Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 4056 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 98
98: đẹp cũng thành xấu.

❊ ❊ ❊

Ở bên ngoài, Bạch Cửu chọt chọt gã thị vệ đang nằm trên mặt đất, đắc ý không thôi.

Không ngờ cái thứ dược thất bại phẩm của nó lại có hiệu quả kinh người như thế, không cần làm gì cũng có thể làm đến hiệu quả vô thanh vô tức mê choáng người.

Đúng vậy, chỉ là mê choáng thôi.

Nhưng cũng không phải đơn giản mà tỉnh lại được.

"Đi thôi!"

Bạch Dữ kéo tiểu chuột ngốc bức lên, đi vào trong động phủ.

Nhìn đến nữ tử gầy yếu nằm trên giường kia, song đồng lưu ly bình thường ít biểu tình cũng dâng trào một thứ cảm xúc khác lạ.

Bạch Cửu cảm nhận đến nam nhân khác thường, nhưng chưa kịp nhìn đến thì nam nhân biểu cảm đã thay đổi, trở nên giận dữ khiếp người.

Nó theo tầm mắt nam nhân nhìn đến người nữ nhân xinh đẹp trên giường kia, sau đó nhìn xích sắt trầm nặng của nàng thì hiểu ra.

Nếu người này là mẫu thân của Bạch Dữ thì y tức giận cũng là nên.

Người cũng bị dược của nó mê choáng luôn rồi...!Tiểu chuột khổ não nghĩ.

Nó cầm cái xích sắt lên nhìn nam nhân hỏi.

"Cái này làm sao tháo..."

Choang!

Lách cách! Loảng xoảng!

Đáp lại nó là mấy đạo quang ảnh hiện lên, xích sắt nó cầm cũng đứt làm tám bảy mảnh.

Tại thời điểm xích sắt đứt gẫy, La Hầu bên kia lập tức bị kinh động.

"Là kẻ nào!?"

Âm thanh giận dữ vang vọng Hải Thần Đảo bên dưới đáy biển.

Mà thân ảnh của La Hầu cũng biến mất ngay lập tức.

Hàn Tuyết giống như có cảm ứng, nhanh chóng đuổi theo.

Nàng so với La Hầu chỉ chậm hơn ba tức, đến nơi đã thấy hắn đánh nhau với người.

Mà người đó...!Không ai khác chính là nam nhân nàng ta vẫn luôn tìm kiếm.

Nhưng lại có chút không đúng lắm...

Tại sao không đúng?

Bởi vì nam nhân kia tu vi còn không bằng nàng, tại sao có thể cùng La Hầu cảnh giới Độ Kiếp kỳ tầng ba đánh đến bất phân thắng bại như vậy?

Hàn Tuyết kinh dị không thôi.

La Hầu sao sẽ không giống nàng, nhưng hắn không nhận ra Bạch Dữ.

Đối với người muốn cướp đạo lữ của hắn giận dữ không hết, chiêu chiêu hiểm ác như muốn gi3t chết đối phương, nhưng điều bị Bạch Dữ chặn hết.

Càng đánh La Hầu hắn càng kinh dị hơn, đối phương một chút cũng không thua kém, còn ẩn ẩn trên cơ hắn.

Nhưng hắn sao có thể nhượng bộ lui binh.

"Thánh nữ, giúp ta đoạt người về.

La Hầu ta nợ ngươi một cái ân tình!"

Âm thanh giận dữ của La Hầu nổ vang trên vùng biển rộng.

Đám người vốn đến tham dự lúc này trốn ở xa xa hóng hớt.

Đối với người đang đánh nhau với La Hầu cũng kinh dị vô cùng.

Nhưng càng nhiều hơn là háo hức, vở kịch này hay quá sức, sao có thể không kích động.

Hàn Tuyết nghe hắn hô thì giật mình bừng tĩnh, lúc này mới đưa mắt quan sát xung quanh.

Rất nhanh, nàng đã nhìn đến nguyên nhân tại sao La Hầu lại kêu nàng hỗ trợ.

Bởi vì cách đó không xa, phía sau nam nhân đang không ngừng đánh nhau cùng La Hầu, một thiếu niên tóc cũng trắng nhưng ngũ quan đáng yêu ngây thơ, trong tay đỡ lấy người mà La Hầu muốn kết đạo lữ cùng đang đứng ở đó.

Thiếu niên luôn ở trong phạm vi bảo vệ của nam nhân nàng muốn tìm, một chút cũng không bị ảnh hưởng bởi trận đánh kia.

Mà hai cường giả Độ Kiếp kỳ đánh nhau, mức độ chấn động lớn cỡ nào, không một ai dưới Hợp Thể kỳ có thể đến gần.

Nên dù bên ngoài bị một đám trưởng lão trong tông bao vây thì thiếu niên vẫn không có chút tổn hao nào.

Việc La Hầu muốn kết đạo lữ với Cốc Mẫn Nguyệt Hải Thần Tông trưởng lão chẳng ai muốn thấy.

Cho dù lúc này họ vẫn nghe theo lệnh của hắn, đối với thiếu niên kia ra tay nhưng vô tâm vô lực, dùng sức cũng chưa tới ba phần.

Nên mãi cho đến giờ cũng không làm gì được đối phương, người vẫn luôn mượn lực của nam nhân kia mà đón đỡ bọn họ công kích.

La Hầu người này làm Tông chủ của Hải Thần Tông cũng được hơn năm trăm năm.

Vốn dĩ đến thời điểm này hắn nên lui màn, nhượng lại vị trí này cho người trẻ tuổi.

Tuy nhiên đều bị ông ta bác bỏ, nói đơn giản là vì trong tông chưa có người thiên phú tốt.

Nhưng đến khi có người rồi, còn là đại đệ tử của ông ta, sau đó bị người gi3t chết mà ông ta không hề bắt kẻ kia đền mạng, còn muốn kết đạo lữ với nàng ta.

Trong tông vốn đã rất bất mãn, có nhiều tiếng nói trái chiều đối với việc này nhưng La Hầu hắn vẫn bỏ ngoài tai.

Việc này có một nguyên nhân rất lớn là do, những lão tổ trong tông môn có khả năng chấn áp được La Hầu đều đã bế quan rất nhiều năm.

Trong tông La Hầu là người có tu vi, địa vị cao nhất, thành ra mọi chuyện vẫn theo ý hắn đến giờ.

Hàn Tuyết nhìn thôi cũng biết nội bộ Hải Thần Tông không thống nhất.

Chuyện này bản thân Hàn Tuyết cũng đang gặp phải nên nàng ta tất nhiên hiểu nguyên nhân.

Làm một người đứng đầu, dẫn dắt tông môn nhưng lại vì nữ nhi tình trường mà khiến cho tông môn bị xáo trộn, sao sẽ được lòng người.

Nhưng bảo buông tha, sự kiêu ngạo trong lòng họ lại không từ bỏ được.

Nhưng dù là xuất phát từ nguyên nhân gì, Hàn Tuyết cũng sẽ không để cho nam nhân kia chạy thoát.

Lúc này nàng không có khả năng giữ chân đối phương, nhưng mượn sức La Hầu dùng cũng được.

Mà mượn của người thì giúp người một chút, hợp tác đôi bên cùng có lợi, sao sẽ không làm.

Bạch Dữ dư quang liếc mắt nhìn Hàn Tuyết, cười lạnh lùng.

Hàn Tuyết bị sự kiêu ngạo làm cho mụ mị, hoàn toàn không nghĩ đến việc, thiếu niên kia cũng không có đơn giản để nàng có thể dễ dàng bắt đến tay.

Bạch Cửu ôm Cốc Mẫn Nguyệt trong tay, vẫn luôn nhàn nhã né tránh công kích của đám người xung quanh.

Thời điểm La Hầu hết lên hai chữ "Thánh nữ" thì nó đã giật mình, đưa mắt nhìn đến nữ tử như đóa bạch liên không nhiễm bụi trần kia, quan sát không ngừng.

Là người này ép buộc rồng của nó kết đạo lữ?

Tuy đã từng nhìn thấy bức họa nhưng bên ngoài trông xinh đẹp hơn nhiều.

Có điều...!Muốn rồng của nó, dù có đẹp cũng thành xấu.

Vút!

Mấy dải bạch lăng đương lúc nó thất thần suy nghĩ bỗng nhiên lao đến.

Xẹt!

Một đạo hàn quang cắt qua, bạch lăng đứt đoạn tung bay đầy trời.

"Ngốc gì đó?"

Âm thanh nam nhân mềm nhẹ trách cứ vang vào tai khiến nó giật mình.

Hàn Tuyết đối với việc nam nhân phân tâm đi cứu thiếu niên thì càng thêm không có vui vẻ, ra tay càng thêm mạnh mẽ.

"Khinh người quá đáng!"

Mà La Hầu bị xem nhẹ cũng giận dữ, hét lớn.

Công kích bắt đầu dữ dội hơn, đã muốn dùng hết mười phần công lực tấn công Bạch Dữ.

"Cẩn thận một chút."

Vậy mà Bạch Dữ còn không thèm coi trọng, đối với tiểu chuột nhắc nhở, sau đó quay qua đón đỡ công kích của La Hầu.

Ầm ầm ầm!

Cả một vùng biển rộng chấn động dữ dội, đám người vây xem dù phấn khích nhưng cũng không dám đến quá gần.

Muốn xem kịch thì phải có mạng mà xem, xem đến mức bồi mạng mình vào thì chính là ngu không ai bằng rồi.

Bạch Cửu bị nam nhân nhắc nhở cũng không có cho Hàn Tuyết cơ hội đánh mình nữa.

Nó vung tay lên, hai đạo long quyển phong ca sát mà lao đến chỗ nàng ta.

Hàn Tuyết trong mắt lóe lên kinh dị.

Trong lòng nàng đang tràn đầy ghen tức vì bản thân chưa từng một lần được nam nhân kia, dùng giọng điệu mềm nhẹ như vậy nói chuyện, lúc này cũng phải gác lại để đối phó với công kích trước mắt.

..................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »