốt, da thịt...!Tất cả đều hiện kim quang.

Nhưng toàn thân ông xơ cứng nên trong như hình nộm vậy.

Tất nhiên là cả hơi thở cũng không có.

Chính vì thế nên Bạch Cửu mới có thể thu ông vào giới chỉ mà mang theo bên mình.

"Phụ thân còn chưa có chết."

Bạch Dữ khẳng định nói.

Nhưng cũng chẳng khác chết là bao.

"Chẳng lẽ..."

Cốc Mẫn Nguyệt lúc này mới cẩn thận suy nghĩ lại, tư duy bởi vì bi thương cũng hoạt động, nhanh chóng nghĩ đến gì đó, chấn kinh nhìn hắn.

"Phụ thân vốn là nên bị lão già kia đoạt xá.

Nhưng có lẽ lão ta cũng chưa có làm được."

Bạch Dữ sắc mặt lạnh lùng nhìn cái xác.

Tình huống hiện tại của Bạch Mặc...!Có thể gọi là chết giả.

Nếu hắn đoán không lầm thì, nguyên thần của phụ thân vẫn luôn ở cùng tia thần thức mang theo tiên lực của lão già kia đấu tranh, không để cho lão chiếm đoạt mình.

Chỉ là hắn không biết bên nào đang chiếm ưu thế.

Hoặc giả, lúc này lão già kia đã muốn chấn áp được nguyên thần của phụ thân, nhưng lại chưa hoàn toàn chiếm giữ được thân xác.

Nên nếu bây giờ họ chạm vào xác của ông, lão già cảm thấy phụ thân quá khó chiếm lại có ý đồ chạy đến trên thân họ chiếm đoạt thì...

Cốc Mẫn Nguyệt cũng không dần nhận ra vấn đề, nhưng phải làm sao bây giờ?

......................................................................

"Mẫu thân, phụ thân con đâu?"

Còn chưa đợi bà hỏi thì Bạch Dữ đã lên tiếng.

Bà ngẩn ra.

"Phụ thân con...!Không phải nên..."

Cốc Mẫn Nguyệt nói được một nữa thì mặt mày tái đi.

"Rốt cuộc năm xưa đã có chuyện gì? Hai người một đi là đi không trở về.

Lần này nếu không phải con vô tình đến Đông Thần đại lục thì..."

Bạch Dữ nói đến đây thì không nói nữa.

"Năm đó, ta với phụ thân con ở trên đường trở lại Long giới bỗng nhiên phát hiện một di chỉ bên dưới đáy biển..."

Trong một lần tình cờ, họ có được một cái lệnh bài, nhưng không biết dùng để nào gì nên vẫn luôn cất trong giới chỉ.

Lần đó lúc đi ngang ranh giới đại lục họ phát hiện cái lệnh bài kia bỗng nhiên rung động, sau đó tự động bay ra khỏi không gian giới, rồi lao thẳng xuống biển.

Hai người đoán được là bản thân đụng trúng bảo tàng chưa hề xuất hiện trên đại lục, nên nhanh chóng đuổi theo.

Nhưng ai biết, đó không phải phúc, mà là họa.

Bọn họ thời điểm đi vào di chỉ kia cũng không giống như đám người Bạch Dữ sau này trải qua thí luyện, mà họ gặp phải sự tấn công của chủ nhân động phủ.

Người vốn nên đã chết rồi, dù có còn chút gì thì cũng không thể làm mưa làm gió được.

Nhưng chính là lão thiên gia cho họ kiếp nạn.

Chủ nhân nơi này dù đã chết nhưng trước kia lão là một cường giả của tiên giới.

Sau khi chết lão còn giữ lại một tia tiên lực.

Chỉ một tia thôi cũng đủ cắn chết hai người một tu vi Độ Kiếp tầng hai, một Đại Thừa hậu kỳ.

Cốc Mẫn Nguyệt nhớ...!Lúc đó Bạch Mặc đã nói sẽ thoát đi sau, ông trước cản trở lão già kia cho bà sử dụng cấm phù rời đi.

Nhưng Cốc Mẫn Nguyệt không có nghĩ Bạch Mặc cũng không có kịp sử dụng cấm phù...

Cấm phù là họ trong một lần vào di tích động phủ của một tu sĩ tinh thông phù trận.

Chính vì có nó nên họ mới không sợ bản thân không thể thoát thân được.

Hai người là đạo lữ cho nên sự tín nhiệm cũng như ăn ý là không có gì để nói.

Đồng hành cùng nhau bao lâu, Cốc Mẫn Nguyệt dù lo lắng nhưng cũng không rường rà mà làm lỡ cơ hội thoát thân của họ.

Không ngờ...

Cốc Mẫn Nguyệt nước mắt đầy mặt kể lại mọi chuyện...

Bản thân bà sau khi sử dụng cấm phù lại vô tình bị truyền tống đến Đông Thần đại lục.

Nhưng bà cũng không có bi quan quá nhiều, dù sao còn sống là còn cơ hội.

Nhưng nếu bạn lữ đã bị ám hại...!Bà sống còn có ý nghĩa gì đây...

Bạch Dữ mặt trầm như nước.

Thì ra tiên đón của long tổ cũng không có sai, nhưng chính là hắn không đủ sức tìm được phụ thân...

"Mẫu thân ngài đừng khóc.

Người ngẫm lại xem, phụ thân có còn sống hay không?"

Bạch Dữ bỗng nhiên nhớ ra chuyện này.

Thật ra long tộc đều chỉ nói hai người họ mất tích thôi cũng không phải là nói suông, bởi vì ngọc sinh mệnh của hai người họ cũng không có nát.

Cốc Mẫn Nguyệt bị hắn đánh tỉnh từ trong bi thương.

Đúng vậy, khế ước đạo lữ của bà vẫn còn...!Chỉ là bà cũng không có liên hệ được với Bạch Mặc.

"Ta..."

Lúc này, bên cạnh họ vang lên âm thanh rất nhỏ, như sợ đánh động hai người họ nhưng vẫn cố chấp xen vào.

Hai mẫu tử Bạch gia quay đầu nhìn nó.

Bạch Cửu bị hai người nhìn thì có chút ngại ngùng.

"Ta có chuyện muốn nói..."

Tiểu chuột bỗng nhiên rụt rè nhát gan, giống như học sinh ngoan mà giơ tay trưng cầu được phát biểu.

Hai mẫu tử Bạch gia nhìn nhau, trong mắt đều nhìn đến sự bất đắc dĩ khó mà nói nên lời.

Bạch Dữ buồn cười không thôi.

Sao hắn không biết tiểu chút chít này có thiên phú phá hoại bầu không khí thế nhỉ?

"Con nói đi."

Cốc Mẫn Nguyệt cảm thấy cảm xúc của mình bị đứa nhỏ này làm cho đảo lộn hết cả lên.

Dù đang lo lắng cho đạo lữ cũng không nhịn được muốn cười.

"À...!Chính là lần trước...!Bạch Dữ, lần mà ngươi kêu ta phá cái căn nguyên của động phủ đó."

Bạch Cửu không biết bắt đầu từ đâu, quay qua Bạch Dữ, nhìn hắn nói.

Bạch Dữ nhìn ánh mắt sáng trong của tiểu chuột, trong lòng không hiểu là bùng lên dự cảm kỳ lạ.

Hắn gật đầu với tiểu chuột, im lặng chờ đợi nó nói điều tốt lành.

"Thì sau khi ta vào đó đó, ta phá xong rồi.

Nhưng ta còn tiện tay vơ vét đi tất cả tài sản của lão luôn."

Tiểu chuột xấu hổ lại lém lỉnh lè lưỡi nói.

Bạch Dữ nghẹn cười.

Hắn thật là, trông chờ gì ở tiểu chuột ngốc manh này chứ.

Cốc Mẫn Nguyệt không hiểu lắm nhưng vẫn bị nó chọc cười.

"Nhưng mà ta còn nhìn thấy một thứ nữa nha.

Lúc đó ta chỉ ngờ ngợ thôi, nhưng may mắn là ta vẫn cuỗm nó đi luôn."

Bạch Cửu vừa cười vừa ở trước mắt hai người lấy ra một cái...!Xác chết.

Hai người còn lại đờ đẫn cả ra.

Còn tiểu chuột làm được chuyện tốt đang đợi sự tán thưởng từ rồng của nó, nhưng đợi mãi cũng không có ai phản ứng.

Tiểu chuột bĩu môi, vươn tay kéo kéo ống tay áo của nam nhân, lắc lắc.

Bạch Dữ từ trong chấn động tỉnh lại.

Đối diện với đôi mắt sáng trong nhưng ý tứ rõ ràng muốn được khen ngợi của tiểu chuột, Bạch Dữ có chút nói không nên lời.

Nhưng mà...

"Làm tốt lắm."

Lời khen có chút không được tự nhiên của hắn khiến cho tiểu chuột trề môi, nhưng nó thỏa mãn, cười rộ lên.

Cốc Mẫn Nguyệt cũng bừng tỉnh lại, đôi mắt ửng đỏ gấp gáp muốn vươn tay chạm vào xác chết của phu quân mình.

Nhưng bà bị chặn lại.

"Không thể chạm vào!"

Bạch Dữ giữ chặt tay bà, đồng thời kéo tiểu chút chít đần ngốc bên cạnh lùi xa cái xác của phụ thân mình.

"Đó là...!Phụ thân con."

Cốc Mẫn Nguyệt nhìn hắn gấp nói.

"Nhi tử biết.

Nhưng không thể chạm vào lúc này."

Bạch Dữ sau khi kéo hai người ra thì phất tay, tạo ra một đạo kết giới giam cầm cái xác lại.

"Có chuyện gì sao...!Phụ thân con, hắn..."

Cốc Mẫn Nguyệt đưa mắt nhìn Bạch Mặc ở kia, nói không nên lời.

Không thể tránh Bạch Cửu ở chung ở Bạch Dữ lâu ngày như vậy, nhưng lại không nhận ra đây là phụ thân của hắn.

Bởi vì toàn bộ thân mình của Bạch Mặc đều toát ra một màu vàng.

Không phải cái kiểu bị ngâm trong thuốc nhuộm, mà là từ xương cốt, da thịt...!Tất cả đều hiện kim quang.

Nhưng toàn thân ông xơ cứng nên trong như hình nộm vậy.

Tất nhiên là cả hơi thở cũng không có.

Chính vì thế nên Bạch Cửu mới có thể thu ông vào giới chỉ mà mang theo bên mình.

"Phụ thân còn chưa có chết."

Bạch Dữ khẳng định nói.

Nhưng cũng chẳng khác chết là bao.

"Chẳng lẽ..."

Cốc Mẫn Nguyệt lúc này mới cẩn thận suy nghĩ lại, tư duy bởi vì bi thương cũng hoạt động, nhanh chóng nghĩ đến gì đó, chấn kinh nhìn hắn.

"Phụ thân vốn là nên bị lão già kia đoạt xá.

Nhưng có lẽ lão ta cũng chưa có làm được."

Bạch Dữ sắc mặt lạnh lùng nhìn cái xác.

Tình huống hiện tại của Bạch Mặc...!Có thể gọi là chết giả.

Nếu hắn đoán không lầm thì, nguyên thần của phụ thân vẫn luôn ở cùng tia thần thức mang theo tiên lực của lão già kia đấu tranh, không để cho lão chiếm đoạt mình.

Chỉ là hắn không biết bên nào đang chiếm ưu thế.

Hoặc giả, lúc này lão già kia đã muốn chấn áp được nguyên thần của phụ thân, nhưng lại chưa hoàn toàn chiếm giữ được thân xác.

Nên nếu bây giờ họ chạm vào xác của ông, lão già cảm thấy phụ thân quá khó chiếm lại có ý đồ chạy đến trên thân họ chiếm đoạt thì...

Cốc Mẫn Nguyệt cũng không dần nhận ra vấn đề, nhưng phải làm sao bây giờ?

......................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »