Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 5
5: thẳng thắn đối đãi.

❊ ❊ ❊

Có lẽ vì chấn kinh nhiều quá rồi, nên Bạch Dữ cũng không tỏ ra giật mình khi phát hiện vật nhỏ kia sắp đột phá nữa.

Bạch Dữ nhìn vật nhỏ vừa từ trong trạng thái tu luyện tỉnh lại, tinh thần không thấy sáng láng mà còn mệt mỏi bất kham thì buồn cười.

"Chít..."

Bạch Cửu mềm nhũn nằm trên giường ngọc.

Nó cảm giác bản thân giống như mới chạy hết một vòng thế thú bằng đôi chân của mình mà không hề được ngừng lại nghỉ ngơi vậy, quá mệt mỏi.

"Chưa được mấy canh giờ lại có thể từ một tiểu thú chưa từng tu luyện đạt đến đỉnh phong, chuẩn bị kết hạch...!Ngươi cũng là thiên tài đấy."

Bạch Dữ dùng ngón tay chọt chọt thân mình nho nhỏ của con vật mở miệng tán thưởng.

Còn chưa đợi Bạch Cửu vui vẻ thì đối phương đã cất giọng nghi vấn còn rất nguy hiểm mà nhìn nó.

"Dù có nhiều chuyện ta rất không hiểu nhưng chưa chắc ngươi đã cho ta đáp án, nên ta cũng không hỏi nữa.

Nhưng mà..."

Hắn ngập ngùng không nói hết khiến cho vật nhỏ hơi run lên.

Nó lổm cổm bò dậy đưa mắt lom lom cẩn thận nhìn hắn.

Bạch Cửu sâu sắc hiểu rõ câu nói "người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu", còn có "hổ xuống đồng bằng bị chó khinh".

Ừm thì nó không phải hổ mà đối phương cũng không phải chó, nhưng nếu ở địa bàn của mình nó cũng không sợ hắn đâu, hừ hừ.1

Nhưng giờ thì phải chịu thôi...!

Bạch Dữ không biết suy nghĩ trong lòng con vật nhỏ, hắn nói tiếp.

"Nhưng mà...!Nếu để ta phát hiện ngươi mưu đồ lừa dối ta chuyện gì..."

Bùm.

Hắn vừa nói đến đây thì một luồng ánh sáng nhẹ phát ra khiến mắt hắn hoa lên.

Hắn nhìn lại thì trên giường đã xuất hiện thêm một đứa bé nhỏ, cũng không khác gì hắn bây giờ khiến Bạch Dữ chấn kinh không thôi.

Mà đứa nhỏ có mái tóc trắng, phấn điêu ngọc trác, trên thân mặc một bộ đồ da thú trắng đen hai màu, vừa xuất hiện đã gấp gáp mở miệng nói chuyện.1

"Ta không có lừa dối ngươi! Ta không biết sao mình lại ở đây nữa.

Nhưng ta có thể biến thân, này là bí mật lớn nhất của ta đó! Ta không giấu ngươi nữa!"

Bạch Cửu đôi mắt đen long lanh ướt sũng nhìn đứa nhỏ kia, chỉ mong hắn tin lời mình.

A Bà nói rồi, thú với thú phải thẳng thắn đối đãi mới mong nhận được kết quả tốt nhất, nó...!Giờ nó nói còn kịp không...!

Bạch Dữ từ chấn động đến kinh nghi nhìn đứa nhỏ trước mặt.

Hắn xem như hiểu, thiên đạo hôm nay muốn hắn phá vỡ nhận thức trước đây mà xây dựng cái mới, còn nói với hắn rằng: Đồ Thiên thế giới chuyện lạ nhiều, đừng kinh ngạc, đừng kinh ngạc.

"Ngươi là vật nhỏ kia?"

Hắn nhìn nó hỏi, trong đôi mắt lưu ly toàn là ám trầm.

Bạch Cửu thận trọng gật đầu.

Đôi mắt nhỏ tròn vo vẫn không ngừng nhìn người đối diện.

Bạch Dữ đối với cái gật đầu của nó thật lâu không nói.

Bạch Cửu cũng hơi hiểu tại sao đứa nhỏ kia như thế.

Dù không biết thú nơi này có giống nó không nhưng đâm lao thì phải theo lao thôi.

Nó cũng chỉ có thể bất lực chờ đợi đối phương tỉnh lại.

Liếc mắt thấy trắc thí thạch bên cạnh, đôi mắt nhỏ sáng lên, đưa tay cầm lấy.

Bùm.

Một chùm ánh sáng hai màu loé lên đánh cho Bạch Dữ từ trong suy nghĩ tỉnh lại, đưa mắt nhìn tới.

Trắc thí thạch phát ra hai màu thuộc tính quen thuộc đến không thể quen hơn nữa, như đang chứng minh lời nói của vật nhỏ kia vậy.

Rột!

Bỗng nhiên một âm thanh khác lạ vang lên.

Bạch Cửu có chút cứng đờ.

Cánh tay lơ lửng trên không trung một lúc rồi ngượng ngùng rụt về, đáng thương mà xoa xoa bụng nhỏ xẹp lép.

Nó đói rồi...!Lúc này chắc a mẫu đã nướng thịt hầm canh đợi nó về ăn đi...!

Bạch Dữ vốn muốn cười lại bị bi thương nhớ nhung của đứa nhỏ làm cho tắt ngúm.

Nhớ nhà sao?

"Ngươi muốn về nhà?"

Hắn hỏi, rồi ngay lập tức nhận được câu trả lời.

Bạch Dữ nhìn nó gật đầu, vậy mà có chút không vui.

Hắn nhăn mày, khẽ phất tay.

Trên giường lập tức xuất hiện một đĩa linh quả.

Bạch Dữ đưa mắt nhìn đứa nhỏ vẫn còn ngây ngốc ở kia, nhéo một quả nhỏ màu hồng ngọc đưa đến trước mặt nó.

Bạch Cửu đang bi thương bỗng nhiên tầm mắt xuất hiện một bàn tay cằm trái nhỏ xinh đẹp.

Nó ngơ ngác nhìn lên chủ nhân của cái tay.

"Không phải đói bụng sao?"

Bạch Dữ nhướng mày nhỏ lên hỏi.

Bạch Cửu ngốc ngốc gật đầu, rồi nhìn xuống quả nhỏ.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Bạch Dữ, Bạch Cửu cúi đầu từ trong tay hắn cắn lấy quả nhỏ, nhai nhai lên.

Bạch Dữ giương mắt nhìn cái tay mình, xúc cảm mềm mại từ đôi môi của ai kia vẫn còn chưa tan.

Hắn không nói rõ được trong lòng là cảm giác gì, nhưng hắn nhanh chóng lắc đầu quên đi.

Thứ mà Bạch Dữ cho Bạch Cửu ăn là linh quả.

Đối với tu sĩ hay yêu thú ăn vào sẽ trợ giúp tu luyện còn làm no, nên hắn nghĩ với trình độ của Bạch Cửu thì chỉ cần một quả là đủ rồi.

Bạch Cửu đúng là no, nhưng nó lại không thích.

Thứ kia thơm ngào ngạt thật đó, nhưng vào miệng là tan, chẳng có chút cảm giác hưởng thụ gì cả.

Nó muốn ăn thịt, hay chỉ là hạt cứng thôi cũng được.

Bạch Dữ không biết đứa nhỏ đang chê bai cái thứ mà bao nhiêu tu sĩ đều ao ước, nhưng hắn lại thấy đứa nhỏ ôm bụng, môi lại trề ra đáng thương.

"Còn đói?"

Hắn nhướng mày hỏi.

Bạch Cửu lắc đầu.

Bạch Dữ không tin, vẫn nhìn nó.

Sau đó đưa cho nó một quả nữa.

Lần này đứa nhỏ không ăn, trong ánh mắt còn có chút...!Chê bai?

Bạch Dữ nghĩ mình nhìn lầm, nhưng hắn vẫn hỏi.

"Không thích nó?"

Bạch Cửu nghe thấy thì hơi gật đầu, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn.

"Ngươi muốn ăn cái gì?"

Bạch Dữ nén lại cảm giác muốn trợn mắt, hỏi ra câu này.

Vật nhỏ kia giống như đã đợi lời này từ lâu rồi ấy, hắn vừa hỏi thì đôi mắt kia đã sáng rực lên.

"Muốn ăn thịt!"

Bạch Cửu mắt long lanh nhìn hắn.

Bạch Dữ ngẩn ra.

Thịt?

Nói cũng đúng, dã thú thì thích thịt thôi.

Chưa kể nó mới tu luyện, còn chưa đến mức quên mất bản năng.

Nhưng mà xung quanh nơi này của hắn làm gì có dã thú mà bắt...!Có cá thì may ra.

"Không có thịt...!Cá được không?"

Hắn vừa nói không thịt thì đứa nhỏ kia đã ỉu xìu, nhưng nghe đến cá thì lại sáng lên.

Bạch Dữ buồn cười, đứa nhỏ này nhiều biểu cảm sinh động thật đấy.

Tự nhiên hắn có xúc động muốn nuôi làm thú cưng.

Mà nó cũng nhỏ thật, không biết có lớn nữa không?

"Ngươi có lớn nữa không...!Ý ta là thú hình?"

Bạch Dữ buộc miệng nói ra.

Bạch Cửu đang định thúc dục hắn nhanh đi bắt cá, nghe vậy thì ngẩn ngơ một chút, sau đó lắc đầu.

Dòng họ nhà nó lớn nhiêu đó là hết cỡ rồi, dù nó chưa thấy đồng loại nào khác ngoài a Bà, a mẫu, a thúc.

Bạch Dữ hài lòng, lúc này mới từ trên giường đứng lên.

Bạch Cửu vừa thấy cũng bò dậy theo.

"Ngươi...!Biến về hay để vậy?"

Bạch Dữ ngập ngùng hỏi, dù cái hình thú có chút xấu nhưng cũng khôi hài lắm, mềm mềm.

Bạch Cửu nghẹo đầu suy nghĩ một chút, sau đó biến trở về.

Nó ba chân bốn cẳng bò lên người Bạch Dữ, chớp mắt đã ngồi ổn áp trên vai hắn.

Bạch Dữ nhìn con vật nhỏ mới đó đã to gan lớn mật tự ý làm chủ kia, suy nghĩ có nên hất nó xuống không.

Nhưng chỉ là nghĩ thôi...!

"Ngồi cho chắc, rớt ta không lụm đâu."1

Hắn tà ác nói, bay đi.

Bạch Cửu vội vàng dùng bốn cái móng nhỏ bấu chặt lên vạc áo đứa nhỏ, rõ ràng là xinh đẹp nhưng xấu xa muốn chết kia, cố gắng cho mình không rớt ra.

Bạch Dữ cảm nhận được vật nhỏ trên vai căng thẳng, khoé môi cong lên.1.

Có lẽ vì chấn kinh nhiều quá rồi, nên Bạch Dữ cũng không tỏ ra giật mình khi phát hiện vật nhỏ kia sắp đột phá nữa.

Bạch Dữ nhìn vật nhỏ vừa từ trong trạng thái tu luyện tỉnh lại, tinh thần không thấy sáng láng mà còn mệt mỏi bất kham thì buồn cười.

"Chít..."

Bạch Cửu mềm nhũn nằm trên giường ngọc.

Nó cảm giác bản thân giống như mới chạy hết một vòng thế thú bằng đôi chân của mình mà không hề được ngừng lại nghỉ ngơi vậy, quá mệt mỏi.

"Chưa được mấy canh giờ lại có thể từ một tiểu thú chưa từng tu luyện đạt đến đỉnh phong, chuẩn bị kết hạch...!Ngươi cũng là thiên tài đấy."

Bạch Dữ dùng ngón tay chọt chọt thân mình nho nhỏ của con vật mở miệng tán thưởng.

Còn chưa đợi Bạch Cửu vui vẻ thì đối phương đã cất giọng nghi vấn còn rất nguy hiểm mà nhìn nó.

"Dù có nhiều chuyện ta rất không hiểu nhưng chưa chắc ngươi đã cho ta đáp án, nên ta cũng không hỏi nữa.

Nhưng mà..."

Hắn ngập ngùng không nói hết khiến cho vật nhỏ hơi run lên.

Nó lổm cổm bò dậy đưa mắt lom lom cẩn thận nhìn hắn.

Bạch Cửu sâu sắc hiểu rõ câu nói "người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu", còn có "hổ xuống đồng bằng bị chó khinh".

Ừm thì nó không phải hổ mà đối phương cũng không phải chó, nhưng nếu ở địa bàn của mình nó cũng không sợ hắn đâu, hừ hừ.1

Nhưng giờ thì phải chịu thôi...!

Bạch Dữ không biết suy nghĩ trong lòng con vật nhỏ, hắn nói tiếp.

"Nhưng mà...!Nếu để ta phát hiện ngươi mưu đồ lừa dối ta chuyện gì..."

Bùm.

Hắn vừa nói đến đây thì một luồng ánh sáng nhẹ phát ra khiến mắt hắn hoa lên.

Hắn nhìn lại thì trên giường đã xuất hiện thêm một đứa bé nhỏ, cũng không khác gì hắn bây giờ khiến Bạch Dữ chấn kinh không thôi.

Mà đứa nhỏ có mái tóc trắng, phấn điêu ngọc trác, trên thân mặc một bộ đồ da thú trắng đen hai màu, vừa xuất hiện đã gấp gáp mở miệng nói chuyện.1

"Ta không có lừa dối ngươi! Ta không biết sao mình lại ở đây nữa.

Nhưng ta có thể biến thân, này là bí mật lớn nhất của ta đó! Ta không giấu ngươi nữa!"

Bạch Cửu đôi mắt đen long lanh ướt sũng nhìn đứa nhỏ kia, chỉ mong hắn tin lời mình.

A Bà nói rồi, thú với thú phải thẳng thắn đối đãi mới mong nhận được kết quả tốt nhất, nó...!Giờ nó nói còn kịp không...!

Bạch Dữ từ chấn động đến kinh nghi nhìn đứa nhỏ trước mặt.

Hắn xem như hiểu, thiên đạo hôm nay muốn hắn phá vỡ nhận thức trước đây mà xây dựng cái mới, còn nói với hắn rằng: Đồ Thiên thế giới chuyện lạ nhiều, đừng kinh ngạc, đừng kinh ngạc.

"Ngươi là vật nhỏ kia?"

Hắn nhìn nó hỏi, trong đôi mắt lưu ly toàn là ám trầm.

Bạch Cửu thận trọng gật đầu.

Đôi mắt nhỏ tròn vo vẫn không ngừng nhìn người đối diện.

Bạch Dữ đối với cái gật đầu của nó thật lâu không nói.

Bạch Cửu cũng hơi hiểu tại sao đứa nhỏ kia như thế.

Dù không biết thú nơi này có giống nó không nhưng đâm lao thì phải theo lao thôi.

Nó cũng chỉ có thể bất lực chờ đợi đối phương tỉnh lại.

Liếc mắt thấy trắc thí thạch bên cạnh, đôi mắt nhỏ sáng lên, đưa tay cầm lấy.

Bùm.

Một chùm ánh sáng hai màu loé lên đánh cho Bạch Dữ từ trong suy nghĩ tỉnh lại, đưa mắt nhìn tới.

Trắc thí thạch phát ra hai màu thuộc tính quen thuộc đến không thể quen hơn nữa, như đang chứng minh lời nói của vật nhỏ kia vậy.

Rột!

Bỗng nhiên một âm thanh khác lạ vang lên.

Bạch Cửu có chút cứng đờ.

Cánh tay lơ lửng trên không trung một lúc rồi ngượng ngùng rụt về, đáng thương mà xoa xoa bụng nhỏ xẹp lép.

Nó đói rồi...!Lúc này chắc a mẫu đã nướng thịt hầm canh đợi nó về ăn đi...!

Bạch Dữ vốn muốn cười lại bị bi thương nhớ nhung của đứa nhỏ làm cho tắt ngúm.

Nhớ nhà sao?

"Ngươi muốn về nhà?"

Hắn hỏi, rồi ngay lập tức nhận được câu trả lời.

Bạch Dữ nhìn nó gật đầu, vậy mà có chút không vui.

Hắn nhăn mày, khẽ phất tay.

Trên giường lập tức xuất hiện một đĩa linh quả.

Bạch Dữ đưa mắt nhìn đứa nhỏ vẫn còn ngây ngốc ở kia, nhéo một quả nhỏ màu hồng ngọc đưa đến trước mặt nó.

Bạch Cửu đang bi thương bỗng nhiên tầm mắt xuất hiện một bàn tay cằm trái nhỏ xinh đẹp.

Nó ngơ ngác nhìn lên chủ nhân của cái tay.

"Không phải đói bụng sao?"

Bạch Dữ nhướng mày nhỏ lên hỏi.

Bạch Cửu ngốc ngốc gật đầu, rồi nhìn xuống quả nhỏ.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Bạch Dữ, Bạch Cửu cúi đầu từ trong tay hắn cắn lấy quả nhỏ, nhai nhai lên.

Bạch Dữ giương mắt nhìn cái tay mình, xúc cảm mềm mại từ đôi môi của ai kia vẫn còn chưa tan.

Hắn không nói rõ được trong lòng là cảm giác gì, nhưng hắn nhanh chóng lắc đầu quên đi.

Thứ mà Bạch Dữ cho Bạch Cửu ăn là linh quả.

Đối với tu sĩ hay yêu thú ăn vào sẽ trợ giúp tu luyện còn làm no, nên hắn nghĩ với trình độ của Bạch Cửu thì chỉ cần một quả là đủ rồi.

Bạch Cửu đúng là no, nhưng nó lại không thích.

Thứ kia thơm ngào ngạt thật đó, nhưng vào miệng là tan, chẳng có chút cảm giác hưởng thụ gì cả.

Nó muốn ăn thịt, hay chỉ là hạt cứng thôi cũng được.

Bạch Dữ không biết đứa nhỏ đang chê bai cái thứ mà bao nhiêu tu sĩ đều ao ước, nhưng hắn lại thấy đứa nhỏ ôm bụng, môi lại trề ra đáng thương.

"Còn đói?"

Hắn nhướng mày hỏi.

Bạch Cửu lắc đầu.

Bạch Dữ không tin, vẫn nhìn nó.

Sau đó đưa cho nó một quả nữa.

Lần này đứa nhỏ không ăn, trong ánh mắt còn có chút...!Chê bai?

Bạch Dữ nghĩ mình nhìn lầm, nhưng hắn vẫn hỏi.

"Không thích nó?"

Bạch Cửu nghe thấy thì hơi gật đầu, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn.

"Ngươi muốn ăn cái gì?"

Bạch Dữ nén lại cảm giác muốn trợn mắt, hỏi ra câu này.

Vật nhỏ kia giống như đã đợi lời này từ lâu rồi ấy, hắn vừa hỏi thì đôi mắt kia đã sáng rực lên.

"Muốn ăn thịt!"

Bạch Cửu mắt long lanh nhìn hắn.

Bạch Dữ ngẩn ra.

Thịt?

Nói cũng đúng, dã thú thì thích thịt thôi.

Chưa kể nó mới tu luyện, còn chưa đến mức quên mất bản năng.

Nhưng mà xung quanh nơi này của hắn làm gì có dã thú mà bắt...!Có cá thì may ra.

"Không có thịt...!Cá được không?"

Hắn vừa nói không thịt thì đứa nhỏ kia đã ỉu xìu, nhưng nghe đến cá thì lại sáng lên.

Bạch Dữ buồn cười, đứa nhỏ này nhiều biểu cảm sinh động thật đấy.

Tự nhiên hắn có xúc động muốn nuôi làm thú cưng.

Mà nó cũng nhỏ thật, không biết có lớn nữa không?

"Ngươi có lớn nữa không...!Ý ta là thú hình?"

Bạch Dữ buộc miệng nói ra.

Bạch Cửu đang định thúc dục hắn nhanh đi bắt cá, nghe vậy thì ngẩn ngơ một chút, sau đó lắc đầu.

Dòng họ nhà nó lớn nhiêu đó là hết cỡ rồi, dù nó chưa thấy đồng loại nào khác ngoài a Bà, a mẫu, a thúc.

Bạch Dữ hài lòng, lúc này mới từ trên giường đứng lên.

Bạch Cửu vừa thấy cũng bò dậy theo.

"Ngươi...!Biến về hay để vậy?"

Bạch Dữ ngập ngùng hỏi, dù cái hình thú có chút xấu nhưng cũng khôi hài lắm, mềm mềm.

Bạch Cửu nghẹo đầu suy nghĩ một chút, sau đó biến trở về.

Nó ba chân bốn cẳng bò lên người Bạch Dữ, chớp mắt đã ngồi ổn áp trên vai hắn.

Bạch Dữ nhìn con vật nhỏ mới đó đã to gan lớn mật tự ý làm chủ kia, suy nghĩ có nên hất nó xuống không.

Nhưng chỉ là nghĩ thôi...!

"Ngồi cho chắc, rớt ta không lụm đâu."1

Hắn tà ác nói, bay đi.

Bạch Cửu vội vàng dùng bốn cái móng nhỏ bấu chặt lên vạc áo đứa nhỏ, rõ ràng là xinh đẹp nhưng xấu xa muốn chết kia, cố gắng cho mình không rớt ra.

Bạch Dữ cảm nhận được vật nhỏ trên vai căng thẳng, khoé môi cong lên.1.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »