bổn chuột ở tu chân giới cùng rồng lăn lộn

Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 2
2: dụ dỗ bắt cóc.

❊ ❊ ❊

Garnet nghẹo đầu nhìn đứa nhỏ xinh đẹp trước mặt, không rõ tại sao nó lại than thở giống như a phụ nhà mình.

Nó còn rất nhỏ a, không nên có biểu tình già cỗi như vậy đâu.1

Bạch Dữ mang con vật nhỏ đi sâu vào trong.

Garnet cũng đưa mắt nhìn vào hang động lớn hơn không biết bao nhiêu lần so với nhà mình kia.

Trên đỉnh động phủ còn lủng một lỗ, ánh sáng từ trên phủ xuống, chiếu rọi khắp nơi.1

Để cho đôi mắt của nó mở lớn là khi nhìn đến một hồ nước tuyệt đẹp, trong vắt như màn trời bên ngoài kia, xanh đến lung linh ảo mộng.

Đứa bé kia mang nó đi trên một cây cầu nhỏ nằm cuối hồ nước, bên cạnh là một thác nước đổ xuống.

Bọt nước bắn cả lên mặt khiến nó đưa móng nhỏ lên dụi đi.

Vượt qua hồ nước, trước mắt là một cái giường đá, màu sắc giống như cái bình đựng thuốc của a mẫu nhưng lại to đến không tưởng.

Bản thân nó ở trên đó có thể lăn đến mấy chục vòng mới có thể rớt xuống đất được.1

Đứa nhỏ đem nó đặt lên giường rồi nhìn nó nói.

"Không chuẩn chạy đi."

Bạch Dữ nhìn con vật nhỏ kia đang lén lút sờ soạn cái giường, thấy nó giật mình một cái rồi cũng ngốc ngốc gật đầu với hắn, lúc này mới đi đến cuối hang động bên trái.

Ở nơi đó, một đống lớn đồ vật loạn thất bát tao nhưng đều mang màu sắc tươi tắn, lấp la lấp lánh chiếu sáng cả một góc động.

Bên cạnh còn có mấy cái rương lớn luôn được đóng kín, nó so với Bạch Dữ còn cao hơn.

Bạch Dữ nhìn cái thân nhỏ nhắn của mình mà gân xanh trên trán nhảy thình thịch.

Thân mình bay lên, mở nắp một cái rương.

Hắn khẽ phất tay, một trái cây nhỏ như trái nhãn màu trắng sữa bay ra, rơi vào tay hắn.

Ăn vào ngọc long quả, hắn cảm nhận hỗn loạn bởi vì độ kiếp mang đến được làm dịu mà thở ra một ngụm trọc khí, toàn thân thả lỏng.

Lúc này mới từ trong núi bảo vật của mình lấy ra đá kiểm tra linh căn cũng như cấp bậc của yêu thú, trở lại giường bạch ngọc.

Garnet thấy hắn trở lại thì ngồi nghiêm chỉnh trên giường, đôi mắt đậu đen lom lom dòm Bạch Dữ.

Bạch Dữ nhảy phốc lên giường, ngồi xếp bằng nhìn con vật nhỏ kia, hồi lâu không nói.

Garnet bị hắn nhìn đến lông tơ dựng hết lên, theo bản năng cảm thấy hoảng sợ, có xúc động muốn bỏ chạy.

Nhưng nó chỉ là nghĩ thôi.

Đứa nhỏ này rất không bình thường, không có cánh nhưng lại bay được, nó nhìn mà ao ước lại ghen tỵ.

Quan trọng là, hồi nãy nó chưa kịp chạy mà đã bị đạp đuôi, nó cũng không muốn lại bị đạp nữa đâu...1

A Bà nói rồi, dòng họ nhà nó vốn đã nhỏ nhắn.

Nếu muốn sinh tồn thì phải biết bán manh, làm nũng lấy lòng người mạnh hơn mình.

Có vậy, cuộc sống sau này của nó mới tốt đẹp giống như a Bà hay a mẫu nó được.1

Garnet nhìn đứa nhỏ trước mặt, trong lòng hạ quyết tâm.

Nó đặt móng từng bước một, mò đến chỗ đứa nhỏ kia.

Bạch Dữ nhìn con vật nhỏ đang mon men lại gần mình mà song đồng sâu thêm một chút.

Hắn bất động thanh sắc, tiếp tục theo dõi nhất cử nhất động của nó.

Dù hắn cảm thấy vật nhỏ kia chỉ là một con thú nhỏ bình thường hoàn toàn không có tinh hạch, nhưng Đồ Thiên thế giới chẳng thiếu chuyện lạ.

Nó có thể vô thanh vô tức mà vào hang ổ của hắn, đảm bảo có chỗ khác thường.

Hắn vẫn nên cảnh giác thì hơn.

Garnet dù không nhìn lên nhưng cũng cảm giác ánh mắt kia ngày càng nguy hiểm.

Vậy nên, nó càng thêm cẩn thận mà đối đãi với đứa nhỏ.

Khi chỉ cần một cái duỗi móng là có thể chạm vào bàn tay đang cầm trắc thí thạch đặt ở giữa hai ch ân của đứa nhỏ, nó ngồi lên hai chân sau, hai móng nhỏ phía trên chụm vào trước ngực, ngẩng đầu nhìn đứa nhỏ.

"Chít..."

Nó mềm mại kêu thử một tiếng khi nhìn vào song đồng màu lưu ly kia.

Bạch Dữ cảm giác rõ ràng nó đang kêu mình, hắn nhíu mày nhỏ lại nhìn nó.

"Chít!"

Vật nhỏ kia lại kêu một tiếng, đồng thời đưa một móng đen thui của nó ra, chạm vào nắm tay trắng nõn của hắn.1

Thình thịch.1

Bạch Dữ cảm thấy long châu trong đan điền trấn động một chút, khi cái nệm thịt nhỏ xíu lại có chút ấm áp kia chạm vào mình, thật nhẹ, thật cẩn thận.

Hắn thông qua cái chạm này cảm giác đến ý nghĩ muốn lấy lòng của vật nhỏ kia.

Mày nhỏ đang nhíu giãn ra, rồi lại nhướng cao lên.1

Lấy lòng?

Sợ hắn nên mới lấy lòng? Hay có ý đồ khác với hắn nên mới lấy lòng trước?

Dù là cái gì thì ý nghĩ nghi ngờ này của hắn giống như truyền tải đến vật nhỏ kia, khiến nó khẽ run một cái.

Móng nhỏ đang đặt trên tay hắn cũng trượt xuống, chạm vào đá trắc thí vẫn nằm yên trong tay nãy giờ.

Bùm.

Hai chùm ánh sáng mang màu sắc khác nhau bùng nổ lên, chiếu sáng cả hai cái tay lớn nhỏ không giống kia.

Garnet bị ánh sáng chiếu đến chói, theo bản năng rút tay về che lại hai mắt, đầu hơi nghiêng qua một bên.

Ánh sáng trên đá thí trắc không còn động chạm, chỉ sau vài giây thì tắt ngúm, nhưng cũng đủ cho Bạch Dữ nhìn ra tin tức được truyền đạt trên đó.

Phong hỏa hai hệ.

Chỉ có như vậy.

Bạch Dữ nhìn vật nhỏ vẫn còn lấy tay che mặt, trong mắt là kinh nghi bất định*.

*Nghi hoặc, kinh ngạc.

Vật nhỏ này thật sự như hắn nghĩ, không hề có tinh hạch, chưa mở tu luyện.

Nhưng nó lại có tư chất tu tiên, linh căn hai màu, một cái còn là thể biến dị phong thuộc tính, giống như hắn.

Bùm.

Đương lúc hắn đang suy nghĩ, vật nhỏ kia lại có vẻ khá tò mò với đá trắc thí.

Nó đưa tay đặt lên, đến khi nó sáng loé thì lấy tay che mắt, sau đó...!

Bùm.

Lại sáng, lại che.

Qua lại nhiều lần như vậy, đến cả Bạch Dữ cũng nhìn ra là nó thích chơi đá trắc thí, khoé môi mỏng cũng không tự chủ được mà hơi cong lên.

Bên cạnh đó, trong lòng Bạch Dữ lại nghĩ nhiều hơn, vật nhỏ này không biết đá trắc thí, nó giống như một đứa trẻ thấy đồ mới lạ thì muốn chơi mà thôi.

"Ngươi thích nó?"

Bạch Dữ lật tay che đi đá trắc thí, không để cho vật nhỏ kia chạm tay vào lần nữa, mở đôi môi mỏng hỏi.

Cái đệm thịt mềm chạm không đến đá trắc thí thì lại chạm vào mu bàn tay của Bạch Dữ, cảm xúc mát lạnh khiến cho Garnet run lên một chút.

Nó tiếc nuối nhìn đá nhỏ bị che đi chỉ thấy được một góc, đối với câu hỏi của đứa nhỏ thì đôi mắt đậu đen sáng lên, gật đầu lia lịa nhìn hắn.

"Vậy ngươi làm sao lại vào được nơi này?"

Bạch Dữ hạ giọng hỏi.

Vật nhỏ kia nghe hắn hỏi thì ngẩn ra, sau đó toàn thân lại toát ra mùi vị bi thương hối hận lại nhung nhớ.

Bạch Dữ cảm thấy bản thân như chạm vào nổi đau của nó, nhưng hắn lại không rõ mà đăm chiêu nhìn nó.

"Chít..."

Vật nhỏ kia vừa lắc đầu vừa mềm mại kêu, đặc biệt thương tâm.

Nó cũng muốn biết nguyên nhân tại sao...!Chỉ là nhảy dù thử thôi, hậu quả lại lớn như vậy.

Bây giờ nó còn phải ra sức lấy lòng người khác để được yêu thương, ở nhà toàn là người ta tình nguyện cưng chiều nó thôi.1

Bạch Dữ nhìn thấy nó lắc đầu thì mày nhíu lại.

Là không biết hay là không muốn nói?

Hắn dù cảm nhận được cảm xúc chân thật của nó nhưng vẫn không ngừng tâm nghi ngờ.

Vật nhỏ này đối với hắn có ảnh hưởng rất lớn.

Dù hắn không rõ là tại sao.

Nhưng nếu nó đã ở trong ổ của hắn rồi, là trắng là đen trước sau gì cũng lộ ra thôi.

Hắn chỉ cần giữ nó lại bên mình, tùy thời nhìn nó, còn sợ biến cố không biết xảy ra gây nguy hiểm cho mình?1

Bạch Dữ nghĩ như vậy.

Hắn đưa mắt nhìn con vật nhỏ đang thương xuân bi thu ở kia.

"Muốn chơi không?"

Hắn nhìn nó, giống như biến thái chuyên đi dụ dỗ con nít mà hạ giọng hỏi.1

Vật nhỏ nghe hỏi thì bi thương gì đó đều bay đi mất, hai mắt mở to nhìn hắn, gật đầu.

"Vậy ở lại đây đi.

Ta sẽ nuôi ngươi, còn sẽ giúp ngươi tu luyện.

Cái này có thể đưa cho ngươi chơi."1

Bạch Dữ nheo đôi phượng mâu, môi mỏng nói ra ý đồ bắt vật nhỏ làm thú cưng.

Hắn dùng một cục đá chỉ có tác dụng trắc thí linh căn dụ dỗ nó ở lại đây, đặt nó dưới mí mắt của mình mà giám sát.1

Thật là...!Không thể nói nổi.1.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »