Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3296 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 23
23: bắc giới thành.

❊ ❊ ❊

Bạch Dữ nhìn Bạch Cửu từ lóng ngóng đến thành thục mà lột da con Phong lang, kéo lấy nội tạng ra đốt đi rồi xiên con yêu thú lên, bắt đầu nướng mà không biết nên nói gì.1

"Đây là yêu đan sao?"

Bạch Cửu giơ giơ viên yêu đan có màu trắng nhưng mang chút tia ánh sáng xanh lên mà hỏi Bạch Dữ.

"Ừm, ngươi cũng có."

Hắn gật đầu, còn nói thêm.

"Vậy cái này làm gì? Da thú thì ta biết.

Ở chỗ ta sẽ làm quần áo."

Bạch Dữ chỉ kêu nó giữ lại da thú cùng răng thú, móng vuốt.

Những thứ đó ở thế thú cũng sẽ giữ lại nên nó không khó hiểu.

Cách nói của Bạch Cửu cũng không sai nên Bạch Dữ không đính chính, hắn thật sự là có ý đó.

"Đều cần dùng, ngươi cứ cất hết đi.

Lỡ không dùng thì đem bán đi cũng có thể kiếm chút ít, kiếm tiền cho ngươi mua dược liệu luyện đan."1

Hắn nhàn nhạt nói.

Bạch Cửu không hiểu lắm nhưng cũng ngoan ngoãn gật đầu, đem chúng nó đều cất vào giới chỉ.

Trước khi đi hai người đã mang tất cả bảo vật trong động phủ bỏ vào giới chỉ, Bạch Cửu cũng đã biết giới chỉ là cái gì.

Nó không ngờ cái vật nhỏ xíu kia lại có thể chứa được nhiều thứ như vậy.

Kể ra thì, cái bạch ngọc lộ cũng thế nhỉ? Một cái bình bé tí mà chứa được cả trăm viên đan dược.

"Đúng rồi, đan dược cũng bán đi sao?"

Nó nhớ ra chuyện này.

"Ừm, chúng ta không cần sài cái đó.

Bán đi lấy tiền mua dược liệu cho ngươi luyện tập."

Bạch Dữ gật đầu.

Vốn dĩ hắn định đưa cho Hỏa Phong bán đi nhưng nghĩ lại thì thôi.

Hắn không muốn bại lộ chuyện này quá sớm.

Dù sao hắn cũng không thiếu tiền.

Bạch Cửu đã hiểu, nó chuyên tâm vào việc nướng thịt yêu thú.

Từng con hỏa long vờn quanh miếng thịt, âm thanh xèo xèo không ngừng vang lên.

Bạch Dữ nói thịt yêu thú phải dùng hỏa mộc mới nướng chín được, nếu không phải đợi rất lâu.

Họ không có hỏa mộc nên Bạch Cửu dùng hỏa linh căn để nướng.

Nó nghĩ, chuyện này cũng giống như luyện đan thôi mà.

Bạch Dữ nhìn nó nhàn nhã chơi mà hết nói nổi.

Sao người thì lớn mà tâm tính không lớn chút nào vậy nhỉ?

Bạch Cửu không biết suy nghĩ trong lòng hắn.

Nó nướng chín vàng con yêu thú, sau đó vét lên một lớp "gia vị", lại tiếp tục nướng.

Nhìn đến đây, Bạch Dữ còn muốn đỡ trán hơn.

Hắn thật không hiểu, dược thảo mà nó cũng khám phá ra được cái cách dùng mới lạ này, thì đủ thấy nó chấp nhất thế nào với ăn uống.1

Dù nó cũng thơm ngon thật, hắn nghĩ.

Chẳng mấy chốc mà cả khu rừng đã nồng nặc mùi thịt nướng tẩm gia vị thơm phứt, đủ để lôi kéo rất nhiều phiền toái.

Nhưng chính là không có con yêu thú nào đến đây.

Bởi vì Bạch Dữ không muốn bị làm phiền nên đã tạo ra một kết giới nhỏ bao vây bọn họ lại, người bên ngoài không nhìn đến được họ.

Lại qua vài lần quét gia vị, cuối cùng món thịt nướng Phong lang đã ra lò.

Bạch Cửu dùng đao gió cắt xuống từng miếng thịt mỏng, đặt trong một cái đĩa bạch ngọc.

Nói cũng kỳ, mọi thứ của Bạch Dữ đều có màu sắc này.

Nó hoài nghi, người này vì yêu bản thân nên yêu luôn cả những thứ màu trắng.1

Nó đưa cái đĩa cho Bạch Dữ, bản thân vừa cắt vừa ăn.

Từ lúc nó sáng chế ra gia vị sau khi hiểu rõ những thảo dược xung quanh, thì Bạch Dữ cũng sẽ ăn một chút đồ nó nướng.

Quy kết ra, đối phương không phải không ăn mà là phải ngon mới ăn.

Bạch Cửu ở trong lòng phun tào hắn.

Hai người nhàn nhã mà xử lý bữa ăn đến bất chợt này, Bạch Dữ còn chê thịt Phong lang dai...!Ừm thì không ngon bằng Bạch Long ngư rồi.

Nhưng với tay nghề nướng thịt hai năm của nó, thì dù không ngon cũng không phải không ăn được.

Tuy nhiên, sau đó Bạch Dữ chỉ cho nó nướng thứ hắn nghĩ rằng ngon mà thôi.

Đồ dở như Phong lang hắn sẽ không ăn, cũng không cho nó ăn.

Rồng chi mà bá đạo.1

Sau khi giải quyết bữa ăn, hai người lại tiếp tục lên đường rời khỏi khu rừng.

Cho đến khi nhìn thấy đường lộ thì hai người cũng không gặp qua ai cả.

Tính từ chỗ cổng vào Long giới đi ra thì cũng không quá xa, họ chỉ mất có nữa khắc* đã ra ngoài rồi.

*Nữa khắc là 15 phút, nữa canh giờ là một tiếng.1

Tuy nhiên, này chỉ là rời khỏi khu rừng.

Sau đó họ tiếp tục băng qua sơn mạch trước mặt, đi mấy canh giờ nữa mới nhìn thấy thành thị mà Bạch Dữ nói.

Trên đường đi, tất nhiên là Bạch Dữ sẽ cho Bạch Cửu thực chiến, nên mới mất thời gian như vậy.

Hai người dần dần tiếp cận tường thành phía xa.

Trước khi đến đây Bạch Dữ đã dặn dò nó kỹ càng, nhưng Bạch Cửu vẫn rất hồi hộp.

"Đừng sợ."

Bạch Dữ đang ngồi trên tay Bạch Cửu, bẹo má nó an ủi.1

Bọn họ đang giả dạng làm huynh đệ ruột thịt, còn biên soạn một kịch bản đẫm máu và nước mắt nữa.

Nhưng theo cách nói của Bạch Dữ thì vốn dĩ chẳng cần thiết, vì người ta muốn làm gì cũng chẳng cần quan tâm bọn nó lai lịch ra sao đâu.

Quan trọng là không để cho người khác biết chúng nó là yêu thú.

"Ta không sợ.

Có ngươi ta sẽ không sợ."

Bạch Cửu nói một câu còn phải đính chính lại.

Bạch Dữ cười cười.

Cổng thành đã ở trước mắt.

Lại gần rồi mới biết nó to lớn như vậy, Bạch Cửu ngửa cổ lên nhìn, trầm trồ không thôi.

Bắc Giới thành.

Đây là một thành trì rất bình thường, không lớn, nhưng ngũ tạng đầy đủ.

Theo cách nói của Bạch Dữ thì nơi này nên có cái gì thì có cái đó.

Cái đó là cái gì?

Tất nhiên là tu chân giả rồi.

Vậy làm sao để nhận biết được tu sĩ và người thường?

Cái này đến lúc thấy rồi Bạch Cửu không cần Bạch Dữ nói cũng biết.

Nó nói không rõ được, chính là cảm nhận được.

Tu sĩ có một sự ưu việt toát ra từ trong cốt tủy.

Mà tu sĩ với nhau đều sẽ có cảm ứng được đồng thời nhìn đến tu vi của đối phương.

Nhưng cái này chỉ giới hạn ở phạm vi bằng hoặc dưới mình thôi.

Cảnh giới cao hơn mình sẽ nhìn không được.

Bạch Dữ cũng đã dạy cho Bạch Cửu, cái tên yêu tu không xứng chức là nó, biết cách làm sao sử dụng thần thức để nhìn đến tu vi của người khác.

Nhưng hắn lại yêu cầu nó không được sài khi có hắn bên cạnh.

Đơn giản, bởi vì Bạch Cửu không khống chế tốt.

Việc dùng thần thức quan sát một tu sĩ không phải chuyện hay ho gì, làm không cẩn thận lại gây ra chiến hỏa.

Tuy Bạch Dữ hắn không sợ nhưng ngại phiền toái.

Dù là cấp bậc Yêu vương đi lại trong thành thị của tu chân giả cũng phải cẩn thận.

Tất nhiên, tu sĩ cấp thấp không thể nhận ra được chân thân của hắn, nhưng còn Bạch Cửu...!Hắn cũng không muốn đánh nhau cả ngày đâu.

Hai người vừa đặt chân vào thành đã bị người ta nhìn ngó.

Vì cái gì?

Vì chúng nó đẹp chứ sao.

Người thường nhìn họ sẽ tán thưởng con nhà ai đáng yêu thế.

Tu sĩ thì ngờ vực nhìn họ.

Con cháu thế gia tu chân tầm tuổi họ đều nuôi ở trong nhà, sợ chết yểu.

Ai lại cho chạy nhông ở bên ngoài như vậy, còn là một lúc hai đứa, còn nhỏ tuổi như thế.

Quan trọng nhất là...!Bọn hắn nhìn không đến cấp bậc của hai đứa nhỏ này.

Họ không nhìn được cũng không phải vì chúng nó là người thường, việc này cũng quy kết cho trực giác của tu sĩ đi.

Quá kinh dị.

Trên đời này, pháp bảo che giấu tu vi không hề hiếm lạ.

Nhưng để cho trưởng bối phải dùng đến, chỉ để che giấu tu vi của hai đứa trẻ, này nhất định không hề tầm thường.

Thật ra, Bạch Dữ chỉ che giấu cho mình Bạch Cửu.

Cái loại chuyện che giấu này nói tốt cũng tốt mà xấu cũng xấu.

Vì kiểu gì cũng bị nhằm vào như nhau, nếu gặp kẻ liều mạng.

Còn người có chút ý nghĩ an phận sẽ không dám động đến họ.

Tóm lại là kiểu gì cũng bị chú ý.1.

Bạch Dữ nhìn Bạch Cửu từ lóng ngóng đến thành thục mà lột da con Phong lang, kéo lấy nội tạng ra đốt đi rồi xiên con yêu thú lên, bắt đầu nướng mà không biết nên nói gì.1

"Đây là yêu đan sao?"

Bạch Cửu giơ giơ viên yêu đan có màu trắng nhưng mang chút tia ánh sáng xanh lên mà hỏi Bạch Dữ.

"Ừm, ngươi cũng có."

Hắn gật đầu, còn nói thêm.

"Vậy cái này làm gì? Da thú thì ta biết.

Ở chỗ ta sẽ làm quần áo."

Bạch Dữ chỉ kêu nó giữ lại da thú cùng răng thú, móng vuốt.

Những thứ đó ở thế thú cũng sẽ giữ lại nên nó không khó hiểu.

Cách nói của Bạch Cửu cũng không sai nên Bạch Dữ không đính chính, hắn thật sự là có ý đó.

"Đều cần dùng, ngươi cứ cất hết đi.

Lỡ không dùng thì đem bán đi cũng có thể kiếm chút ít, kiếm tiền cho ngươi mua dược liệu luyện đan."1

Hắn nhàn nhạt nói.

Bạch Cửu không hiểu lắm nhưng cũng ngoan ngoãn gật đầu, đem chúng nó đều cất vào giới chỉ.

Trước khi đi hai người đã mang tất cả bảo vật trong động phủ bỏ vào giới chỉ, Bạch Cửu cũng đã biết giới chỉ là cái gì.

Nó không ngờ cái vật nhỏ xíu kia lại có thể chứa được nhiều thứ như vậy.

Kể ra thì, cái bạch ngọc lộ cũng thế nhỉ? Một cái bình bé tí mà chứa được cả trăm viên đan dược.

"Đúng rồi, đan dược cũng bán đi sao?"

Nó nhớ ra chuyện này.

"Ừm, chúng ta không cần sài cái đó.

Bán đi lấy tiền mua dược liệu cho ngươi luyện tập."

Bạch Dữ gật đầu.

Vốn dĩ hắn định đưa cho Hỏa Phong bán đi nhưng nghĩ lại thì thôi.

Hắn không muốn bại lộ chuyện này quá sớm.

Dù sao hắn cũng không thiếu tiền.

Bạch Cửu đã hiểu, nó chuyên tâm vào việc nướng thịt yêu thú.

Từng con hỏa long vờn quanh miếng thịt, âm thanh xèo xèo không ngừng vang lên.

Bạch Dữ nói thịt yêu thú phải dùng hỏa mộc mới nướng chín được, nếu không phải đợi rất lâu.

Họ không có hỏa mộc nên Bạch Cửu dùng hỏa linh căn để nướng.

Nó nghĩ, chuyện này cũng giống như luyện đan thôi mà.

Bạch Dữ nhìn nó nhàn nhã chơi mà hết nói nổi.

Sao người thì lớn mà tâm tính không lớn chút nào vậy nhỉ?

Bạch Cửu không biết suy nghĩ trong lòng hắn.

Nó nướng chín vàng con yêu thú, sau đó vét lên một lớp "gia vị", lại tiếp tục nướng.

Nhìn đến đây, Bạch Dữ còn muốn đỡ trán hơn.

Hắn thật không hiểu, dược thảo mà nó cũng khám phá ra được cái cách dùng mới lạ này, thì đủ thấy nó chấp nhất thế nào với ăn uống.1

Dù nó cũng thơm ngon thật, hắn nghĩ.

Chẳng mấy chốc mà cả khu rừng đã nồng nặc mùi thịt nướng tẩm gia vị thơm phứt, đủ để lôi kéo rất nhiều phiền toái.

Nhưng chính là không có con yêu thú nào đến đây.

Bởi vì Bạch Dữ không muốn bị làm phiền nên đã tạo ra một kết giới nhỏ bao vây bọn họ lại, người bên ngoài không nhìn đến được họ.

Lại qua vài lần quét gia vị, cuối cùng món thịt nướng Phong lang đã ra lò.

Bạch Cửu dùng đao gió cắt xuống từng miếng thịt mỏng, đặt trong một cái đĩa bạch ngọc.

Nói cũng kỳ, mọi thứ của Bạch Dữ đều có màu sắc này.

Nó hoài nghi, người này vì yêu bản thân nên yêu luôn cả những thứ màu trắng.1

Nó đưa cái đĩa cho Bạch Dữ, bản thân vừa cắt vừa ăn.

Từ lúc nó sáng chế ra gia vị sau khi hiểu rõ những thảo dược xung quanh, thì Bạch Dữ cũng sẽ ăn một chút đồ nó nướng.

Quy kết ra, đối phương không phải không ăn mà là phải ngon mới ăn.

Bạch Cửu ở trong lòng phun tào hắn.

Hai người nhàn nhã mà xử lý bữa ăn đến bất chợt này, Bạch Dữ còn chê thịt Phong lang dai...!Ừm thì không ngon bằng Bạch Long ngư rồi.

Nhưng với tay nghề nướng thịt hai năm của nó, thì dù không ngon cũng không phải không ăn được.

Tuy nhiên, sau đó Bạch Dữ chỉ cho nó nướng thứ hắn nghĩ rằng ngon mà thôi.

Đồ dở như Phong lang hắn sẽ không ăn, cũng không cho nó ăn.

Rồng chi mà bá đạo.1

Sau khi giải quyết bữa ăn, hai người lại tiếp tục lên đường rời khỏi khu rừng.

Cho đến khi nhìn thấy đường lộ thì hai người cũng không gặp qua ai cả.

Tính từ chỗ cổng vào Long giới đi ra thì cũng không quá xa, họ chỉ mất có nữa khắc* đã ra ngoài rồi.

*Nữa khắc là 15 phút, nữa canh giờ là một tiếng.1

Tuy nhiên, này chỉ là rời khỏi khu rừng.

Sau đó họ tiếp tục băng qua sơn mạch trước mặt, đi mấy canh giờ nữa mới nhìn thấy thành thị mà Bạch Dữ nói.

Trên đường đi, tất nhiên là Bạch Dữ sẽ cho Bạch Cửu thực chiến, nên mới mất thời gian như vậy.

Hai người dần dần tiếp cận tường thành phía xa.

Trước khi đến đây Bạch Dữ đã dặn dò nó kỹ càng, nhưng Bạch Cửu vẫn rất hồi hộp.

"Đừng sợ."

Bạch Dữ đang ngồi trên tay Bạch Cửu, bẹo má nó an ủi.1

Bọn họ đang giả dạng làm huynh đệ ruột thịt, còn biên soạn một kịch bản đẫm máu và nước mắt nữa.

Nhưng theo cách nói của Bạch Dữ thì vốn dĩ chẳng cần thiết, vì người ta muốn làm gì cũng chẳng cần quan tâm bọn nó lai lịch ra sao đâu.

Quan trọng là không để cho người khác biết chúng nó là yêu thú.

"Ta không sợ.

Có ngươi ta sẽ không sợ."

Bạch Cửu nói một câu còn phải đính chính lại.

Bạch Dữ cười cười.

Cổng thành đã ở trước mắt.

Lại gần rồi mới biết nó to lớn như vậy, Bạch Cửu ngửa cổ lên nhìn, trầm trồ không thôi.

Bắc Giới thành.

Đây là một thành trì rất bình thường, không lớn, nhưng ngũ tạng đầy đủ.

Theo cách nói của Bạch Dữ thì nơi này nên có cái gì thì có cái đó.

Cái đó là cái gì?

Tất nhiên là tu chân giả rồi.

Vậy làm sao để nhận biết được tu sĩ và người thường?

Cái này đến lúc thấy rồi Bạch Cửu không cần Bạch Dữ nói cũng biết.

Nó nói không rõ được, chính là cảm nhận được.

Tu sĩ có một sự ưu việt toát ra từ trong cốt tủy.

Mà tu sĩ với nhau đều sẽ có cảm ứng được đồng thời nhìn đến tu vi của đối phương.

Nhưng cái này chỉ giới hạn ở phạm vi bằng hoặc dưới mình thôi.

Cảnh giới cao hơn mình sẽ nhìn không được.

Bạch Dữ cũng đã dạy cho Bạch Cửu, cái tên yêu tu không xứng chức là nó, biết cách làm sao sử dụng thần thức để nhìn đến tu vi của người khác.

Nhưng hắn lại yêu cầu nó không được sài khi có hắn bên cạnh.

Đơn giản, bởi vì Bạch Cửu không khống chế tốt.

Việc dùng thần thức quan sát một tu sĩ không phải chuyện hay ho gì, làm không cẩn thận lại gây ra chiến hỏa.

Tuy Bạch Dữ hắn không sợ nhưng ngại phiền toái.

Dù là cấp bậc Yêu vương đi lại trong thành thị của tu chân giả cũng phải cẩn thận.

Tất nhiên, tu sĩ cấp thấp không thể nhận ra được chân thân của hắn, nhưng còn Bạch Cửu...!Hắn cũng không muốn đánh nhau cả ngày đâu.

Hai người vừa đặt chân vào thành đã bị người ta nhìn ngó.

Vì cái gì?

Vì chúng nó đẹp chứ sao.

Người thường nhìn họ sẽ tán thưởng con nhà ai đáng yêu thế.

Tu sĩ thì ngờ vực nhìn họ.

Con cháu thế gia tu chân tầm tuổi họ đều nuôi ở trong nhà, sợ chết yểu.

Ai lại cho chạy nhông ở bên ngoài như vậy, còn là một lúc hai đứa, còn nhỏ tuổi như thế.

Quan trọng nhất là...!Bọn hắn nhìn không đến cấp bậc của hai đứa nhỏ này.

Họ không nhìn được cũng không phải vì chúng nó là người thường, việc này cũng quy kết cho trực giác của tu sĩ đi.

Quá kinh dị.

Trên đời này, pháp bảo che giấu tu vi không hề hiếm lạ.

Nhưng để cho trưởng bối phải dùng đến, chỉ để che giấu tu vi của hai đứa trẻ, này nhất định không hề tầm thường.

Thật ra, Bạch Dữ chỉ che giấu cho mình Bạch Cửu.

Cái loại chuyện che giấu này nói tốt cũng tốt mà xấu cũng xấu.

Vì kiểu gì cũng bị nhằm vào như nhau, nếu gặp kẻ liều mạng.

Còn người có chút ý nghĩ an phận sẽ không dám động đến họ.

Tóm lại là kiểu gì cũng bị chú ý.1.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »