Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3582 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 92
92: thần thần bí bí.

❊ ❊ ❊

Lúc Đông gia gia trở về thì Đông Ninh đang ngủ.

Nó chịu đựng hết hai canh giờ, môi cắn đến bật máu, sau đó ngất đi.

Đông gia gia không biết Đông Ninh trải qua chuyện gì, nhưng thấy nó ngủ thì cũng không có gọi.

Lão nhìn tiểu chuột nằm ở bên cạnh Đông Ninh, cuối cùng cũng không có mang nó về ổ chuột của nó, đóng cửa đi ra ngoài.

Bạch Cửu ở thời điểm lão quay lưng thì hơi hé mắt ra nhìn lão, trong lòng thở dài một hơi rồi nhắm mắt lại tiếp tục nhập định.

Khi bầu trời tắt nắng, Bạch Cửu gọi tỉnh Đông Ninh.

Đông Ninh từ sáng đến giờ chưa được ăn cái gì, cái bụng kêu vang.

Tiểu chuột liếc mắt nhìn nó, từ trong không gian giới lấy ra một viên ích cốc đan cấp bốn.

Cái này là nó luyện trước đó nhưng chưa kịp bán.

Bạch Cửu lấy một cái lọ bạch ngọc, bỏ viên ích cốc đan vào, lại đổ mấy gáo nước vào, lắc lắc.

Đông Ninh tròn mắt xem, không hiểu gì cả.

"Đây, uống một hớp!"

Nó đưa cái lọ cho Đông Ninh.

Đông Ninh ngốc ngốc làm theo, uống một hớp.

"Thấy sao?"

Bạch Cửu ngốc manh hỏi.

"No!"

Đông Ninh cảm nhận một chút, giật mình thốt lên.

"No là đúng rồi, ích cốc đan mà."

Tiểu chuột lưu manh nói.

Đông Ninh kinh ngạc nhìn nó.

"Giờ hết đói chưa?"

Tiểu chuột lại hỏi.

Đông Ninh ngẩn ra một chút, gật đầu.

"Vậy tiếp tục chạy đi.

Mặt trời xuống núi rồi kìa!"

Tiểu chuột dùng móng nhỏ chỉ chỉ bên ngoài.

Đông Ninh mắt trợn trắng, rất muốn tạo phản.

Nhưng nó chỉ nghĩ mà thôi...

"Ủa Ninh Ninh, con đi đâu vậy?"

Đông gia gia đang bưng thức ăn vào nhìn thấy Đông Ninh chạy ra thì gọi với theo.

"Con luyện luyện! Gia gia người tự ăn đi, con no rồi!"

Đông Ninh hô lên, cũng không dừng lại chút nào.

Đông gia gia nghe mà không hiểu gì cả.

Có ăn gì đâu mà sao bảo no?

Nhưng nhìn Đông Ninh cũng không có vẻ gì là mệt mỏi hay sao cả.

Đông gia gia lắc đầu, không bận tâm nữa.

Mà Đông Ninh cũng nhận ra nó không hề khó chịu như lúc sáng, ngược lại tinh thần còn sảng khoái, bước chân cũng muốn bay lên.

Nó cảm nhận một chút, vậy mà phát hiện bản thân cảnh giới đã đến Nạp Khí tầng chín rồi.

Bạch Cửu thấy nó ngừng lại, còn đờ đẫn ra thì khó hiểu.

"Tiểu Cửu...!Ta...!Ta đột phá Nạp Khí tầng chín..."

Đông Ninh lắp bắp nói, trong mắt là sóng nước dâng trào.

"Cố gắng lên."

Tiểu chuột hiểu ra, động viên nói.

Đông Ninh gật đầu thật mạnh, lau nước mắt, tiếp tục chạy đi.

Hoàng hôn buông xuống trên thân Đông Ninh, còn có tiểu chuột trên vai, ấm áp và tràn ngập hy vọng đối với tương lai.

...

Đêm đó, lần đầu tiên Đông gia gia nhìn thấy Đông Ninh ngâm dược, lão kinh hãi không thôi.

Bởi vì có Đông gia gia nên tiểu chuột không có hiện thân, nó nằm trong ổ nhìn xem Đông Ninh trong thùng, còn có Đông gia gia đứng bên ngoài lo lắng.

Đông gia gia không biết chuyện gì đang diễn ra, ông chỉ là thấy Đông Ninh đi tắm, tự nhiên nghe tiếng r3n rỉ rất nhỏ của nó thì chạy vào xem.

Đông Ninh lúc này cũng không có tâm trí đâu mà an ủi lão.

Thấy Đông Ninh ngày càng đau đớn thì Đông gia gia không nhịn được nữa, vươn tay muốn lôi nó ra.

Nhưng lão không thể chạm đến mép thùng tắm chứ nói chi là người Đông Ninh.

Bởi vì xung quanh thùng nước nổi lên một cơn lốc nhỏ, chặn lại lão.

Cơn lốc chỉ xuất hiện trong phạm vi thùng tắm, một chút dư thừa cũng không có, đối với xung quanh cũng không hề nhấc lên một tí phong ba nào.

Nhưng lại làm Đông gia gia kinh hãi không thôi.

"Gia gia...!Con không sao...!Người đừng lo..."

Lúc này âm thanh đè nén của Đông Ninh vang lên, chấn tỉnh Đông gia gia từ trong hoảng sợ.

Mà gió lốc xung quanh Đông Ninh cũng tan đi, biến mất.

Nhưng Đông gia gia biết, chỉ cần ông động tay đến, nó sẽ xuất hiện lại.

Mục đích cuối cùng vẫn là ngăn cản ông, không cho ông đụng vào Đông Ninh.

Đông Ninh không có khả năng làm được chuyện này, mà biến hóa trên người nó cũng không tự dưng mà có.

Vậy...

"Là vị cao nhân nào? Xin cho biết tôn tính!"

Đông gia gia chấp tay đối với xung quanh hô lên.

Nào có cao nhân nào, Đông Ninh cười khổ.

"Lão chỉ cần biết ta không hại cháu của lão.

Tôn tính gì đó, bỏ đi!"

Ở lúc Đông gia gia nghĩ đối phương sẽ không trả lời mình thì âm thanh này vang lên, quanh quẩn trong căn nhà đơn sơ.

Tiểu chuột nằm trong ổ tự nhiên có chút đắc ý, thần thần bí bí vậy cũng vui phết.1

Mà Đông gia gia thì chấn kinh không thôi.

"Vậy lão đây xin đa tạ ngài."

Đông gia gia chấp tay bái.

Cao nhân tiểu chuột cũng không nói nữa, bảo trì sự thần bí khó được của nó.

Cứ như vậy, ngày đầu tiên trôi qua.

...

Bạch Cửu giương mắt nhìn Đông Ninh ngồi xếp bằng trên giường, tiến hành đột phá Nạp Khí, trở thành tu luyện giả Luyện Khí kỳ.

Quá trình này nó không giúp được, hoàn toàn là dựa vào Đông Ninh.

Nhưng Bạch Cửu cảm thấy không có gì khó khăn cả, ít nhất Đông Ninh đã đến bình cảnh, đột phá là chuyện nước chảy thành sông.

Vốn dĩ quá trình này cũng không khó, mà Đông Ninh đã so với người khác tu luyện chậm rất nhiều rồi.

Mấy đứa trẻ lúc trước ăn hiếp Đông Ninh đều là Luyện Khí kỳ cả, dù đều ở tầng một tầng hai.

Tuy chỉ mới một ngày tiến hành ngâm dược, nhưng dược lực Đông Ninh hấp thu cũng không có ít, sao có thể không đột phá được.

Nhưng sau này sẽ chậm lại.

Dù vậy, đối với Đông Ninh hay Đông gia họ thì đó vẫn là niềm vui to lớn.

Chưa được một canh giờ là Đông Ninh đã đột phá thành công rồi.

Từ bây giờ nó có thể bắt đầu tu tập công pháp, vũ kỹ phù hợp với đẳng cấp của nó.

Tất nhiên, quá trình ngâm dược vẫn tiếp tục tiến hành.

...

Chớp mắt, một tháng trôi qua.

Đông Ninh có thể không cần lại ngâm dược nữa rồi.

Nó có cảm giác bình minh đã đến với mình rồi.

Để cho nó hạnh phúc nhất là, nó bây giờ đã là tu sĩ Luyện Khí tầng chín đỉnh phong.

Ở nơi làng chài nhỏ này, nó đã vượt xa đám bạn đồng lứa.

Mà so với những đứa nhỏ là con cháu thế gia thì cũng không kém cạnh chút nào.

Đông Ninh trải qua quá trình rèn luyện còn có ngâm dược trong một tháng nay, không chỉ là tu vi vững chắc mà cơ bắp cũng săn chắc và tràn đầy lực lượng.

Bạch Cửu xem như hoàn tất quá trình báo ân của nó rồi.

Từ giờ ngươi chỉ cần tiếp tục tu luyện là được rồi.

Tinh thạch, đan dược ta để lại cho ngươi, đủ để ngươi sử dụng đến Kim Đan kỳ.

Nhưng ngươi cũng biết đó, bản thân ngươi phải tự thân cố gắng, không cần ỷ lại vào đan dược.

Bước trúc cơ và kết đan đều rất quan trọng đối với tu luyện giả loài người các ngươi.

Căn cơ vững chắc mới là tiền đề cho ngươi càng thêm lớn mạnh sau này.

Bạch cao nhân Cửu dốc lòng dốc dạ đối với Đông Ninh tiểu đồng học thắm thía dặn dò.

"Ta nhớ kỹ.

Đa tạ ngươi, tiểu Cửu sư phụ!"

Đông Ninh chấp tay đối với tiểu chuột trên tảng đá bái.

Gió biển thổi bộ lông mềm mượt của tiểu chuột đến quắn cuốn, trông nó như sắp bay đi rồi vậy.

Nhưng chính là, nó vẫn an ổn ngồi ở đó.

Từ sau khi nguyên thần được chữa lành thì thương thế của Bạch Cửu cũng nhanh chóng tốt lên.

Có đan dược hỗ trợ, cái gì cũng không thể chậm được.

Bảo sao mà tu luyện giả không đối với đan dược tha thiết mơ ước.

Đến cả yêu tu cũng thích, nhưng chúng nó không thể luyện đan, chỉ dành ngậm linh thảo mà sống qua ngày.

Nhưng để cho Bạch Cửu, vừa là yêu thú vừa là luyện đan sư đến nói, cách dùng trực tiếp như vậy không thể nào bằng luyện đan sư dùng nhiều thứ, tổ hợp luyện chế ra dan dược đến tăng tu vi.

...............................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »