Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3600 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 6
6: lẫn nhau tìm hiểu.

❊ ❊ ❊

Cuối cùng Bạch Dữ cũng chỉ dọa nó mà thôi.

Bạch Cửu ngồi trên vai Bạch Dữ.

Mới đầu thì nó căng thẳng đến nhắm tịt mắt, nhưng sau đó lại không cảm thấy chút chấn động nào, lúc này nó mới mở mắt ra.

Nhìn đến cảnh tượng nơi này, nó vẫn rất kinh ngạc.

Long giới chủ yếu là sơn mạch, từng nhánh nhỏ lớn khác nhau, đồi núi chập chùng chứ không có rừng rậm mênh mông.

Trong những dãy sơn mạch cũng có cây cối nhưng không tính là cái gì.

Ngược lại, nơi này có rất nhiều sông suối ao hồ.

Cũng không biết những nơi khác thế nào, nhưng trước mắt Bạch Cửu thì chính là vậy.

Xung quanh đỉnh núi của Bạch Dữ là một dải đồng bằng không nhiều cây cối.

Một con sông từ đâu tới uốn lượn quanh nơi này rồi chạy đi mất.

Ngoài ra, nơi này còn có rất nhiều ao hồ lớn nhỏ.

Bạch Dữ đưa nó đến một hồ nước khá lớn, Bạch Cửu có thể nhìn đến từng con cá màu bạc đang bơi lội bên trong.

Đôi mắt đậu đen của nó sáng lên.

"Chít chít!"

Nó kêu lên, thiếu điều muốn nhảy vào đó.

Mấy con Bạch Long ngư đang nhàn nhã bơi lội cũng không vì nó mà hoãn lại tư thế bơi.

Lâu lâu chúng còn sẽ nhảy lên mặt nước, phơi mình dưới ánh nắng, phô bày tấm thân tuyệt đẹp trước mặt hai thú.

"Chít chít chít!"

Bạch Cửu nhảy dựng lên, kích động đến mức nắm tóc Bạch Dữ kéo kéo.

Một cái móng nhỏ chỉ vào con cá trong hồ, ý bảo hắn mau đi bắt.

Bạch Dữ cảm thấy biểu tình của nó rất hài hước nên tha thứ cho nó chuyện nắm tóc mình.

Hắn đưa tay ra phía trước rồi làm ra tư thế nắm.

Một xoáy nước thình lình hiện ra bên dưới thân con Bạch Long ngư đang nhởn nhơ kia.

Nó vùng vẫy muốn thoát ra, quanh thân còn xuất hiện vài luồn phong nhuận, muốn phá tan vòng xoáy nhưng không được.

Cuối cùng nó vẫn bị xoáy nước xiết lấy, lôi lên bờ.

"Chít chít chít!!"

Bạch Cửu hai cái móng nhỏ chạm vào nhau liên tục, ánh mắt sùng bái nhìn Bạch Dữ.

Trong đầu Bạch Dữ lập tức hiện lên ba chữ "vỗ mông ngựa", có chút hài lòng mà nhướng lên mày ngài.

Bạch Dữ chỉ bắt một con thôi, cũng không thèm đi nơi khác mà ngồi ngay đó, nhìn vật nhỏ kia...!Làm cá.

Bạch Cửu trong hình hài đứa nhỏ phấn nộn, một tay cầm con cá, một tay cầm đoản đao mượn của Bạch Dữ.

Khuôn mặt nhỏ nghiêm túc mà đánh vẫy, làm sạch con Bạch Long ngư xấu số.

"Hô, bình thường ở nhà có người phục vụ không chịu, cứ phải chơi ngu...!Giờ còn phải tự mình làm cá nữa...!Lần sau nhất định sẽ ngoan ngoãn ở trong nhà..."

Bạch Cửu vừa làm cá vừa đáng thương kiểm điểm bản thân.

.

||||| Truyện đề cử: [Ngôn Tình] Sống Chung |||||

Bạch Dữ nhướng mày nhìn đứa nhỏ đang lẩm bẩm ở kia, một chút cũng không hề hay biết mấy lời nó tự nói đều chui hết vào tai hắn.

Hắn cảm thấy nên đánh giá lại khả năng đứa nhỏ ngốc manh này là có mưu đồ mới trà trộn vào đây.

Hắn thật sự rất muốn hỏi...!Mà hắn cũng hỏi thật.

"Nhà ngươi ở đâu?"

Bạch Cửu đang chăm chú làm cá, nghe hắn hỏi thì giật mình từ trong kiểm điểm thoát ra, đưa mắt nhìn đứa nhỏ đối diện.

"Nhà tôi ở thế thú, chẳng biết cách nơi này bao xa nữa."

Nó buồn bả cúi đầu.

Nó chẳng ngây thơ mà cho rằng nơi này vẫn còn là thế thú của nó...!Nhưng rốt cuộc là cách bao xa, làm sao để về?

Thế thú?

Bạch Dữ ở trong lòng nhẩm từ này mấy lần nhưng vẫn không biết nhớ ra cái nơi này này là ở chỗ nào.

Chẳng lẽ không phải ở Bắc Thần?

"Còn đây là nơi nào? Tại sao ngươi có thể bay mà không cần cánh được? Còn làm rất nhiều cái lạ?"

Hắn đang suy nghĩ thì mấy câu hỏi liên tục chạy đến khiến hắn trợn mắt.

Bạch Cửu ngóng trông nhìn đứa nhỏ kia.

Bạch Dạ nhìn nó trầm tư một chút.

"Bắc Thần đại lục, Long giới long tộc."

Hắn vừa nói vừa quan sát đứa nhỏ kia.

Nhìn đến biểu tình mờ mịt của nó mà ở trong lòng chấp vá lại hiểu biết về đứa nhỏ này.

Bạch Cửu thật sự rất tuyệt vọng, xem ra khả năng nhờ người này đưa nó về là không thể thực hiện.

Đối phương có vẻ cũng không biết thế thú ở đâu? Mà Bắc Thần...!Nó cũng không biết là ở nơi nào.

"Vậy làm sao ngươi bay được? Người ở đây đều kỳ lạ như vậy sao?"

Nó tiếp tục hỏi vấn đề mà nó đã tò mò từ lúc đầu, đôi mắt gấp gáp nhìn đứa nhỏ kia.

Bạch Dữ nhìn đứa nhỏ rõ ràng là kỳ lạ hơn so với nơi này, lại nói người ở đây không bình thường, nghi ngờ trong tâm lại nhỏ đi.

"Tu luyện thêm rồi ngươi cũng sẽ bay được giống ta thôi."

Hắn nhàn nhạt nói.

Bạch Cửu ngẩn ra, tay cũng quên đánh vảy cá.

"Ngươi nói ta cũng có thể...!Có thể không cần cánh chim mà cũng bay được sao?"

Nó gấp gáp hỏi lại.

Trời biết nó muốn bay như thế nào, mà cũng vì vậy nên mới rớt đến đây.

Dù sao cũng chưa về được, nếu có thể học được bay ở nơi này, nó nhất định sẽ cố gắng mà học.

Dưới ánh mắt của nó, đứa nhỏ kia gật đầu.

"Tuy ta không biết tu luyện mà ngươi nói là sao, nhưng ta muốn học, ngươi sẽ dạy ta chứ?"

Bạch Cửu cẩn thận hỏi đứa nhỏ, đôi mắt tròn xoe vừa khát vọng lại ngây thơ, khiến người ta bất giác phải tin tưởng vào nó.

Bạch Dữ nhàn nhạt nhìn đứa nhỏ mặc y phục thiếu vải, đứng thì không đến nổi nhưng ngồi thì lộ hết trơn phong cảnh bên trong, nếu bay...!Đảm bảo sẽ khiến thiên hạ cay mắt.

May mắn nó chỉ là một đứa bé...!Bạch Dữ ngồi đối diện nhìn nãy giờ cũng không cảm thấy ghét bỏ gì, nhưng đối phương một chút ý thức cũng không có...!

Hơn nữa...!Nếu hắn đoán không lầm thì nó là từ da lông của con vật nhỏ biến hoá ra.

Yêu thú ở đây chắc chắn là không làm được

Mà "thế thú" đều có thể giống như nó làm được điều này, nó quen thuộc nên mới không lấn cấn việc mình ăn mặc như vậy là đúng hay không.

Theo cả quá trình quan sát của hắn từ lúc đầu, vật nhỏ này chắc chắn không phải sản phẩm của Bắc Thần hay là Đồ Thiên thế giới.

Còn việc tại sao nó rớt xuống đầu hắn...!Cái này chắc phải tìm hiểu lại.

Nhưng tạm nói trước, nó không có ác ý với mình.

Vậy hắn dạy nó tu luyện cũng chẳng sao.

Chưa kể...!Vật nhỏ này có khả năng cũng là một thiên tài tu luyện.

Bạch Dữ cũng đối với nó sinh ra tò mò, không biết nó sẽ đi được nhanh thế nào trên con đường này.

Bạch Dữ lâm vào suy tư, lâu đến mức Bạch Cửu cũng thấy tuyệt vọng.

Nó đoán rằng hắn không muốn dạy nó thì trong lòng buồn bã, đặt con cá đã được làm sạch lên một tảng đá, đứng lên đi tìm củi.

Vất vả lắm mới lụm được một đống củi, đương lúc nó cúi đầu tìm hai hòn đá có thể đánh lửa thì đống củi nó để ở kia bốc cháy lên.

Bạch Dữ nhìn đứa nhỏ ngốc ngốc chạy trở về thì buồn cười.

Nó thật cẩn thận mà dùng tay chân ngắn ngủn của nó tém lại đống lửa, lại dùng một nhánh cây xiên con Bạch Long ngư xấu số lên, cắm ở bên cạnh đống lửa, bắt đầu nướng cá.

Bạch Long ngư là sản vật ở Long giới.

Nhưng long tộc không có ăn nên chúng sinh sản được rất nhiều, cũng béo mập bổ dưỡng, tốt cho tu sĩ, như linh quả vậy.

Nếu đem quăng nó ra tu chân giới, đảm bảo sẽ khiến một đám người chạy theo như vịt.

Nếu hắn giữ đứa nhỏ này lại đây dạy dỗ...!Bạch Dữ nhìn hồ nước nơi đám Bạch Long ngư đang tung tăng nhàn nhã bơi nhảy, mà như đã có thể nhìn thấy tương lai ảm đạm của nó rồi.1.

Cuối cùng Bạch Dữ cũng chỉ dọa nó mà thôi.

Bạch Cửu ngồi trên vai Bạch Dữ.

Mới đầu thì nó căng thẳng đến nhắm tịt mắt, nhưng sau đó lại không cảm thấy chút chấn động nào, lúc này nó mới mở mắt ra.

Nhìn đến cảnh tượng nơi này, nó vẫn rất kinh ngạc.

Long giới chủ yếu là sơn mạch, từng nhánh nhỏ lớn khác nhau, đồi núi chập chùng chứ không có rừng rậm mênh mông.

Trong những dãy sơn mạch cũng có cây cối nhưng không tính là cái gì.

Ngược lại, nơi này có rất nhiều sông suối ao hồ.

Cũng không biết những nơi khác thế nào, nhưng trước mắt Bạch Cửu thì chính là vậy.

Xung quanh đỉnh núi của Bạch Dữ là một dải đồng bằng không nhiều cây cối.

Một con sông từ đâu tới uốn lượn quanh nơi này rồi chạy đi mất.

Ngoài ra, nơi này còn có rất nhiều ao hồ lớn nhỏ.

Bạch Dữ đưa nó đến một hồ nước khá lớn, Bạch Cửu có thể nhìn đến từng con cá màu bạc đang bơi lội bên trong.

Đôi mắt đậu đen của nó sáng lên.

"Chít chít!"

Nó kêu lên, thiếu điều muốn nhảy vào đó.

Mấy con Bạch Long ngư đang nhàn nhã bơi lội cũng không vì nó mà hoãn lại tư thế bơi.

Lâu lâu chúng còn sẽ nhảy lên mặt nước, phơi mình dưới ánh nắng, phô bày tấm thân tuyệt đẹp trước mặt hai thú.

"Chít chít chít!"

Bạch Cửu nhảy dựng lên, kích động đến mức nắm tóc Bạch Dữ kéo kéo.

Một cái móng nhỏ chỉ vào con cá trong hồ, ý bảo hắn mau đi bắt.

Bạch Dữ cảm thấy biểu tình của nó rất hài hước nên tha thứ cho nó chuyện nắm tóc mình.

Hắn đưa tay ra phía trước rồi làm ra tư thế nắm.

Một xoáy nước thình lình hiện ra bên dưới thân con Bạch Long ngư đang nhởn nhơ kia.

Nó vùng vẫy muốn thoát ra, quanh thân còn xuất hiện vài luồn phong nhuận, muốn phá tan vòng xoáy nhưng không được.

Cuối cùng nó vẫn bị xoáy nước xiết lấy, lôi lên bờ.

"Chít chít chít!!"

Bạch Cửu hai cái móng nhỏ chạm vào nhau liên tục, ánh mắt sùng bái nhìn Bạch Dữ.

Trong đầu Bạch Dữ lập tức hiện lên ba chữ "vỗ mông ngựa", có chút hài lòng mà nhướng lên mày ngài.

Bạch Dữ chỉ bắt một con thôi, cũng không thèm đi nơi khác mà ngồi ngay đó, nhìn vật nhỏ kia...!Làm cá.

Bạch Cửu trong hình hài đứa nhỏ phấn nộn, một tay cầm con cá, một tay cầm đoản đao mượn của Bạch Dữ.

Khuôn mặt nhỏ nghiêm túc mà đánh vẫy, làm sạch con Bạch Long ngư xấu số.

"Hô, bình thường ở nhà có người phục vụ không chịu, cứ phải chơi ngu...!Giờ còn phải tự mình làm cá nữa...!Lần sau nhất định sẽ ngoan ngoãn ở trong nhà..."

Bạch Cửu vừa làm cá vừa đáng thương kiểm điểm bản thân.

.

||||| Truyện đề cử: [Ngôn Tình] Sống Chung |||||

Bạch Dữ nhướng mày nhìn đứa nhỏ đang lẩm bẩm ở kia, một chút cũng không hề hay biết mấy lời nó tự nói đều chui hết vào tai hắn.

Hắn cảm thấy nên đánh giá lại khả năng đứa nhỏ ngốc manh này là có mưu đồ mới trà trộn vào đây.

Hắn thật sự rất muốn hỏi...!Mà hắn cũng hỏi thật.

"Nhà ngươi ở đâu?"

Bạch Cửu đang chăm chú làm cá, nghe hắn hỏi thì giật mình từ trong kiểm điểm thoát ra, đưa mắt nhìn đứa nhỏ đối diện.

"Nhà tôi ở thế thú, chẳng biết cách nơi này bao xa nữa."

Nó buồn bả cúi đầu.

Nó chẳng ngây thơ mà cho rằng nơi này vẫn còn là thế thú của nó...!Nhưng rốt cuộc là cách bao xa, làm sao để về?

Thế thú?

Bạch Dữ ở trong lòng nhẩm từ này mấy lần nhưng vẫn không biết nhớ ra cái nơi này này là ở chỗ nào.

Chẳng lẽ không phải ở Bắc Thần?

"Còn đây là nơi nào? Tại sao ngươi có thể bay mà không cần cánh được? Còn làm rất nhiều cái lạ?"

Hắn đang suy nghĩ thì mấy câu hỏi liên tục chạy đến khiến hắn trợn mắt.

Bạch Cửu ngóng trông nhìn đứa nhỏ kia.

Bạch Dạ nhìn nó trầm tư một chút.

"Bắc Thần đại lục, Long giới long tộc."

Hắn vừa nói vừa quan sát đứa nhỏ kia.

Nhìn đến biểu tình mờ mịt của nó mà ở trong lòng chấp vá lại hiểu biết về đứa nhỏ này.

Bạch Cửu thật sự rất tuyệt vọng, xem ra khả năng nhờ người này đưa nó về là không thể thực hiện.

Đối phương có vẻ cũng không biết thế thú ở đâu? Mà Bắc Thần...!Nó cũng không biết là ở nơi nào.

"Vậy làm sao ngươi bay được? Người ở đây đều kỳ lạ như vậy sao?"

Nó tiếp tục hỏi vấn đề mà nó đã tò mò từ lúc đầu, đôi mắt gấp gáp nhìn đứa nhỏ kia.

Bạch Dữ nhìn đứa nhỏ rõ ràng là kỳ lạ hơn so với nơi này, lại nói người ở đây không bình thường, nghi ngờ trong tâm lại nhỏ đi.

"Tu luyện thêm rồi ngươi cũng sẽ bay được giống ta thôi."

Hắn nhàn nhạt nói.

Bạch Cửu ngẩn ra, tay cũng quên đánh vảy cá.

"Ngươi nói ta cũng có thể...!Có thể không cần cánh chim mà cũng bay được sao?"

Nó gấp gáp hỏi lại.

Trời biết nó muốn bay như thế nào, mà cũng vì vậy nên mới rớt đến đây.

Dù sao cũng chưa về được, nếu có thể học được bay ở nơi này, nó nhất định sẽ cố gắng mà học.

Dưới ánh mắt của nó, đứa nhỏ kia gật đầu.

"Tuy ta không biết tu luyện mà ngươi nói là sao, nhưng ta muốn học, ngươi sẽ dạy ta chứ?"

Bạch Cửu cẩn thận hỏi đứa nhỏ, đôi mắt tròn xoe vừa khát vọng lại ngây thơ, khiến người ta bất giác phải tin tưởng vào nó.

Bạch Dữ nhàn nhạt nhìn đứa nhỏ mặc y phục thiếu vải, đứng thì không đến nổi nhưng ngồi thì lộ hết trơn phong cảnh bên trong, nếu bay...!Đảm bảo sẽ khiến thiên hạ cay mắt.

May mắn nó chỉ là một đứa bé...!Bạch Dữ ngồi đối diện nhìn nãy giờ cũng không cảm thấy ghét bỏ gì, nhưng đối phương một chút ý thức cũng không có...!

Hơn nữa...!Nếu hắn đoán không lầm thì nó là từ da lông của con vật nhỏ biến hoá ra.

Yêu thú ở đây chắc chắn là không làm được

Mà "thế thú" đều có thể giống như nó làm được điều này, nó quen thuộc nên mới không lấn cấn việc mình ăn mặc như vậy là đúng hay không.

Theo cả quá trình quan sát của hắn từ lúc đầu, vật nhỏ này chắc chắn không phải sản phẩm của Bắc Thần hay là Đồ Thiên thế giới.

Còn việc tại sao nó rớt xuống đầu hắn...!Cái này chắc phải tìm hiểu lại.

Nhưng tạm nói trước, nó không có ác ý với mình.

Vậy hắn dạy nó tu luyện cũng chẳng sao.

Chưa kể...!Vật nhỏ này có khả năng cũng là một thiên tài tu luyện.

Bạch Dữ cũng đối với nó sinh ra tò mò, không biết nó sẽ đi được nhanh thế nào trên con đường này.

Bạch Dữ lâm vào suy tư, lâu đến mức Bạch Cửu cũng thấy tuyệt vọng.

Nó đoán rằng hắn không muốn dạy nó thì trong lòng buồn bã, đặt con cá đã được làm sạch lên một tảng đá, đứng lên đi tìm củi.

Vất vả lắm mới lụm được một đống củi, đương lúc nó cúi đầu tìm hai hòn đá có thể đánh lửa thì đống củi nó để ở kia bốc cháy lên.

Bạch Dữ nhìn đứa nhỏ ngốc ngốc chạy trở về thì buồn cười.

Nó thật cẩn thận mà dùng tay chân ngắn ngủn của nó tém lại đống lửa, lại dùng một nhánh cây xiên con Bạch Long ngư xấu số lên, cắm ở bên cạnh đống lửa, bắt đầu nướng cá.

Bạch Long ngư là sản vật ở Long giới.

Nhưng long tộc không có ăn nên chúng sinh sản được rất nhiều, cũng béo mập bổ dưỡng, tốt cho tu sĩ, như linh quả vậy.

Nếu đem quăng nó ra tu chân giới, đảm bảo sẽ khiến một đám người chạy theo như vịt.

Nếu hắn giữ đứa nhỏ này lại đây dạy dỗ...!Bạch Dữ nhìn hồ nước nơi đám Bạch Long ngư đang tung tăng nhàn nhã bơi nhảy, mà như đã có thể nhìn thấy tương lai ảm đạm của nó rồi.1.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »