Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3268 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 214
214: không thả đi nữa.

❊ ❊ ❊

Lần này thì hắn buông nàng ra thật, phóng thích cho tay của nàng.

Nhưng chỉ là một tay mà thôi...

"Ngươi lại muốn làm gì nữa!!?"

Mộc Tâm Vi tức chết rồi, đưa tay còn lại ý đồ muốn gở bàn tay như móng vuốt mãnh thú của hắn ra khỏi cánh tay mảnh mai của mình.

Mâu Mân xem như không thấy, cũng chẳng bận tâm chút sức lực mỏng manh kia của nàng, động tay xé rách ống tay áo nơi miệng vết thương trên cánh tay phải của nàng.

Chát!

Một cái tát vang lên giữa khoảng không yên tĩnh.

Xung quanh như bị cái tát này làm cho lắng động đến mức nghẹt thở.

Mộc Tâm Vi cũng ngớ cả người, run sợ mà rụt bàn tay vừa mới đánh người về, cũng không dám nhìn vào đôi mắt đang muốn nổi lửa của ai đó.

Thế nhưng nàng vẫn tức.

"Ngươi buông ta ra, tự ta có thể xử lý.

Ngươi không biết cái gì gọi là nam nữ thụ thụ bất thân sao?"

Mộc Tâm Vi tận lực khiến cho giọng của mình mềm mại lại, thiết phục hắn nhớ đến hành vi không giống quân tử của mình.

Dù nàng nhận ra được nước bọt của hắn có tác dụng trị liệu rất nhanh nhưng nàng không cần trị liệu kiểu này.

Nàng với hắn chưa nói tới bằng hữu huống chi là mối quan hệ có thể đụng chạm da thịt, thân cận như vậy.

Nàng có máu có thịt chứ có phải là tinh thiết đâu mà không biết ngại.

"Ngươi không quên ta đã đồ sát bao nhiêu cái thành chứ?"

Mâu Mân nhìn nàng chằm chằm, nhả ra một câu đầy máu tanh như vậy rồi vẫn tiếp tục sự nghiệp trị thương của mình.1

"Ưm..."

Không rõ vì đau hay vì sợ mà nàng không nhịn được kêu đau một tiếng, cánh tay cũng vô thức rụt về.

Mâu Mân khựng lại một chút rồi thả chậm tốc độ, từng chút một li3m sạch máu trên vết thương của nàng.

Vết thương này mức độ cũng giống trên mặt, nhưng xét thấy còn có lớp y phục trên người mà vẫn cắt ra tổn thương như vậy chứng tỏ mãnh lực phải lớn hơn nhiều.

Thật sự là nước bọt của hắn có thể làm lành vết thương, còn không để lại sẹo.

Bản thân hắn nếu bị thương như này có thể ngay lập tức tự động lành lại.

Này cũng là nguyên nhân hắn có thể vượt rất nhiều cấp mà giao thủ với người khác.

Năng lực chịu đau cũng như tự chữa mạnh mẽ khiến hắn có thể sống đến bây giờ, còn khuấy động đại lục đến mức này...!Dù đây không phải ý của hắn.

Nhưng hắn sẽ không giải thích.

Cũng chẳng có ai sẽ nghe hắn giải thích.

Mộc Tâm Vi xem như nhận mệnh rồi, để mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

Sức không bằng người, miệng cũng không bằng, còn có thể nói gì nữa.

"Không cần đụng vào chúng, ta lại li3m vài lần nữa chúng có thể biến mất không còn dấu tích."

Vậy mà đối phương muốn làm gì làm xong còn ném lại một câu như vậy nữa, trực tiếp khiến nàng tạc mao.

"Ngươi!"

Mộc Tâm Vi tức muốn chết, tay muốn giơ lên lần nữa, tốt nhất là đánh cho hắn tan mất ý nghĩ bi3n thái như vậy.

Nhịn lại nhịn, cuối cùng nàng lựa chọn mắt không thấy tâm không phiền.

Nhưng đừng hòng có lần sau, hừ!

"Ta muốn thay y phục.

Ngươi đi ra ngoài!"

Tức giận khiến lá gan của nàng to ra, mở miệng đuổi người.

Mâu Mân lại giống như muốn trêu chọc nàng mà đứng ở đó nhìn nàng một hồi, nhìn đến nàng nổi cả gai ốc, có cảm giác ngây lập tức sẽ bị hắn nuốt vào bụng.

Nhìn đủ rồi ném lại cho nàng một câu "nhớ lời ta nói" rồi mới chịu đi ra ngoài.

Mộc Tâm Vi không nhịn được thở ra một hơi, toàn thân căng cứng đến đau nhức cũng buông lỏng, rồi lại nhớ đến hành vi lưu manh của hắn mà tức đến mức thủy châu nổi lên nơi đáy mắt.

"Lưu manh! Bi3n thái!"

Nàng giận dữ đánh mấy chưởng lên vách động để phát ti3t tâm tình.

Nàng một chút cũng không biết hành động biểu tình của mình đều lọt vào mắt ai đó đi rồi mà vẫn dùng thần thức chú ý nơi này.

Nếu nàng biết thì nhất định sẽ tiến lên sóng mái với hắn, biểu tình lãnh đạm gì đó không cần đeo lên mặt nữa.

Cuối cùng Mâu Mân cũng không lưu manh đến mức ở lại xem nàng thay áo bào, tức đỏ mắt nữa.

Hắn đứng ở bên ngoài cửa động trầm tư, đôi mắt đỏ trong không gian tràn ngập tử khí màu xám đen đặc biệt ma mị rợn người.

Nhìn thấy gần nữa cái đại lục biến thành như vậy cũng đã quen, hắn không còn ý nghĩ thừa thãi nào nữa.

Là nghiệp là báo thì cũng một mình hắn gánh.

Hắn chỉ đang nghĩ tại sao mình lại cứu Mộc Tâm Vi.

Là áy náy lúc trước đã mượn tay nàng đổi lấy Cửu Chuyển đan sao...1

Ngoài cái này ra hắn không còn nghĩ được nguyên nhân gì nữa.

Thế nhưng hắn không muốn thả nàng đi.

Hắn tự nhận mình không phải là cái gì quân tử, càng không phải con người.

Hắn muốn làm gì thì làm nấy thôi.

Vậy thì không cần thả nàng đi nữa...

...

Mâu Mân không biết, sau khi hắn thu lại thần thức, trong động đã diễn ra một chuyện khác.

Bạch Cửu cho nam nhân bên cạnh một cái ánh mắt, sau đó hai người bước tới gần Mộc Tâm Vi vẫn còn đang ngồi trên đất chưa động đậy gì.

Hai người họ đã đến đây từ lúc đầu, đi vào bằng lối đi lúc đầu chứ không phải lối ra kia, nơi mà Mâu Mân bây giờ đang đứng.

Nhưng lúc hai người đến Mâu Mân cũng vừa lúc xuất hiện, vậy nên họ chỉ đành im lặng đứng một bên nhìn xem.

Nếu hắn có làm tổn thương đến Mộc Tâm Vi thì họ sẽ nghĩ cách ứng cứu.

Vậy mà không nghĩ rằng lại nhìn thấy tình cảnh không ngờ tới...

Nhưng dù thế nào Bạch Cửu cũng muốn cứu nàng ra.

Nó từ trong giới chỉ lấy ra một trương giấy, viết lên mấy chữ rồi thả ra khỏi kết giới.

Mộc Tâm Vi đang buồn bực bỗng nhiên nhìn thấy bên chân xuất hiện một mảnh giấy, là vô thanh vô tức như vậy mà giật cả mình.

Nàng cảnh giác nhìn quanh, lại đưa thần thức dò xét một chút.

Ngoại trừ nhìn thấy Mâu Mân đang đứng ở cửa động ra thì không còn ai khác.

Mâu Mân ở bên ngoài nhìn thấy nàng cẩn thận cảnh giác hắn như vậy thì cười cười, lần này hắn phong bế lại thính giác luôn.

Vậy mà vô hình chung lại thuận tiện cho Bạch Cửu nói chuyện cùng Mộc Tâm Vi.

Sau khi dò xét xong Mộc Tâm Vi mới đưa mắt nhìn trương giấy rồi cầm nó lên nhìn xem.

Thật ra không cần cầm thì nàng cũng có thể nhìn thấy chữ bên trên, bởi vì nó được viết rất lớn, chỉ có mấy chữ mà chiếm cả trương.

Đi sâu vào trong nói chuyện.

Bạch Cửu.

Mộc Tâm Vi phải mất một lúc mới nhớ ra Bạch Cửu là ai.

Đương lúc nàng buộc miệng muốn dò hỏi thì nhớ ra Mâu Mân đang ở bên ngoài, khoảng cách này mà nàng lên tiếng hắn cũng sẽ nghe được.

Dù không chắc người đến có thật là thiếu niên kia không, thế nhưng nàng cũng không thể mạo hiểm.

Nàng nhìn quanh một lần rồi mới đứng lên, từ trong giới chỉ lấy ra một tấm áo choàng khoác lên người, che đi cánh tay lộ ra bên ngoài rồi mới đi sâu vào trong hang động, ngược hướng với cửa động có tên kia đang đứng.

Được rồi Mộc cô nương.

Tránh cho Mâu Mân phát hiện nên Bạch Cửu hai người vẫn không lên tiếng, càng không dùng thần thức nói chuyện với nàng mà viết cho nàng một trương giấy nữa.

Mộc Tâm Vi đón lấy nó, lúc này mới ngừng lại, đưa mắt nhìn lối đi, hy vọng được nhìn thấy chân thân người đang hiện hữu ở đây.

Không cần nhìn nữa Mộc cô nương, chúng ta sẽ không hiện thân, tránh cho tên kia phát giác được.

Cô nương còn nhớ ta chứ?

Lần này chữ hơi nhiều nên Bạch Cửu để cho nam nhân của nó viết cho nhanh, chữ cũng dễ nhìn hơn nhiều lắm.

Thế nên Mộc Tâm Vi mới biết ở đây hiện đang có hai người..

Lần này thì hắn buông nàng ra thật, phóng thích cho tay của nàng.

Nhưng chỉ là một tay mà thôi...

"Ngươi lại muốn làm gì nữa!!?"

Mộc Tâm Vi tức chết rồi, đưa tay còn lại ý đồ muốn gở bàn tay như móng vuốt mãnh thú của hắn ra khỏi cánh tay mảnh mai của mình.

Mâu Mân xem như không thấy, cũng chẳng bận tâm chút sức lực mỏng manh kia của nàng, động tay xé rách ống tay áo nơi miệng vết thương trên cánh tay phải của nàng.

Chát!

Một cái tát vang lên giữa khoảng không yên tĩnh.

Xung quanh như bị cái tát này làm cho lắng động đến mức nghẹt thở.

Mộc Tâm Vi cũng ngớ cả người, run sợ mà rụt bàn tay vừa mới đánh người về, cũng không dám nhìn vào đôi mắt đang muốn nổi lửa của ai đó.

Thế nhưng nàng vẫn tức.

"Ngươi buông ta ra, tự ta có thể xử lý.

Ngươi không biết cái gì gọi là nam nữ thụ thụ bất thân sao?"

Mộc Tâm Vi tận lực khiến cho giọng của mình mềm mại lại, thiết phục hắn nhớ đến hành vi không giống quân tử của mình.

Dù nàng nhận ra được nước bọt của hắn có tác dụng trị liệu rất nhanh nhưng nàng không cần trị liệu kiểu này.

Nàng với hắn chưa nói tới bằng hữu huống chi là mối quan hệ có thể đụng chạm da thịt, thân cận như vậy.

Nàng có máu có thịt chứ có phải là tinh thiết đâu mà không biết ngại.

"Ngươi không quên ta đã đồ sát bao nhiêu cái thành chứ?"

Mâu Mân nhìn nàng chằm chằm, nhả ra một câu đầy máu tanh như vậy rồi vẫn tiếp tục sự nghiệp trị thương của mình.1

"Ưm..."

Không rõ vì đau hay vì sợ mà nàng không nhịn được kêu đau một tiếng, cánh tay cũng vô thức rụt về.

Mâu Mân khựng lại một chút rồi thả chậm tốc độ, từng chút một li3m sạch máu trên vết thương của nàng.

Vết thương này mức độ cũng giống trên mặt, nhưng xét thấy còn có lớp y phục trên người mà vẫn cắt ra tổn thương như vậy chứng tỏ mãnh lực phải lớn hơn nhiều.

Thật sự là nước bọt của hắn có thể làm lành vết thương, còn không để lại sẹo.

Bản thân hắn nếu bị thương như này có thể ngay lập tức tự động lành lại.

Này cũng là nguyên nhân hắn có thể vượt rất nhiều cấp mà giao thủ với người khác.

Năng lực chịu đau cũng như tự chữa mạnh mẽ khiến hắn có thể sống đến bây giờ, còn khuấy động đại lục đến mức này...!Dù đây không phải ý của hắn.

Nhưng hắn sẽ không giải thích.

Cũng chẳng có ai sẽ nghe hắn giải thích.

Mộc Tâm Vi xem như nhận mệnh rồi, để mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

Sức không bằng người, miệng cũng không bằng, còn có thể nói gì nữa.

"Không cần đụng vào chúng, ta lại li3m vài lần nữa chúng có thể biến mất không còn dấu tích."

Vậy mà đối phương muốn làm gì làm xong còn ném lại một câu như vậy nữa, trực tiếp khiến nàng tạc mao.

"Ngươi!"

Mộc Tâm Vi tức muốn chết, tay muốn giơ lên lần nữa, tốt nhất là đánh cho hắn tan mất ý nghĩ bi3n thái như vậy.

Nhịn lại nhịn, cuối cùng nàng lựa chọn mắt không thấy tâm không phiền.

Nhưng đừng hòng có lần sau, hừ!

"Ta muốn thay y phục.

Ngươi đi ra ngoài!"

Tức giận khiến lá gan của nàng to ra, mở miệng đuổi người.

Mâu Mân lại giống như muốn trêu chọc nàng mà đứng ở đó nhìn nàng một hồi, nhìn đến nàng nổi cả gai ốc, có cảm giác ngây lập tức sẽ bị hắn nuốt vào bụng.

Nhìn đủ rồi ném lại cho nàng một câu "nhớ lời ta nói" rồi mới chịu đi ra ngoài.

Mộc Tâm Vi không nhịn được thở ra một hơi, toàn thân căng cứng đến đau nhức cũng buông lỏng, rồi lại nhớ đến hành vi lưu manh của hắn mà tức đến mức thủy châu nổi lên nơi đáy mắt.

"Lưu manh! Bi3n thái!"

Nàng giận dữ đánh mấy chưởng lên vách động để phát ti3t tâm tình.

Nàng một chút cũng không biết hành động biểu tình của mình đều lọt vào mắt ai đó đi rồi mà vẫn dùng thần thức chú ý nơi này.

Nếu nàng biết thì nhất định sẽ tiến lên sóng mái với hắn, biểu tình lãnh đạm gì đó không cần đeo lên mặt nữa.

Cuối cùng Mâu Mân cũng không lưu manh đến mức ở lại xem nàng thay áo bào, tức đỏ mắt nữa.

Hắn đứng ở bên ngoài cửa động trầm tư, đôi mắt đỏ trong không gian tràn ngập tử khí màu xám đen đặc biệt ma mị rợn người.

Nhìn thấy gần nữa cái đại lục biến thành như vậy cũng đã quen, hắn không còn ý nghĩ thừa thãi nào nữa.

Là nghiệp là báo thì cũng một mình hắn gánh.

Hắn chỉ đang nghĩ tại sao mình lại cứu Mộc Tâm Vi.

Là áy náy lúc trước đã mượn tay nàng đổi lấy Cửu Chuyển đan sao...1

Ngoài cái này ra hắn không còn nghĩ được nguyên nhân gì nữa.

Thế nhưng hắn không muốn thả nàng đi.

Hắn tự nhận mình không phải là cái gì quân tử, càng không phải con người.

Hắn muốn làm gì thì làm nấy thôi.

Vậy thì không cần thả nàng đi nữa...

...

Mâu Mân không biết, sau khi hắn thu lại thần thức, trong động đã diễn ra một chuyện khác.

Bạch Cửu cho nam nhân bên cạnh một cái ánh mắt, sau đó hai người bước tới gần Mộc Tâm Vi vẫn còn đang ngồi trên đất chưa động đậy gì.

Hai người họ đã đến đây từ lúc đầu, đi vào bằng lối đi lúc đầu chứ không phải lối ra kia, nơi mà Mâu Mân bây giờ đang đứng.

Nhưng lúc hai người đến Mâu Mân cũng vừa lúc xuất hiện, vậy nên họ chỉ đành im lặng đứng một bên nhìn xem.

Nếu hắn có làm tổn thương đến Mộc Tâm Vi thì họ sẽ nghĩ cách ứng cứu.

Vậy mà không nghĩ rằng lại nhìn thấy tình cảnh không ngờ tới...

Nhưng dù thế nào Bạch Cửu cũng muốn cứu nàng ra.

Nó từ trong giới chỉ lấy ra một trương giấy, viết lên mấy chữ rồi thả ra khỏi kết giới.

Mộc Tâm Vi đang buồn bực bỗng nhiên nhìn thấy bên chân xuất hiện một mảnh giấy, là vô thanh vô tức như vậy mà giật cả mình.

Nàng cảnh giác nhìn quanh, lại đưa thần thức dò xét một chút.

Ngoại trừ nhìn thấy Mâu Mân đang đứng ở cửa động ra thì không còn ai khác.

Mâu Mân ở bên ngoài nhìn thấy nàng cẩn thận cảnh giác hắn như vậy thì cười cười, lần này hắn phong bế lại thính giác luôn.

Vậy mà vô hình chung lại thuận tiện cho Bạch Cửu nói chuyện cùng Mộc Tâm Vi.

Sau khi dò xét xong Mộc Tâm Vi mới đưa mắt nhìn trương giấy rồi cầm nó lên nhìn xem.

Thật ra không cần cầm thì nàng cũng có thể nhìn thấy chữ bên trên, bởi vì nó được viết rất lớn, chỉ có mấy chữ mà chiếm cả trương.

Đi sâu vào trong nói chuyện.

Bạch Cửu.

Mộc Tâm Vi phải mất một lúc mới nhớ ra Bạch Cửu là ai.

Đương lúc nàng buộc miệng muốn dò hỏi thì nhớ ra Mâu Mân đang ở bên ngoài, khoảng cách này mà nàng lên tiếng hắn cũng sẽ nghe được.

Dù không chắc người đến có thật là thiếu niên kia không, thế nhưng nàng cũng không thể mạo hiểm.

Nàng nhìn quanh một lần rồi mới đứng lên, từ trong giới chỉ lấy ra một tấm áo choàng khoác lên người, che đi cánh tay lộ ra bên ngoài rồi mới đi sâu vào trong hang động, ngược hướng với cửa động có tên kia đang đứng.

Được rồi Mộc cô nương.

Tránh cho Mâu Mân phát hiện nên Bạch Cửu hai người vẫn không lên tiếng, càng không dùng thần thức nói chuyện với nàng mà viết cho nàng một trương giấy nữa.

Mộc Tâm Vi đón lấy nó, lúc này mới ngừng lại, đưa mắt nhìn lối đi, hy vọng được nhìn thấy chân thân người đang hiện hữu ở đây.

Không cần nhìn nữa Mộc cô nương, chúng ta sẽ không hiện thân, tránh cho tên kia phát giác được.

Cô nương còn nhớ ta chứ?

Lần này chữ hơi nhiều nên Bạch Cửu để cho nam nhân của nó viết cho nhanh, chữ cũng dễ nhìn hơn nhiều lắm.

Thế nên Mộc Tâm Vi mới biết ở đây hiện đang có hai người..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »