Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3338 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 21
21: rời khỏi long giới.

❊ ❊ ❊

Sau khi thành công chế luyện Cốt Khí đan, Bạch Cửu bắt đầu mò đến Linh Cơ đan.

Nó là một loại đan dược bổ sung linh khí, rất được tu sĩ loài người ưa chuộng, đi đâu cũng phải mang theo.

Đổi một loại đan dược, tất nhiên không thể thành công ngay từ đầu được, nhưng Bạch Cửu cũng không nản lòng thoái chí như lúc đầu, mà kiên nhẫn tìm hiểu xem vấn đề ở đâu.

Cứ như vậy, từng viên đan dược không ngừng ra lò.

Trên đỉnh núi nơi Bạch Dữ trú ngụ, lâu lâu sẽ vang lên âm thanh nổ lò hoặc là mùi hương thơm ngát của đan dược.

Thời gian cũng thấm thoát trôi qua, một tháng rồi hai tháng...!

"Bạch Dữ, tại sao ngươi không lớn?"1

Bạch Cửu thiếu niên tầm mười hai tuổi đã cao một mét ba, ngũ quan thanh thuần cũng không mất vẻ đáng yêu ngây thơ.

Nó nghi hoặc hỏi đứa nhỏ trước mặt.

Bạch Dữ một chút cũng không thay đổi gì so với lần đầu nó thấy, khiến Bạch Cửu khó hiểu không thôi.

Đến nay, Bạch Cửu đã ở lại tu chân giới hơn một năm rưỡi.

Tính tính theo lịch của thế thú thì nó được hai tuổi, hình dáng là một thiếu niên mười hai tuổi.

Bạch Cửa nghĩ, dù thời gian không dài, nhưng đứa trẻ này cũng nên lớn một chút đi chứ?

Bạch Dữ đối với câu hỏi của nó chỉ có phiền muộn mà thôi.

Nói ra cũng tại con chuột ngốc này, nếu không phải tại nó, thì hắn đã đi ra ngoài tìm kiếm linh thảo mà gia gia nói rồi.

Bạch Dữ nhìn đứa nhỏ nay đã là thiếu niên cao hơn hắn cả cánh tay, đối phương còn có thể ôm được hắn mà bực bội không thôi.

Tính ra bây giờ có thể đi được rồi đi...!

Bạch Cửu gần hai năm tu luyện, lúc này đã là yêu thú cấp năm trung kỳ, có thể đánh lại tu sĩ nguyên anh kỳ, hóa thần kỳ rồi.

Dù quá trình lên cấp đều là Bạch Dữ đỡ lôi kiếp cho nó, nhưng rèn luyện linh căn thuộc tính dùng để chiến đấu cũng không hề tệ.

Đan đạo cũng đã là luyện đan sư cấp hai hậu kỳ rồi, cũng xem như có vốn luyến để bắt đầu hành tẩu giang hồ.

Dù sao, tu luyện cũng không thể mãi ở trong nhà, nên ra ngoài nhìn ngó.

Chưa kể, bình thường Bạch Cửu chỉ cùng hắn đối chiến, kinh nghiệm thực tế không có.

Hắn rất hoài nghi, nếu không có hắn thì Bạch Cửu có sống sót được?

"Bạch Dữ, sao ngươi không nói gì vậy?"

Bạch Cửu thấy hắn vẫn đăm chiêu suy nghĩ gì đó thì lắc lắc hắn.

Hai năm nay, Bạch Dữ tuy không có lớn mạnh hơn tu vi, nhưng hắn đã bắt đầu lĩnh ngộ pháp tắc mà chỉ có cấp bậc Yêu vương mới có thể làm, đã nhìn đến được đạo pháp của mình.

Yêu vương cấp bậc không hề dễ lên, yêu cầu không còn là đối với linh khí nữa mà là pháp tắc.

Bạch Cửu không hiểu.

Nhưng nó biết, Bạch Dữ rất mạnh, nó đánh không lại, sự ỷ lại đối với Bạch Dữ cũng không hề giảm đi chút nào.

"Đến lúc nên lớn nó sẽ lớn, ngươi cũng đừng có hỏi.

Chuẩn bị gói ghém đồ đạc, ngày mai theo ta rời khỏi Long giới."

Bạch Dữ bay lên, chỉ vào trán nó bực bội nói.

Bạch Cửu đối với câu nói của Bạch Dữ rất là khó hiểu, nhưng nó cũng nhanh chóng phản ứng đến điểm chính trong đó.

Rời khỏi Long giới?

"Tại sao phải rời khỏi Long giới vậy?"

Hai năm nay, Bạch Cửu cũng đã hiểu biết được kha khá về Long giới, cũng như tu chân giới bên ngoài kia.

Dù chưa một lần đi ra nhưng nó lại không có tò mò.

Bạch Dữ cũng chưa từng đi.

Nhưng bây giờ lại bảo muốn đi, Bạch Cửu theo bản năng mà hỏi.

"Ta cần phải đi tìm một thứ, sẵn tiện cho ngươi lịch luyện, biết đó biết đây.

Làm sao? Hay là ngươi muốn ở nhà? Ở nhà cũng được, ta mang ngươi đến chỗ gia gia..."

"Không đến đó! Ta đi với ngươi! Ta cũng không có nói không muốn đi mà!!"

Bạch Cửu ôm chặt Bạch Dữ, ngăn cái miệng đang tía lia của hắn lại.

Mắc gì bình thường nói ít mà sao nay nói nhiều vậy, còn nói nhanh nữa...!

Bạch Dữ bị nó ôm vào lòng, vừa bực bội lại vừa buồn cười, biến về nguyên hình chui vào áo nó.

"A! Ngươi chơi xấu! Mau bò ra đây!"

Bạch Cửu dù không còn sợ hắn nữa, nhưng cảm giác mát lạnh kia nó cũng không có thích đâu!!

Bạch Dữ cũng đã sống với nó đủ lâu, tất nhiên biết.

Hắn cũng không còn nhiều buồn bực nhưng vẫn dùng trò này chọc nó.

Hai người nháo một hồi, Bạch Cửu mệt đến thở hồng hộc mà nằm bẹp trên giường ngọc, bỏ cuộc.

Dù nó đã dùng đến phong hệ để moi con rồng chết tiệt kia ra, nhưng đối phương quá giảo hoạt, còn ỷ mạnh hiếp yếu...!

Bạch Dữ từ trong áo nó chui ra, dùng cái lưỡi dài li3m li3m cằm nó, dọa Bạch Cửu nhảy dựng lên, ôm đầu bỏ chạy.

"A!!!"

Một cuộc rượt đuổi trên không bắt đầu.

Bạch Cửu đạp lên gió không ngừng chạy trốn, phía sau là một con rồng nhỏ hơn chiếc đũa một chút, sáng bóng khó mà thấy được đang đuổi theo.

Đuổi theo cũng thôi đi, hắn còn phì ra long tức thổi Bạch Cửu đến lảo đảo.

"Bạch Dữ!!"

Âm thanh thiếu niên trong trẻo vang vọng đỉnh núi lớn.

Ánh trăng sáng soi rọi khắp nơi, lung linh, huyền ảo.

...!

Bạch Dữ mang theo Bạch Cửu đến cửa ra của Long giới, xuyên qua màn chắn vô hình mà rời khỏi đó.

Phốc! Phốc!

Hai thân ảnh một lớn một nhỏ xuất hiện giữa không trung, Bạch Cửu mém tí là ngã sấp mặt.

Nó cứ nghĩ sẽ đạp đến đại địa.

Bạch Dữ phải nắm lấy nó mới không để nó ngã xuống.

Bạch Cửu ổn định thân thể rồi mới quay đầu nhìn lại phía sau, nhưng sau lưng chẳng có gì cả.

Nó thử đưa tay quơ quơ cũng không chạm đến cái gì, khó hiểu nhìn Bạch Dữ ý hỏi.

"Đừng tìm nữa, chỉ có long tộc nhân mới có thể thấy, có thể sờ đến."

Bạch Dữ kéo nó rớt xuống mặt đất, bên dưới là một khu rừng nằm ở rìa phía Bắc của Bắc Thần đại lục.

"Vậy lỡ ta với ngươi lạc nhau thì sao ta về được?"

Bạch Cửu ý thức được điểm này, mếu máo hỏi.

Nó đã xem Long giới là nhà của mình, có nhà nhưng không thể về...!Bạch Cửu càng nghĩ càng chua xót, nước mắt cũng tụ lại.

"Khóc cái gì chứ!?"

Bạch Dữ dí tay vào trán nó mắng.

Sau đó, hắn lấy ra một mảnh vảy rồng màu trắng bạc, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Hắn dùng một sợi chỉ đỏ luồn qua mảnh vảy rồi tròng vào cổ của Bạch Cửu.

Bạch Cửu ngốc ngốc cầm miếng vảy lên xem, mát lạnh, nhưng mang theo khí tức quen thuộc.

Có điều...!

"Đây là vảy của rồng?"

Bạch Cửu ngây thơ hỏi.

"Là vảy của ta.

Có nó rồi, chỉ cần ngươi đến gần, kết giới sẽ hiện ra, ngươi có thể vào."

Bạch Dữ cốc đầu nó một cái.

"Nhưng cái này rất lớn, ngươi nhỏ ui..."

Bạch Cửu ăn một cái búng tay vào mũi, đau đến mức nước mắt lưng tròng nhìn đối phương.

Nó có nói sai cái gì đâu...1

"Sau này ngươi sẽ biết, cấm nói ta nhỏ nữa.

Nếu không sẽ vứt ngươi đi."

Nói xong thì tự mình đi trước.

"Đừng! Ta không nói! Nhất định không nói!"

Bạch Cửu vừa nghe hắn nói đã nhảy dựng lên, đuổi theo giữ chặt lấy hắn, sợ hắn đi mất.

"Buông ra coi."

Bạch Dữ bất lực nhìn trời, biểu tình non nớt lúc này như ông cụ.

"Không buông ta bỏ ngươi lại thật đó!"

Vậy mà đứa nhỏ kia vẫn sống chết không buông, Bạch Dữ uy hiếp nói.

"Không được bỏ lại ta."

Bạch Cửu buông hắn ra nhưng tay vẫn nắm tay hắn, thỏa thuận.

Bạch Dữ đỡ trán.

"Cất vào.

Không được để cho ai thấy, cũng không được đưa cho bất cứ ai, hiểu không?"

Bạch Dữ nhét miếng vảy rồng vào áo Bạch Cửu.

Chất vảy mát lạnh chạm đến da thịt khiến Bạch Cửu hơn run lên, nhưng vẫn theo bản năng cách lớp áo nắm chặt lấy nó, gật đầu thật mạnh.

Nó sẽ không đưa cho ai đâu, đưa rồi lấy gì nó về..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »