Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3581 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 52
52: muốn tạo phản.

❊ ❊ ❊

"Các vị xin giữ trật tự, tránh ảnh hưởng đến người khác."

Hỏa kế đúng mực nhắc nhở đám tu sĩ.

Trong một góc đại sảnh cũng có hai người đang nhỏ to nghị luận cùng nhau.

"Tỷ, tỷ đang nghĩ gì vậy?"

Mộc Tâm Duyệt thấy Mộc Tâm Vi cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai người vừa rời khỏi đại sảnh thì thắc mắc hỏi.

Mộc Tâm Vi bừng tỉnh nhưng lại lắc đầu không nói gì.

"Nhưng mà hai người vừa nãy thật sự rất dễ nhìn nha."

Mộc Tâm Duyệt cũng không bận tâm, nói ra ý nghĩ của mình.

Mộc Tâm Vi gật đầu.

Đúng là ưa nhìn chứ không nói đến rất đẹp.1

...

Bạch Cửu rất không thói quen mà bày đám đan dược ra bàn.

Giám định sư cũng giống như Bách Tuế Thiên ở Bắc Giới thành, kinh ngạc nhìn nó, lại nhìn đám lọ chai.

"Có gì không đúng sao?"

Bạch Cửu hỏi lại khi thấy đối phương vẫn chưa làm gì.

"Bán hết tất cả?"

Giám định sư quái lạ hỏi lại.

"Đúng vậy."

Bạch Cửu đáp.

Giám định sư gật đầu, cầm lộ ngọc lên xem xét.

Hỏa Dẫn đan, đan dược cấp ba sơ cấp.

Mộc Hồi Thiên Tâm đan, đan dược cấp bốn.

...

Giám định sư càng xem càng kinh hãi.

Kinh hãi không phải vì cấp bậc mà là phẩm chất của đan được.

Luyện dược sư luyện đan, không nhất định có thể luyện được đến tất cả đan dược đều là phẩm chất tốt như thế này, kiểu gì cũng phải lẫn lộn một hai, vậy mà đây...

"Có thể cho ta hỏi, ngài là luyện đan sư cấp mấy không?"

Giám định sư ánh mắt tinh tường, nhìn ra được người luyện đan là Bạch Cửu.

Dù đối với tuổi tác của đối phương hắn rất kinh nghi, nhưng cũng không ngại người ta là thiên tài đan đạo.

Còn nếu không thì chính là bán giùm người khác.

Ít nhất hỏi một câu cũng không có chết ai phải hay không.

"Không biết nữa."

Bạch Cửu đáp như thật.

"Ngài chưa có huy hiệu đan sư?"

Giám định sư lại hỏi.

"Đúng rồi."

Bạch Cửu gật đầu.

"Vậy ngài có tham gia đại hội luyện đan không? Nếu muốn báo danh thì phải có huy hiệu luyện đan sư."

Giám định sư đón đầu nói.

"Báo danh?"

Bạch Cửu hỏi lại, vừa đưa mắt nhìn Bạch Dữ.

Bạch Dữ ngẩng đầu nhìn trời.1

Giám định sư nhìn biểu tình của hai người không hiểu mà muốn cười.

"Đúng vậy.

Đại hội tuy là ngày mốt mới bắt đầu thi, nhưng ngày mai là hết hạn báo danh rồi.

Nếu ngài chưa lấy huy hiệu cũng như chưa đăng ký báo danh thì vẫn còn kịp đó."

Giám định sư nói thì nói cho hết, đưa người đưa đến Tây Thiên.

"Có yêu cầu cấp bậc đan sư không?"

Bạch Cửu cũng hỏi cho rõ, thật sự là không thể trông cậy vào con rồng nhà mình được.

"Cái đó thì không, chỉ cần có huy hiệu thì đan sư cấp một cũng được tham gia.

Nhưng ngày đầu tiên sàng lọc kiểu gì cũng bị loại thôi."

Giám định sư cười cười.

...

Hai người sau khi lấy dược liệu cùng bán đan dược xong cũng không dạo Thiên Tâm Các mà đi ra ngoài luôn.

Đứng ở trên đường, Bạch Cửu nhìn Bạch Dữ.

"Nhìn cái gì? Còn không đi lấy huy hiệu."

Kiểu gì cũng phải báo danh trước, còn có đi hay không lại nói sau.

Chứ đến lúc muốn đi mà không có báo danh thì đi làm sao được.

Bạch Cửu nghe hắn nói thì không ừ không hử gì, dựa theo chỉ dẫn của giám định sư mà một mạch đi thẳng.

Bạch Dữ tức cười.

"Muốn tạo phản hử?"1

Hắn bắt kịp, nhéo mặt nó nguy hiểm hỏi.

Bạch Cửu bĩu môi, dối lòng mà lắc đầu.

Bạch Dữ bật cười, nắm hai má nó nhéo đến đỏ ửng lên mới chịu buông tha.

Hai người ở trên đường nháo nháo, cũng không thèm quan tâm ai nhìn mình, cứ thế một đường đi về hướng hiệp hội đan sư.

"Tỷ, họ hình như là muốn đi báo danh tham gia đại hội."

Mộc Tâm Duyệt đẩy đẩy tỷ mình.

Mộc Tâm Vi gật đầu.

"Hay chúng ta đi xem thử?"

Mộc Tâm Duyệt háo hức hỏi.

"Cũng được."

Mộc Tâm Vi đáp.

"Tỷ, có phải nhắm trúng ai rồi không?"

Mộc Tâm Duyệt cười xấu xa hỏi.

Bình thường Mộc Tâm Vi trừ luyện đan ra cũng không để ý đến chuyện gì, vậy mà lần này lại hùa theo nó.

"Đừng nói bậy."

Mộc Tâm Vi vừa nói vừa nhấc chân đi theo hai người đã đi được xa ở phía trước.

Mộc Tâm Duyệt tiểu nữ nhi bĩu môi chạy theo.

Bốn người trước sau đi vào hiệp hội đan sư.

Nơi đại sảnh của hiệp hội đan sư lúc này cũng rất đông người, trẻ già nam nữ đều có.

Bởi vì phục vụ cho việc báo danh nên hiệp hội đã dọn đại sảnh thành nơi báo danh công khai.

Ở đây không chỉ có luyện đan sư đến báo danh mà còn có người đến vây xem, đoán thử luyện đan sư có tiềm năng nhất lần này là ai các kiểu.

Nói chung là náo nhiệt.

Hai người Bạch Cửu không đến chỗ đông đúc đó mà đến nơi báo danh nhận huy hiệu bên cạnh.

Bên đó lúc này cũng có người nhưng ít hơn nhiều lắm, bởi vì không phải ai cũng chỉ lo tu luyện mà không đến lấy huy hiệu.

Dù sao có cái huy hiệu cũng để hành tẩu giang hồ, còn để làm màu nữa.1

"Ta muốn lấy huy hiệu luyện đan sư."

Bạch Cửu nói với lão giả đang ngồi trước bàn ghi chép gật gù như muốn ngủ.

"Hử?"

Lão giả giống như không nghe rõ mà hỏi lại, nhưng đôi mắt thì đảo đến trên người Bạch Cửu.

Ánh mắt lão quá mức quắc thước khiến Bạch Cửu bị dọa, nó hơi né ra sau lưng Bạch Dữ tránh.

Chử Nham liếc trắng mắt nhìn Bạch Cửu.

"Trốn cái gì? Lại đây!"

Lão hắng giọng gọi.

Bạch Cửu bĩu môi, từ sau lưng Bạch Dữ đi ra.

Bạch Dữ trong lòng nghẹn cười.

"Tên? Tuổi?"

Chử Nham vuốt râu hỏi.

"Bạch Cửu, tuổi...!Mười sáu."1

Bạch Cửu có chút đắn đo khi nói tuổi của mình.

Chử Nham liếc mắt nhìn nó.

Nhưng cũng không nói gì mà viết xuống.

"Muốn lấy huy hiệu cấp mấy?"

Chử Nham lại hỏi.

"Làm sao để có?"

Bạch Cửu không hiểu lắm hỏi lại.

"Thì luyện ra chứ sao?"

Ở đây ra cái tiểu bạch thỏ này vậy? Chử Nham trong lòng phun tào.

"Vậy cấp năm đi."

Bạch Cửu ngẫm nghĩ một chút rồi nói.

Chử Nham gật đầu, ghi xuống.

Cũng không hề biểu lộ chứ kinh ngạc gì.

Nhưng người khác thì lại không.

"Ha, dã tiểu tử ở đâu ra vừa mở miệng đã muốn lấy huy hiệu luyện đan sư cấp năm? Không sợ luyện không được lại mất mặt sao?"

Âm thanh âm dương quái khí vang lên bên phải khiến Bạch Cửu quay đầu nhìn qua.

Người vừa nói là một thiếu niên, tuổi tác cũng tầm cỡ Bạch Cửu, trên ngực đeo huy hiệu biểu hiện tiêu chí của đan sư cấp hai sơ kỳ.

Bảo sau mà đối phương nghe nó nói muốn cấp năm lại chế nhạo.

Thì ra là vì sợ bản thân không bằng nó.

"Dược liệu là tự mình chuẩn bị.

Nếu không có thì khi luyện xong phải để lại đan dược cho hiệp hội."

Lão giả cũng không quan tâm cái gì mà đối với Bạch Cửu nói.

"Ta đã có."

Bạch Cửu lại càng không quan tâm, đối với ông đáp.

"Vậy đi thôi, một mình ngươi."

Chử Nham đứng dậy, đứng thân mang Bạch Cửu đi, cũng chặn lại hành vi dẫn theo người nhà của Bạch Cửu.

Bạch Cửu trề môi ra, đối với Bạch Dữ quyến luyến nhìn.

Bạch Dữ cốc đầu nó một cái, đẩy đi.

Tiểu chút chít dính người này.

"Hừ, để ta xem."

Thiếu niên lang tâm thái không vững, không được người quan tâm lại càng táo bạo lên.

Hai người Mộc Tâm Vi đến nơi nhưng đứng ở một, giống như Bạch Dữ, cùng chờ đợi.

Chẳng ai đoái hoài đến thiếu niên tâm cảnh nhỏ nhen kia.

Bạch Cửu đi vào một lúc thì từ cửa đi ra một nam nhân tuổi tầm hai mươi lăm.

"Đại ca, sao rồi?"

Thiếu niên kia niềm nở chạy đến hỏi.

"Ngươi còn không biết sao mà hỏi."

Tạ Thanh hơi cười, cưng chiều vuốt tóc thiếu niên nói.

"Ta biết đại ca nhất định được mà!"

Tạ Hồng hồ hởi nói, đôi mắt sùng bái nhìn Tạ Thanh.

..................................................................

"Các vị xin giữ trật tự, tránh ảnh hưởng đến người khác."

Hỏa kế đúng mực nhắc nhở đám tu sĩ.

Trong một góc đại sảnh cũng có hai người đang nhỏ to nghị luận cùng nhau.

"Tỷ, tỷ đang nghĩ gì vậy?"

Mộc Tâm Duyệt thấy Mộc Tâm Vi cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai người vừa rời khỏi đại sảnh thì thắc mắc hỏi.

Mộc Tâm Vi bừng tỉnh nhưng lại lắc đầu không nói gì.

"Nhưng mà hai người vừa nãy thật sự rất dễ nhìn nha."

Mộc Tâm Duyệt cũng không bận tâm, nói ra ý nghĩ của mình.

Mộc Tâm Vi gật đầu.

Đúng là ưa nhìn chứ không nói đến rất đẹp.1

...

Bạch Cửu rất không thói quen mà bày đám đan dược ra bàn.

Giám định sư cũng giống như Bách Tuế Thiên ở Bắc Giới thành, kinh ngạc nhìn nó, lại nhìn đám lọ chai.

"Có gì không đúng sao?"

Bạch Cửu hỏi lại khi thấy đối phương vẫn chưa làm gì.

"Bán hết tất cả?"

Giám định sư quái lạ hỏi lại.

"Đúng vậy."

Bạch Cửu đáp.

Giám định sư gật đầu, cầm lộ ngọc lên xem xét.

Hỏa Dẫn đan, đan dược cấp ba sơ cấp.

Mộc Hồi Thiên Tâm đan, đan dược cấp bốn.

...

Giám định sư càng xem càng kinh hãi.

Kinh hãi không phải vì cấp bậc mà là phẩm chất của đan được.

Luyện dược sư luyện đan, không nhất định có thể luyện được đến tất cả đan dược đều là phẩm chất tốt như thế này, kiểu gì cũng phải lẫn lộn một hai, vậy mà đây...

"Có thể cho ta hỏi, ngài là luyện đan sư cấp mấy không?"

Giám định sư ánh mắt tinh tường, nhìn ra được người luyện đan là Bạch Cửu.

Dù đối với tuổi tác của đối phương hắn rất kinh nghi, nhưng cũng không ngại người ta là thiên tài đan đạo.

Còn nếu không thì chính là bán giùm người khác.

Ít nhất hỏi một câu cũng không có chết ai phải hay không.

"Không biết nữa."

Bạch Cửu đáp như thật.

"Ngài chưa có huy hiệu đan sư?"

Giám định sư lại hỏi.

"Đúng rồi."

Bạch Cửu gật đầu.

"Vậy ngài có tham gia đại hội luyện đan không? Nếu muốn báo danh thì phải có huy hiệu luyện đan sư."

Giám định sư đón đầu nói.

"Báo danh?"

Bạch Cửu hỏi lại, vừa đưa mắt nhìn Bạch Dữ.

Bạch Dữ ngẩng đầu nhìn trời.1

Giám định sư nhìn biểu tình của hai người không hiểu mà muốn cười.

"Đúng vậy.

Đại hội tuy là ngày mốt mới bắt đầu thi, nhưng ngày mai là hết hạn báo danh rồi.

Nếu ngài chưa lấy huy hiệu cũng như chưa đăng ký báo danh thì vẫn còn kịp đó."

Giám định sư nói thì nói cho hết, đưa người đưa đến Tây Thiên.

"Có yêu cầu cấp bậc đan sư không?"

Bạch Cửu cũng hỏi cho rõ, thật sự là không thể trông cậy vào con rồng nhà mình được.

"Cái đó thì không, chỉ cần có huy hiệu thì đan sư cấp một cũng được tham gia.

Nhưng ngày đầu tiên sàng lọc kiểu gì cũng bị loại thôi."

Giám định sư cười cười.

...

Hai người sau khi lấy dược liệu cùng bán đan dược xong cũng không dạo Thiên Tâm Các mà đi ra ngoài luôn.

Đứng ở trên đường, Bạch Cửu nhìn Bạch Dữ.

"Nhìn cái gì? Còn không đi lấy huy hiệu."

Kiểu gì cũng phải báo danh trước, còn có đi hay không lại nói sau.

Chứ đến lúc muốn đi mà không có báo danh thì đi làm sao được.

Bạch Cửu nghe hắn nói thì không ừ không hử gì, dựa theo chỉ dẫn của giám định sư mà một mạch đi thẳng.

Bạch Dữ tức cười.

"Muốn tạo phản hử?"1

Hắn bắt kịp, nhéo mặt nó nguy hiểm hỏi.

Bạch Cửu bĩu môi, dối lòng mà lắc đầu.

Bạch Dữ bật cười, nắm hai má nó nhéo đến đỏ ửng lên mới chịu buông tha.

Hai người ở trên đường nháo nháo, cũng không thèm quan tâm ai nhìn mình, cứ thế một đường đi về hướng hiệp hội đan sư.

"Tỷ, họ hình như là muốn đi báo danh tham gia đại hội."

Mộc Tâm Duyệt đẩy đẩy tỷ mình.

Mộc Tâm Vi gật đầu.

"Hay chúng ta đi xem thử?"

Mộc Tâm Duyệt háo hức hỏi.

"Cũng được."

Mộc Tâm Vi đáp.

"Tỷ, có phải nhắm trúng ai rồi không?"

Mộc Tâm Duyệt cười xấu xa hỏi.

Bình thường Mộc Tâm Vi trừ luyện đan ra cũng không để ý đến chuyện gì, vậy mà lần này lại hùa theo nó.

"Đừng nói bậy."

Mộc Tâm Vi vừa nói vừa nhấc chân đi theo hai người đã đi được xa ở phía trước.

Mộc Tâm Duyệt tiểu nữ nhi bĩu môi chạy theo.

Bốn người trước sau đi vào hiệp hội đan sư.

Nơi đại sảnh của hiệp hội đan sư lúc này cũng rất đông người, trẻ già nam nữ đều có.

Bởi vì phục vụ cho việc báo danh nên hiệp hội đã dọn đại sảnh thành nơi báo danh công khai.

Ở đây không chỉ có luyện đan sư đến báo danh mà còn có người đến vây xem, đoán thử luyện đan sư có tiềm năng nhất lần này là ai các kiểu.

Nói chung là náo nhiệt.

Hai người Bạch Cửu không đến chỗ đông đúc đó mà đến nơi báo danh nhận huy hiệu bên cạnh.

Bên đó lúc này cũng có người nhưng ít hơn nhiều lắm, bởi vì không phải ai cũng chỉ lo tu luyện mà không đến lấy huy hiệu.

Dù sao có cái huy hiệu cũng để hành tẩu giang hồ, còn để làm màu nữa.1

"Ta muốn lấy huy hiệu luyện đan sư."

Bạch Cửu nói với lão giả đang ngồi trước bàn ghi chép gật gù như muốn ngủ.

"Hử?"

Lão giả giống như không nghe rõ mà hỏi lại, nhưng đôi mắt thì đảo đến trên người Bạch Cửu.

Ánh mắt lão quá mức quắc thước khiến Bạch Cửu bị dọa, nó hơi né ra sau lưng Bạch Dữ tránh.

Chử Nham liếc trắng mắt nhìn Bạch Cửu.

"Trốn cái gì? Lại đây!"

Lão hắng giọng gọi.

Bạch Cửu bĩu môi, từ sau lưng Bạch Dữ đi ra.

Bạch Dữ trong lòng nghẹn cười.

"Tên? Tuổi?"

Chử Nham vuốt râu hỏi.

"Bạch Cửu, tuổi...!Mười sáu."1

Bạch Cửu có chút đắn đo khi nói tuổi của mình.

Chử Nham liếc mắt nhìn nó.

Nhưng cũng không nói gì mà viết xuống.

"Muốn lấy huy hiệu cấp mấy?"

Chử Nham lại hỏi.

"Làm sao để có?"

Bạch Cửu không hiểu lắm hỏi lại.

"Thì luyện ra chứ sao?"

Ở đây ra cái tiểu bạch thỏ này vậy? Chử Nham trong lòng phun tào.

"Vậy cấp năm đi."

Bạch Cửu ngẫm nghĩ một chút rồi nói.

Chử Nham gật đầu, ghi xuống.

Cũng không hề biểu lộ chứ kinh ngạc gì.

Nhưng người khác thì lại không.

"Ha, dã tiểu tử ở đâu ra vừa mở miệng đã muốn lấy huy hiệu luyện đan sư cấp năm? Không sợ luyện không được lại mất mặt sao?"

Âm thanh âm dương quái khí vang lên bên phải khiến Bạch Cửu quay đầu nhìn qua.

Người vừa nói là một thiếu niên, tuổi tác cũng tầm cỡ Bạch Cửu, trên ngực đeo huy hiệu biểu hiện tiêu chí của đan sư cấp hai sơ kỳ.

Bảo sau mà đối phương nghe nó nói muốn cấp năm lại chế nhạo.

Thì ra là vì sợ bản thân không bằng nó.

"Dược liệu là tự mình chuẩn bị.

Nếu không có thì khi luyện xong phải để lại đan dược cho hiệp hội."

Lão giả cũng không quan tâm cái gì mà đối với Bạch Cửu nói.

"Ta đã có."

Bạch Cửu lại càng không quan tâm, đối với ông đáp.

"Vậy đi thôi, một mình ngươi."

Chử Nham đứng dậy, đứng thân mang Bạch Cửu đi, cũng chặn lại hành vi dẫn theo người nhà của Bạch Cửu.

Bạch Cửu trề môi ra, đối với Bạch Dữ quyến luyến nhìn.

Bạch Dữ cốc đầu nó một cái, đẩy đi.

Tiểu chút chít dính người này.

"Hừ, để ta xem."

Thiếu niên lang tâm thái không vững, không được người quan tâm lại càng táo bạo lên.

Hai người Mộc Tâm Vi đến nơi nhưng đứng ở một, giống như Bạch Dữ, cùng chờ đợi.

Chẳng ai đoái hoài đến thiếu niên tâm cảnh nhỏ nhen kia.

Bạch Cửu đi vào một lúc thì từ cửa đi ra một nam nhân tuổi tầm hai mươi lăm.

"Đại ca, sao rồi?"

Thiếu niên kia niềm nở chạy đến hỏi.

"Ngươi còn không biết sao mà hỏi."

Tạ Thanh hơi cười, cưng chiều vuốt tóc thiếu niên nói.

"Ta biết đại ca nhất định được mà!"

Tạ Hồng hồ hởi nói, đôi mắt sùng bái nhìn Tạ Thanh.

..................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »