Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3409 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 236
236: đi trước cốc sơn.

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau hai người đến gặp Tạ Thanh, không biết là may hay xui mà hắn thật sự chưa thể gom đủ số thảo dược.

Có một số loại chỉ là cấp sáu nhưng khá hiếm gặp.

Bạch Cửu hỏi hắn còn thiếu loại nào.

Kết quả này đã định họ sẽ đi trước Cốc gia, mà Cốc gia đã có một cái Thiên Tâm Các, có khi trong cốc sẽ có thứ họ muốn cũng không chừng.

"Thời gian tới chúng ta sẽ không ở trong Đan thành, lúc nào chúng ta về sẽ đến tìm ngươi lấy thảo dược."

Bạch Cửu báo cho hắn một tiếng.

Tạ Thanh cũng không nhiều lời, tiễn bọn họ đi.

Bỗng nhiên Bạch Dữ lại lộn ngược về, nói hắn có dược liệu cứ mang đến Thiên Tâm Các gửi lại nếu hắn thật sự có việc không thể gặp người.

Tạ Thanh dù không rõ lắm tại sao lại gửi ở đó, nhưng hắn cũng không hỏi.

Bạch Cửu đương nhiên là biết nguyên nhân, cảm thấy làm vậy cũng tốt.

Hai người không hề dừng lại mà rời khỏi Đan thành luôn.

Thời điểm họ rời đi vị kia trong Thiên Tâm Các cũng biết, thế nhưng không có làm ra hành động gì.

Đan thành nhìn như an tĩnh, thực chất đang có sóng ngầm cuộn trào dưới đáy, tùy thời có thể bùng nổ.

Đám người phó các chủ Vệ Diên không hiểu tại sao Cốc Duyệt lần này quyết định ở lại Đan thành tọa trấn Thiên Tâm Các, thế nhưng họ vui vẻ khi nghe tin này, có chút cảm giác như bên cạnh có ngọn núi cho họ dựa vào, đặc biệt an tâm.

...

Cốc gia nằm trong Cốc sơn.

Cốc sơn này không phải là tên một ngọn núi, nó chỉ là cách gọi nơi người Cốc gia ở.

Thực chất nó nằm trong một hạp cốc vô danh không người qua lại, vị trí cực kỳ ẩn mật.1

Từ Đan thành một đường đi về phía Tây, bước vào một dãy sơn mạch không lớn nhưng khá là đồ sộ, hẻm núi trùng điệp.

Ở trong những cái hẻm núi như này tìm ra nơi Cốc gia trú ngụ thật sự là khó khăn.

Có điều hai người đã có trong tay địa đồ chính xác, có thể một đường tìm tới nơi đó.

Để tránh việc không đâu xảy ra, hai người đã có thói quen đội kết giới mà đi, an toàn, đỡ phiền toái.

Là nơi này sao?

Bạch Cửu nhìn hẻm núi trông chẳng có vẻ là nơi có nhân loại trú ngụ, không chỉ ầm trầm mà còn tràn ngập chướng khí.

Nhìn nó, Bạch Cửu lại nhớ đến mộ cốc ở Đông Thần đại lục, cái nơi vây khốn, khiến nó chia cách với nam nhân của nó một đoạn thời gian.

Tâm lý bỗng nhiên có chướng ngại.

Chỉ là bình phong che mắt, đừng sợ.

Bạch Dữ ôm nó vào lòng nhẹ giọng trấn an.

Có ngươi ta không sợ.

Bạch Cửu thuận tay ôm lại hắn, đầu dụi dụi mười phần ỷ lại.

Chúng ta vào thôi.

Nó được nam nhân bơm cho lá gan, chủ động kéo hắn đi hướng vào trong hẻm núi.

Khoan!

Bạch Dữ ngăn nó lại, ra hiệu cho nó im lặng, sau đó nhìn qua phía bên phải.

Ở nơi thâm sơn không có bóng người, nếu có chắc phải là người của Cốc gia có việc đi ra ngoài.

Lúc này một bóng người toàn thân đen thui chạy ra từ hẻm núi, có cảm giác như ăn trộm, lén la lén lút.

Nhìn phương hướng, đối phương là từ trong cốc đi ra, hành động nhanh nhẹn, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.

Hai người nhìn nhau, trong lòng hiểu rõ người này không bình thường.

Thế nhưng khi chưa biết rõ tình huống, đánh rắn động cỏ là không nên.

Đợi cho đối phương mất hút nơi hẻm núi, Bạch Dữ mới nắm tay thiếu niên đi vào.

Trước khi họ chạm đến cái gọi là mê chướng, lệnh bài mà Cốc Duyệt đưa cho họ đang được Bạch Dữ nắm trong tay cùng với bàn tay hắn như chạm vào một lớp màn mỏng manh.

Một lớp gợn sóng không tạo nên động tĩnh gì xuất hiện, hai người thuận lợi xuyên qua nó, mất hút.

Vừa bước vào cốc Bạch Cửu đã trợn tròn mắt lên nhìn khung cảnh trước mặt.

Phải nói là khác một trời một vực với bên ngoài, hoàn toàn là hai nơi khác nhau.

Bên trong là sườn núi vờn quanh, hoa cỏ chập chùng như chốn đào nguyên.

Chỉ là họ chẳng được im lặng thưởng thức lâu, hai bóng người mặc trang phục như thủ vệ đã xuất hiện, chặn đường của họ.

"Là ai!?"

"Các ngươi không phải người trong cốc, tại sao có thể đi vào chỗ này?"

Hai người ngươi một lời ta một lời mà gặng hỏi họ.

Này cũng là do hai người biết cách thức đi vào của họ nên mới có việc nhẹ nhàng dò hỏi như vậy.

Cốc sơn nếu không có lệnh bài, người tự ý xông vào mê chướng sẽ trải qua trăm ngàn đau khổ mới có thể tìm đến nơi cổng vào thế ngoại đào nguyên này.

Có khi tìm không tới được đây mà sẽ lạc vào cấm địa hung hiểm tồn tại bên trong cốc, tới lúc đó sống chết đều là do số mệnh cả.

Nhưng hai người vừa mới xuất hiện bọn họ nhận không ra, thế mà lại có lệnh bài.

Không loại trừ trường hợp người có lệnh bài bị đánh cướp.

Vậy nên họ vẫn phải hỏi cho rõ ràng để tránh gây ra sai lầm không cần thiết, lỡ xảy ra chuyện sẽ bị tránh phạt.

"Cốc Duyệt mời chúng ta đến."

Bạch Dữ không có ngăn lập tức nhận thân, vừa nói vừa đưa lệnh bài ra cho hai người thủ vệ xem.

Bên trên lệnh bài, một mặt có chữ Cốc bằng chữ triện, mặt khác là một chữ Duyệt bằng chữ thảo.

Chỉ nhìn thôi cũng biết là lệnh bài của ai.

Lệnh bài có ký hiệu rõ ràng như vậy chỉ có huyết mạch của dòng chính mới có, còn những dòng phụ của Cốc gia sẽ có phong cách khác, tuyệt không thể nhầm lẫn.

Hai thủ vệ nhìn nhau.

"Chúng ta cần thiết đi vào bẩm báo.

Xin đợi một chút."

Một trong hai người nhìn họ nói.

Bạch Dữ gật đầu, hắn không ngại.

Thiết nghĩ không thể nào được họ thả cho đi vào đơn giản như vậy được, nếu thế thì không cần xoắn xuýt làm gì.

Người đó dặn dò thủ vệ còn lại rồi nhanh chóng chạy vào trong.

Bạch Cửu từ nãy giờ vẫn đưa mắt nhìn xung quanh, vẻ mặt tràn ngập hứng thú với nơi này.

Nó đi qua bên cạnh một chút, ngồi xổm xuống nhìn cọng cỏ màu xanh lam dưới một khóm cây.

Cọng cỏ này chỉ có hai chiếc là dài mỏng manh rẻ ra hai bên, trên thân có lông tơ nhẳn mịn, toàn thân phát ra lam quang.

Nếu hiện tại là ban đêm thì nó sẽ trở nên đặc biệt nổi bật.

Nếu cả một khu vực này đều là chúng nó thì nơi này sẽ sáng như ban ngày.

Thế nhưng tác dụng của nó không phải là để chiếu sáng, nó là một loại thảo dược khá hiếm, sức sống yếu ớt còn không dễ sinh trưởng.

Bạch Cửu đưa mắt tìm kiếm xung quanh một chút, rõ ràng nơi này không chỉ có một cây, là được người chủ tâm gieo trồng.

"Bẩn."

Bạch Dữ kéo nó lên, dùng thủy nguyên lực tẩy sạch vết bùn bám trên vạt áo khi nó ngồi xổm xuống mà quẹt xuống đất.

Nơi này giống như vừa có mưa, mặt đất ẩm ướt, trên lá cây nơi này còn có nước đọng.

Hoàn cảnh nơi này rõ ràng không giống bên ngoài.

Thủ vệ còn lại còn có ám vệ xung quanh luôn không ngừng quan sát hai người, thấy họ không có vẻ gì là có chủ tâm ý xấu mà thoải mái như đi du ngoạn thế này thì cũng yên tâm một chút.

"Cốc gia thật sự trồng thảo dược.

Cả Lam Ngân Thảo cũng có thể trồng được, còn có thể cho nó môi trường sinh trưởng.

Có khi chúng ta ở nơi này có thể tìm được mấy loại thảo dược còn thiếu."

Bạch Cửu mặt mày hớn hở ôm eo nam nhân chia sẻ phát hiện nó vừa tìm được.

"Ừm."

Bạch Dữ nhẹ giọng đáp, ánh mắt sủng nịnh vừa kiên nhẫn nghe nó líu ríu như chim sẻ những phát hiện khác của mình.

Hai người giống như quên mất hoàn cảnh hiện tại của họ..

Sáng hôm sau hai người đến gặp Tạ Thanh, không biết là may hay xui mà hắn thật sự chưa thể gom đủ số thảo dược.

Có một số loại chỉ là cấp sáu nhưng khá hiếm gặp.

Bạch Cửu hỏi hắn còn thiếu loại nào.

Kết quả này đã định họ sẽ đi trước Cốc gia, mà Cốc gia đã có một cái Thiên Tâm Các, có khi trong cốc sẽ có thứ họ muốn cũng không chừng.

"Thời gian tới chúng ta sẽ không ở trong Đan thành, lúc nào chúng ta về sẽ đến tìm ngươi lấy thảo dược."

Bạch Cửu báo cho hắn một tiếng.

Tạ Thanh cũng không nhiều lời, tiễn bọn họ đi.

Bỗng nhiên Bạch Dữ lại lộn ngược về, nói hắn có dược liệu cứ mang đến Thiên Tâm Các gửi lại nếu hắn thật sự có việc không thể gặp người.

Tạ Thanh dù không rõ lắm tại sao lại gửi ở đó, nhưng hắn cũng không hỏi.

Bạch Cửu đương nhiên là biết nguyên nhân, cảm thấy làm vậy cũng tốt.

Hai người không hề dừng lại mà rời khỏi Đan thành luôn.

Thời điểm họ rời đi vị kia trong Thiên Tâm Các cũng biết, thế nhưng không có làm ra hành động gì.

Đan thành nhìn như an tĩnh, thực chất đang có sóng ngầm cuộn trào dưới đáy, tùy thời có thể bùng nổ.

Đám người phó các chủ Vệ Diên không hiểu tại sao Cốc Duyệt lần này quyết định ở lại Đan thành tọa trấn Thiên Tâm Các, thế nhưng họ vui vẻ khi nghe tin này, có chút cảm giác như bên cạnh có ngọn núi cho họ dựa vào, đặc biệt an tâm.

...

Cốc gia nằm trong Cốc sơn.

Cốc sơn này không phải là tên một ngọn núi, nó chỉ là cách gọi nơi người Cốc gia ở.

Thực chất nó nằm trong một hạp cốc vô danh không người qua lại, vị trí cực kỳ ẩn mật.1

Từ Đan thành một đường đi về phía Tây, bước vào một dãy sơn mạch không lớn nhưng khá là đồ sộ, hẻm núi trùng điệp.

Ở trong những cái hẻm núi như này tìm ra nơi Cốc gia trú ngụ thật sự là khó khăn.

Có điều hai người đã có trong tay địa đồ chính xác, có thể một đường tìm tới nơi đó.

Để tránh việc không đâu xảy ra, hai người đã có thói quen đội kết giới mà đi, an toàn, đỡ phiền toái.

Là nơi này sao?

Bạch Cửu nhìn hẻm núi trông chẳng có vẻ là nơi có nhân loại trú ngụ, không chỉ ầm trầm mà còn tràn ngập chướng khí.

Nhìn nó, Bạch Cửu lại nhớ đến mộ cốc ở Đông Thần đại lục, cái nơi vây khốn, khiến nó chia cách với nam nhân của nó một đoạn thời gian.

Tâm lý bỗng nhiên có chướng ngại.

Chỉ là bình phong che mắt, đừng sợ.

Bạch Dữ ôm nó vào lòng nhẹ giọng trấn an.

Có ngươi ta không sợ.

Bạch Cửu thuận tay ôm lại hắn, đầu dụi dụi mười phần ỷ lại.

Chúng ta vào thôi.

Nó được nam nhân bơm cho lá gan, chủ động kéo hắn đi hướng vào trong hẻm núi.

Khoan!

Bạch Dữ ngăn nó lại, ra hiệu cho nó im lặng, sau đó nhìn qua phía bên phải.

Ở nơi thâm sơn không có bóng người, nếu có chắc phải là người của Cốc gia có việc đi ra ngoài.

Lúc này một bóng người toàn thân đen thui chạy ra từ hẻm núi, có cảm giác như ăn trộm, lén la lén lút.

Nhìn phương hướng, đối phương là từ trong cốc đi ra, hành động nhanh nhẹn, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.

Hai người nhìn nhau, trong lòng hiểu rõ người này không bình thường.

Thế nhưng khi chưa biết rõ tình huống, đánh rắn động cỏ là không nên.

Đợi cho đối phương mất hút nơi hẻm núi, Bạch Dữ mới nắm tay thiếu niên đi vào.

Trước khi họ chạm đến cái gọi là mê chướng, lệnh bài mà Cốc Duyệt đưa cho họ đang được Bạch Dữ nắm trong tay cùng với bàn tay hắn như chạm vào một lớp màn mỏng manh.

Một lớp gợn sóng không tạo nên động tĩnh gì xuất hiện, hai người thuận lợi xuyên qua nó, mất hút.

Vừa bước vào cốc Bạch Cửu đã trợn tròn mắt lên nhìn khung cảnh trước mặt.

Phải nói là khác một trời một vực với bên ngoài, hoàn toàn là hai nơi khác nhau.

Bên trong là sườn núi vờn quanh, hoa cỏ chập chùng như chốn đào nguyên.

Chỉ là họ chẳng được im lặng thưởng thức lâu, hai bóng người mặc trang phục như thủ vệ đã xuất hiện, chặn đường của họ.

"Là ai!?"

"Các ngươi không phải người trong cốc, tại sao có thể đi vào chỗ này?"

Hai người ngươi một lời ta một lời mà gặng hỏi họ.

Này cũng là do hai người biết cách thức đi vào của họ nên mới có việc nhẹ nhàng dò hỏi như vậy.

Cốc sơn nếu không có lệnh bài, người tự ý xông vào mê chướng sẽ trải qua trăm ngàn đau khổ mới có thể tìm đến nơi cổng vào thế ngoại đào nguyên này.

Có khi tìm không tới được đây mà sẽ lạc vào cấm địa hung hiểm tồn tại bên trong cốc, tới lúc đó sống chết đều là do số mệnh cả.

Nhưng hai người vừa mới xuất hiện bọn họ nhận không ra, thế mà lại có lệnh bài.

Không loại trừ trường hợp người có lệnh bài bị đánh cướp.

Vậy nên họ vẫn phải hỏi cho rõ ràng để tránh gây ra sai lầm không cần thiết, lỡ xảy ra chuyện sẽ bị tránh phạt.

"Cốc Duyệt mời chúng ta đến."

Bạch Dữ không có ngăn lập tức nhận thân, vừa nói vừa đưa lệnh bài ra cho hai người thủ vệ xem.

Bên trên lệnh bài, một mặt có chữ Cốc bằng chữ triện, mặt khác là một chữ Duyệt bằng chữ thảo.

Chỉ nhìn thôi cũng biết là lệnh bài của ai.

Lệnh bài có ký hiệu rõ ràng như vậy chỉ có huyết mạch của dòng chính mới có, còn những dòng phụ của Cốc gia sẽ có phong cách khác, tuyệt không thể nhầm lẫn.

Hai thủ vệ nhìn nhau.

"Chúng ta cần thiết đi vào bẩm báo.

Xin đợi một chút."

Một trong hai người nhìn họ nói.

Bạch Dữ gật đầu, hắn không ngại.

Thiết nghĩ không thể nào được họ thả cho đi vào đơn giản như vậy được, nếu thế thì không cần xoắn xuýt làm gì.

Người đó dặn dò thủ vệ còn lại rồi nhanh chóng chạy vào trong.

Bạch Cửu từ nãy giờ vẫn đưa mắt nhìn xung quanh, vẻ mặt tràn ngập hứng thú với nơi này.

Nó đi qua bên cạnh một chút, ngồi xổm xuống nhìn cọng cỏ màu xanh lam dưới một khóm cây.

Cọng cỏ này chỉ có hai chiếc là dài mỏng manh rẻ ra hai bên, trên thân có lông tơ nhẳn mịn, toàn thân phát ra lam quang.

Nếu hiện tại là ban đêm thì nó sẽ trở nên đặc biệt nổi bật.

Nếu cả một khu vực này đều là chúng nó thì nơi này sẽ sáng như ban ngày.

Thế nhưng tác dụng của nó không phải là để chiếu sáng, nó là một loại thảo dược khá hiếm, sức sống yếu ớt còn không dễ sinh trưởng.

Bạch Cửu đưa mắt tìm kiếm xung quanh một chút, rõ ràng nơi này không chỉ có một cây, là được người chủ tâm gieo trồng.

"Bẩn."

Bạch Dữ kéo nó lên, dùng thủy nguyên lực tẩy sạch vết bùn bám trên vạt áo khi nó ngồi xổm xuống mà quẹt xuống đất.

Nơi này giống như vừa có mưa, mặt đất ẩm ướt, trên lá cây nơi này còn có nước đọng.

Hoàn cảnh nơi này rõ ràng không giống bên ngoài.

Thủ vệ còn lại còn có ám vệ xung quanh luôn không ngừng quan sát hai người, thấy họ không có vẻ gì là có chủ tâm ý xấu mà thoải mái như đi du ngoạn thế này thì cũng yên tâm một chút.

"Cốc gia thật sự trồng thảo dược.

Cả Lam Ngân Thảo cũng có thể trồng được, còn có thể cho nó môi trường sinh trưởng.

Có khi chúng ta ở nơi này có thể tìm được mấy loại thảo dược còn thiếu."

Bạch Cửu mặt mày hớn hở ôm eo nam nhân chia sẻ phát hiện nó vừa tìm được.

"Ừm."

Bạch Dữ nhẹ giọng đáp, ánh mắt sủng nịnh vừa kiên nhẫn nghe nó líu ríu như chim sẻ những phát hiện khác của mình.

Hai người giống như quên mất hoàn cảnh hiện tại của họ..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »