Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3497 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 294
294: nhập gia tùy tục.

❊ ❊ ❊

"Con có thể ở đây đến khi người không cần con nữa.

Con cũng có thể khiến các người sống lâu hơn.

Chỉ là cần về một chuyến để ấp nở nó."1

Bạch Cửu chỉ chỉ quả trứng trong lòng Bạch Dữ, đồng thời phất tay gọi nó đến đây.

Bạch Thụy trứng véo một cái chạy tới.

"Nó rất lỳ lợm."

Bạch Cửu không chút tự giác phun tào con mình.

"Không phải giống ngươi sao."

Nae trêu nó mèo chê mèo lắm lông.

Cái chuyện như nhảy tượng Thú Thần mà cũng dám làm, lá gan đủ lớn.1

Bạch Cửu lè lưỡi.

"Con ta lớn rồi.

Còn rất lợi hại."

Nae mĩm cười sờ sờ mái tóc mềm mượt của nó, ánh mắt lại có chút ươn ướt.

"May mắn thú nhân trưởng thành đều phải xa phụ mẫu, miễn ngươi sống tốt là được rồi."

Cậu không đến nổi không chấp nhận được.

Đến cả đứa lớn đang ở tộc người sói cũng mấy khi nhìn thấy đâu.

"A mẫu, người nói xem a bà mà nghe được chuyện này, có phải lại chửi Thú Thần nữa không?"

Bạch Cửu không muốn thấy cậu thương cảm, lái câu chuyện đi, vậy mà có chút tò mò ghé vào tai Nae hỏi.

Nae ngẩn ra một chút, sau đó bật cười.

Đúng thật trên đời này không sợ Thú Thần nhất chính là a bà Bạch Kỳ Thư của Bạch Cửu.

Dù tội lỗi cũng không phải hoàn toàn do Thú Thần, lại nói, Thú Thần đã làm rất tốt, đối với con dân của người càng không có gì phải chê trách.

Ai biết Bạch Kỳ Thư lại là người khác loại.

Có lẽ lá gan của Bạch Cửu là thừa hưởng từ a bà nó.

"Ta nghĩ a bà ngươi sẽ không đâu, dù sao cũng bởi vì duyên cớ kia mà ngài ấy đến đây, lại gặp a ông của ngươi, mới có chúng ta, mới có một nhà hạnh phúc."

Nae cười nhẹ.

"Nói cũng đúng.

A mẫu, con thật nhớ đồ ăn a bà làm."

Bạch Cửu bắt đầu thèm thịt, nước miếng cũng muốn ứa ra.

"Không phải ngươi không cần ăn nữa sao?"

Nae cười mắng.

Bạch Cửu cũng cười ngốc.

"Ngươi trở về, còn chưa có ai biết đâu.

Để cho a phụ ngươi đi săn, lại sẵn báo cho a ông, a thúc ngươi luôn.

Còn chúng ta đi tìm a bà đi hái rau."

Cuộc sống ở Thế Thú vẫn bình dị thân thương như vậy, mà Bạch Cửu ở tu chân bao lâu vẫn nhớ nhưng nơi này, cảm thấy đây mới là bến đỗ mang ý nghĩa đặc biệt của nó.

Vì để nhập gia tùy tục, Bạch Cửu đổi về mặc quần áo da thú đặc biệt của nó.

Sau đó nó nhìn lại Bạch Dữ.

Bạch Cửu: "..."

Bạch Dữ: "..."1

Nam nhân búng một cái vào trán tiểu chuột nào đó dám cười hắn.

"Hì hì hì, ngươi cũng đổi đi."

Tiểu chuột cười gian xảo kéo kéo tay áo bào của hắn.

Bạch Dữ nhìn nó một hồi, sau đó cũng nhận mệnh chiều theo ý nó.

Hắn phất tay trước ngực mình, chỉ trong nháy mắt, y phục trên người hắn biến mất, để lại một cái váy đính đầy vảy rồng.

Thế nhưng vảy rồng lại không phải cửu sắc như Bạch Cửu nghĩ, mà là màu đen tuyền.

"Ủa?"

Thế là nó nghi vấn nhìn hắn.

Bạch Dữ không thể nói hắn chê màu sắc long lân của mình được.

Hắn làm bộ như không nhìn thấy nghi hoặc của nó, ôm trứng của hắn nhảy xuống khỏi ngọn núi.

Nae nhìn đứa con ngơ ngác, cảm thấy bạn đời của nó chắc là đã chịu đựng rất nhiều vì đứa con này của cậu.

"A mẫu, đi thôi."

Bạch Cửu rất nhanh đã nghĩ thông suốt, dự định có thời gian sẽ lấy ra trêu ghẹo hắn.

Còn bây giờ nó muốn đi hái rau.

Nó nắm lấy tay a mẫu, từ trên đỉnh núi không chút gánh nặng nhảy xuống.

Nae dù sao cũng biết bay, không có sợ hãi khi dùng hình người mà di chuyển trong không trung như vậy.

Đỉnh núi không quá cao nhưng lúc nhỏ Bạch Cửu chẳng dám nhảy, giờ cứ thế mà nhảy thôi.

Bạch Dữ đứng ở dưới đợi họ.

Nói nói, Bạch Dữ mặc váy long lân dài chứ không ngắn như thú nhân bình thường.

Váy bồng bềnh phủ đến mắt cá chân, long lân trông thì thật sắc bén nhưng lại không cho người ta cảm giác cứng đờ mà thật tự nhiên lay động theo bước chân của hắn.

Thân trên để trần, thân hình cao ngất, mái tóc trắng buộc hờ, đuôi tóc phủ đến đuôi váy, màu trắng và màu đen hỗ trợ cho nhau thật sự là quá chói mắt.

Bạch Dữ nhìn đôi mắt mê trai phát sáng của tiểu chuột, tự nhiên cảm thấy ăn mặc như vầy cũng rất được, khóe môi mỏng cũng không kiềm chế được nhếch lên.

Nae vô tình phát hiện, chỉ cười chứ không nói gì.

Cậu dẫn đầu đi trước, hai người Bạch Cửu sóng vai đi chung.

"Ngươi mà ăn mặc như này về tu chân giới, đảm bảo sẽ mê chết một đám tiên tử."

Bạch Cửu hí hửng ôm tay hắn ghé vào nói.

"Ngươi sẽ không đánh đổ bình giấm?"1

Nam nhân nhướng mày liếc nó.

"Hì hì hì...!Không, về đó không cho mặc."

Tiểu chuột sao bỏ được.

"Ngươi cũng không cho mặc."

Bạch Dữ nhìn váy ngắn, áo ngắn của nó.

Bạch Cửu cười hì hì gật đầu.

Hai người lo hú hí, không biết bản thân đã lọt vào tâm điểm của sự chú ý.

Nói vậy cũng không đúng, Bạch Dữ vẫn luôn quan sát nơi này, đương nhiên là thấy, chỉ là hắn làm như không thấy.

So với đám á thú nhân đi trên đất, hắn hứng thú với đám thú nhân chim loại khổng lồ bay trên trời hơn.

Nơi này đúng là đặc biệt, con người đặc biệt, cuộc sống đặc biệt, đặc biệt như bản thân tiểu chuột.

"Tế ti đại nhân, đó là ai a?"

"Đúng vậy tế ti đại nhân."

Đám á thú nhân tò mò lại gần mắt nhìn hai người phía sau Nae hỏi.

Lúc này họ đã muốn đến khu rừng chuyên để hái lượm nên có thể nhìn rất nhiều á thú nhân.

Sinh vật ở Thế Thú rất mạnh dạn, phóng khoáng, thấy cái đẹp là dán mắt vào cũng không có gì lạ.

Bạch Cửu đã quen, cũng không thấy những cảm xúc tiêu cực trong ánh mắt của họ nên không hề cảm thấy khó chịu.

"Nae?"

Đương lúc Nae tính trả lời thì lại nghe được tiếng gọi, lời đến miệng cũng không nói ra mà nhìn về hướng đó.

Bạch Cửu cũng nhìn theo.

Ở bộ lạc có thể gọi a mẫu nó như vậy, chẳng có mấy người.

Nhưng gọi không phân trường hợp thì chỉ có một.

Quả nhiên, cách đó không xa, Bạch Kỳ Thư đang nhìn về phía này.

Phía sau cậu vẫn như thường lệ có Alice, Floyd, Stella, ngoài ra còn có vài á thú nhân Bạch Cửu không nhận ra.

Dù sao nó cũng đã đi mười ba năm.

"A mẫu!"

Nae tính đi đến nhưng đám người đã qua đây rồi.

"Nae, đó là..."

Bạch Kỳ Thư ngờ ngợ nhìn Bạch Cửu, cậu có chút không dám nhận đồng.

Bạch Dữ ở bên cạnh đã nhận ra người trong còn trẻ trung hơn cả a mẫu của tiểu chuột là một yêu tu hàng thật giá thật, chỉ là đối phương không có tiếp tục tu tiên.

Bạch Cửu cũng nhận ra rồi, hèn chi a mẫu cứ nói a bà không quá giống họ.

Nhưng so với phát hiện đó, nó còn muốn thân thiết với người hơn.

"A bà!"

Thế là nó bay tới, ôm chằm lấy Bạch Kỳ Thư.

Bạch Kỳ Thư đơ.

Bạch Dữ mặt không cảm xúc cảm thán, biểu tình cũng có thể truyền thừa.

Thật là...

"Garnet?"

Bạch Kỳ Thư uốn lưỡi ba lần mới gọi được cái tên này ra.

So với những đứa con, đứa cháu sau này, Bạch Kỳ Thư vẫn thích nhất là đứa cháu trắng đen hai màu hoạt bát, lỳ lợm lại còn tò mò bậc nhất Garnet này hơn.

Nên lúc nó biến mất mới khiến cậu buồn bã như vậy.

"Là con đó, a bà!"

Bạch Cửu cười hắc hắc nghiêng đầu nhìn cậu.

"Ngươi cái đứa nhỏ này!"

Bạch Kỳ Thư không nhìn được hóa bi thương thành sức mạnh, đập vào đầu nó một cái.

Bạch Cửu không né, để cho cậu đập.

Bạch Kỳ Thư cũng chỉ đập hờ thôi, còn chẳng thổi bay được lọn tóc trước trán nó, rõ ràng là không nỡ.

"Con đã đi đâu?"

"Đúng vậy, Garnet.

Chúng ta thật nhớ ngươi.

Không có ngươi chạy nhảy trước mặt thật là buồn chán."

Stella đến bên cạnh nó không nhịn được nói..

"Con có thể ở đây đến khi người không cần con nữa.

Con cũng có thể khiến các người sống lâu hơn.

Chỉ là cần về một chuyến để ấp nở nó."1

Bạch Cửu chỉ chỉ quả trứng trong lòng Bạch Dữ, đồng thời phất tay gọi nó đến đây.

Bạch Thụy trứng véo một cái chạy tới.

"Nó rất lỳ lợm."

Bạch Cửu không chút tự giác phun tào con mình.

"Không phải giống ngươi sao."

Nae trêu nó mèo chê mèo lắm lông.

Cái chuyện như nhảy tượng Thú Thần mà cũng dám làm, lá gan đủ lớn.1

Bạch Cửu lè lưỡi.

"Con ta lớn rồi.

Còn rất lợi hại."

Nae mĩm cười sờ sờ mái tóc mềm mượt của nó, ánh mắt lại có chút ươn ướt.

"May mắn thú nhân trưởng thành đều phải xa phụ mẫu, miễn ngươi sống tốt là được rồi."

Cậu không đến nổi không chấp nhận được.

Đến cả đứa lớn đang ở tộc người sói cũng mấy khi nhìn thấy đâu.

"A mẫu, người nói xem a bà mà nghe được chuyện này, có phải lại chửi Thú Thần nữa không?"

Bạch Cửu không muốn thấy cậu thương cảm, lái câu chuyện đi, vậy mà có chút tò mò ghé vào tai Nae hỏi.

Nae ngẩn ra một chút, sau đó bật cười.

Đúng thật trên đời này không sợ Thú Thần nhất chính là a bà Bạch Kỳ Thư của Bạch Cửu.

Dù tội lỗi cũng không phải hoàn toàn do Thú Thần, lại nói, Thú Thần đã làm rất tốt, đối với con dân của người càng không có gì phải chê trách.

Ai biết Bạch Kỳ Thư lại là người khác loại.

Có lẽ lá gan của Bạch Cửu là thừa hưởng từ a bà nó.

"Ta nghĩ a bà ngươi sẽ không đâu, dù sao cũng bởi vì duyên cớ kia mà ngài ấy đến đây, lại gặp a ông của ngươi, mới có chúng ta, mới có một nhà hạnh phúc."

Nae cười nhẹ.

"Nói cũng đúng.

A mẫu, con thật nhớ đồ ăn a bà làm."

Bạch Cửu bắt đầu thèm thịt, nước miếng cũng muốn ứa ra.

"Không phải ngươi không cần ăn nữa sao?"

Nae cười mắng.

Bạch Cửu cũng cười ngốc.

"Ngươi trở về, còn chưa có ai biết đâu.

Để cho a phụ ngươi đi săn, lại sẵn báo cho a ông, a thúc ngươi luôn.

Còn chúng ta đi tìm a bà đi hái rau."

Cuộc sống ở Thế Thú vẫn bình dị thân thương như vậy, mà Bạch Cửu ở tu chân bao lâu vẫn nhớ nhưng nơi này, cảm thấy đây mới là bến đỗ mang ý nghĩa đặc biệt của nó.

Vì để nhập gia tùy tục, Bạch Cửu đổi về mặc quần áo da thú đặc biệt của nó.

Sau đó nó nhìn lại Bạch Dữ.

Bạch Cửu: "..."

Bạch Dữ: "..."1

Nam nhân búng một cái vào trán tiểu chuột nào đó dám cười hắn.

"Hì hì hì, ngươi cũng đổi đi."

Tiểu chuột cười gian xảo kéo kéo tay áo bào của hắn.

Bạch Dữ nhìn nó một hồi, sau đó cũng nhận mệnh chiều theo ý nó.

Hắn phất tay trước ngực mình, chỉ trong nháy mắt, y phục trên người hắn biến mất, để lại một cái váy đính đầy vảy rồng.

Thế nhưng vảy rồng lại không phải cửu sắc như Bạch Cửu nghĩ, mà là màu đen tuyền.

"Ủa?"

Thế là nó nghi vấn nhìn hắn.

Bạch Dữ không thể nói hắn chê màu sắc long lân của mình được.

Hắn làm bộ như không nhìn thấy nghi hoặc của nó, ôm trứng của hắn nhảy xuống khỏi ngọn núi.

Nae nhìn đứa con ngơ ngác, cảm thấy bạn đời của nó chắc là đã chịu đựng rất nhiều vì đứa con này của cậu.

"A mẫu, đi thôi."

Bạch Cửu rất nhanh đã nghĩ thông suốt, dự định có thời gian sẽ lấy ra trêu ghẹo hắn.

Còn bây giờ nó muốn đi hái rau.

Nó nắm lấy tay a mẫu, từ trên đỉnh núi không chút gánh nặng nhảy xuống.

Nae dù sao cũng biết bay, không có sợ hãi khi dùng hình người mà di chuyển trong không trung như vậy.

Đỉnh núi không quá cao nhưng lúc nhỏ Bạch Cửu chẳng dám nhảy, giờ cứ thế mà nhảy thôi.

Bạch Dữ đứng ở dưới đợi họ.

Nói nói, Bạch Dữ mặc váy long lân dài chứ không ngắn như thú nhân bình thường.

Váy bồng bềnh phủ đến mắt cá chân, long lân trông thì thật sắc bén nhưng lại không cho người ta cảm giác cứng đờ mà thật tự nhiên lay động theo bước chân của hắn.

Thân trên để trần, thân hình cao ngất, mái tóc trắng buộc hờ, đuôi tóc phủ đến đuôi váy, màu trắng và màu đen hỗ trợ cho nhau thật sự là quá chói mắt.

Bạch Dữ nhìn đôi mắt mê trai phát sáng của tiểu chuột, tự nhiên cảm thấy ăn mặc như vầy cũng rất được, khóe môi mỏng cũng không kiềm chế được nhếch lên.

Nae vô tình phát hiện, chỉ cười chứ không nói gì.

Cậu dẫn đầu đi trước, hai người Bạch Cửu sóng vai đi chung.

"Ngươi mà ăn mặc như này về tu chân giới, đảm bảo sẽ mê chết một đám tiên tử."

Bạch Cửu hí hửng ôm tay hắn ghé vào nói.

"Ngươi sẽ không đánh đổ bình giấm?"1

Nam nhân nhướng mày liếc nó.

"Hì hì hì...!Không, về đó không cho mặc."

Tiểu chuột sao bỏ được.

"Ngươi cũng không cho mặc."

Bạch Dữ nhìn váy ngắn, áo ngắn của nó.

Bạch Cửu cười hì hì gật đầu.

Hai người lo hú hí, không biết bản thân đã lọt vào tâm điểm của sự chú ý.

Nói vậy cũng không đúng, Bạch Dữ vẫn luôn quan sát nơi này, đương nhiên là thấy, chỉ là hắn làm như không thấy.

So với đám á thú nhân đi trên đất, hắn hứng thú với đám thú nhân chim loại khổng lồ bay trên trời hơn.

Nơi này đúng là đặc biệt, con người đặc biệt, cuộc sống đặc biệt, đặc biệt như bản thân tiểu chuột.

"Tế ti đại nhân, đó là ai a?"

"Đúng vậy tế ti đại nhân."

Đám á thú nhân tò mò lại gần mắt nhìn hai người phía sau Nae hỏi.

Lúc này họ đã muốn đến khu rừng chuyên để hái lượm nên có thể nhìn rất nhiều á thú nhân.

Sinh vật ở Thế Thú rất mạnh dạn, phóng khoáng, thấy cái đẹp là dán mắt vào cũng không có gì lạ.

Bạch Cửu đã quen, cũng không thấy những cảm xúc tiêu cực trong ánh mắt của họ nên không hề cảm thấy khó chịu.

"Nae?"

Đương lúc Nae tính trả lời thì lại nghe được tiếng gọi, lời đến miệng cũng không nói ra mà nhìn về hướng đó.

Bạch Cửu cũng nhìn theo.

Ở bộ lạc có thể gọi a mẫu nó như vậy, chẳng có mấy người.

Nhưng gọi không phân trường hợp thì chỉ có một.

Quả nhiên, cách đó không xa, Bạch Kỳ Thư đang nhìn về phía này.

Phía sau cậu vẫn như thường lệ có Alice, Floyd, Stella, ngoài ra còn có vài á thú nhân Bạch Cửu không nhận ra.

Dù sao nó cũng đã đi mười ba năm.

"A mẫu!"

Nae tính đi đến nhưng đám người đã qua đây rồi.

"Nae, đó là..."

Bạch Kỳ Thư ngờ ngợ nhìn Bạch Cửu, cậu có chút không dám nhận đồng.

Bạch Dữ ở bên cạnh đã nhận ra người trong còn trẻ trung hơn cả a mẫu của tiểu chuột là một yêu tu hàng thật giá thật, chỉ là đối phương không có tiếp tục tu tiên.

Bạch Cửu cũng nhận ra rồi, hèn chi a mẫu cứ nói a bà không quá giống họ.

Nhưng so với phát hiện đó, nó còn muốn thân thiết với người hơn.

"A bà!"

Thế là nó bay tới, ôm chằm lấy Bạch Kỳ Thư.

Bạch Kỳ Thư đơ.

Bạch Dữ mặt không cảm xúc cảm thán, biểu tình cũng có thể truyền thừa.

Thật là...

"Garnet?"

Bạch Kỳ Thư uốn lưỡi ba lần mới gọi được cái tên này ra.

So với những đứa con, đứa cháu sau này, Bạch Kỳ Thư vẫn thích nhất là đứa cháu trắng đen hai màu hoạt bát, lỳ lợm lại còn tò mò bậc nhất Garnet này hơn.

Nên lúc nó biến mất mới khiến cậu buồn bã như vậy.

"Là con đó, a bà!"

Bạch Cửu cười hắc hắc nghiêng đầu nhìn cậu.

"Ngươi cái đứa nhỏ này!"

Bạch Kỳ Thư không nhìn được hóa bi thương thành sức mạnh, đập vào đầu nó một cái.

Bạch Cửu không né, để cho cậu đập.

Bạch Kỳ Thư cũng chỉ đập hờ thôi, còn chẳng thổi bay được lọn tóc trước trán nó, rõ ràng là không nỡ.

"Con đã đi đâu?"

"Đúng vậy, Garnet.

Chúng ta thật nhớ ngươi.

Không có ngươi chạy nhảy trước mặt thật là buồn chán."

Stella đến bên cạnh nó không nhịn được nói..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »