Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3319 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 89
89: thánh thành.

❊ ❊ ❊

Quan sát một hồi, cuối cùng Bạch Dữ cũng tìm được nơi tốt.

Không giống như những tông môn ở Bắc Thần đại lục thường sẽ chọn những sơn mạch để dựng tông môn, Cổ Thiên Điện lại nằm trong một tòa thành.

Ngoại trừ xung quanh nó có người tuần tra canh giữ ra thì hoàn toàn không có tường thành bao vây.

Tất nhiên xung quanh nó vẫn có kết giới bao phủ, người ngoài không được cho phép mà đi vào sẽ chạm đến kết giới.

Ngay lập tức tuần tra hộ vệ sẽ nhào đến.

Nhưng nhìn từ bên ngoài nó lại rất gần gũi với dân chúng.

Kiểu như họ chỉ cần vươn tay là có thể chạm đến thánh điện tôn nghiêm trong lòng họ vậy.

Để thu thập tín ngưỡng lực, Cổ Thiên điện đã làm hết mức có thể, làm đến không thể chê được.

Cũng chính vì vậy, nó lại trở thành cơ hội cho Bạch Dữ.

Hàn Tuyết chỉ lo suy nghĩ vẩn vơ, lúc nhận ra được thì hai người đã đi đến khu vực đông đúc nhất Thánh thành.

Nàng nhíu mày nhìn Bạch Dữ đi vào con đường có những sạp hàng đơn sơ.

Nơi này là khu buôn bán lớn nhất Thánh thành, thường là do các tán tu bày sạp để trao đổi đồ vật mình có với người khác.

Vậy nên đâu đâu cũng có những tiếng rao mua trả giá náo nhiệt vô cùng.

Nhưng Hàn Tuyết lại không thích những tiếng ồn này.

Nhìn Bạch Dữ nhàn nhã đi lại, Hàn Tuyết dù rất muốn lôi người ra nhưng cũng không có hành động gì khác, ở bên cạnh khó chịu mà bồi hắn đi tiếp.

Bạch Dữ dư quang liếc qua Hàn Tuyết, cười cười.

Hắn biết kết quả sẽ là như vậy.

Cái gọi là Thánh nữ, dù cho có miệng nói gần gũi với dân chúng nhưng nàng ta luôn tiềm tu nơi thanh tĩnh, nào có khả năng đến những chốn đông người như vậy.

Bạch Dữ cũng không phải muốn Hàn Tuyết khó chịu mới dẫn nàng ta đến đây.

Quan trọng là dựa vào nơi này để tạm thời thoát khỏi Hàn Tuyết.

Càng đi sâu vào trong thì khoảng cách giữa người với người càng thu hẹp lại.

Hàn Tuyết càng thêm khó chịu mà lắc mình khỏi sự va chạm của người khác.

Ở nơi ngư long hỗn tạp này không phải ai cũng để ý đến Hàn Tuyết là Thánh nữ Cổ Thiên Điện.

Họ cũng không nghĩ một Thánh nữ như nàng sẽ đến những nơi như này.

Vậy nên, dù Hàn Tuyết như một đóa bạch liên tinh khiết hiện hữu ở đó thì cũng không khiến người ta tránh né với nàng.

Mà Hàn Tuyết dù có thể dùng sức mạnh đẩy đám người xung quanh mình ra mười hay trăm trượng thì nàng cũng sẽ không làm vậy.

Nói sao thì hình tượng nàng ta xây dựng cho mình cũng là gần gũi với chúng dân.

Tình huống lấy đá đập vào chân mình như này Hàn Tuyết lần đầu tiên cảm nhận được.

Đối với Bạch Dữ đã khiến nàng lọt vào tình cảnh này dù thích cũng sinh hận hận.

Nhưng mà...

Nàng mãi lo bực bội, vậy mà lạc mất người nam nhân kia.

Hàn Tuyết dừng lại bước chân, mặt lạnh nhìn dòng người qua lại đến nước chảy cũng không lọt.

Khi nàng nghĩ dùng thần niệm mình gieo trên người Bạch Dữ để tìm y thì sắc mặt khó coi lên.

Đối phương thật sự có thể che dậy thần thức của nàng.

Nhận ra điều này, Hàn Tuyết mặt càng lạnh hơn.

Thần thức không chút giữ lại mà bắt đầu bao trùm toàn bộ Thánh thành.

Nàng không tin đối phương có thể ở dưới mí mắt nàng trốn thoát được.

Mặc kệ bao nhiêu người bị thần thức của mình làm kinh động, Hàn Tuyết vẫn giữ nguyên như vậy nhìn xem khắp nơi.

Vậy mà không tìm thấy bóng hình nào của người kia.

Đương lúc nàng muốn vận động người của thánh điện tiến hành tìm kiếm thì...!Đối phương lại chủ động hiện thân.

Hàn Tuyết mặt không biểu tình lắc mình, chẳng mấy chốc đã đến bên cạnh Bạch Dữ, người đang thản nhiên xem xét một sạp hàng cách đó không xa.

Đối phương chỉ cách nơi Hàn Tuyết đứng lúc nãy có hai trượng hơn.

Nhưng mới nãy Hàn Tuyết cũng không có nhìn thấy?

Rốt cuộc trong khoảng thời gian ngắn ngủi kia đối phương đã làm gì? Hay bản thân nàng bị làm sao?

Nàng cảm thấy bản thân không hề bị mê hoặc, hoàn toàn thanh tỉnh.

Nhưng nếu đối phương có thể trốn khỏi thần thức của mình thì tại sao lại không thừa dịp trốn đi?

"Mới nãy ngươi đi đâu?"

Hàn Tuyết nghĩ mãi không thông, mặt vô biểu tình mà hỏi.

Bạch Dữ lại dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn nàng.

Mà ánh mắt này được Hàn Tuyết lý giải thành: Mắt nàng bị mù hay gì mà không thấy?

Hàn Tuyết nắm chặt tay, rất muốn đấm cho hắn một cái.

Nhưng trong lòng nghi hoặc lại càng sâu hơn.

Nàng không biết đối phương thật hay giả đối, nhưng dù nàng có gặng hỏi thì đối phương cũng sẽ không nói.

Biểu tình tự nhiên của y, hoàn toàn không có chút chột dạ nào, lại thêm khí chất lạnh lùng khiến cho nàng không thể không tin.

Nhưng nếu tin thì tình huống mới nãy là sao đây?

Bạch Dữ dư quang liếc thấy sự thay đổi rất nhỏ trong mắt nàng ta thì cười thầm.

Tóm lại là việc hắn muốn làm cũng đã làm xong rồi, Bạch Dữ lười biếng vô tình đưa mắt nhìn sạp hàng trước mặt.

Trên sạp không có nhiều thứ lắm, nhưng có đan dược, pháp bảo, phẩm cấp trông cũng ổn thỏa.

Tuy nhiên...

Bạch Dữ trong một thoáng dựng thẳng tròng mắt màu lưu ly của mình, khi hắn bắt gặp một phiến đá màu trắng to cỡ bàn tay.

Phiến đá này giống như bị người lôi từ dưới đáy biển lên, vẻ ngoài sần sùi không nói, còn bám đầy tàn tích của sinh vật biển.

Rõ ràng là nó đã nằm ở dưới đáy biển thời gian rất dài, đủ để che đi vẻ đẹp thật sự của nó.

Chủ sạp hàng là một tu sĩ tu vi Hóa Thần trung kỳ, nhưng đối phương toàn thân bao trùm trong một chiếc áo choàng.

Chiếc áo này khiến cho người ngoài không thể nhìn đến được chân thân của y, không biết y là nam hay nữ, khuôn mặt ra sao.

Nhưng nhìn từ dáng vẻ thì là một nam nhân.

Đối phương từ lúc hai người họ đứng ở đây...!Không, cho dù là ai đến cũng vẫn cúi đầu.

Đối phương hoàn toàn không để ý người đứng xem hàng của mình là ai.

Thái độ cùng tâm tính này khiến cho Bạch Dữ sau khi nhìn đến phiến đá kia lại bắt đầu chú ý đối phương.

Nhưng sự chú ý của hắn cũng là dựa trên việc đối phương làm sao có phiến đá này.

Bạch Dữ đưa tay cầm phiến đá lên.

Nếu mới đầu hắn chỉ là kinh nghi thì bây giờ đã hoàn toàn có thể khẳng định.

Mà thời điểm Bạch Dữ chạm tay vào phiến đá thì chủ sạp cũng ngẩng đầu lên.

Bạch Dữ tuy vẫn không nhìn được mặt của đối phương, nhưng hắn phát giác đối phương vai hơi run một chút khi nhìn đến hai người họ.

Tất nhiên là do nhận ra thân phận của Hàn Tuyết.

Mà Hàn Tuyết thấy hắn cầm lên cái này thì khó hiểu.

"Ngươi lấy cái này làm gì? Một phiến đá...!Xấu xí?"

Hàn Tuyết nghi hoặc hỏi.

Bạch Dữ liếc mắt nhìn nàng ta, cũng không đáp lại mà nhìn chủ sạp.

"Cái này ngươi từ đâu có?"

Hắn hỏi, tay vuốt v3 bề mặt thô ráp của phiến đá.

"Nhặt được dưới biển."

Giọng nói ồm ồm từ trong mũ trùm bay ra, rõ ràng đã được biến âm.

Nhưng cũng không ai thắc mắc làm gì.

"Ngươi nhặt một cục đá vô dụng làm cái gì? Còn bày bán nữa.

Nó đáng giá sao?"

Hàn Tuyết bởi vì nghĩ không thông chuyện lúc nãy, lại thêm tình huống này, nó khiến cho giọng nói của nàng bớt lạnh lùng đi, giống như một nữ nhân tâm thái bình thường mà mỉa mai chủ sạp.

Chủ sạp chỉ chấn kinh lúc đầu chứ không để ý Hàn Tuyết có giống hay khác gì bình thường.

"Nó rất cứng, còn rất sắc bén."

Hắn nhàn nhạt đáp..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »