Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3571 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 4
4: đồ thiên thế giới.

❊ ❊ ❊

Bạch Cửu không biết người ở nhà cuống cuồng vì mình.

Mà dù có biết thì nó cũng bất lực.

Ngoài hối hận cùng nhớ nhung ra thì nó còn có thể làm gì đây.

Lúc này nó còn đang bị tra tấn đến chết đi sống lại nữa.

Cả người nó đang phình lên như một quả bóng.

Nó cảm thấy cứ tiếp tục như vậy nữa, nó sẽ nổ tung luôn mất.

"Chít chít..."

Tiếng kêu đau đớn thê thảm vang lên trong động phủ rộng lớn, còn trực tiếp truyền đến trong đầu Bạch Dữ, mém chút là làm hắn tẩu hoả nhập ma luôn.

Bạch Dữ mở bừng mắt ra.

Lúc hắn nhìn đến linh khí tràn ngập xung quanh giường thì chưa rõ lắm, nhưng khi tiếng kêu nhỏ yếu kia vang lên lần nữa thì hắn mới giật mình thầm hô "không xong".

Xua tay nhỏ tóm lấy linh khí đang tản mạn xung quanh, khiến cho chiếc giường ngừng lại việc toả ra linh khí rồi đưa mắt nhìn vật nhỏ bên cạnh.

"Phụt!"1

Bạch Dữ không chút phúc hậu nào mà bật cười khi nhìn thấy quả bóng tròn...!Ừm thì có chút đáng yêu lại mắc cười kia.

"Chít..."

Bạch Cửu ủy khuất kêu lên, đáng thương muốn chết.

Bạch Dữ chỉ cười một chút rồi cũng cẩn thận quan sát con vật nhỏ kia.

Không nhìn không biết, nhìn rồi hắn mới càng thêm giật mình.

Vật nhỏ này chưa mở kinh mạch, tại sao lại có thể chứa đựng linh khí?

Bạch Dữ cảm thấy bản thân sống hai mươi mấy năm là sống uổng, cái tình huống này hắn chưa gặp bao giờ cả.

Nhưng giờ quan trọng không phải là nghi hoặc, mà là giúp vật nhỏ này tu luyện, hấp thụ linh khí đang tràn ngập trong kinh mạch.

Bạch Dữ bốc vật nhỏ lên bỏ vào lòng bàn tay mình, dùng ngón tay trỏ chạm vào bụng dưới mềm mại của nó, đôi phượng mâu nhắm lại.

"Thả lỏng, cảm nhận sự vận hành của kinh mạch."

Hắn vừa nói vừa truyền vào trong cơ thể nhỏ bé kia một tia chân khí cực mỏng, từ đan điền bắt đầu chạy đi.

Linh khí không được vận hành cũng bởi vì sự chuyển động này mà dồn dập chạy theo.

Bạch Dữ chẳng chút trở ngại nào mà dựa theo kinh mạch, chạy hết một vòng chu thiên trong cơ thể vật nhỏ kia.

Để cho hắn bất ngờ là, kinh mạch của vật nhỏ này rất rộng.

Vậy nên, số linh khí nó chứa đựng bên trong lớn hơn sự tưởng tượng của hắn rất nhiều.

Cố gắng kiềm chế nghi hoặc trong đầu, Bạch Dữ tĩnh tâm tiếp tục bắt đầu vòng chu thiên thứ hai.

Thế nhưng...!

Bạch Dữ mở mắt ra, kinh ngạc nhìn vật nhỏ trong tay Sau đó, hắn rút về thần thức của chính mình.

Thật sự là vật nhỏ kỳ lạ, không ngừng khiến hắn đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác.

Mới một vòng chu thiên đầu tiên, mà nó đã có thể tự mình dựa theo lộ tuyến kinh mạch hắn vừa đi qua, tự tu luyện được rồi.

Nếu không phải kinh mạch trong người vật nhỏ này còn rất mới mẻ, chưa từng có dấu hiệu bị tán công* thì hắn đã nghĩ nó từng tu luyện qua rồi.

Chứ không tại sao kinh mạch trong người lại rộng như vậy, còn mở sẵn?

*Tán công chính là phế bỏ tu vi.

Đúng là đủ kỳ ba.

Bạch Dữ nhìn con vật nhỏ đã chìm vào trạng thái tu luyện mà thở dài.

Có việc không hiểu cũng là phiền não.

"Haizz..."

Một tiếng thở dài bất lực vang lên trong động phủ.

Bạch Cửu không biết, đứa nhỏ mới quen kia bởi vì mình mà sầu não.

Nó đang chìm đắm trong một cảm giác thật kỳ diệu, khiến nó không thể dứt ra được.

Nó chạy, nó chạy, nó chạy đến mệt mỏi...!

Đúng vậy, rõ ràng nó không hề dùng chân để chạy nhưng vẫn cảm thấy thật mệt mỏi quá đi.

Ai giúp nó ngừng lại được không!!

Bạch Dữ đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh lại tiếp tục bị quấy phá lần nữa.

Hắn sâu sắc bất đắc dĩ mà mở mắt ra, nhìn con vật nhỏ trước mặt đang...!Mặt nhăn mày nhíu mà khó hiểu.

Đừng hỏi hắn tại sao nhìn được trên cái khuôn mặt nhỏ chút kia biểu tình "mặt nhăn mày nhíu", hắn cũng không biết đâu.

Bạch Dữ đưa tay chạm vào vật nhỏ.

Cảm nhận tình huống đang diễn ra trong người nó, hắn lại không nhịn được mà muốn cười phun ra.

Tại sao một người mới tu luyện lại đối mặt với cái tình huống kỳ ba này chứ!!?

Tu luyện đến mức không thể tự mình thoát ra khỏi quá trình tu luyện?

Không biết thu công?

Bạch Dữ rất không phúc hậu mà cười.

Xin lỗi, là hắn sai.1

Bạch Dữ cường thế nắm lấy một tia nguyên thần của vật nhỏ kia mà dẫn dắt nó thu công.

Linh khí trong kinh mạch đã bị nó hấp thu hết.

Tu vi trực tiếp đạt đến đỉnh cấp 0.

Chỉ cần dạy cho nó cách đột phá nữa là có thể xây dựng yêu hạch, bắt đầu tu luyện chính thống được rồi.

Yêu thú tu luyện cũng không giống như tu chân giả, yêu cầu công pháp này kia.

Chỉ cần có yêu hạch là chúng nó có thể hấp thu thuộc tính linh căn của mình mà lớn mạnh lên.

Nhưng quan trọng là...!Yêu thú mỗi lần lên cấp phải trải qua độ kiếp.

Không biết yêu thú có phải là con ghẻ của thiên đạo hay không? Con người tu luyện trừ khi đến độ kiếp kỳ mới trải qua tẩy rửa của thiên đạo, từ đó không ngừng cho đến lúc phi thăng.

Nhưng yêu thú mở thú hạch cũng phải độ kiếp, thăng cấp thì càng khỏi nói.

Chính vì vậy mà nhiều yêu thú không dám thăng cấp, trừ khi đã ém đến nhiều, không thể không bung ra.1

Đổi lại, yêu thú tu luyện rất nhanh, cơ thể lại mạnh mẽ.

Con người phải dựa vào rèn dũa tự thân cùng với công pháp luyện thể để lớn mạnh vỏ bọc bên ngoài của họ, còn yêu thú khi sinh ra đã có sẳn lớp da tốt, nương theo tu luyện mà càng thêm kiên cố.

Yêu thú lại đông, lúc nào cũng ẩn ẩn vượt qua tu chân giả.

Con người đối với yêu thú sợ hãi nhưng cũng tiến hành săn bắt, giết chóc để phục vụ cho mình.

Chính vì vậy, đôi bên chẳng bao giờ hoà hợp được, cũng không ở chung với nhau.

Bạch Dữ không rõ Đồ Thiên thế giới đã từng có cảnh tượng thịnh thế người thú sống chung chưa, nhưng hiện tại con người có chỗ ở của mình, đồng dạng yêu thú cũng có vùng đất của chính.1

Đồ Thiên thế giới rộng lớn chia làm bốn đại lục Bắc Thần, Nam Thần, Đông Thần, Tây Thần.

Mỗi đại lục cách nhau một tấm màn chắn kết giới mạnh mẽ.

Long giới của long tộc trú ngụ tại Bắc Thần.

Theo Bạch Dữ biết, yêu thú chủ yếu sinh sống ở Đồ Lâm sơn mạch, Huyền Dữ sâm lâm.

Hai nơi này chia ra chiếm cứ bắc và nam đại lục, nơi nào cũng tồn tại lượng lớn yêu tộc lấy vương thú làm đầu.

Còn những nơi khác đều do tu chân giả chiếm cứ, xây dựng tông môn trên đại lục Bắc Thần.

Tu chân giới ở Bắc Thần tồn tại chín cái tông môn lớn, đồng thời còn phân chia chính tà.

Chính phái có Huyền Kiếm tông, Chính Đao tông, Thiên Đan tông, Ngự Linh các, Hoàng Phù các, Hạc Vân môn.

Tà phái có Bế Hoa cung, Huyết Ma Tông, Ngự Hồn tông.

Dưới họ còn có lớn lớn bé bé không biết bao nhiêu là môn phái, tu chân giả đông như kiến cỏ.

Nói Đồ Thiên thế giới là địa bàn của tu chân giả cũng không sai đâu.

Nhưng đây chỉ là ý nghĩ của tu chân giả mà thôi.

Yêu tộc đông cỡ nào, lại chỉ việc tu giả cùng cấp phải hai ba người mới đánh được một yêu thú, thì cũng khiến cho họ không dám coi thường yêu tộc như đã mạnh miệng rồi.1

Bạch Dữ cảm thấy, chưa đánh lên thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào, nhưng đó cũng không phải chuyện của Long giới.1

Long giới tách biệt với Bắc Thần đại lục, cửa vào nằm ở phía bắc nhưng lại chẳng có mấy tu chân giả biết được.

Long tộc tộc nhân độc lai độc vãng còn ít đi lại trong tu chân giới, quanh năm suốt tháng ủ mình trong động phủ mà tu luyện.

Trừ khi ra ngoài lịch lãm hoặc có bảo vật xuất thế thì họ mới dùng hình hài con người trà trộn trong tu chân giả mà thôi..

Bạch Cửu không biết người ở nhà cuống cuồng vì mình.

Mà dù có biết thì nó cũng bất lực.

Ngoài hối hận cùng nhớ nhung ra thì nó còn có thể làm gì đây.

Lúc này nó còn đang bị tra tấn đến chết đi sống lại nữa.

Cả người nó đang phình lên như một quả bóng.

Nó cảm thấy cứ tiếp tục như vậy nữa, nó sẽ nổ tung luôn mất.

"Chít chít..."

Tiếng kêu đau đớn thê thảm vang lên trong động phủ rộng lớn, còn trực tiếp truyền đến trong đầu Bạch Dữ, mém chút là làm hắn tẩu hoả nhập ma luôn.

Bạch Dữ mở bừng mắt ra.

Lúc hắn nhìn đến linh khí tràn ngập xung quanh giường thì chưa rõ lắm, nhưng khi tiếng kêu nhỏ yếu kia vang lên lần nữa thì hắn mới giật mình thầm hô "không xong".

Xua tay nhỏ tóm lấy linh khí đang tản mạn xung quanh, khiến cho chiếc giường ngừng lại việc toả ra linh khí rồi đưa mắt nhìn vật nhỏ bên cạnh.

"Phụt!"1

Bạch Dữ không chút phúc hậu nào mà bật cười khi nhìn thấy quả bóng tròn...!Ừm thì có chút đáng yêu lại mắc cười kia.

"Chít..."

Bạch Cửu ủy khuất kêu lên, đáng thương muốn chết.

Bạch Dữ chỉ cười một chút rồi cũng cẩn thận quan sát con vật nhỏ kia.

Không nhìn không biết, nhìn rồi hắn mới càng thêm giật mình.

Vật nhỏ này chưa mở kinh mạch, tại sao lại có thể chứa đựng linh khí?

Bạch Dữ cảm thấy bản thân sống hai mươi mấy năm là sống uổng, cái tình huống này hắn chưa gặp bao giờ cả.

Nhưng giờ quan trọng không phải là nghi hoặc, mà là giúp vật nhỏ này tu luyện, hấp thụ linh khí đang tràn ngập trong kinh mạch.

Bạch Dữ bốc vật nhỏ lên bỏ vào lòng bàn tay mình, dùng ngón tay trỏ chạm vào bụng dưới mềm mại của nó, đôi phượng mâu nhắm lại.

"Thả lỏng, cảm nhận sự vận hành của kinh mạch."

Hắn vừa nói vừa truyền vào trong cơ thể nhỏ bé kia một tia chân khí cực mỏng, từ đan điền bắt đầu chạy đi.

Linh khí không được vận hành cũng bởi vì sự chuyển động này mà dồn dập chạy theo.

Bạch Dữ chẳng chút trở ngại nào mà dựa theo kinh mạch, chạy hết một vòng chu thiên trong cơ thể vật nhỏ kia.

Để cho hắn bất ngờ là, kinh mạch của vật nhỏ này rất rộng.

Vậy nên, số linh khí nó chứa đựng bên trong lớn hơn sự tưởng tượng của hắn rất nhiều.

Cố gắng kiềm chế nghi hoặc trong đầu, Bạch Dữ tĩnh tâm tiếp tục bắt đầu vòng chu thiên thứ hai.

Thế nhưng...!

Bạch Dữ mở mắt ra, kinh ngạc nhìn vật nhỏ trong tay Sau đó, hắn rút về thần thức của chính mình.

Thật sự là vật nhỏ kỳ lạ, không ngừng khiến hắn đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác.

Mới một vòng chu thiên đầu tiên, mà nó đã có thể tự mình dựa theo lộ tuyến kinh mạch hắn vừa đi qua, tự tu luyện được rồi.

Nếu không phải kinh mạch trong người vật nhỏ này còn rất mới mẻ, chưa từng có dấu hiệu bị tán công* thì hắn đã nghĩ nó từng tu luyện qua rồi.

Chứ không tại sao kinh mạch trong người lại rộng như vậy, còn mở sẵn?

*Tán công chính là phế bỏ tu vi.

Đúng là đủ kỳ ba.

Bạch Dữ nhìn con vật nhỏ đã chìm vào trạng thái tu luyện mà thở dài.

Có việc không hiểu cũng là phiền não.

"Haizz..."

Một tiếng thở dài bất lực vang lên trong động phủ.

Bạch Cửu không biết, đứa nhỏ mới quen kia bởi vì mình mà sầu não.

Nó đang chìm đắm trong một cảm giác thật kỳ diệu, khiến nó không thể dứt ra được.

Nó chạy, nó chạy, nó chạy đến mệt mỏi...!

Đúng vậy, rõ ràng nó không hề dùng chân để chạy nhưng vẫn cảm thấy thật mệt mỏi quá đi.

Ai giúp nó ngừng lại được không!!

Bạch Dữ đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh lại tiếp tục bị quấy phá lần nữa.

Hắn sâu sắc bất đắc dĩ mà mở mắt ra, nhìn con vật nhỏ trước mặt đang...!Mặt nhăn mày nhíu mà khó hiểu.

Đừng hỏi hắn tại sao nhìn được trên cái khuôn mặt nhỏ chút kia biểu tình "mặt nhăn mày nhíu", hắn cũng không biết đâu.

Bạch Dữ đưa tay chạm vào vật nhỏ.

Cảm nhận tình huống đang diễn ra trong người nó, hắn lại không nhịn được mà muốn cười phun ra.

Tại sao một người mới tu luyện lại đối mặt với cái tình huống kỳ ba này chứ!!?

Tu luyện đến mức không thể tự mình thoát ra khỏi quá trình tu luyện?

Không biết thu công?

Bạch Dữ rất không phúc hậu mà cười.

Xin lỗi, là hắn sai.1

Bạch Dữ cường thế nắm lấy một tia nguyên thần của vật nhỏ kia mà dẫn dắt nó thu công.

Linh khí trong kinh mạch đã bị nó hấp thu hết.

Tu vi trực tiếp đạt đến đỉnh cấp 0.

Chỉ cần dạy cho nó cách đột phá nữa là có thể xây dựng yêu hạch, bắt đầu tu luyện chính thống được rồi.

Yêu thú tu luyện cũng không giống như tu chân giả, yêu cầu công pháp này kia.

Chỉ cần có yêu hạch là chúng nó có thể hấp thu thuộc tính linh căn của mình mà lớn mạnh lên.

Nhưng quan trọng là...!Yêu thú mỗi lần lên cấp phải trải qua độ kiếp.

Không biết yêu thú có phải là con ghẻ của thiên đạo hay không? Con người tu luyện trừ khi đến độ kiếp kỳ mới trải qua tẩy rửa của thiên đạo, từ đó không ngừng cho đến lúc phi thăng.

Nhưng yêu thú mở thú hạch cũng phải độ kiếp, thăng cấp thì càng khỏi nói.

Chính vì vậy mà nhiều yêu thú không dám thăng cấp, trừ khi đã ém đến nhiều, không thể không bung ra.1

Đổi lại, yêu thú tu luyện rất nhanh, cơ thể lại mạnh mẽ.

Con người phải dựa vào rèn dũa tự thân cùng với công pháp luyện thể để lớn mạnh vỏ bọc bên ngoài của họ, còn yêu thú khi sinh ra đã có sẳn lớp da tốt, nương theo tu luyện mà càng thêm kiên cố.

Yêu thú lại đông, lúc nào cũng ẩn ẩn vượt qua tu chân giả.

Con người đối với yêu thú sợ hãi nhưng cũng tiến hành săn bắt, giết chóc để phục vụ cho mình.

Chính vì vậy, đôi bên chẳng bao giờ hoà hợp được, cũng không ở chung với nhau.

Bạch Dữ không rõ Đồ Thiên thế giới đã từng có cảnh tượng thịnh thế người thú sống chung chưa, nhưng hiện tại con người có chỗ ở của mình, đồng dạng yêu thú cũng có vùng đất của chính.1

Đồ Thiên thế giới rộng lớn chia làm bốn đại lục Bắc Thần, Nam Thần, Đông Thần, Tây Thần.

Mỗi đại lục cách nhau một tấm màn chắn kết giới mạnh mẽ.

Long giới của long tộc trú ngụ tại Bắc Thần.

Theo Bạch Dữ biết, yêu thú chủ yếu sinh sống ở Đồ Lâm sơn mạch, Huyền Dữ sâm lâm.

Hai nơi này chia ra chiếm cứ bắc và nam đại lục, nơi nào cũng tồn tại lượng lớn yêu tộc lấy vương thú làm đầu.

Còn những nơi khác đều do tu chân giả chiếm cứ, xây dựng tông môn trên đại lục Bắc Thần.

Tu chân giới ở Bắc Thần tồn tại chín cái tông môn lớn, đồng thời còn phân chia chính tà.

Chính phái có Huyền Kiếm tông, Chính Đao tông, Thiên Đan tông, Ngự Linh các, Hoàng Phù các, Hạc Vân môn.

Tà phái có Bế Hoa cung, Huyết Ma Tông, Ngự Hồn tông.

Dưới họ còn có lớn lớn bé bé không biết bao nhiêu là môn phái, tu chân giả đông như kiến cỏ.

Nói Đồ Thiên thế giới là địa bàn của tu chân giả cũng không sai đâu.

Nhưng đây chỉ là ý nghĩ của tu chân giả mà thôi.

Yêu tộc đông cỡ nào, lại chỉ việc tu giả cùng cấp phải hai ba người mới đánh được một yêu thú, thì cũng khiến cho họ không dám coi thường yêu tộc như đã mạnh miệng rồi.1

Bạch Dữ cảm thấy, chưa đánh lên thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào, nhưng đó cũng không phải chuyện của Long giới.1

Long giới tách biệt với Bắc Thần đại lục, cửa vào nằm ở phía bắc nhưng lại chẳng có mấy tu chân giả biết được.

Long tộc tộc nhân độc lai độc vãng còn ít đi lại trong tu chân giới, quanh năm suốt tháng ủ mình trong động phủ mà tu luyện.

Trừ khi ra ngoài lịch lãm hoặc có bảo vật xuất thế thì họ mới dùng hình hài con người trà trộn trong tu chân giả mà thôi..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »