Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3469 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 203
203: hợp tác.

❊ ❊ ❊

Điều chỉnh lại ý nghĩ của mình, Khúc Tử Nhi bắt đầu nói đến mục đích lần này nàng đến đây.

"Bạch tiền bối, dựa vào giao tình trước đây, ta cũng không vòng vo làm gì.

Mục đích lần này ta tới là muốn hợp tác với ngài."

Khúc Tử Nhi thẳng thắn nói ra.

Có thể nói nàng làm không có sai.

Thay vì đường cong ngã quẹo nói chuyện vô nghĩa, nàng như vậy khiến cho bầu không khí thoải mái hơn, độ hòa hợp cũng cao hơn.

Xét đến sự quen biết trước đây, cũng không đến nổi không thể tin tưởng mà hợp tác gì đó.

Muốn hợp tác thì đôi bên phải có sự tin tưởng.

Khúc Tử Nhi cảm thấy mình tin được Bạch Dữ, mà Bạch Dữ dựa trên thái độ của nàng cũng sẽ không đến mức nghi ngờ nàng.

"Nói thử xem."

Ánh mắt của Bạch Dữ không chút giao động, lời nói ra vẫn ít đến thê thảm như vậy.

Nhưng không biết có phải vì vậy không mà Khúc Tử Nhi cảm thấy đặc biệt an tâm, nàng nghĩ rằng mục đích lần này có thể thuận lợi hoàn thành.

Mà Bạch Dữ từ đầu vẫn luôn thông qua khế ước cùng Bạch Cửu nói chuyện.

Ngươi nghĩ nàng sẽ nói chuyện gì đâu?

Sau khi Khúc Tử Nhi nói chuyện hợp tác thì tiểu chuột đã hỏi nam nhân như vậy.

Chắc là chuyện mỏ tinh thạch.

"Dạo trước người của chính phái phát hiện một mỏ tinh thạch trong địa bàn âm sát chi khí, còn là mỏ tinh thạch cực phẩm."

Quả nhiên nàng nói đến chuyện này.

"Ngươi nói hợp tác là làm sao?"

Không lẽ kêu ngươi làm chim sẻ rồi đôi bên chia chát?

Bạch Cửu hơi hứng thú ở trong lòng phỏng đoán ý nghĩ của Khúc Tử Nhi.

Có thể bởi vì vấn đề này mà tâm trí nó không còn đặt trên việc Khúc Tử Nhi thích nam nhân của nó nữa, tâm tình cũng thả lỏng hơn.

Chưa nói dạo này nam nhân đã trấn an nó rất nhiều, lại thêm Khúc Tử Nhi thái độ lần này rất đúng mực, ánh mắt nhìn nam nhân của nó không có lộ liễu như hôm trước, nó xem như bình tĩnh hơn nữa mà suy xét những chuyện khác.

"Xét nghĩ dạo này tiền bối cũng nhận ra các phái đều tự họp ở đây, đúng thật là vì thảo luận chuyện phân chia xử lý mỏ tinh thạch.

Vốn dĩ cái chuyện cùng nhau chia miếng bánh này không nên xuất hiện, nhưng vì vị trí của mỏ tinh thạch quá nguy hiểm, một nhà không dám nuốt rồi lại vì muốn ngư ông đắc lợi, muốn dùng người khác làm đá dò đường cho mình mà mang chuyện này ra nói, thế nên mới có cuộc đàm đạo này."

Khúc Tử Nhi điềm tĩnh mà giảng giải những việc gần đây.

Vốn dĩ chuyện này không được phép nói ra ngoài, nhưng Khúc Tử Nhi có tính toán khác, lại thêm sự xuất hiện giống như vô tình mà đặc biệt hợp ý nàng nên mới có việc nàng ngồi ở đây.

"Mấy đại môn phái ai cũng không tin ai, dù biện pháp đã nghĩ chu toàn nhưng đối phương có làm ra chuyện gì hay không thì khó mà nói được.

Thiết nghĩ tiền bối sẽ rất hứng thú với mỏ tinh thạch cực phẩm này, ta lại tin tưởng tiền bối nên hôm nay ta đến là muốn hợp tác cùng tiền bối nuốt mỏ tinh thạch này.

Dù không ăn được hết thì cũng ăn được nhiều hơn cùng bọn họ đoạt."

Thật rõ ràng chứng thực suy nghĩ của Bạch Cửu, không thể không nói Khúc Tử Nhi nghĩ được rất hay.

Nếu như thành công, Vân Hạc Môn lần này sẽ kiếm được lợi lớn.

Một mỏ tinh thạch cực phẩm, ở trong tình huống đại lục gây go thế này hoàn toàn là tiền vốn để đứng vững.

Khúc Tử Nhi rõ ràng là thông minh nên mới nghĩ hợp tác cùng Bạch Dữ.

Bạch Cửu chỉ nghe thôi cũng cảm thấy việc này dễ làm.

Ban đầu hai người đã có ý muốn làm chim sẻ, nhưng nội ứng ngoại hợp sẽ dễ làm hơn đơn thương độc mã, biến số cũng ít hơn, khả năng thành công thoát thân cũng cao hơn.

Chưa kể việc này là do Khúc Tử Nhi đưa ra ý tứ trước, sẽ không có việc nàng bán đứng bọn họ.

Nói thế nào cũng sẽ không có khả năng đó.

Này không phải là phiến diện phán đoán, nó dựa trên nhiều yếu tố mà hình thành.

Nếu nói là sợ thì bản thân Khúc Tử Nhi phải sợ hơn, dù sao trong chuyện này nàng ta có khả năng chịu thiệt nhiều hơn họ.

Nhưng như nàng ta đã nói, nàng tin tưởng Bạch Dữ.

Nếu Bạch Dữ không nữa đường lật lọng, vậy cuộc làm ăn này là một vốn bốn lời rồi.

Năng lực của Bạch Dữ dù nhiều năm nay Khúc Tử Nhi không rõ là tăng lên nhiều ít, nhưng tu vi trước đây của hắn đã đủ cho nàng nguyện ý tìm hắn hợp tác rồi.

"Ngươi không sợ ta nuốt trọn mỏ tinh thạch?"

Bạch Dữ nhàn nhạt nói, điệu bộ vẫn lơ đễnh không có lúc nào tập trung lên người Khúc Tử Nhi.

Nhưng không rõ tại sao mà Khúc Tử Nhi cảm thấy bộ dáng này của hắn đáng tin hơn nhiều.

Giống như nhiều năm trước Bạch Dữ bị lạc tiểu chuột trong di tích động phủ, hắn cũng đặt hết tâm trí vào đi tìm nó mà không bận tâm gì tới xung quanh như vậy.

Thế nhưng hắn làm cái gì cũng khiến người ta an tâm, là chỗ dựa đặc biệt vững chắc, khiến người mê luyến, muốn là đối tượng được hắn quan tâm kia.

Nghĩ như vậy, Khúc Tử Nhi có chút hoảng hốt nhận ra rằng, địa vị của thiếu niên kia trước sau vẫn như một.

Nàng nếu muốn được ở lại bên người hắn, bắt buộc phải có ấn tượng tốt với tiểu chuột này.

Nhưng nhiều năm trước nàng vốn nghĩ sẽ bồi dưỡng được tình cảm với nó, ấy vậy mà nữa đường không hiểu sao lại đứt gánh.

Đến bây giờ đừng nói là tốt đẹp, nàng cảm thấy nó có địch ý với mình thì đúng hơn.

Tuy không đến nổi không cho nàng sắc mặt tốt nhưng cũng không có hòa hảo như nàng mong muốn.

Tư duy của Khúc Tử Nhi thật sự là nghĩ không đến được lý do thật sự khiến cho mối quan hệ của nó và tiểu chuột trở nên be bét như vậy.

Nàng rõ ràng vẫn rất thích nó...

"Nói một chút cái ngươi định làm thế nào để đánh chiếm cái mỏ tinh thạch kia đi."

Âm thanh lãnh đạm của Bạch Dữ kéo hồn Khúc Tử Nhi trở về, nàng vậy mà vô thức thất thần...

Khúc Tử Nhi cố gắng điều chỉnh lại trạng thái của mình, bắt đầu cùng hắn giảng biện pháp mà bọn họ nghĩ ra mấy hôm nay.

Nghĩ nhiều ngày như vậy đều là bởi vì không muốn bên nào được lợi nhiều hơn bên nào, thật là thiết thực đến mức khiến người khinh bỉ.

Nhưng có cách gì đâu.

Ai cũng đề phòng nhau, sợ bị ám toán là một, sợ ăn không được nhiều mà còn phải bán mạng cho người ta là hai.

Dù là cái nào thì cũng chẳng ai muốn cả.

...

Khúc Tử Nhi ở trong phòng họ gần nữa canh giờ, khi màn đêm gần như buông xuống mới rời khỏi.

Thời điểm Khúc Tử Nhi mở cửa đi ra ngoài vô tình hữu ý nhìn thấy thiếu niên ngồi bên cửa sổ đã chuyển thân, đặt mông người trên đùi nam nhân mà trong lòng hoảng hốt.

Không biết có phải nàng hoa mắt không mà giống như đã đối mắt với thiếu niên như ánh mặt trời kia, còn nhìn thấy bên trong là sự chiếm hữu.

Chiếm hữu? Chiếm hữu cái gì đâu...?

Khúc Tử Nhi không rõ mình về phòng lúc nào, nhưng đêm đó nàng gần như không thể nhập định được, trong đầu đều là nghĩ ý nghĩa của ánh mắt kia là ý gì...!Ý là...!Bạch tiền bối là của nó sao...?

Nàng thật sự không hề muốn nghĩ như vậy chút nào, nhưng tất cả đều hướng về hướng này, đến nàng cũng không sao chối bỏ được.

Sủng vật có ý chiếm hữu với chủ nhân, còn có địch ý với những người tiếp cận chủ nhân của mình là bình thường đúng không...?

Khúc Tử Nhi hoang mang tận một đêm mà vẫn không nghĩ thông được.

Ngược lại với nàng, thiếu niên được nàng mong nhớ nên ăn thì ăn nên ngủ thì ngủ, sung sướng khỏi nói.

.......................................................................

Điều chỉnh lại ý nghĩ của mình, Khúc Tử Nhi bắt đầu nói đến mục đích lần này nàng đến đây.

"Bạch tiền bối, dựa vào giao tình trước đây, ta cũng không vòng vo làm gì.

Mục đích lần này ta tới là muốn hợp tác với ngài."

Khúc Tử Nhi thẳng thắn nói ra.

Có thể nói nàng làm không có sai.

Thay vì đường cong ngã quẹo nói chuyện vô nghĩa, nàng như vậy khiến cho bầu không khí thoải mái hơn, độ hòa hợp cũng cao hơn.

Xét đến sự quen biết trước đây, cũng không đến nổi không thể tin tưởng mà hợp tác gì đó.

Muốn hợp tác thì đôi bên phải có sự tin tưởng.

Khúc Tử Nhi cảm thấy mình tin được Bạch Dữ, mà Bạch Dữ dựa trên thái độ của nàng cũng sẽ không đến mức nghi ngờ nàng.

"Nói thử xem."

Ánh mắt của Bạch Dữ không chút giao động, lời nói ra vẫn ít đến thê thảm như vậy.

Nhưng không biết có phải vì vậy không mà Khúc Tử Nhi cảm thấy đặc biệt an tâm, nàng nghĩ rằng mục đích lần này có thể thuận lợi hoàn thành.

Mà Bạch Dữ từ đầu vẫn luôn thông qua khế ước cùng Bạch Cửu nói chuyện.

Ngươi nghĩ nàng sẽ nói chuyện gì đâu?

Sau khi Khúc Tử Nhi nói chuyện hợp tác thì tiểu chuột đã hỏi nam nhân như vậy.

Chắc là chuyện mỏ tinh thạch.

"Dạo trước người của chính phái phát hiện một mỏ tinh thạch trong địa bàn âm sát chi khí, còn là mỏ tinh thạch cực phẩm."

Quả nhiên nàng nói đến chuyện này.

"Ngươi nói hợp tác là làm sao?"

Không lẽ kêu ngươi làm chim sẻ rồi đôi bên chia chát?

Bạch Cửu hơi hứng thú ở trong lòng phỏng đoán ý nghĩ của Khúc Tử Nhi.

Có thể bởi vì vấn đề này mà tâm trí nó không còn đặt trên việc Khúc Tử Nhi thích nam nhân của nó nữa, tâm tình cũng thả lỏng hơn.

Chưa nói dạo này nam nhân đã trấn an nó rất nhiều, lại thêm Khúc Tử Nhi thái độ lần này rất đúng mực, ánh mắt nhìn nam nhân của nó không có lộ liễu như hôm trước, nó xem như bình tĩnh hơn nữa mà suy xét những chuyện khác.

"Xét nghĩ dạo này tiền bối cũng nhận ra các phái đều tự họp ở đây, đúng thật là vì thảo luận chuyện phân chia xử lý mỏ tinh thạch.

Vốn dĩ cái chuyện cùng nhau chia miếng bánh này không nên xuất hiện, nhưng vì vị trí của mỏ tinh thạch quá nguy hiểm, một nhà không dám nuốt rồi lại vì muốn ngư ông đắc lợi, muốn dùng người khác làm đá dò đường cho mình mà mang chuyện này ra nói, thế nên mới có cuộc đàm đạo này."

Khúc Tử Nhi điềm tĩnh mà giảng giải những việc gần đây.

Vốn dĩ chuyện này không được phép nói ra ngoài, nhưng Khúc Tử Nhi có tính toán khác, lại thêm sự xuất hiện giống như vô tình mà đặc biệt hợp ý nàng nên mới có việc nàng ngồi ở đây.

"Mấy đại môn phái ai cũng không tin ai, dù biện pháp đã nghĩ chu toàn nhưng đối phương có làm ra chuyện gì hay không thì khó mà nói được.

Thiết nghĩ tiền bối sẽ rất hứng thú với mỏ tinh thạch cực phẩm này, ta lại tin tưởng tiền bối nên hôm nay ta đến là muốn hợp tác cùng tiền bối nuốt mỏ tinh thạch này.

Dù không ăn được hết thì cũng ăn được nhiều hơn cùng bọn họ đoạt."

Thật rõ ràng chứng thực suy nghĩ của Bạch Cửu, không thể không nói Khúc Tử Nhi nghĩ được rất hay.

Nếu như thành công, Vân Hạc Môn lần này sẽ kiếm được lợi lớn.

Một mỏ tinh thạch cực phẩm, ở trong tình huống đại lục gây go thế này hoàn toàn là tiền vốn để đứng vững.

Khúc Tử Nhi rõ ràng là thông minh nên mới nghĩ hợp tác cùng Bạch Dữ.

Bạch Cửu chỉ nghe thôi cũng cảm thấy việc này dễ làm.

Ban đầu hai người đã có ý muốn làm chim sẻ, nhưng nội ứng ngoại hợp sẽ dễ làm hơn đơn thương độc mã, biến số cũng ít hơn, khả năng thành công thoát thân cũng cao hơn.

Chưa kể việc này là do Khúc Tử Nhi đưa ra ý tứ trước, sẽ không có việc nàng bán đứng bọn họ.

Nói thế nào cũng sẽ không có khả năng đó.

Này không phải là phiến diện phán đoán, nó dựa trên nhiều yếu tố mà hình thành.

Nếu nói là sợ thì bản thân Khúc Tử Nhi phải sợ hơn, dù sao trong chuyện này nàng ta có khả năng chịu thiệt nhiều hơn họ.

Nhưng như nàng ta đã nói, nàng tin tưởng Bạch Dữ.

Nếu Bạch Dữ không nữa đường lật lọng, vậy cuộc làm ăn này là một vốn bốn lời rồi.

Năng lực của Bạch Dữ dù nhiều năm nay Khúc Tử Nhi không rõ là tăng lên nhiều ít, nhưng tu vi trước đây của hắn đã đủ cho nàng nguyện ý tìm hắn hợp tác rồi.

"Ngươi không sợ ta nuốt trọn mỏ tinh thạch?"

Bạch Dữ nhàn nhạt nói, điệu bộ vẫn lơ đễnh không có lúc nào tập trung lên người Khúc Tử Nhi.

Nhưng không rõ tại sao mà Khúc Tử Nhi cảm thấy bộ dáng này của hắn đáng tin hơn nhiều.

Giống như nhiều năm trước Bạch Dữ bị lạc tiểu chuột trong di tích động phủ, hắn cũng đặt hết tâm trí vào đi tìm nó mà không bận tâm gì tới xung quanh như vậy.

Thế nhưng hắn làm cái gì cũng khiến người ta an tâm, là chỗ dựa đặc biệt vững chắc, khiến người mê luyến, muốn là đối tượng được hắn quan tâm kia.

Nghĩ như vậy, Khúc Tử Nhi có chút hoảng hốt nhận ra rằng, địa vị của thiếu niên kia trước sau vẫn như một.

Nàng nếu muốn được ở lại bên người hắn, bắt buộc phải có ấn tượng tốt với tiểu chuột này.

Nhưng nhiều năm trước nàng vốn nghĩ sẽ bồi dưỡng được tình cảm với nó, ấy vậy mà nữa đường không hiểu sao lại đứt gánh.

Đến bây giờ đừng nói là tốt đẹp, nàng cảm thấy nó có địch ý với mình thì đúng hơn.

Tuy không đến nổi không cho nàng sắc mặt tốt nhưng cũng không có hòa hảo như nàng mong muốn.

Tư duy của Khúc Tử Nhi thật sự là nghĩ không đến được lý do thật sự khiến cho mối quan hệ của nó và tiểu chuột trở nên be bét như vậy.

Nàng rõ ràng vẫn rất thích nó...

"Nói một chút cái ngươi định làm thế nào để đánh chiếm cái mỏ tinh thạch kia đi."

Âm thanh lãnh đạm của Bạch Dữ kéo hồn Khúc Tử Nhi trở về, nàng vậy mà vô thức thất thần...

Khúc Tử Nhi cố gắng điều chỉnh lại trạng thái của mình, bắt đầu cùng hắn giảng biện pháp mà bọn họ nghĩ ra mấy hôm nay.

Nghĩ nhiều ngày như vậy đều là bởi vì không muốn bên nào được lợi nhiều hơn bên nào, thật là thiết thực đến mức khiến người khinh bỉ.

Nhưng có cách gì đâu.

Ai cũng đề phòng nhau, sợ bị ám toán là một, sợ ăn không được nhiều mà còn phải bán mạng cho người ta là hai.

Dù là cái nào thì cũng chẳng ai muốn cả.

...

Khúc Tử Nhi ở trong phòng họ gần nữa canh giờ, khi màn đêm gần như buông xuống mới rời khỏi.

Thời điểm Khúc Tử Nhi mở cửa đi ra ngoài vô tình hữu ý nhìn thấy thiếu niên ngồi bên cửa sổ đã chuyển thân, đặt mông người trên đùi nam nhân mà trong lòng hoảng hốt.

Không biết có phải nàng hoa mắt không mà giống như đã đối mắt với thiếu niên như ánh mặt trời kia, còn nhìn thấy bên trong là sự chiếm hữu.

Chiếm hữu? Chiếm hữu cái gì đâu...?

Khúc Tử Nhi không rõ mình về phòng lúc nào, nhưng đêm đó nàng gần như không thể nhập định được, trong đầu đều là nghĩ ý nghĩa của ánh mắt kia là ý gì...!Ý là...!Bạch tiền bối là của nó sao...?

Nàng thật sự không hề muốn nghĩ như vậy chút nào, nhưng tất cả đều hướng về hướng này, đến nàng cũng không sao chối bỏ được.

Sủng vật có ý chiếm hữu với chủ nhân, còn có địch ý với những người tiếp cận chủ nhân của mình là bình thường đúng không...?

Khúc Tử Nhi hoang mang tận một đêm mà vẫn không nghĩ thông được.

Ngược lại với nàng, thiếu niên được nàng mong nhớ nên ăn thì ăn nên ngủ thì ngủ, sung sướng khỏi nói.

.......................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »