Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 4080 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 100
100: trăm điều cũng là rồng của nó.

❊ ❊ ❊

Phụt!

Một búng máu phun ra giữa không trung, sau đó là thân ảnh của ba người Bạch Dữ.

"Bạch Dữ!"

Bạch Cửu sợ hết hồn, vội vã đỡ lấy hắn.

"Ta không sao."

Bạch Dữ xua tay.

Hắn chỉ là bị kỹ năng thiên phú phản phệ nên mới phun máu thôi.

Nhưng tu vi cũng lại một lần nữa rớt xuống.

Chỉ là lần này đỡ hơn một chút, còn ở cảnh giới Độ Kiếp nhưng là sơ kỳ tầng một.

Bạch Cửu rất muốn nói: Đã phun máu như vậy rồi mà còn bảo không sao, vậy thế nào mới có sao?

Nhưng nó không muốn hắn nhiều lời phí sức, chỉ là đôi mắt đỏ ửng cố gắng dìu hắn, để hắn nhiều dựa vào mình mà nghỉ ngơi.

"Xuống dưới!"

Bạch Dữ quan sát một chút, nhanh chóng tỏa định một động thiên bên dưới một ngọn hỏa diệm sơn chìm trong đáy biển, lách mình chui vào.

Bùm!

Mặt biển khẽ chấn động một chút rồi nhanh chóng im ắng lại.

...

Bạch Cửu điều chế xong dược tề, đem nó đổ vào miệng Cốc Mẫn Nguyệt, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Nó nhìn nữ nhân hao mòn đang nằm đó, lại nhìn nam nhân cao lớn vẫn luôn nhập định chữa thương cách nó không xa, có chút sầu khổ.

Nhưng cũng an toàn rồi, đúng không?

Chỉ cần đợi Bạch Dữ dưỡng thương xong thì họ có thể bắt đầu tìm đường trở về Bắc đại lục.

Bạch Cửu ngồi ở bên cạnh, hai tay chống má nhỏ nghẹo đầu nhìn rồng của nó.

Rồng của nó thật là uy vũ a!

Bạch Cửu ngẫm nghĩ, bỗng nhiên vô thức đưa tay sờ sờ bụng nhỏ của mình.

Trong này có tiểu long chưa a?

Làm cũng nhiều như vậy rồi mà...!Tiểu chuột rầu rĩ nghĩ.

Nhưng cái chuyện này cũng không thể nói được, chỉ có thuận theo tự nhiên mà thôi.

Bạch Cửu đang thương nhớ rồng nhỏ, không nhìn thấy nữ tử bên kia lông mi xinh đẹp rung động một chút, sau đó mở ra.

Tại thời điểm đó, tầm mắt của Cốc Mẫn Nguyệt chạm đến một thân ảnh...!Có chút quen thuộc, nhưng khiến cho đôi mắt của nàng ẩm ướt lên.

"Bạch Mặc...!Là huynh sao...?"

Cốc Mẫn Nguyệt thì thào.

Lời này của bà* đánh động tiểu chuột bên cạnh, khiến nó ngơ ngác nhìn lên.

*Tg sẽ đổi xưng danh của mẫu thân Bạch Dữ thành bà cho nó hợp vai vế.

Cốc Mẫn Nguyệt trong mắt chỉ là bóng lưng của Bạch Dữ, còn lầm tưởng đó là Bạch Mặc, đạo lữ của mình, nào có nhìn thấy Bạch Cửu một cục bên cạnh.

Đương lúc bà muốn vươn tay nhào đến thì Bạch Cửu mới hoàn hồn, vụt một cái, chắn trước mặt bà.

Cốc Mẫn Nguyệt mém chút là đụng vào Bạch Cửu, nhưng không có khả năng.

Cơ thể bà còn chưa hồi phục, chỉ hơi nhích người một chút đã ngã xuống rồi.

Nhưng chuyện này cũng làm cho bà nhận ra sự tồn tại của Bạch Cửu.

Hai người bốn mắt nhìn nhau thật lâu.

"Ngươi là...!Bạch Mặc..."

"Không phải!"

Bạch Cửu thấy bà lại nhìn Bạch Dữ gọi Bạch Mặc thì lắc đầu phản bác.

Cốc Mẫn Nguyệt ngẩn ngơ nhìn nó.

"Không phải Bạch Mặc của ngài, là Bạch Dữ của con."

Tiểu chuột tuyên bố chủ quyền với mẹ chồng lần đầu gặp mặt, một chút cũng không thấy ngượng mồm.

Cốc Mẫn Nguyệt bị cách nói này làm cho ngây ngẩn.

Nhưng bà cũng phản ứng rất nhanh, sau đó đôi mắt càng thêm ẩm ướt.

"Bạch Dữ...!Là tiểu Dữ sao...?"

Bà thều thào, nước mắt tí tách rơi.

Bà khóc như vậy làm cho tiểu chuột luống cuống.

Nó cũng không phải muốn chọc bà thương tâm đâu.

"Ngài đừng khóc...!Sẽ kinh động đến Bạch Dữ."

Tóm lại là vì rồng của nó thôi.

Cốc Mẫn Nguyệt nghe nó nói thì giương đôi mắt đẫm lệ nhìn Bạch Dữ, nãy giờ cũng không bị hai người kinh động mà tỉnh lại.

Dù đã hai mươi mấy năm không nhìn đến nhi tử, nó cũng từ một đứa bé trở nên cao lớn anh tuấn như phụ thân nó.

Nhưng đã gặp được rồi, bà cũng không ngại lại đợi thêm một chút.

Lúc này bà mới lại đưa mắt nhìn thiếu niên cứ một lời là thể hiện sự độc chiếm đối với nhi tử của bà, nín khóc mà quan sát lên.

Bạch Cửu thấy bà không khóc nữa thì thở phào.

Đối với bà nhìn nó cũng không né tránh, còn mở đôi mắt tròn xoe ra nghẹo đầu nhìn bà.

Cốc Mẫn Nguyệt bị biểu tình ngây thơ của nó làm cho tâm tình trở nên tốt hơn.

Bà cảm thấy đứa nhỏ này rất đáng yêu, nhưng...

"Tiểu Dữ..."

"Tiểu Dữ là của con."

Y như rằng...

Cốc Mẫn Nguyệt bật cười, bà cũng không có nói không phải là của nó...!Không đúng, tiểu Dữ là nhi tử của bà mà.

Bạch Cửu thấy bà cười lên thì ngẩn ngơ, mẫu thân của Bạch Dữ thật đẹp nga...!So với cái nữ nhân gì kia muốn giành Bạch Dữ của nó đẹp hơn nhiều.

"Ngươi là gì của tiểu Dữ?"

Cốc Mẫn Nguyệt đổi một cách nói.

Cách nói này thành công làm tiểu chuột ngay đơ.

"Con...!Con sẽ sinh tiểu long cho Bạch Dữ!"

Nhưng nó bỗng nhiên thông minh ra, đổi một phương pháp để nói.

Nó nói xong rồi còn thấy mình quá lanh trí, cười rộ lên, đắc ý vô cùng.

Lần này đến phiên Cốc Mẫn Nguyệt ngay đơ.

Sinh tiểu long? Cho tiểu Dữ sao?

Nhưng mà...

Cốc Mẫn Nguyệt lại quan sát nhìn thiếu niên trước mặt.

Chẳng lẽ đối phương là nữ cải nam trang?

Ngày xưa bà cũng như vậy cùng Bạch Mặc quen biết, sau đó...

"Ngươi là nữ tử?"

Cốc Mẫn Nguyệt nghĩ nghĩ, dù sao bà cũng là mẫu thân của Bạch Dữ, cũng phải hiểu rõ về túc phụ tương lai của nhi tử mình chứ.

Vậy nên bà hỏi luôn.

Tiểu chuột đờ ra.

Năm lần bảy lượt bị hỏi khó, tiểu chuột ủy khuất không thôi.

"Không phải! Con là nam tử.

Nhưng con có thể sinh tiểu long cho Bạch Dữ!"

Tiểu chuột nhấn mạnh nói.

Cốc Mẫn Nguyệt bị lời phản bác của đối phương làm cho muốn cười.

"Nam tử bây giờ có thể sinh?"

Nhưng bà lại không thấy ghét, lời nói có chút trêu ghẹo nhìn thiếu niên đang ngây thơ bĩu môi không vui nhìn bà.

"Chỉ có con thiên phú dị bẩm thôi!"

Tiểu chuột mạnh mẽ đính chính lại.

Cốc Mẫn Nguyệt cười phun.

Bà đã hai mươi mấy năm rồi chưa cười vui vẻ như vậy...!Đúng là khổ tận cam lai.

"Mẫu thân."

Bỗng nhiên lúc này âm thanh trầm thấp của nam tử vang lên, nó khác sự trong trẻo của Bạch Cửu, nhưng lại làm cho hai người ở kia cùng lúc quay đầu.

Thì ra Bạch Dữ đã tỉnh, chỉ là không biết tỉnh từ lúc nào.

Có lẽ là lúc Bạch Cửu nói sẽ sinh tiểu long của hắn đi...

Cốc Mẫn Nguyệt đang cười, khóe môi vẫn còn cong lên, nhưng lúc này đôi mắt lại ướt át, bên trong đó là tình mẫu tử tràn lan.

Bạch Cửu đối với ánh mắt như vậy rất hiểu biết, bởi vì a mẫu nó cũng sẽ dùng ánh mắt như vậy nhìn nó.

"Mẫu thân đừng khóc, để ngài phải chịu khổ rồi."

Bạch Dữ lại gần bà, giúp bà lau nước mắt.

Cốc Mẫn Nguyệt lắc đầu, chồm đến ôm lấy hắn.

Tiểu chuột theo bản năng giơ tay muốn cản, nhưng nữa đường lại nhớ ra cái gì nên thả xuống, ngoan ngoãn ngồi ở đó giương mắt nhìn hai người.

Hành động vô thức này của nó vinh quang lọt vào mắt hai mẫu tử, không khí đoàn tụ có chút đau thương cũng bị nó đánh gẫy ít nhiều.

Bà đã hai mươi mấy năm rồi chưa cười vui vẻ như vậy...!Đúng là khổ tận cam lai.

Thật là một tiểu chuột biết phá hỏng bầu không khí.

Cốc Mẫn Nguyệt thầm nghĩ, từ bao giờ mà bên người nhi tử lại có một thiếu niên đáng yêu ngây thơ như vây.

Hoàn toàn khác hẳn nhi tử mặt lạnh từ nhỏ của bà.

Nhưng không phải vừa lúc bù đắp cho nhau?.

Phụt!

Một búng máu phun ra giữa không trung, sau đó là thân ảnh của ba người Bạch Dữ.

"Bạch Dữ!"

Bạch Cửu sợ hết hồn, vội vã đỡ lấy hắn.

"Ta không sao."

Bạch Dữ xua tay.

Hắn chỉ là bị kỹ năng thiên phú phản phệ nên mới phun máu thôi.

Nhưng tu vi cũng lại một lần nữa rớt xuống.

Chỉ là lần này đỡ hơn một chút, còn ở cảnh giới Độ Kiếp nhưng là sơ kỳ tầng một.

Bạch Cửu rất muốn nói: Đã phun máu như vậy rồi mà còn bảo không sao, vậy thế nào mới có sao?

Nhưng nó không muốn hắn nhiều lời phí sức, chỉ là đôi mắt đỏ ửng cố gắng dìu hắn, để hắn nhiều dựa vào mình mà nghỉ ngơi.

"Xuống dưới!"

Bạch Dữ quan sát một chút, nhanh chóng tỏa định một động thiên bên dưới một ngọn hỏa diệm sơn chìm trong đáy biển, lách mình chui vào.

Bùm!

Mặt biển khẽ chấn động một chút rồi nhanh chóng im ắng lại.

...

Bạch Cửu điều chế xong dược tề, đem nó đổ vào miệng Cốc Mẫn Nguyệt, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Nó nhìn nữ nhân hao mòn đang nằm đó, lại nhìn nam nhân cao lớn vẫn luôn nhập định chữa thương cách nó không xa, có chút sầu khổ.

Nhưng cũng an toàn rồi, đúng không?

Chỉ cần đợi Bạch Dữ dưỡng thương xong thì họ có thể bắt đầu tìm đường trở về Bắc đại lục.

Bạch Cửu ngồi ở bên cạnh, hai tay chống má nhỏ nghẹo đầu nhìn rồng của nó.

Rồng của nó thật là uy vũ a!

Bạch Cửu ngẫm nghĩ, bỗng nhiên vô thức đưa tay sờ sờ bụng nhỏ của mình.

Trong này có tiểu long chưa a?

Làm cũng nhiều như vậy rồi mà...!Tiểu chuột rầu rĩ nghĩ.

Nhưng cái chuyện này cũng không thể nói được, chỉ có thuận theo tự nhiên mà thôi.

Bạch Cửu đang thương nhớ rồng nhỏ, không nhìn thấy nữ tử bên kia lông mi xinh đẹp rung động một chút, sau đó mở ra.

Tại thời điểm đó, tầm mắt của Cốc Mẫn Nguyệt chạm đến một thân ảnh...!Có chút quen thuộc, nhưng khiến cho đôi mắt của nàng ẩm ướt lên.

"Bạch Mặc...!Là huynh sao...?"

Cốc Mẫn Nguyệt thì thào.

Lời này của bà* đánh động tiểu chuột bên cạnh, khiến nó ngơ ngác nhìn lên.

*Tg sẽ đổi xưng danh của mẫu thân Bạch Dữ thành bà cho nó hợp vai vế.

Cốc Mẫn Nguyệt trong mắt chỉ là bóng lưng của Bạch Dữ, còn lầm tưởng đó là Bạch Mặc, đạo lữ của mình, nào có nhìn thấy Bạch Cửu một cục bên cạnh.

Đương lúc bà muốn vươn tay nhào đến thì Bạch Cửu mới hoàn hồn, vụt một cái, chắn trước mặt bà.

Cốc Mẫn Nguyệt mém chút là đụng vào Bạch Cửu, nhưng không có khả năng.

Cơ thể bà còn chưa hồi phục, chỉ hơi nhích người một chút đã ngã xuống rồi.

Nhưng chuyện này cũng làm cho bà nhận ra sự tồn tại của Bạch Cửu.

Hai người bốn mắt nhìn nhau thật lâu.

"Ngươi là...!Bạch Mặc..."

"Không phải!"

Bạch Cửu thấy bà lại nhìn Bạch Dữ gọi Bạch Mặc thì lắc đầu phản bác.

Cốc Mẫn Nguyệt ngẩn ngơ nhìn nó.

"Không phải Bạch Mặc của ngài, là Bạch Dữ của con."

Tiểu chuột tuyên bố chủ quyền với mẹ chồng lần đầu gặp mặt, một chút cũng không thấy ngượng mồm.

Cốc Mẫn Nguyệt bị cách nói này làm cho ngây ngẩn.

Nhưng bà cũng phản ứng rất nhanh, sau đó đôi mắt càng thêm ẩm ướt.

"Bạch Dữ...!Là tiểu Dữ sao...?"

Bà thều thào, nước mắt tí tách rơi.

Bà khóc như vậy làm cho tiểu chuột luống cuống.

Nó cũng không phải muốn chọc bà thương tâm đâu.

"Ngài đừng khóc...!Sẽ kinh động đến Bạch Dữ."

Tóm lại là vì rồng của nó thôi.

Cốc Mẫn Nguyệt nghe nó nói thì giương đôi mắt đẫm lệ nhìn Bạch Dữ, nãy giờ cũng không bị hai người kinh động mà tỉnh lại.

Dù đã hai mươi mấy năm không nhìn đến nhi tử, nó cũng từ một đứa bé trở nên cao lớn anh tuấn như phụ thân nó.

Nhưng đã gặp được rồi, bà cũng không ngại lại đợi thêm một chút.

Lúc này bà mới lại đưa mắt nhìn thiếu niên cứ một lời là thể hiện sự độc chiếm đối với nhi tử của bà, nín khóc mà quan sát lên.

Bạch Cửu thấy bà không khóc nữa thì thở phào.

Đối với bà nhìn nó cũng không né tránh, còn mở đôi mắt tròn xoe ra nghẹo đầu nhìn bà.

Cốc Mẫn Nguyệt bị biểu tình ngây thơ của nó làm cho tâm tình trở nên tốt hơn.

Bà cảm thấy đứa nhỏ này rất đáng yêu, nhưng...

"Tiểu Dữ..."

"Tiểu Dữ là của con."

Y như rằng...

Cốc Mẫn Nguyệt bật cười, bà cũng không có nói không phải là của nó...!Không đúng, tiểu Dữ là nhi tử của bà mà.

Bạch Cửu thấy bà cười lên thì ngẩn ngơ, mẫu thân của Bạch Dữ thật đẹp nga...!So với cái nữ nhân gì kia muốn giành Bạch Dữ của nó đẹp hơn nhiều.

"Ngươi là gì của tiểu Dữ?"

Cốc Mẫn Nguyệt đổi một cách nói.

Cách nói này thành công làm tiểu chuột ngay đơ.

"Con...!Con sẽ sinh tiểu long cho Bạch Dữ!"

Nhưng nó bỗng nhiên thông minh ra, đổi một phương pháp để nói.

Nó nói xong rồi còn thấy mình quá lanh trí, cười rộ lên, đắc ý vô cùng.

Lần này đến phiên Cốc Mẫn Nguyệt ngay đơ.

Sinh tiểu long? Cho tiểu Dữ sao?

Nhưng mà...

Cốc Mẫn Nguyệt lại quan sát nhìn thiếu niên trước mặt.

Chẳng lẽ đối phương là nữ cải nam trang?

Ngày xưa bà cũng như vậy cùng Bạch Mặc quen biết, sau đó...

"Ngươi là nữ tử?"

Cốc Mẫn Nguyệt nghĩ nghĩ, dù sao bà cũng là mẫu thân của Bạch Dữ, cũng phải hiểu rõ về túc phụ tương lai của nhi tử mình chứ.

Vậy nên bà hỏi luôn.

Tiểu chuột đờ ra.

Năm lần bảy lượt bị hỏi khó, tiểu chuột ủy khuất không thôi.

"Không phải! Con là nam tử.

Nhưng con có thể sinh tiểu long cho Bạch Dữ!"

Tiểu chuột nhấn mạnh nói.

Cốc Mẫn Nguyệt bị lời phản bác của đối phương làm cho muốn cười.

"Nam tử bây giờ có thể sinh?"

Nhưng bà lại không thấy ghét, lời nói có chút trêu ghẹo nhìn thiếu niên đang ngây thơ bĩu môi không vui nhìn bà.

"Chỉ có con thiên phú dị bẩm thôi!"

Tiểu chuột mạnh mẽ đính chính lại.

Cốc Mẫn Nguyệt cười phun.

Bà đã hai mươi mấy năm rồi chưa cười vui vẻ như vậy...!Đúng là khổ tận cam lai.

"Mẫu thân."

Bỗng nhiên lúc này âm thanh trầm thấp của nam tử vang lên, nó khác sự trong trẻo của Bạch Cửu, nhưng lại làm cho hai người ở kia cùng lúc quay đầu.

Thì ra Bạch Dữ đã tỉnh, chỉ là không biết tỉnh từ lúc nào.

Có lẽ là lúc Bạch Cửu nói sẽ sinh tiểu long của hắn đi...

Cốc Mẫn Nguyệt đang cười, khóe môi vẫn còn cong lên, nhưng lúc này đôi mắt lại ướt át, bên trong đó là tình mẫu tử tràn lan.

Bạch Cửu đối với ánh mắt như vậy rất hiểu biết, bởi vì a mẫu nó cũng sẽ dùng ánh mắt như vậy nhìn nó.

"Mẫu thân đừng khóc, để ngài phải chịu khổ rồi."

Bạch Dữ lại gần bà, giúp bà lau nước mắt.

Cốc Mẫn Nguyệt lắc đầu, chồm đến ôm lấy hắn.

Tiểu chuột theo bản năng giơ tay muốn cản, nhưng nữa đường lại nhớ ra cái gì nên thả xuống, ngoan ngoãn ngồi ở đó giương mắt nhìn hai người.

Hành động vô thức này của nó vinh quang lọt vào mắt hai mẫu tử, không khí đoàn tụ có chút đau thương cũng bị nó đánh gẫy ít nhiều.

Bà đã hai mươi mấy năm rồi chưa cười vui vẻ như vậy...!Đúng là khổ tận cam lai.

Thật là một tiểu chuột biết phá hỏng bầu không khí.

Cốc Mẫn Nguyệt thầm nghĩ, từ bao giờ mà bên người nhi tử lại có một thiếu niên đáng yêu ngây thơ như vây.

Hoàn toàn khác hẳn nhi tử mặt lạnh từ nhỏ của bà.

Nhưng không phải vừa lúc bù đắp cho nhau?.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »