Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3356 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 88
88: hai bút cùng vẽ.

❊ ❊ ❊

Dù không biết Bạch Cửu nói thật hay giả, nhưng nếu có thể, nó vẫn muốn tin tưởng một lần.

"Ta dù không thể chỉ dẫn cặn kẽ cho ngươi nhưng ta có rất nhiều tài nguyên tu luyện mà ngươi cần.

Hai ông cháu các ngươi xem như cũng có ân với ta, ta giúp ngươi thật cũng là nên."

Bạch Cửu cũng chỉ hiểu sơ sơ về hình thức tu luyện của loài người.

Nhưng dù sao nó cũng là một luyện đan sư, dựa vào quá trình tu luyện đan đạo, cái nên biết cũng sẽ biết thôi.

"Chúng ta cũng không có giúp gì được cho ngươi."

Đông Ninh lại không nhận cái ân này.

Nói ân thì cũng quá chiếm tiện nghi của tiểu chuột.

Bọn họ trừ vớt nó lên khỏi biển, lại cho nó một cái ổ chăn thôi...!Chưa nói bây giờ còn thêm phiền toái cho nó nữa.

"Có phải ngươi thấy ta bị ăn hiếp nên mới giúp ta không?"

Đông Ninh nhận ra điều này.

Nếu không tại sao tiểu chuột phải làm trái ý định của nó mà bại lộ bản thân đây?

"Cứ xem như vậy đi.

Nhưng quan trọng là ta muốn ở lại đây thêm một thời gian nữa.

Nếu cứ để người ta làm phiền thì ta không dưỡng thương được."

Bạch Cửu nhún đôi vai nhỏ của nó.

Nó cũng là bắt đắc dĩ thôi.

Hiện tại Bạch Dữ thân còn bị kẹt ở nơi nào đó.

Trước đó nó sợ hãi Bạch Dữ sẽ bỏ mình nên nghĩ không ra, sau đó nó ngẫm lại thì hiểu.

Có lẽ Bạch Dữ là thân bất do kỷ.

Nếu không, với hiểu biết trong thời gian hai người sống chung, Bạch Dữ sẽ không để nó chịu khổ bên ngoài đâu.

Nếu vậy, nó càng phải nên chiếu cố tốt mình, không để cho Bạch Dữ lo lắng.

Đông Ninh nghe nó nói thì rất là xấu hổ.

Họ cũng muốn được yên thân lắm, nhưng chính là khó khăn như vậy...

"Vậy nên muốn ta giúp ngươi chuyện gì?"

Nó nhớ ra chuyện này mà hỏi.

Nó không hiểu lắm, nếu tiểu chuột có thể giúp nó tu luyện thì sao lại cần nó giúp cái gì.

"Để ta có thể giúp ngươi tu luyện thì trước đó ngươi phải giúp được ta trước."

Bạch Cửu bất lực nói.

"Nguyên thần của ta bị thương, không thể dùng đến mở không gian giới.

Nếu không bây giờ ta cũng đã dưỡng thương được kha khá rồi, cũng không cần bại lộ mà giúp hai ông cháu ngươi đánh đuổi đám người phiền toái kia đi."

Đông Ninh nghe thì hiểu rõ.

Đây cũng là điều nó thắc mắc.

Nhưng cũng là hợp tình hợp lý không phải sao.

"Vậy ta cần phải làm gì?"

Đông Ninh không rõ một người như nó thì có thể làm được gì cho tiểu chuột.

"Ta muốn ngươi đến một nơi, lấy một thứ có thể giúp ta khôi phục nguyên thần.

Không cần ngươi phải làm gì cả, sẽ có người đưa nó cho ngươi."

Bạch Cửu nhìn nó nói.

"Ngươi có đồng bạn?"

Đông Ninh gật gù hỏi.

"Ta có, nhưng đối phương tạm thời không thể đến đón ta.

Ta đã liên hệ được với người đó.

Ngươi chỉ cần đến đó thì sẽ có người đưa dược cho ngươi.

Nhưng chuyện này không được cho bất cứ ai hay cả gia gia ngươi biết."

Bạch Cửu nghiêm túc nói.

Đông Ninh dù nhỏ nhưng cũng trải qua biến cố, nó đủ trưởng thành để hiểu tại sao Bach Cửu lại cẩn thận như vậy.

Đổi lại là nó cũng sẽ như thế.

"Nơi ngươi nói là nơi nào?"

Nó không hiểu tại sao Bạch Cửu có thể liên hệ được với người kia mà lại không thể để người đó mang đồ tối.

Nhưng Bạch Cửu chắc phải có lý do không thể nói, nó cũng không dò hỏi sâu hơn.

"Thánh thành của Cổ Thiên Điện."

...

Bạch Dữ sau khi cùng Bạch Cửu nói chuyện xong cũng bắt đầu suy tính lên.

Hắn phải nghĩ được nên làm sao để nữ nhân kia cho hắn ra ngoài.

Ngẫm nghĩ, Bạch Dữ đứng lên mở cửa đi ra ngoài.

Bạch Dữ vừa mở cửa thì bên kia Hàn Tuyết đã biết.

Bên ngoài cửa phòng cũng không có người trông coi nên Bạch Dữ cứ thế mà đi ra.

Nhưng hắn chưa đi được hai bước thì cửa phòng cách đó không xa cũng bật mở.

Bạch Dữ cũng không bất ngờ, cứ tiếp tục đi tới.

"Ngươi muốn đi đâu?"

Hàn Tuyết chặn đầu hắn nghiêm nghị hỏi.

"Ngươi muốn giam giữ ta?"

Bạch Dữ lạnh lùng hỏi.

"Nếu ngươi không bỏ trốn thì ta sẽ không giam giữ ngươi."

Tất nhiên tiền đề là ngươi không bỏ trốn, Hàn Tuyết nhướng mày nói.

"Ta gặp bình cảnh, muốn ra ngoài đi dạo."

Bạch Dữ vừa nói vừa lướt qua người nàng ta.

Hàn Tuyết nghe giọng điệu của hắn cũng không biết đối phương có ý định gì, nàng đi theo.

"Ta đi với ngươi."

Tóm lại Hàn Tuyết không thể tin tưởng người này được.

Thật ra nàng vẫn luôn để ở trên thân Bạch Dữ một tia thần thức, nhưng ai biết hắn có cách nào che lại thần thức của nàng hay không.

Bạch Dữ không bận tâm, cứ thế cấm mặt mà đi.

Hàn Tuyết thấy hắn không phản đối, cũng xem như hắn không có ý định trốn.

Nhưng nàng cũng vẫn đi theo, có cơ hội bồi dưỡng tình cảm kia mà.

Cứ như vậy, hai người một trước một sau rời khỏi thánh điện.

Trên đường đi Hàn Tuyết không ngừng được giáo đồ đệ tử trong điện chào hỏi.

Đối với người nam nhân như trích tiên đi bên cạnh Thánh Nữ tò mò lén lút nhìn.

Chuyện Thánh nữ muốn kết đạo lữ với một nam tử hầu như đã truyền khắp Thánh thành, không lâu nữa cả đại lục sẽ biết.

Nhưng họ lần đầu nhìn thôi cũng cảm thấy người nam nhân này quá đẹp, bảo sao mà Thánh nữ vừa gặp đã thương, còn giữ lại trong tẩm điện của mình nữa.

Tất nhiên là họ không biết lai lịch thật sự của Bạch Dữ, mà họ cũng sẽ không tìm tòi việc này.

Thân là tín đồ của Cổ Thiên Điện, họ chỉ có việc nghe và biết, lại làm như thế nào để tỏ rỏ lòng thành của mình thôi.

Có lẽ người của đại lục sẽ bát quát chuyện này, nhưng cũng không quan trọng.

Mà Bạch Dữ một đường đi ra sắc mặt càng không tốt.

Nữ nhân này vậy mà nói được làm được, chưa qua bao nhiêu ngày đã công bố sẽ kết đạo lữ với hắn cho bên ngoài biết.

Việc làm này nếu đổi lại là bất cứ nam tử nào trên đại lục cũng sẽ vui lòng đón nhận, nhưng hắn thì không.

Cứ nghĩ tiểu chút chít kia mà biết, nhất định sẽ thương tâm gần chết.

Lúc không biết chuyện, có lẽ nó cũng không làm ầm ỉ mà chỉ mở to đôi mắt, hoặc là đẫm lệ đầy mặt, hoặc là trong lòng rỉ máu mà nhìn hắn.

Lỡ nó biết hắn bị ép buộc, nhất định sẽ phá đến long trời lỡ đất cho xem.

"Nam nhân này thật tuấn tú, thật xứng đôi với Thánh nữ của chúng ta."

"Còn không phải!"

Xung quanh đám người dù nhỏ giọng bàn luận nhưng làm sao lọt khỏi thần thức của hắn.

Hàn Tuyết đương nhiên là nghe thấy, nụ cười hiện hữu trên khóe môi khiến ai cũng nhận ra được nàng vui vẻ.

"Thánh nữ trong thật hạnh phúc.

Nếu không phải đây là đại sự của Cổ Thiên Điện, hình thức phải nên làm thật long trọng, thời gian chuẩn bị mất cả nữa năm thì lúc này Thánh nữ đã cùng Thánh phu kết đạo lữ rồi."

"Thánh nữ muốn cho cả đại lục biết mà, như vậy mới thể hiện được sự xem trọng của nàng với Thánh phu a."

"Thánh phu thật may mắn!"

Bạch Dữ nhếch môi khinh thường.

Nhưng cái nhếch môi này lại khiến người ta hiểu lầm thành hắn đang thỏa mãn.

Cả Hàn Tuyết cũng nghĩ như vậy.

Nàng nghĩ, nam nhân nào không muốn nở mày nở mặt.

Lạnh lùng cũng tốt, nàng cũng thích.

Xem ra nên mang y ra ngoài nhiều hơn, nghe nhiều, có khi y sẽ sớm ngày thuận theo.

Còn Bạch Dữ, sau khi ra khỏi thánh điện thì hắn bắt đầu dùng thần thức quan sát cả tòa Thánh thành này.

Hắn muốn tìm một nơi bí ẩn nhưng không khó tìm để giấu thuốc, người của Bạch Cửu chỉ cần đến đó lấy là được rồi.

Quan trọng là tránh đi nữ nhân này một chút để hắn có thể giấu đồ.

....................................................................

Dù không biết Bạch Cửu nói thật hay giả, nhưng nếu có thể, nó vẫn muốn tin tưởng một lần.

"Ta dù không thể chỉ dẫn cặn kẽ cho ngươi nhưng ta có rất nhiều tài nguyên tu luyện mà ngươi cần.

Hai ông cháu các ngươi xem như cũng có ân với ta, ta giúp ngươi thật cũng là nên."

Bạch Cửu cũng chỉ hiểu sơ sơ về hình thức tu luyện của loài người.

Nhưng dù sao nó cũng là một luyện đan sư, dựa vào quá trình tu luyện đan đạo, cái nên biết cũng sẽ biết thôi.

"Chúng ta cũng không có giúp gì được cho ngươi."

Đông Ninh lại không nhận cái ân này.

Nói ân thì cũng quá chiếm tiện nghi của tiểu chuột.

Bọn họ trừ vớt nó lên khỏi biển, lại cho nó một cái ổ chăn thôi...!Chưa nói bây giờ còn thêm phiền toái cho nó nữa.

"Có phải ngươi thấy ta bị ăn hiếp nên mới giúp ta không?"

Đông Ninh nhận ra điều này.

Nếu không tại sao tiểu chuột phải làm trái ý định của nó mà bại lộ bản thân đây?

"Cứ xem như vậy đi.

Nhưng quan trọng là ta muốn ở lại đây thêm một thời gian nữa.

Nếu cứ để người ta làm phiền thì ta không dưỡng thương được."

Bạch Cửu nhún đôi vai nhỏ của nó.

Nó cũng là bắt đắc dĩ thôi.

Hiện tại Bạch Dữ thân còn bị kẹt ở nơi nào đó.

Trước đó nó sợ hãi Bạch Dữ sẽ bỏ mình nên nghĩ không ra, sau đó nó ngẫm lại thì hiểu.

Có lẽ Bạch Dữ là thân bất do kỷ.

Nếu không, với hiểu biết trong thời gian hai người sống chung, Bạch Dữ sẽ không để nó chịu khổ bên ngoài đâu.

Nếu vậy, nó càng phải nên chiếu cố tốt mình, không để cho Bạch Dữ lo lắng.

Đông Ninh nghe nó nói thì rất là xấu hổ.

Họ cũng muốn được yên thân lắm, nhưng chính là khó khăn như vậy...

"Vậy nên muốn ta giúp ngươi chuyện gì?"

Nó nhớ ra chuyện này mà hỏi.

Nó không hiểu lắm, nếu tiểu chuột có thể giúp nó tu luyện thì sao lại cần nó giúp cái gì.

"Để ta có thể giúp ngươi tu luyện thì trước đó ngươi phải giúp được ta trước."

Bạch Cửu bất lực nói.

"Nguyên thần của ta bị thương, không thể dùng đến mở không gian giới.

Nếu không bây giờ ta cũng đã dưỡng thương được kha khá rồi, cũng không cần bại lộ mà giúp hai ông cháu ngươi đánh đuổi đám người phiền toái kia đi."

Đông Ninh nghe thì hiểu rõ.

Đây cũng là điều nó thắc mắc.

Nhưng cũng là hợp tình hợp lý không phải sao.

"Vậy ta cần phải làm gì?"

Đông Ninh không rõ một người như nó thì có thể làm được gì cho tiểu chuột.

"Ta muốn ngươi đến một nơi, lấy một thứ có thể giúp ta khôi phục nguyên thần.

Không cần ngươi phải làm gì cả, sẽ có người đưa nó cho ngươi."

Bạch Cửu nhìn nó nói.

"Ngươi có đồng bạn?"

Đông Ninh gật gù hỏi.

"Ta có, nhưng đối phương tạm thời không thể đến đón ta.

Ta đã liên hệ được với người đó.

Ngươi chỉ cần đến đó thì sẽ có người đưa dược cho ngươi.

Nhưng chuyện này không được cho bất cứ ai hay cả gia gia ngươi biết."

Bạch Cửu nghiêm túc nói.

Đông Ninh dù nhỏ nhưng cũng trải qua biến cố, nó đủ trưởng thành để hiểu tại sao Bach Cửu lại cẩn thận như vậy.

Đổi lại là nó cũng sẽ như thế.

"Nơi ngươi nói là nơi nào?"

Nó không hiểu tại sao Bạch Cửu có thể liên hệ được với người kia mà lại không thể để người đó mang đồ tối.

Nhưng Bạch Cửu chắc phải có lý do không thể nói, nó cũng không dò hỏi sâu hơn.

"Thánh thành của Cổ Thiên Điện."

...

Bạch Dữ sau khi cùng Bạch Cửu nói chuyện xong cũng bắt đầu suy tính lên.

Hắn phải nghĩ được nên làm sao để nữ nhân kia cho hắn ra ngoài.

Ngẫm nghĩ, Bạch Dữ đứng lên mở cửa đi ra ngoài.

Bạch Dữ vừa mở cửa thì bên kia Hàn Tuyết đã biết.

Bên ngoài cửa phòng cũng không có người trông coi nên Bạch Dữ cứ thế mà đi ra.

Nhưng hắn chưa đi được hai bước thì cửa phòng cách đó không xa cũng bật mở.

Bạch Dữ cũng không bất ngờ, cứ tiếp tục đi tới.

"Ngươi muốn đi đâu?"

Hàn Tuyết chặn đầu hắn nghiêm nghị hỏi.

"Ngươi muốn giam giữ ta?"

Bạch Dữ lạnh lùng hỏi.

"Nếu ngươi không bỏ trốn thì ta sẽ không giam giữ ngươi."

Tất nhiên tiền đề là ngươi không bỏ trốn, Hàn Tuyết nhướng mày nói.

"Ta gặp bình cảnh, muốn ra ngoài đi dạo."

Bạch Dữ vừa nói vừa lướt qua người nàng ta.

Hàn Tuyết nghe giọng điệu của hắn cũng không biết đối phương có ý định gì, nàng đi theo.

"Ta đi với ngươi."

Tóm lại Hàn Tuyết không thể tin tưởng người này được.

Thật ra nàng vẫn luôn để ở trên thân Bạch Dữ một tia thần thức, nhưng ai biết hắn có cách nào che lại thần thức của nàng hay không.

Bạch Dữ không bận tâm, cứ thế cấm mặt mà đi.

Hàn Tuyết thấy hắn không phản đối, cũng xem như hắn không có ý định trốn.

Nhưng nàng cũng vẫn đi theo, có cơ hội bồi dưỡng tình cảm kia mà.

Cứ như vậy, hai người một trước một sau rời khỏi thánh điện.

Trên đường đi Hàn Tuyết không ngừng được giáo đồ đệ tử trong điện chào hỏi.

Đối với người nam nhân như trích tiên đi bên cạnh Thánh Nữ tò mò lén lút nhìn.

Chuyện Thánh nữ muốn kết đạo lữ với một nam tử hầu như đã truyền khắp Thánh thành, không lâu nữa cả đại lục sẽ biết.

Nhưng họ lần đầu nhìn thôi cũng cảm thấy người nam nhân này quá đẹp, bảo sao mà Thánh nữ vừa gặp đã thương, còn giữ lại trong tẩm điện của mình nữa.

Tất nhiên là họ không biết lai lịch thật sự của Bạch Dữ, mà họ cũng sẽ không tìm tòi việc này.

Thân là tín đồ của Cổ Thiên Điện, họ chỉ có việc nghe và biết, lại làm như thế nào để tỏ rỏ lòng thành của mình thôi.

Có lẽ người của đại lục sẽ bát quát chuyện này, nhưng cũng không quan trọng.

Mà Bạch Dữ một đường đi ra sắc mặt càng không tốt.

Nữ nhân này vậy mà nói được làm được, chưa qua bao nhiêu ngày đã công bố sẽ kết đạo lữ với hắn cho bên ngoài biết.

Việc làm này nếu đổi lại là bất cứ nam tử nào trên đại lục cũng sẽ vui lòng đón nhận, nhưng hắn thì không.

Cứ nghĩ tiểu chút chít kia mà biết, nhất định sẽ thương tâm gần chết.

Lúc không biết chuyện, có lẽ nó cũng không làm ầm ỉ mà chỉ mở to đôi mắt, hoặc là đẫm lệ đầy mặt, hoặc là trong lòng rỉ máu mà nhìn hắn.

Lỡ nó biết hắn bị ép buộc, nhất định sẽ phá đến long trời lỡ đất cho xem.

"Nam nhân này thật tuấn tú, thật xứng đôi với Thánh nữ của chúng ta."

"Còn không phải!"

Xung quanh đám người dù nhỏ giọng bàn luận nhưng làm sao lọt khỏi thần thức của hắn.

Hàn Tuyết đương nhiên là nghe thấy, nụ cười hiện hữu trên khóe môi khiến ai cũng nhận ra được nàng vui vẻ.

"Thánh nữ trong thật hạnh phúc.

Nếu không phải đây là đại sự của Cổ Thiên Điện, hình thức phải nên làm thật long trọng, thời gian chuẩn bị mất cả nữa năm thì lúc này Thánh nữ đã cùng Thánh phu kết đạo lữ rồi."

"Thánh nữ muốn cho cả đại lục biết mà, như vậy mới thể hiện được sự xem trọng của nàng với Thánh phu a."

"Thánh phu thật may mắn!"

Bạch Dữ nhếch môi khinh thường.

Nhưng cái nhếch môi này lại khiến người ta hiểu lầm thành hắn đang thỏa mãn.

Cả Hàn Tuyết cũng nghĩ như vậy.

Nàng nghĩ, nam nhân nào không muốn nở mày nở mặt.

Lạnh lùng cũng tốt, nàng cũng thích.

Xem ra nên mang y ra ngoài nhiều hơn, nghe nhiều, có khi y sẽ sớm ngày thuận theo.

Còn Bạch Dữ, sau khi ra khỏi thánh điện thì hắn bắt đầu dùng thần thức quan sát cả tòa Thánh thành này.

Hắn muốn tìm một nơi bí ẩn nhưng không khó tìm để giấu thuốc, người của Bạch Cửu chỉ cần đến đó lấy là được rồi.

Quan trọng là tránh đi nữ nhân này một chút để hắn có thể giấu đồ.

....................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »